Sủng Thiếp Ở Vương Phủ

Sủng Thiếp Ở Vương Phủ - Chương 58

Chiếc xe ngựa này rõ ràng đi nhanh , ngày mới đen lại, đoàn người đã đến vương phủ.
Mượn bóng đêm, Ngọc Nương về tiểu viện với Tiểu Bảo.
Tiểu viện đã an bài tốt , Tiểu Bảo bị đưa vào chỗ Ngọc Thiền cách vách Ngọc Nương . Trên xe Ngọc Nương dũng khí nói với Tấn Vương muốn đem nhi tử giữ bên người , đối với cái này Tấn Vương cũng không nói gì nhưng
Tiểu Bảo không thể ở cùng Ngọc Nương .
Tấn Vương là có ý gì, Ngọc
Nương ngầm hiểu, nhi tử có thể ở bên cạnh mình , tránh để lo âu về sau,
không cần ở trong vương phủ làm người làm còn nghĩ tới Tiểu Bảo.
Còn chuyện Tiểu Bảo ăn có chút khó giải quyết, may mắn có Ngọc Thiền.
Ban đầu Ngọc Thiền vừa tới tiểu viện, Ngọc Nương còn tưởng rằng Ngọc
Thiền tới hầu hạ tiểu Quận chúa , một lần hỏi Tấn Vương , Ngọc Nương mới hiểu vì sao Ngọc Thiền đến.
Ngọc Nương muốn nhi tử đủ ăn nhưng sợ
thiếu sữa nên nhờ Ngọc Thiền hỗ trợ cho cháo loãng nước cơm khi Tiểu
Bảo đói,hiện tại hắn cũng ăn được bấy nhiêu .
Việc Tiểu Bảo ở đây
xưa nay chưa từng có bà vú có thể đem hài tử mang theo trên người nhưng
cũng không sao tiểu Quận chúa lúc trước được nàng chữa lành chứng khóc
đêm, lại được Mục ma ma + Tấn Vương thậm chí Tấn Vương phi tin cậy,
nghiễm nhiên đứng đầu nhóm bà vú. Rõ ràng sau này nàng không chỉ đơn
giản là công cụ lấy sữa.
Mà Mục ma ma thương cảm thân thế Tô thị
đáng thương, đồng ý cho hai mẹ con bọn họ nhập phủ. Mục ma ma ở trong
phủ địa vị bất thường nên chuyện này rất đơn giản .
Vừa nhận ân huệ, theo lý thuyết là phải tạ ơn , cho nên sáng ngày kế Ngọc Nương ôm Tiểu Bảo, đến chỗ Mục ma ma cầu kiến.
Mục ma ma hiện giờ đã cực ít quản sự , chuyện trong tiểu viện bà không nhúng tay vào, đều giao cho Ngọc Thúy cùng Ngọc Yến, bình thường cũng
rất ít khi lộ mặt. Ngọc Nương cũng phỏng đoán Mục ma ma ở trong phòng
làm gì, đi qua nàng mới biết được, Mục ma ma ở trong phòng lễ Phật chép
kinh thư.
Khi Ngọc Nương đến Mục ma ma mới vừa hết lễ phật, khắp
người mùi đàn hương bay bay, trong tay còn cầm lấy một chuỗi tràng hạt
quần áo giản dị.
Bà tới giường La Hán ngồi xuống, Lục Hy bưng tới chậu nước hầu hạ bà rửa tay , uống trà, bà mới ngẩng đầu nhìn Ngọc Nương.
" Làm Tô bà vú chờ lâu , đây là thói quen từ lâu, mỗi ngày đều thế một lần." Ý bảo bà cũng không có ý khinh thị Ngọc Nương .
Ngọc Nương ôm Tiểu Bảo, khẽ khom khom thân, nói: "Mục ma ma đừng nói
như vậy, là Ngọc Nương tới không đúng lúc, quấy rầy đến ngài."
"Tô bà vú ngồi." Lại phân phó Lục Hy: "Dâng trà."
Ngọc Nương ở trên ghế ngồi xuống, Mục ma ma hỏi: "Không biết tô bà vú đến - - "
Ngọc Nương thấy ngượng ngùng, xem chừng Mục ma ma biết nàng cùng Tấn
Vương có chuyện, nàng còn diễn cũng lúng túng, liền : "Nô tỳ là tới cảm
ơn ma ma , cảm ơn ma ma đáng thương ta mẫu tử ta khó khăn cho Tiểu Bảo
lưu bên cạnh nô tỳ."
Theo Ngọc Nương lời nói, Mục ma ma nhìn mặt Tiểu Bảo trong ngực nàng .
Hài tử có tướng mạo, vừa nhìn thì biết sau này tuấn mỹ , cũng không
biết cha mẹ phong thái ra sao mới có thể sinh hài tử như vậy. Ngọc Nương tướng mạo tất nhiên là không cần nói, mà hài tử lại không giống nàng
càng giống cha . Đáng tiếc mệnh quá khổ, chưa sinh cha đã không còn .
Mục ma ma xem Tiểu Bảo, đồng thời Tiểu Bảo cũng xem bà.
Đối với mục ma ma, Tiểu Bảo ấn tượng tương đối sâu khắc , bà dù chính
là lão ma ma, nhưng vì quan hệ không thể so với ma ma bình thường nên
trong cung địa vị đặc thù.
Tiểu Bảo ở kiếp trước Mục ma ma rất là
hòa ái với hắn, tin tức về nương là từ trong miệng nàng mới biết được .
Đáng tiếc Mục ma ma lại không muốn nói cho hắn biết hết, nói hắn không
nên phí sức phải tĩnh tâm dưỡng thần.
Bà chỉ nói về nương một lần, nói nương nữ tử mệnh khổ.
Tiểu Bảo nhớ rõ Mục ma ma thở dài nắm cổ tay hắn, nương mất bụng còn
mang đệ đệ. Chuyện là hàng năm mùng mười tháng ba phụ hoàng sẽ sai người cúng bái hành lễ hai người, một gọi là Tô Ngọc Nương, một gọi Nhị Bảo.

Hắn là phí sức của chín trâu hai hổ, mới từ miệng thái giám phụ trách biết hai cái tên này.
Tiểu Bảo trùng sinh trở về, nghe Ngọc Nương là tên nương . Cha hắn
cũng bên cạnh .Nghĩ tới những thứ này, mắt Tiểu Bảo tối lại, dù trên mặt vẫn thiên chân hồn nhiên ngây thơ , kì thực suy nghĩ sớm tung tăng bay
nhảy .
Còn Mục ma ma càng xem càng sợ, vì bà thấy Tiểu Bảo có chút giống một người.
Mục ma ma năm đó là nhìn Tấn Vương sinh ra , tự nhiên còn nhớ rõ hình
dáng hắn trong tã bà cảm thấy Tiểu Bảo giống Tấn Vương tựa như một khuôn mẫu khắc ra .
Đặc biệt là đôi mắt, đó là ánh mắt nam nhân Triệu
gia đặc biệt đặc thù, bất quá nghĩ lại chắc trẻ nhỏ nên vậy lớn sẽ khác , đứa nhỏ béo ụt ịt tuyết trắng đáng yêu, bà điên mới cảm thấy nhi tử Tô
Thị cùng điện hạ giống nhau.
Tô bà vú từng gả cho người , nghe nói là cái người bán hàng rong.
Mục ma ma bật cười lắc đầu, đồng thời nói: " Không có gì, đáng thương
cho tấm lòng mẹ cha trong thiên hạ , ngươi không có nhà chồng giúp đỡ,
hài tử lưu ở bên ngoài, ngươi hầu hạ chủ tử cũng phân tâm. Sau này tận
tâm tận lực hầu hạ chủ tử, cũng coi như không uổng phí công phu."
Lời này ngoại nhân nghe, thì cho rằng chủ tử kia là tiểu Quận chúa, còn
trong tai Ngọc Nương là chỉ Tấn Vương. Cũng vì trong lòng nàng có chút
khó xử, thẹn thùng gật đầu, nói chắc chắn hầu hạ tiểu Quận chúa thật
tốt, sau đó cáo từ .
Tiểu Bảo nằm trong lòng nương, cái đầu nhỏ không ngừng chuyển động .
Tiểu Quận chúa? Là nữ nhi của phụ hoàng ? Hắn còn nhớ kiếp trước phụ hoàng không có đứa con nào khác trừ hắn mà.
Đến cùng là thế nào? Hắn không rõ nhỉ?
Tiểu Bảo cười khổ, đối với kiếp trước chuyện về nương cùng phụ hoàng ở Tấn Châu, hắn biết quá ít. Lão nhân hầu hạ còn lại cũng rất ít mà những chuyện này phụ hoàng hắn giữ kín như bưng , căn bản không ai dám nhắc
đến , chuyện gì cũng giấu dưới mặt nước.
Còn có, vì sao đời này hắn thành con người bán hàng rong ? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Suy nghĩ hồi lâu, Tiểu Bảo cũng nghĩ không ra nên cũng không suy nghĩ thêm nữa .
Hoảng hồn , Tiểu Bảo thấy bánh bao trắng đang đè vào miệng hắn.
Tiểu Bảo ngây người, hắn liều mạng giãy giụa , ánh mắt liên tục tránh
né, cái đầu nhỏ quay tới quay lui, chính là không muốn ăn, cũng không
muốn xem.
Nương thế nhưng uy sữa!
Hôm qua vì trốn chuyện này hắn ráng ăn nhiều cháo, không nghĩ tới hôm nay nương vẫn là không buông tha.
Ngọc Nương gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, vuốt lưng Tiểu Bảo, thấp giọng
lẩm bẩm: "Ngươi như thế nào không ăn? Ngoan ngoãn a, mau ăn, đợi tí nữa
nương phải đi làm , ngươi nếu không ăn sẽ đói ."
Tiểu Bảo nghiêng đầu, chính là không muốn đem nên đem mặt trốn, trong lòng lại có chút bi phẫn.
Phụ hoàng hắn đến cùng đang làm gì, vì sao nương thành bà vú, hắn
đường đường thái tử, lại còn phải ăn sau người khác, chỉ có thể tranh
thủ thời gian ăn. Nó không phải là trọng yếu, hắn là người lớn sao có
thể bú sữa chứ, cho dù là của nương, hắn cũng không thể a.
Cũng bởi vì là nương, hắn mới không thể, kia thành cái gì !
Cũng không có người phát hiện Tiểu Bảo quá xấu hổ, khuôn mặt nhỏ nhắn
đều hồng , cho dù phát hiện , cũng chỉ nghĩ do dùng sức giãy giụa . Mà
Ngọc Nương cuối cùng cũng không ép hắn kéo áo xuống.
" Con không
ăn, vậy chỉ có thể uống cháo loãng." Nhìn Tiểu Bảo, Ngọc Nương lo âu .
Thời điểm không còn sớm , gấp rút đem Tiểu Bảo ôm đi cách vách, giao cho Ngọc Thiền.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
" Hài tử không biết thế nào , không chịu bú nếu như hắn đói , lấy cháo loãng đút hắn nhé."
Ngọc Thiền gật đầu, đột nhiên nói: "Mà thôi, bây giờ trời cũng không
còn nóng như trước, hắn nếu đói uống cháo loãng sao có thể đủ." Nàng
liền vội vã trở về phòng .
Ngọc Nương phát hiện Tiểu Bảo uống sữa .
Nàng mới thở phào nhẹ nhõm, mặc kệ như thế nào, uống là được. Hài tử
như thế Ngọc Nương giảm rất nhiều chuyện, khi không rảnh rỗi Tiểu Bảo
cũng có ăn, thứ hai cũng đỡ chói mắt, dù sao nàng vẫn là bà vú.
Nàng rối rắm tâm tư, Tiểu Bảo cũng không biết, hắn cũng là bất đắc dĩ ,
dù sao hắn vẫn phải bú sữa mẹ. Tiểu Bảo rất quý thân thể, đời này hắn
nhất định không làm ma ốm .
*
Buổi chiều, Tư Ý viện cho người
đến nói Tấn Vương phi nghe Ngọc Nương trở về , còn dẫn theo nhi tử vào
phủ, cố ý gọi nàng qua nói chuyện.
Ngọc Nương liền dẫn Tiểu Bảo đi .
Đến Tư Ý viện, Tấn Vương phi đang ngồi trên giường La Hán.
Nàng dáng người mảnh mai, nhìn khí chất thanh nhã, tư thái tươi đẹp.
Ngọc Nương hành lễ bất tiện, chỉ có thể ôm Tiểu Bảo khom người, đứng ở một bên.
Tấn Vương phi hết sức chuyên chú, cắt nhánh hải đường, từng cành rơi
xuống. Chậu vốn không có hình dáng , theo động tác của nàng dần dần hợp
lí lên.
Nàng nghiêm túc thưởng thức, mới hài lòng gật đầu. Đặt kéo
xuống cho đám người Thanh Mặc hầu hạ rửa tay, vừa nhìn về phía Ngọc
Nương nói: "Bản phi nghe nói ngươi trở về , nghe hoàn cảnh đáng thương.
Nếu hài tử đến cứ sống trong phủ, phủ không bạc đãi hai mẹ con các ngươi ."
Từ lúc lần đó Ngọc Nương không có lựa chọn thuận ý dính líu với Tấn Vương phi , Tấn Vương phi thái độ liền thay đổi. Ngọc Nương chỉ
thấy Tấn Vương phi hai lần, một lần là lần trước Tấn Vương phi thưởng ,
lần này Tấn Vương phi tỏ ra ôn hoà.
Ngọc Nương không dám khinh
thường, vì kiếp trước cùng Tấn Vương phi liên hệ quá nhiều, nàng biết
đối phương làm việc gì cũng có mục đích.
"Tạ vương phi ân điển."
Tấn Vương phi gật gật đầu, nhìn Tiểu Bảo, cười nói: " Nó là con ngươi ? đúng là tuyết trắng đáng yêu." Nàng nhìn Tử Hạm , Tử Hạm hiểu ý từ
trong lòng móc ra một cái vòng cổ , đưa cho Ngọc Nương: " Vương phi
thưởng cho hài tử ."
Tác giả có lời muốn nói: Tiểu Bảo: ( bi phẫn
mặt ) cha, ngươi đến tột cùng đang làm gì? Vì sao ta lại thành người bán hàng rong nhi tử!
Tấn Vương: ( đón gió lệ ba thước ) ta không giải thích được thành người bán hàng rong, ta cũng vậy rất tuyệt vọng a...
- - - - - - - -
Về Tiểu Bảo trùng sinh, có tiểu tiên nữ cảm thấy hai mặt này là cho nữ chủ khai vô địch treo, hai mặt nếu là hội khai vô địch treo cũng không
phải là hai mặt .
Còn như Tấn Vương, không cần hoài nghi hắn có hay không trùng sinh cái gì , hắn là không hội trùng sinh đi. ( ai kêu
ngươi kiếp trước đem nữ chủ lạc mất , ngược được chính là ngươi! )
Kiếp trước nữ chủ tử thời điểm, Tiểu Bảo mới hơn một tuổi điểm, đối với
nữ chủ sự cùng tiềm dinh thự sự, hắn căn bản không biết rõ, cho nên
không cần lo lắng Tiểu Bảo trùng sinh , nên cái gì đều biết rõ , sau đó
chỉ huy nữ chủ các loại vô địch.
Tiểu Bảo trùng sinh, kỳ thật nói
trắng ra , bất quá đem kiếp trước một ít chuyện mặt bên phản ứng cấp mọi người, mặt khác cấp chuyện xưa gia tăng lại nhiều thú vị tính, hiện ra
được lại lập thể một chút. Dù sao xem chuyện xưa không phải là được
quanh co, trầm bổng phập phồng mới đẹp mắt sao?
Bạn cần đăng nhập để bình luận