Sủng Thiếp Ở Vương Phủ
Sủng Thiếp Ở Vương Phủ - Chương 136
Ngọc Nương sốt ruột bước về phía trước, một tiếng cười khàn khàn bỗng nhiên
vang lên. Thanh âm mang từ tính, đuôi khẽ giơ lên, tựa như mang theo cái móc , cào xé lòng người.
Ngọc
Nương vô thức nghĩ đến Vĩnh Vương Phi, mà trên thực tế ở gốc cây hạnh hạ có người cười ngó tới bên này thật là Vĩnh Vương Phi. Nàng mặc trang
phục thêu hoa mẫu đơn trên gấm Tứ Xuyên, rất ung dung hoa quý. Ngọc
Nương cũng bất quá chỉ thấy Vĩnh Vương Phi được mấy lần, mỗi lần nhìn
thấy người này đều bị kia kinh diễm. Cũng do Vĩnh Vương Phi thích sắc
thái sặc sỡ, tinh xảo mà phiền phức thêu cùng kim sức, làm cho người ta
thấy thập phần đẹp đẽ quý giá, xinh đẹp.
"Không nghĩ tới Tô trắc phi là người khéo nói, lại đánh bại thiên kim nhà Vương các lão gia tan tác, thật là ngoài dự đoán."
Ngọc Nương cũng không muốn cùng người này nói chuyện, đặc biệt là khi
suy nghĩ đến chuyện Tấn Vương nói, Vĩnh Vương Phi cùng Tấn Vương phi có
quan hệ, càng làm cho nội tâm nảy sinh đề phòng, nhịn không được siết
chặt khăn trong tay.
"Không biết Vĩnh Vương Phi có chuyện gì không, nếu không có , ta còn có việc, không thể bồi ."
Vĩnh Vương Phi con mắt làm như lơ đãng ở trên người Ngọc Nương quanh
quẩn, nữ tử này thật sự là vưu vật, tướng mạo lộ ra ngây thơ, lại có
khúm núm, tỏa ra phong tình liêu nhân, đại khái không có mấy nam nhân có thể bỏ qua. Vĩnh Vương Phi không phải giống người bình thường, Vĩnh
Vương phủ nhìn mặt ngoài thì lịch sự nho nhã, kì thực bên trong rất
hoang đường. Vĩnh Vương thích nữ nhân, Vĩnh Vương Phi nam nữ đều xơi,
hai vợ chồng cũng không phải là không làm qua chuyện điên long đảo
phượng, hai nữ một nam hoang dâm , dạng thủ đoạn nào không chơi đùa qua, biến thái xa người bình thường.
Nàng không cần suy nghĩ đã biết nữ tử này trên giường sẽ cỡ nào xinh đẹp, không trách Tấn Vương loại nhân
vật như vậy cũng sẽ rơi vào ôn nhu không thoát ra được. Nàng vốn không
thích loại hình nữ nhân này, cũng không nhịn được ý đồ, nếu không
phải... (Bà ấy làm như bà ấy thích là được vậy xí...)
Nghĩ đến Tấn
Vương phi, ánh mắt Vĩnh Vương Phi lạnh dần, trên mặt lại cười nói: "Ta
không có việc gì cả, bất quá là ra ngoài hít thở không cẩn thận bắt gặp
cảnh không nên trông thấy. Bất quá Tô trắc phi xin cứ yên tâm, ta sẽ
không tùy tiện nói lung tung ."
Ngọc Nương cúi đầu, không nói gì.
Vĩnh Vương Phi lại nói: " Tô trắc phi không thường ra cửa, chỉ sợ
không biết lai lịch cô gái kia, nàng là tôn nữ của Vương các lão , mà
Vương các lão chính là cựu thần, Vương gia có bốn tiến sĩ, nguồn gốc gia học, môn sinh khắp thiên hạ, trong đó ít đại nho đương thời cùng quan
lớn, cũng coi là dòng dõi thanh quý ."
Ngọc Nương vẫn như cũ không nói gì.
Vĩnh Vương Phi tò mò nhìn nàng: "Lẽ nào Tô trắc phi không hiếu kỳ sao
cô nương kia lại cản ngươi đường đi, rồi còn nói bừa nữa à?"
Ngọc
Nương lúc này mới ngẩng đầu nhìn đối phương: "Ta không hiếu kỳ, nếu Vĩnh Vương Phi không còn chuyện gì nữa, ta phải rời đi ." Rõ ràng Vĩnh Vương Phi có tâm cơ khác, nàng mới không thuận theo đối phương.
Lại cười khẽ, Vĩnh Vương Phi không tiếp tục thừa nước đục thả câu, nói thẳng vào đề: "Thánh thượng vốn muốn cầu hôn nàng ta cho thái tôn, hiện nay là
thế tử Huệ vương , đáng tiếc Vương cô nương không thích thế tử, nháo
không gả, hôn sự tự nhiên không thành. Vương cô nương xuất thân thanh
quý, bao nhiêu người cầu hôn không được, chỉ sợ ngươi không biết, An
vương, Vĩnh Vương, Đại Vương đều có cầu hôn ý."
"Nhiều ngày như thế hậu duệ quý tộc đều cầu hôn Vương gia cô nương, thật sự là khiến người
ta hâm mộ vạn phần." Nói đến đây, Vĩnh Vương Phi dừng lại một chút, liếc xéo Ngọc Nương. Thấy nàng vẫn như cũ không nói lời nào, trong mắt nàng
chợt lóe qua một tia thất bại.
Nàng lại cười dịu dàng : " Không
biết Tấn Vương điện hạ có là một trong số đó ? Vương gia cô nương nói ra những lời này, ta cảm thấy Tô trắc phi vẫn nên lưu tâm nhiều chút, nếu
thật đắc tội đại phụ tương lai, chỉ sợ cuộc sống sau này không dễ chịu."
Ngọc Nương ngắt lời: "Vĩnh Vương Phi nói như vậy,là đặt Tấn Vương phi ở chỗ nào? Nếu ta không sai thì ngài cùng vương phi còn là chỗ quen biết
cũ."
Vĩnh Vương Phi sững sờ một cái, nhìn đối phương trong mắt đã
thấy rõ sự không tin, nàng liên tiếp cười khẽ: "Nguyên lai Tô trắc phi
cũng không biết a."
Ngọc Nương không tự chủ được thuận theo nàng hỏi: "Ta không biết cái gì?"
"Lẽ nào ngươi không biết trước đó vài ngày Tấn Vương từng cùng Thánh
thượng nói tới chuyện bỏ vợ ? Hiện tại bên ngoài lưu truyền, Tấn Vương
điện hạ thật sự là thành ý, thế nhưng đưa vị trí vương phi ra bày tỏ
thành ý..."
Sau đó Vĩnh Vương Phi lại nói gì đó nhưng Ngọc Nương
cũng không có nghe lọt, nàng xoay mòng đi lên phía trước, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng Lục Hy.
" Trắc phi nô tỳ
tính tìm được ngài , bất quá là nô tỳ nghĩ nếu đi ra mà vẫn không thấy
ngài, thì sẽ nhờ người Khánh Vương phủ giúp đỡ tìm ." thấy Ngọc Nương
tâm tình không đúng, Lục Hy hỏi: "Ngài thế nào rồi ?"
Ngọc Nương phục hồi tinh thần xem sau lưng, phát hiện chẳng thấy Vĩnh Vương Phi .
"Không sao, ta không có sao. Ngọc Thiền cùng đại công tử?"
"Ngọc Thiền tỷ tỷ cùng đại công tử , Diễm công tử ,Châu Châu cô nương ở một chỗ, hình như đi theo Khánh Vương phi đến chính viện ."
"Chúng ta đi tìm bọn họ."
Hai người cũng không biết đường, chỉ có thể để đầy tớ Khánh Vương phủ
dẫn tới chính viện, còn chưa vào cửa phòng, đã nghe thấy tiếng hài tử
đang khóc.
Là Châu Châu khóc.
Ngọc Nương gấp rút chạy vào,
thấy Diễm Ca Nhi, Châu Châu cùng Tiểu Bảo, đều ở thứ gian. Trong phòng
Châu Châu vốn là nghe lời đột nhiên thay đổi thành không hiểu chuyện
lên, vô luận bọn nha đầu dụ dành thế nào bé đều bỏ mặc, nằm ở trên
giường vung tay chân khóc nức nở.
" Thế này là thế nào ?"
Nàng bước tới đem Châu Châu ôm vào trong ngực, lại nhìn Diễm Ca Nhi cùng
Tiểu Bảo. Diễm Ca Nhi mặt mày tái nhợt, rõ ràng mới hơn ba tuổi trong
mắt lại tràn trề thống khổ. Mà Tiểu Bảo đứng ở bên cạnh, tinh thần cũng
không tốt lắm.
Lại nhìn bọn nha đầu muốn nói lại thôi xem cửa phòng đóng chặt, Ngọc Nương còn có gì không hiểu. Nàng thở dài vỗ nhẹ Châu
Châu, thấp giọng dỗ bé.
Nhưng lúc này đây dù Ngọc Nương giỏi chăm
tiểu hài tử thế nào cũng mất đi hiệu lực , Châu Châu không chịu, trong
miệng không ngừng gọi nương. Không hiểu sao , Ngọc Nương cũng muốn khóc, không chỉ vì thấy đáng thương cho hài tử, thương Khánh Vương phi, còn
tự thương chính mình.
Nàng ôm Châu Châu, tiến lên, gõ cửa phòng.
"Ngươi như còn nhận ta là tiểu Ngũ tẩu, thì mở cửa ra đi! Ta biết
ngươi thương tâm, ngươi khổ sở, nhưng đây là con ngươi sinh , ngươi
không đau lòng sao? !"
Tiếng nói còn chưa dứt, đột nhiên từ bên
trong cửa mở ra , Khánh Vương phi tràn đầy nước mắt trên gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn.
Nàng bỗng chốc nhào tới, ôm Ngọc Nương,cũng ôm Châu Châu, ô ô khóc lên.
"Ngũ tẩu, ngươi không biết tâm của ta đau thế nào đâu..."
Người làm nương khóc, Châu Châu cũng khóc, Ngọc Nương cũng khóc. Thật
vất vả để Khánh Vương phi không còn kích động , nàng gấp rút để Ngọc
Thiền cùng Lục Hy đỡ Khánh Vương phi đến giường đất.
Nàng ngồi đối
diện Khánh Vương phi, trong lòng ôm Tiểu Bảo. Khánh Vương phi ngồi ở đối diện nàng, ôm Châu Châu, bên cạnh có Diễm Ca Nhi.
Đi qua khóc lóc Khánh Vương phi cũng khôi phục bình tĩnh, bảo nha hoàn đi bưng nước đến, hầu hạ nàng rửa mặt.
Trừ con mắt còn có chút sưng đỏ, Khánh Vương phi đã đỡ rất nhiều .
" Khiến tiểu Ngũ tẩu chê cười , mong ngươi chớ trách, ta cũng không
phải cố ý bắt ngươi làm bè ." Khánh Vương phi trước là nàng nói về Hàn
trắc phi, Khánh Vương phân phó chiêu đãi Ngọc Nương nàng lại chậm trễ .
Ngọc Nương lắc đầu, "Không có việc gì, ngươi không nên suy nghĩ nhiều."
" Lòng ta thật sự nghẹn khuất, ngươi nói đúng, dù thế nào ta cũng không nên lấy hài tử trút giận."
Ngọc Nương thở dài một hơi, không biết nên nói cái gì.
" Họ Hàn kia không phải là thứ đồ gì tốt, ở trước mặt vương gia thì
nịnh nọt, ở trước mặt ta lại diễu võ dương oai, ta nói thì vương gia
không tin, hắn không tin nàng ta có thể như vậy, còn cảm thấy ta vì này
ghen cố ý bôi đen đối phương."
Ngọc Nương do dự , mới nói: "Kế Nhu, chuyện này ngươi không nên nói với ta, ta..." Nàng ngừng tạm, "Ta không có lập trường đánh giá đối phương, dù sao ta cũng là tiểu thiếp."
Nàng có khó xử, Tiểu Bảo nhìn thấy có chút ít đau lòng, nhịn không được
duỗi tay đi xoa mặt nương mặt. Ngọc Nương bắt lấy bàn tay nhỏ bé, vỗ nhẹ nhẹ, mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Khánh Vương phi: "Đồng dạng đều là
thiếp, cũng không có so cao quý hơn ai, ta hy vọng ngươi có thể biết ta
khó xử, chứ không phải là đối với ngươi có bất mãn."
Khánh Vương
phi rõ sững sờ một cái, có chút gấp: "Tiểu Ngũ tẩu, ngươi có phải hay
không hiểu lầm gì? Ngươi cùng người họ Hàn không giống nhau."
"Không có gì không giống cả . Nàng là thiếp, ta cũng là thiếp..."
"Không không không, là không giống . Ta nghe vương gia đã nói qua ,
Ngũ ca cùng Ngũ tẩu từ thành thân sau liền không có sống tốt, giữa hai
người có chuyện không giải quyết được, giống như là Ngũ tẩu làm điều gì
không thể tha thứ . Cụ thể thì vương gia chưa nói, nhưng ta có thể minh
bạch cho nên chúng ta tuy gọi nàng Ngũ tẩu, nhưng cũng không có thật coi nàng như Ngũ tẩu. Mà ngươi không thế, Ngũ ca tự mình nói qua nhân,
chúng ta tuy gọi ngươi là tiểu Ngũ tẩu, bất quá chỉ là danh phận, ngươi
có thể minh bạch ý ta, có đúng không?"
Ngọc Nương chần chừ gật đầu một cái.
Khánh Vương phi như trút được gánh nặng cười, "Cho nên ngươi ngàn vạn
lần không được tự ti về bản thân, ngươi cùng Hàn trắc phi không giống .
Nàng là người tâm bất chính..."
Vừa nhắc tới Hàn trắc phi, sắc mặt
Khánh Vương phi lại phức tạp, đủ để chứng minh nàng rất quan tâm, và
kiêng kỵ người này, cơ hồ đã thành nàng tâm ma.
Nàng cười khổ: "Kỳ
thật tẩu mới tới đại khái không biết vương gia cùng Ngũ ca quan hệ không tệ, theo lý thuyết thân phận như bọn họ, cho dù trên mặt huynh đệ tình
thâm, thì phần lớn bất quá là giả tạo, nhưng vương gia cùng Ngũ ca không thế."
Theo Khánh Vương phi chậm rãi kể, Ngọc Nương cuối cùng cũng biết quan hệ của Khánh Vương cùng Tấn Vương .
Khánh Vương tuy là hoàng tử, nhưng thân phận chẳng hề cao, vì mẹ Khánh Vương là người Cao Ly.
Hàn phi là được Cao Ly tiến cống lên , giống như vậy cách mỗi năm Cao
Ly sẽ tiến cống một nhóm người, có chút người bị thưởng cho vương công
đại thần, có chút ở trong cung . Hàn phi vận khí tốt, bởi vì dung mạo
xuất sắc được Hoằng Cảnh Đế giữ bên người hầu hạ.
Trong Tử Cấm
Thành người như Hàn phi nhiều đếm không xuể, mà nàng mới vào cung bất
quá chỉ là cái cung nữ thay quần áo. Tiểu cung phi không có tư cách ở
một cung , bình thường đều là phụ thuộc người đứng đầu cung, mà Hàn Phi ở Cảnh Nhân Cung sau thiên điện. Chủ cung là Đức phi, cũng chính là mẹ
Tấn Vương. Một người thân thể suy nhược, không tranh quyền thế. Một
người xa xứ, hoảng loạn, sợ hãi. Thẩm Loan là người khoan dung, thấy Hàn Phi tính tình mềm mại, hai người trụ ở trong một cung điện cũng hòa
hợp.
Về sau Thẩm Loan mang thai Tấn Vương, hai năm sau Hàn Phi hoài thượng Khánh Vương, đáng tiếc số mệnh không tốt khó sinh mà chết bỏ lại Khánh Vương.
Hàn Phi không được sủng ái, cho đến sau khi chết mới
được phong phi. Bởi vì Thẩm Loan là chủ Cảnh nhân cung, Khánh Vương liền được dưỡng ở cạnh Thẩm Loan, về sau Thẩm Loan cũng mất, hai đứa trẻ đều thành không có nương.
Bất quá lúc này Tấn Vương đã lớn, không cần
người dưỡng, mà tự mình ở tại Ngũ Kiền tây. Khánh Vương vì còn nhỏ, nên
được một cung tần dưỡng hai năm, về sau cũng đến chỗ đó. Ấn theo quy chế Đại Kiền, hoàng tử đầy năm tuổi đều là phải ly khai thân nương, đến ở
đó hết .
Cho nên Tấn Vương cùng Khánh Vương hai người từ nhỏ tình cảm đã tốt, Khánh Vương cứ lấy Tấn Vương làm gương.
Nghe xong chuyện xưa, Ngọc Nương thật lâu không nói gì. Nàng chỉ biết
Đức phi nương nương mất sớm, cũng không biết mẹ Tấn Vương cùng mẹ Khánh Vương còn có chuyện như vậy.
"Vương gia bởi vì có mẫu phi là ngoại tộc tiến cống, trong cung địa vị không cao, may mắn có Ngũ ca. Sau đó
Ngũ ca phong phiên, khi đó ta mới vừa gả cho vương gia, những chuyện này đều là vương gia nói cho ta biết . Hai năm sau ta cùng vương gia cũng
ra kinh, bất quá cùng Ngũ ca liên lạc không gãy."
Nói đến đây,
Khánh Vương phi đột nhiên cười một cái, "Có phải tẩu rất nghi hoặc vì
sao đang nói Hàn trắc phi, ta lại nói đến vương gia cùng Ngũ ca ?"
Ngọc Nương cũng không ngốc, Hàn trắc phi họ Hàn, Hàn Phi cũng họ Hàn,
hơn nữa Hàn trắc phi cho nàng cảm giác là lạ , lúc này mới nhớ tới
khẩu âm của nàng ta. Hơn nữa nữ tử này trắng nõn, mềm mại đáng yêu,
tướng mạo cùng người Đại Kiền nhân không khác nhau, nhưng có dị tộc
phong tình.
"Chẳng lẽ nói Hàn trắc phi cùng Hàn Phi nương nương - - "
Khánh Vương phi cười khổ gật đầu: " Ta không nghĩ tới, ta cùng vương
gia cũng coi như phu thê tình thâm, lại đột nhiên nhảy ra Trình Giảo
Kim. Có một lần Khánh Vương đi ra ngoài, hơn một tháng mới trở về lại
mang theo nàng ta. Mẹ nàng cùng mẫu phi là thân tỷ muội, mẫu phi đến đại kiền, nương nàng ở Cao Ly. Nương nàng bệnh nặng, trước khi mất không
yên lòng nữ nhi, liền sai người hộ tống nàng đến Đại Kiền."
Ngọc Nương khiếp sợ thật hơn hai mươi năm, vẫn còn có người thân đến cửa .
" Có đúng thực tế không?..."
"Người có phải là giả mạo hay không ?" Khánh Vương phi lắc đầu, cười
khổ nói: "Ta đã từng nghĩ thế, về sau mới biết Cao Ly chỉ là phiên bang
tiểu quốc, con gái tiến cống có thể ở đại kiền phong phi cực ít, cho nên mẫu phi cũng mang ơn cho cả nhà, nương nàng ta gả đến chỗ coi như không tệ, nàng cũng là con nhà quan gia, sau đó Cao Ly náo động, cha nàng
chết vì chính biến, nàng cùng nàng nương nhờ quan hệ với mẫu phi may mắn đào thoát. Nàng đến Khánh Châu trước, rồi đến kinh thành lai lịch không thể nào giả được."
"Dù là biểu muội tìm đến cũng có thể giúp biểu muội xuất giá , cũng không cần thế này."
"Cho nên ta mới nói tâm nàng ta bất chính. Vương gia mang nàng trở về, vốn định xem như thân muội muội rồi gả ra ngoài. Mà nàng lại mượn cơ
hội thừa dịp vương gia say rượu, thất thân. Cũng là ta khờ, lại không
nhìn ra tâm tư nàng, chờ khi biết rõ thời điểm đã quá muộn , ván đã đóng thuyền. Ta nói nàng bụng dạ khó lường, vương gia lại vì nàng giải
thích, nói tại hắn say rượu hỏng việc, làm bẩn biểu muội, lại thương
nàng thân thế cô thế cô, đem nàng nhét vào phủ, còn cầu trắc phi cho."
"Vương gia là người tốt, hết sức chân thành, tâm khoan dung rộng
lượng, không tuỳ tiện. Nguồn gốc thế nên rất hậu đãi nàng. Mà nàng,
không bao lâu ở trước mặt ta lộ rõ chân diện mục, với vương gia thì nịnh hót, với ta lại trong bông có kim. Đặc biệt là lần này nàng sinh hạ
Thịnh ca nhi, nàng lại cùng ta đối chọi gay gắt, mà ta cùng với vương
gia vốn không phân nghi, bởi vì nàng ở trung gian sinh ra khập khiễng,
phu thê ly tâm."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Ngươi có cùng Khánh Vương nói qua lời này?"
"Nói như thế nào? Cho dù nói , hắn cũng không tin. Tiểu Ngũ tẩu ngươi
phải minh bạch, hậu trạch có quá nhiều thủ đoạn, khiến người ta có khổ
cũng không thể nói , đau nhức cũng khó kể ."
Ngọc Nương im lặng,
nàng sống hai đời, đương nhiên minh bạch chút ít. Hai người rơi vào trầm mặc, mà ba đứa bé ngồi ở bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị, cũng không biết có thể nghe hiểu gì không.
Khánh Vương phi đột nhiên
cười: "Ngũ tẩu, để cho ngươi vì chuyện của ta mà hao tâm tổn trí . Ngươi không biết, những chuyện này ta giấu ở trong lòng quá lâu , không dám
nói, ở nhà mẹ đẻ không dám nói, hôm nay lại mệt mỏi ngươi nghe ta than
phiền."
"Không có gì, chỉ là ta cũng giúp không được cái gì."
" Loại chuyện này ai cũng giúp không được." Khánh Vương phi cười khổ, mặt lộ vẻ tiêu điều. Ngọc Nương nhìn Khánh Vương phi, do dự nói: "Có câu ta không biết có nên nói hay không."
"Chúng ta hôm nay nói quá nhiều, không có gì không thể nói ."
Ngọc Nương gật đầu: "Ta cảm thấy ngươi nên đem những thứ uất khí cùng
ngạo khí bỏ đi , trừ phi ngươi không có ý định cùng Khánh Vương phu thê
tình cảm, muốn nhìn Khánh Vương cùng ngươi càng xa càng lạ, định xem
Khánh Vương đau lòng Thịnh ca nhi, mà lạnh nhạt Diễm Ca Nhi, để nàng
cười, mà mình khóc. Hai vợ chồng không có gì là hạ thấp tôn nghiêm,
ngươi nên có thái độ mềm mỏng, cùng hắn nói chuyện, ta cũng không tin
Khánh Vương không nghe lọt tai.
"Chúng ta không đủ tháo vác nhưng
nước chảy đá mòn, ta cũng không tin nàng không lộ chân tướng. Ngươi biết nàng bụng dạ khó lường, thì nên minh bạch ngươi cùng Khánh Vương càng
tốt, nàng càng sốt ruột, người càng loạn, càng dễ dàng ra cạm bẫy. Đợi
nàng ra cạm bẫy, Khánh Vương sẽ không như hiện tại đối với nàng không
nghi ngờ gì ."
Khánh Vương phi nghe được, mắt dị quang liên tục,
cầm lấy khăn vò vò, nhịn không được hỏi: "Ngũ tẩu, ngươi là làm sao biết chuyện này ?"
Nàng a? Nàng dù sao cũng sống hai đời, chưa ăn thịt heo, còn có thể thấy qua heo chạy.
Mà Khánh Vương phi lại nghĩ đến Tấn Vương phi đưa đi thôn trang, lẽ
nào là tiểu Ngũ tẩu dùng thủ đoạn đem người kia bức đến trong thôn trang ?
Nàng cảm thấy dùng thủ đoạn để hình dung tiểu Ngũ tẩu đích xác
không đúng , nàng nghe Khánh Vương nói , tiểu Ngũ tẩu năm đó rất khổ,
cho dù sau đó có cùng Ngũ ca qua lại cũng an phận thủ thường, là vì Tấn
Vương phi thiếu kiên nhẫn thừa dịp tiểu Ngũ tẩu sinh lại ra tay, mới
chọc giận Ngũ ca tống nàng đi thôn trang dưỡng bệnh.
" Có thể làm sao?" Nàng thấp thỏm , chần chừ.
"Được hay không, cứ thử xem cũng không sao, không tổn thất gì. Nếu
thành , ngươi không cần sống ủy khuất, còn ủy khuất hai đứa bé."
*
Khánh Vương phi cùng Ngọc Nương ngồi cùng nhau nói rất nhiều lời, quan hệ của hai người cũng càng thân mật .
Thấy nương tươi cười, Diễm Ca Nhi cùng Châu Châu tinh thần đều tốt lên rất nhiều. Ngọc Nương bảo hai huynh muội mang Tiểu Bảo đệ đệ đi chơi ba đứa nghe lời kết bạn đi chơi .
Ngọc Nương mới cùng Khánh Vương phi nói: "Ngươi về sau ngàn vạn nhớ kỹ, dù thế nào cũng đừng ở trước mặt
bọn nhỏ lộ ra. Ngươi xem bọn chúng còn nhỏ, không hiểu chuyện, kỳ thật
bọn chúng đều hiểu ."
Khánh Vương phi gật đầu, lại là xấu hổ, cảm
kích: "Không có Ngũ tẩu ngươi, ta thật không biết mình đang làm tổn
thương tình cảm của hài tử."
Bên ngoài đã khai tiệc , Khánh Vương phi cùng Ngọc Nương cũng không ra ngoài, mà ở chính viện dùng cơm.
Lúc ăn cơm, Tiểu Bảo ăn nhiều dọa Khánh Vương phi cùng Diễm Ca Nhi, Châu Châu.
Tiểu Châu Châu con mắt tròn xoe nhìn người em trai ăn, còn ăn như thế
nhiều. Có chút không cam lòng yếu thế nàng, vung tay nha hoàn uy cơm ,
cũng muốn tự mình ăn. Đáng tiếc bàn tay nhỏ bé lại ngắn, trước kia còn
chưa thử, căn bản không biết dùng muỗng.
Mấu chốt hài tử quật cường, còn muốn tự ăn.
Thừa dịp mọi người đều chú ý Châu Châu , Diễm Ca Nhi bảo nha hoàn lấy chén cơm cùng muỗng, tự mình cầm muỗng xúc ăn.
Đợi mọi người quay đầu, Diễm Ca Nhi đã ăn một chén cơm . thấy Tiểu Bảo đang ăn chén thứ hai, nó cũng cho nha hoàn múc cơm thêm.( Nhớ hồi Soái
còn nhỏ, cả nhà luôn ăn cơm ở nhà, vì Mẹ không rảnh để cho Soái cùng em
đi rong khắp xóm mà đút ăn, có đứa trẻ nhà hàng xóm thì tuyệt đối không
ăn cơm nhà, mãi ngậm, nên mẹ nó tới giờ cơm sẽ qua nhà Soái cho nó ăn
chung, nếu ở nhà nó ăn có một ít, thì qua nhà Soái toàn tự ăn, và ăn
thì, ăn được cả 2 chén cơm cùng canh, mẹ nó mừng rơn, nên ngày nào nó
cũng qua nhà Soái ăn cả, thoắt cái đã mấy chục năm, Soái cũng lớn tuổi,
may tuổi thơ có nhiều điều để nhớ lại )- 25/05/2018.
Khánh Vương
phi vui vẻ lại kích động: "Diễm Ca Nhi cho tới bây giờ chưa từng ăn
nhiều như thế, mỗi lần ăn vài ngụm sẽ không chịu ăn , cái gì cũng không
thích ăn, có thể nói là biếng ăn."
Ngọc Nương suy nghĩ một chút,
mới nói: "Diễm Ca Nhi lớn rồi không thể để cho người hầu lúc nào cũng ôm . Hao phí thể lực nhiều, ăn cơm mới nhiều, lúc nào cũng không động đậy, tự nhiên sẽ không cảm thấy đói."
Khánh Vương phi vừa nghe vừa gật
đầu: "Ngũ tẩu, ngươi có biện pháp hay, về sau ta liền bảo các nàng dẫn
Diễm Ca Nhi đi chơi. Ngươi về sau hãy dẫn Tiểu Bảo đến đây nhé, có Tiểu
Bảo , Diễm Ca Nhi nhất định sẽ càng ngày càng khỏe mạnh ."
Tiểu Bảo ngó ngó bên cạnh nhìn hai cái mặt đầy hạt cơm. Tiền viện cũng rất nhanh liền tản ra.
Kỳ thật nghiêm túc mà nói, nhóm Tấn Vương ngồi đến tiệc tan . Đều là
hoàng tử, mọi người đều có tâm sự riêng, đầy thăm dò, không ăn nhiều,
rượu lại uống không ít.
Lỗ vương uống ít đã nháo, Huệ vương cũng không tốt, ngồi chỗ này tự nhiên không thư thái, qua loa liền kết thúc .
Bên cạnh truyền lời đến, Ngọc Nương liền mang Tiểu Bảo đi , Khánh
Vương phi lưu luyến không rời kéo tay Ngọc Nương tay, lần nữa nói nàng
có rảnh liền đến, nàng nhàn cũng sẽ đi Tấn Vương phủ.
Lên xe, Ngọc Nương nghe thấy người Tấn Vương trên người mang mùi rượu, vừa nhìn là biết uống không ít rượu,
Xe lẳng lặng chạy về Tấn Vương phủ, Tấn Vương nửa khép mắt, như dưỡng
thần lại như đang suy tư . Nắm bàn tay nhỏ bé, thỉnh thoảng mè nheo một cái. Trong xe rất yên tĩnh, Ngọc Nương đột nhiên phát hiện vốn trong
nội tâm để dành không ít tâm tình, qua một hồi khuyên giải, cũng tan
thành mây khói . Kỳ thật Tấn Vương dự định thế nào, nàng cần gì phải so
đo. Vương cô nương có tới hay không, đều có một vị trí Tấn Vương phi ở
nơi đó. Là Tấn Vương phi cũng tốt, là Vương cô nương cũng được, cùng
nàng không có bất cứ quan hệ nào, cũng không phải là chuyện nàng có thể
can thiệp .
Những ngày này, nuôi lớn tâm nàng. Làm cho nàng cho
rằng nàng mới là vợ hắn, bởi vì mơ những thứ không thuộc về mình, nên
nàng mới hoang mang, mới có thể thống khổ.
Ngọc Nương lẳng lặng suy nghĩ, giờ nội tâm nàng rất điềm tĩnh, đương nhiên vẫn khó chịu nhưng không đáng kể .
"Đang suy nghĩ gì?" Tấn Vương nửa mở ra xem nàng. Bởi vì uống rượu,
ánh mắt mang một tia mê ly, xem hắn, Ngọc Nương lại bắt đầu sôi trào
lên. Nàng nhớ tới mình nói với Khánh Vương phi những lời kia...
"Ta hôm nay đụng phải một người..."
vang lên. Thanh âm mang từ tính, đuôi khẽ giơ lên, tựa như mang theo cái móc , cào xé lòng người.
Ngọc
Nương vô thức nghĩ đến Vĩnh Vương Phi, mà trên thực tế ở gốc cây hạnh hạ có người cười ngó tới bên này thật là Vĩnh Vương Phi. Nàng mặc trang
phục thêu hoa mẫu đơn trên gấm Tứ Xuyên, rất ung dung hoa quý. Ngọc
Nương cũng bất quá chỉ thấy Vĩnh Vương Phi được mấy lần, mỗi lần nhìn
thấy người này đều bị kia kinh diễm. Cũng do Vĩnh Vương Phi thích sắc
thái sặc sỡ, tinh xảo mà phiền phức thêu cùng kim sức, làm cho người ta
thấy thập phần đẹp đẽ quý giá, xinh đẹp.
"Không nghĩ tới Tô trắc phi là người khéo nói, lại đánh bại thiên kim nhà Vương các lão gia tan tác, thật là ngoài dự đoán."
Ngọc Nương cũng không muốn cùng người này nói chuyện, đặc biệt là khi
suy nghĩ đến chuyện Tấn Vương nói, Vĩnh Vương Phi cùng Tấn Vương phi có
quan hệ, càng làm cho nội tâm nảy sinh đề phòng, nhịn không được siết
chặt khăn trong tay.
"Không biết Vĩnh Vương Phi có chuyện gì không, nếu không có , ta còn có việc, không thể bồi ."
Vĩnh Vương Phi con mắt làm như lơ đãng ở trên người Ngọc Nương quanh
quẩn, nữ tử này thật sự là vưu vật, tướng mạo lộ ra ngây thơ, lại có
khúm núm, tỏa ra phong tình liêu nhân, đại khái không có mấy nam nhân có thể bỏ qua. Vĩnh Vương Phi không phải giống người bình thường, Vĩnh
Vương phủ nhìn mặt ngoài thì lịch sự nho nhã, kì thực bên trong rất
hoang đường. Vĩnh Vương thích nữ nhân, Vĩnh Vương Phi nam nữ đều xơi,
hai vợ chồng cũng không phải là không làm qua chuyện điên long đảo
phượng, hai nữ một nam hoang dâm , dạng thủ đoạn nào không chơi đùa qua, biến thái xa người bình thường.
Nàng không cần suy nghĩ đã biết nữ tử này trên giường sẽ cỡ nào xinh đẹp, không trách Tấn Vương loại nhân
vật như vậy cũng sẽ rơi vào ôn nhu không thoát ra được. Nàng vốn không
thích loại hình nữ nhân này, cũng không nhịn được ý đồ, nếu không
phải... (Bà ấy làm như bà ấy thích là được vậy xí...)
Nghĩ đến Tấn
Vương phi, ánh mắt Vĩnh Vương Phi lạnh dần, trên mặt lại cười nói: "Ta
không có việc gì cả, bất quá là ra ngoài hít thở không cẩn thận bắt gặp
cảnh không nên trông thấy. Bất quá Tô trắc phi xin cứ yên tâm, ta sẽ
không tùy tiện nói lung tung ."
Ngọc Nương cúi đầu, không nói gì.
Vĩnh Vương Phi lại nói: " Tô trắc phi không thường ra cửa, chỉ sợ
không biết lai lịch cô gái kia, nàng là tôn nữ của Vương các lão , mà
Vương các lão chính là cựu thần, Vương gia có bốn tiến sĩ, nguồn gốc gia học, môn sinh khắp thiên hạ, trong đó ít đại nho đương thời cùng quan
lớn, cũng coi là dòng dõi thanh quý ."
Ngọc Nương vẫn như cũ không nói gì.
Vĩnh Vương Phi tò mò nhìn nàng: "Lẽ nào Tô trắc phi không hiếu kỳ sao
cô nương kia lại cản ngươi đường đi, rồi còn nói bừa nữa à?"
Ngọc
Nương lúc này mới ngẩng đầu nhìn đối phương: "Ta không hiếu kỳ, nếu Vĩnh Vương Phi không còn chuyện gì nữa, ta phải rời đi ." Rõ ràng Vĩnh Vương Phi có tâm cơ khác, nàng mới không thuận theo đối phương.
Lại cười khẽ, Vĩnh Vương Phi không tiếp tục thừa nước đục thả câu, nói thẳng vào đề: "Thánh thượng vốn muốn cầu hôn nàng ta cho thái tôn, hiện nay là
thế tử Huệ vương , đáng tiếc Vương cô nương không thích thế tử, nháo
không gả, hôn sự tự nhiên không thành. Vương cô nương xuất thân thanh
quý, bao nhiêu người cầu hôn không được, chỉ sợ ngươi không biết, An
vương, Vĩnh Vương, Đại Vương đều có cầu hôn ý."
"Nhiều ngày như thế hậu duệ quý tộc đều cầu hôn Vương gia cô nương, thật sự là khiến người
ta hâm mộ vạn phần." Nói đến đây, Vĩnh Vương Phi dừng lại một chút, liếc xéo Ngọc Nương. Thấy nàng vẫn như cũ không nói lời nào, trong mắt nàng
chợt lóe qua một tia thất bại.
Nàng lại cười dịu dàng : " Không
biết Tấn Vương điện hạ có là một trong số đó ? Vương gia cô nương nói ra những lời này, ta cảm thấy Tô trắc phi vẫn nên lưu tâm nhiều chút, nếu
thật đắc tội đại phụ tương lai, chỉ sợ cuộc sống sau này không dễ chịu."
Ngọc Nương ngắt lời: "Vĩnh Vương Phi nói như vậy,là đặt Tấn Vương phi ở chỗ nào? Nếu ta không sai thì ngài cùng vương phi còn là chỗ quen biết
cũ."
Vĩnh Vương Phi sững sờ một cái, nhìn đối phương trong mắt đã
thấy rõ sự không tin, nàng liên tiếp cười khẽ: "Nguyên lai Tô trắc phi
cũng không biết a."
Ngọc Nương không tự chủ được thuận theo nàng hỏi: "Ta không biết cái gì?"
"Lẽ nào ngươi không biết trước đó vài ngày Tấn Vương từng cùng Thánh
thượng nói tới chuyện bỏ vợ ? Hiện tại bên ngoài lưu truyền, Tấn Vương
điện hạ thật sự là thành ý, thế nhưng đưa vị trí vương phi ra bày tỏ
thành ý..."
Sau đó Vĩnh Vương Phi lại nói gì đó nhưng Ngọc Nương
cũng không có nghe lọt, nàng xoay mòng đi lên phía trước, đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập cùng tiếng Lục Hy.
" Trắc phi nô tỳ
tính tìm được ngài , bất quá là nô tỳ nghĩ nếu đi ra mà vẫn không thấy
ngài, thì sẽ nhờ người Khánh Vương phủ giúp đỡ tìm ." thấy Ngọc Nương
tâm tình không đúng, Lục Hy hỏi: "Ngài thế nào rồi ?"
Ngọc Nương phục hồi tinh thần xem sau lưng, phát hiện chẳng thấy Vĩnh Vương Phi .
"Không sao, ta không có sao. Ngọc Thiền cùng đại công tử?"
"Ngọc Thiền tỷ tỷ cùng đại công tử , Diễm công tử ,Châu Châu cô nương ở một chỗ, hình như đi theo Khánh Vương phi đến chính viện ."
"Chúng ta đi tìm bọn họ."
Hai người cũng không biết đường, chỉ có thể để đầy tớ Khánh Vương phủ
dẫn tới chính viện, còn chưa vào cửa phòng, đã nghe thấy tiếng hài tử
đang khóc.
Là Châu Châu khóc.
Ngọc Nương gấp rút chạy vào,
thấy Diễm Ca Nhi, Châu Châu cùng Tiểu Bảo, đều ở thứ gian. Trong phòng
Châu Châu vốn là nghe lời đột nhiên thay đổi thành không hiểu chuyện
lên, vô luận bọn nha đầu dụ dành thế nào bé đều bỏ mặc, nằm ở trên
giường vung tay chân khóc nức nở.
" Thế này là thế nào ?"
Nàng bước tới đem Châu Châu ôm vào trong ngực, lại nhìn Diễm Ca Nhi cùng
Tiểu Bảo. Diễm Ca Nhi mặt mày tái nhợt, rõ ràng mới hơn ba tuổi trong
mắt lại tràn trề thống khổ. Mà Tiểu Bảo đứng ở bên cạnh, tinh thần cũng
không tốt lắm.
Lại nhìn bọn nha đầu muốn nói lại thôi xem cửa phòng đóng chặt, Ngọc Nương còn có gì không hiểu. Nàng thở dài vỗ nhẹ Châu
Châu, thấp giọng dỗ bé.
Nhưng lúc này đây dù Ngọc Nương giỏi chăm
tiểu hài tử thế nào cũng mất đi hiệu lực , Châu Châu không chịu, trong
miệng không ngừng gọi nương. Không hiểu sao , Ngọc Nương cũng muốn khóc, không chỉ vì thấy đáng thương cho hài tử, thương Khánh Vương phi, còn
tự thương chính mình.
Nàng ôm Châu Châu, tiến lên, gõ cửa phòng.
"Ngươi như còn nhận ta là tiểu Ngũ tẩu, thì mở cửa ra đi! Ta biết
ngươi thương tâm, ngươi khổ sở, nhưng đây là con ngươi sinh , ngươi
không đau lòng sao? !"
Tiếng nói còn chưa dứt, đột nhiên từ bên
trong cửa mở ra , Khánh Vương phi tràn đầy nước mắt trên gương mặt trắng nõn nhỏ nhắn.
Nàng bỗng chốc nhào tới, ôm Ngọc Nương,cũng ôm Châu Châu, ô ô khóc lên.
"Ngũ tẩu, ngươi không biết tâm của ta đau thế nào đâu..."
Người làm nương khóc, Châu Châu cũng khóc, Ngọc Nương cũng khóc. Thật
vất vả để Khánh Vương phi không còn kích động , nàng gấp rút để Ngọc
Thiền cùng Lục Hy đỡ Khánh Vương phi đến giường đất.
Nàng ngồi đối
diện Khánh Vương phi, trong lòng ôm Tiểu Bảo. Khánh Vương phi ngồi ở đối diện nàng, ôm Châu Châu, bên cạnh có Diễm Ca Nhi.
Đi qua khóc lóc Khánh Vương phi cũng khôi phục bình tĩnh, bảo nha hoàn đi bưng nước đến, hầu hạ nàng rửa mặt.
Trừ con mắt còn có chút sưng đỏ, Khánh Vương phi đã đỡ rất nhiều .
" Khiến tiểu Ngũ tẩu chê cười , mong ngươi chớ trách, ta cũng không
phải cố ý bắt ngươi làm bè ." Khánh Vương phi trước là nàng nói về Hàn
trắc phi, Khánh Vương phân phó chiêu đãi Ngọc Nương nàng lại chậm trễ .
Ngọc Nương lắc đầu, "Không có việc gì, ngươi không nên suy nghĩ nhiều."
" Lòng ta thật sự nghẹn khuất, ngươi nói đúng, dù thế nào ta cũng không nên lấy hài tử trút giận."
Ngọc Nương thở dài một hơi, không biết nên nói cái gì.
" Họ Hàn kia không phải là thứ đồ gì tốt, ở trước mặt vương gia thì
nịnh nọt, ở trước mặt ta lại diễu võ dương oai, ta nói thì vương gia
không tin, hắn không tin nàng ta có thể như vậy, còn cảm thấy ta vì này
ghen cố ý bôi đen đối phương."
Ngọc Nương do dự , mới nói: "Kế Nhu, chuyện này ngươi không nên nói với ta, ta..." Nàng ngừng tạm, "Ta không có lập trường đánh giá đối phương, dù sao ta cũng là tiểu thiếp."
Nàng có khó xử, Tiểu Bảo nhìn thấy có chút ít đau lòng, nhịn không được
duỗi tay đi xoa mặt nương mặt. Ngọc Nương bắt lấy bàn tay nhỏ bé, vỗ nhẹ nhẹ, mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Khánh Vương phi: "Đồng dạng đều là
thiếp, cũng không có so cao quý hơn ai, ta hy vọng ngươi có thể biết ta
khó xử, chứ không phải là đối với ngươi có bất mãn."
Khánh Vương
phi rõ sững sờ một cái, có chút gấp: "Tiểu Ngũ tẩu, ngươi có phải hay
không hiểu lầm gì? Ngươi cùng người họ Hàn không giống nhau."
"Không có gì không giống cả . Nàng là thiếp, ta cũng là thiếp..."
"Không không không, là không giống . Ta nghe vương gia đã nói qua ,
Ngũ ca cùng Ngũ tẩu từ thành thân sau liền không có sống tốt, giữa hai
người có chuyện không giải quyết được, giống như là Ngũ tẩu làm điều gì
không thể tha thứ . Cụ thể thì vương gia chưa nói, nhưng ta có thể minh
bạch cho nên chúng ta tuy gọi nàng Ngũ tẩu, nhưng cũng không có thật coi nàng như Ngũ tẩu. Mà ngươi không thế, Ngũ ca tự mình nói qua nhân,
chúng ta tuy gọi ngươi là tiểu Ngũ tẩu, bất quá chỉ là danh phận, ngươi
có thể minh bạch ý ta, có đúng không?"
Ngọc Nương chần chừ gật đầu một cái.
Khánh Vương phi như trút được gánh nặng cười, "Cho nên ngươi ngàn vạn
lần không được tự ti về bản thân, ngươi cùng Hàn trắc phi không giống .
Nàng là người tâm bất chính..."
Vừa nhắc tới Hàn trắc phi, sắc mặt
Khánh Vương phi lại phức tạp, đủ để chứng minh nàng rất quan tâm, và
kiêng kỵ người này, cơ hồ đã thành nàng tâm ma.
Nàng cười khổ: "Kỳ
thật tẩu mới tới đại khái không biết vương gia cùng Ngũ ca quan hệ không tệ, theo lý thuyết thân phận như bọn họ, cho dù trên mặt huynh đệ tình
thâm, thì phần lớn bất quá là giả tạo, nhưng vương gia cùng Ngũ ca không thế."
Theo Khánh Vương phi chậm rãi kể, Ngọc Nương cuối cùng cũng biết quan hệ của Khánh Vương cùng Tấn Vương .
Khánh Vương tuy là hoàng tử, nhưng thân phận chẳng hề cao, vì mẹ Khánh Vương là người Cao Ly.
Hàn phi là được Cao Ly tiến cống lên , giống như vậy cách mỗi năm Cao
Ly sẽ tiến cống một nhóm người, có chút người bị thưởng cho vương công
đại thần, có chút ở trong cung . Hàn phi vận khí tốt, bởi vì dung mạo
xuất sắc được Hoằng Cảnh Đế giữ bên người hầu hạ.
Trong Tử Cấm
Thành người như Hàn phi nhiều đếm không xuể, mà nàng mới vào cung bất
quá chỉ là cái cung nữ thay quần áo. Tiểu cung phi không có tư cách ở
một cung , bình thường đều là phụ thuộc người đứng đầu cung, mà Hàn Phi ở Cảnh Nhân Cung sau thiên điện. Chủ cung là Đức phi, cũng chính là mẹ
Tấn Vương. Một người thân thể suy nhược, không tranh quyền thế. Một
người xa xứ, hoảng loạn, sợ hãi. Thẩm Loan là người khoan dung, thấy Hàn Phi tính tình mềm mại, hai người trụ ở trong một cung điện cũng hòa
hợp.
Về sau Thẩm Loan mang thai Tấn Vương, hai năm sau Hàn Phi hoài thượng Khánh Vương, đáng tiếc số mệnh không tốt khó sinh mà chết bỏ lại Khánh Vương.
Hàn Phi không được sủng ái, cho đến sau khi chết mới
được phong phi. Bởi vì Thẩm Loan là chủ Cảnh nhân cung, Khánh Vương liền được dưỡng ở cạnh Thẩm Loan, về sau Thẩm Loan cũng mất, hai đứa trẻ đều thành không có nương.
Bất quá lúc này Tấn Vương đã lớn, không cần
người dưỡng, mà tự mình ở tại Ngũ Kiền tây. Khánh Vương vì còn nhỏ, nên
được một cung tần dưỡng hai năm, về sau cũng đến chỗ đó. Ấn theo quy chế Đại Kiền, hoàng tử đầy năm tuổi đều là phải ly khai thân nương, đến ở
đó hết .
Cho nên Tấn Vương cùng Khánh Vương hai người từ nhỏ tình cảm đã tốt, Khánh Vương cứ lấy Tấn Vương làm gương.
Nghe xong chuyện xưa, Ngọc Nương thật lâu không nói gì. Nàng chỉ biết
Đức phi nương nương mất sớm, cũng không biết mẹ Tấn Vương cùng mẹ Khánh Vương còn có chuyện như vậy.
"Vương gia bởi vì có mẫu phi là ngoại tộc tiến cống, trong cung địa vị không cao, may mắn có Ngũ ca. Sau đó
Ngũ ca phong phiên, khi đó ta mới vừa gả cho vương gia, những chuyện này đều là vương gia nói cho ta biết . Hai năm sau ta cùng vương gia cũng
ra kinh, bất quá cùng Ngũ ca liên lạc không gãy."
Nói đến đây,
Khánh Vương phi đột nhiên cười một cái, "Có phải tẩu rất nghi hoặc vì
sao đang nói Hàn trắc phi, ta lại nói đến vương gia cùng Ngũ ca ?"
Ngọc Nương cũng không ngốc, Hàn trắc phi họ Hàn, Hàn Phi cũng họ Hàn,
hơn nữa Hàn trắc phi cho nàng cảm giác là lạ , lúc này mới nhớ tới
khẩu âm của nàng ta. Hơn nữa nữ tử này trắng nõn, mềm mại đáng yêu,
tướng mạo cùng người Đại Kiền nhân không khác nhau, nhưng có dị tộc
phong tình.
"Chẳng lẽ nói Hàn trắc phi cùng Hàn Phi nương nương - - "
Khánh Vương phi cười khổ gật đầu: " Ta không nghĩ tới, ta cùng vương
gia cũng coi như phu thê tình thâm, lại đột nhiên nhảy ra Trình Giảo
Kim. Có một lần Khánh Vương đi ra ngoài, hơn một tháng mới trở về lại
mang theo nàng ta. Mẹ nàng cùng mẫu phi là thân tỷ muội, mẫu phi đến đại kiền, nương nàng ở Cao Ly. Nương nàng bệnh nặng, trước khi mất không
yên lòng nữ nhi, liền sai người hộ tống nàng đến Đại Kiền."
Ngọc Nương khiếp sợ thật hơn hai mươi năm, vẫn còn có người thân đến cửa .
" Có đúng thực tế không?..."
"Người có phải là giả mạo hay không ?" Khánh Vương phi lắc đầu, cười
khổ nói: "Ta đã từng nghĩ thế, về sau mới biết Cao Ly chỉ là phiên bang
tiểu quốc, con gái tiến cống có thể ở đại kiền phong phi cực ít, cho nên mẫu phi cũng mang ơn cho cả nhà, nương nàng ta gả đến chỗ coi như không tệ, nàng cũng là con nhà quan gia, sau đó Cao Ly náo động, cha nàng
chết vì chính biến, nàng cùng nàng nương nhờ quan hệ với mẫu phi may mắn đào thoát. Nàng đến Khánh Châu trước, rồi đến kinh thành lai lịch không thể nào giả được."
"Dù là biểu muội tìm đến cũng có thể giúp biểu muội xuất giá , cũng không cần thế này."
"Cho nên ta mới nói tâm nàng ta bất chính. Vương gia mang nàng trở về, vốn định xem như thân muội muội rồi gả ra ngoài. Mà nàng lại mượn cơ
hội thừa dịp vương gia say rượu, thất thân. Cũng là ta khờ, lại không
nhìn ra tâm tư nàng, chờ khi biết rõ thời điểm đã quá muộn , ván đã đóng thuyền. Ta nói nàng bụng dạ khó lường, vương gia lại vì nàng giải
thích, nói tại hắn say rượu hỏng việc, làm bẩn biểu muội, lại thương
nàng thân thế cô thế cô, đem nàng nhét vào phủ, còn cầu trắc phi cho."
"Vương gia là người tốt, hết sức chân thành, tâm khoan dung rộng
lượng, không tuỳ tiện. Nguồn gốc thế nên rất hậu đãi nàng. Mà nàng,
không bao lâu ở trước mặt ta lộ rõ chân diện mục, với vương gia thì nịnh hót, với ta lại trong bông có kim. Đặc biệt là lần này nàng sinh hạ
Thịnh ca nhi, nàng lại cùng ta đối chọi gay gắt, mà ta cùng với vương
gia vốn không phân nghi, bởi vì nàng ở trung gian sinh ra khập khiễng,
phu thê ly tâm."
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
"Ngươi có cùng Khánh Vương nói qua lời này?"
"Nói như thế nào? Cho dù nói , hắn cũng không tin. Tiểu Ngũ tẩu ngươi
phải minh bạch, hậu trạch có quá nhiều thủ đoạn, khiến người ta có khổ
cũng không thể nói , đau nhức cũng khó kể ."
Ngọc Nương im lặng,
nàng sống hai đời, đương nhiên minh bạch chút ít. Hai người rơi vào trầm mặc, mà ba đứa bé ngồi ở bên cạnh, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm nghị, cũng không biết có thể nghe hiểu gì không.
Khánh Vương phi đột nhiên
cười: "Ngũ tẩu, để cho ngươi vì chuyện của ta mà hao tâm tổn trí . Ngươi không biết, những chuyện này ta giấu ở trong lòng quá lâu , không dám
nói, ở nhà mẹ đẻ không dám nói, hôm nay lại mệt mỏi ngươi nghe ta than
phiền."
"Không có gì, chỉ là ta cũng giúp không được cái gì."
" Loại chuyện này ai cũng giúp không được." Khánh Vương phi cười khổ, mặt lộ vẻ tiêu điều. Ngọc Nương nhìn Khánh Vương phi, do dự nói: "Có câu ta không biết có nên nói hay không."
"Chúng ta hôm nay nói quá nhiều, không có gì không thể nói ."
Ngọc Nương gật đầu: "Ta cảm thấy ngươi nên đem những thứ uất khí cùng
ngạo khí bỏ đi , trừ phi ngươi không có ý định cùng Khánh Vương phu thê
tình cảm, muốn nhìn Khánh Vương cùng ngươi càng xa càng lạ, định xem
Khánh Vương đau lòng Thịnh ca nhi, mà lạnh nhạt Diễm Ca Nhi, để nàng
cười, mà mình khóc. Hai vợ chồng không có gì là hạ thấp tôn nghiêm,
ngươi nên có thái độ mềm mỏng, cùng hắn nói chuyện, ta cũng không tin
Khánh Vương không nghe lọt tai.
"Chúng ta không đủ tháo vác nhưng
nước chảy đá mòn, ta cũng không tin nàng không lộ chân tướng. Ngươi biết nàng bụng dạ khó lường, thì nên minh bạch ngươi cùng Khánh Vương càng
tốt, nàng càng sốt ruột, người càng loạn, càng dễ dàng ra cạm bẫy. Đợi
nàng ra cạm bẫy, Khánh Vương sẽ không như hiện tại đối với nàng không
nghi ngờ gì ."
Khánh Vương phi nghe được, mắt dị quang liên tục,
cầm lấy khăn vò vò, nhịn không được hỏi: "Ngũ tẩu, ngươi là làm sao biết chuyện này ?"
Nàng a? Nàng dù sao cũng sống hai đời, chưa ăn thịt heo, còn có thể thấy qua heo chạy.
Mà Khánh Vương phi lại nghĩ đến Tấn Vương phi đưa đi thôn trang, lẽ
nào là tiểu Ngũ tẩu dùng thủ đoạn đem người kia bức đến trong thôn trang ?
Nàng cảm thấy dùng thủ đoạn để hình dung tiểu Ngũ tẩu đích xác
không đúng , nàng nghe Khánh Vương nói , tiểu Ngũ tẩu năm đó rất khổ,
cho dù sau đó có cùng Ngũ ca qua lại cũng an phận thủ thường, là vì Tấn
Vương phi thiếu kiên nhẫn thừa dịp tiểu Ngũ tẩu sinh lại ra tay, mới
chọc giận Ngũ ca tống nàng đi thôn trang dưỡng bệnh.
" Có thể làm sao?" Nàng thấp thỏm , chần chừ.
"Được hay không, cứ thử xem cũng không sao, không tổn thất gì. Nếu
thành , ngươi không cần sống ủy khuất, còn ủy khuất hai đứa bé."
*
Khánh Vương phi cùng Ngọc Nương ngồi cùng nhau nói rất nhiều lời, quan hệ của hai người cũng càng thân mật .
Thấy nương tươi cười, Diễm Ca Nhi cùng Châu Châu tinh thần đều tốt lên rất nhiều. Ngọc Nương bảo hai huynh muội mang Tiểu Bảo đệ đệ đi chơi ba đứa nghe lời kết bạn đi chơi .
Ngọc Nương mới cùng Khánh Vương phi nói: "Ngươi về sau ngàn vạn nhớ kỹ, dù thế nào cũng đừng ở trước mặt
bọn nhỏ lộ ra. Ngươi xem bọn chúng còn nhỏ, không hiểu chuyện, kỳ thật
bọn chúng đều hiểu ."
Khánh Vương phi gật đầu, lại là xấu hổ, cảm
kích: "Không có Ngũ tẩu ngươi, ta thật không biết mình đang làm tổn
thương tình cảm của hài tử."
Bên ngoài đã khai tiệc , Khánh Vương phi cùng Ngọc Nương cũng không ra ngoài, mà ở chính viện dùng cơm.
Lúc ăn cơm, Tiểu Bảo ăn nhiều dọa Khánh Vương phi cùng Diễm Ca Nhi, Châu Châu.
Tiểu Châu Châu con mắt tròn xoe nhìn người em trai ăn, còn ăn như thế
nhiều. Có chút không cam lòng yếu thế nàng, vung tay nha hoàn uy cơm ,
cũng muốn tự mình ăn. Đáng tiếc bàn tay nhỏ bé lại ngắn, trước kia còn
chưa thử, căn bản không biết dùng muỗng.
Mấu chốt hài tử quật cường, còn muốn tự ăn.
Thừa dịp mọi người đều chú ý Châu Châu , Diễm Ca Nhi bảo nha hoàn lấy chén cơm cùng muỗng, tự mình cầm muỗng xúc ăn.
Đợi mọi người quay đầu, Diễm Ca Nhi đã ăn một chén cơm . thấy Tiểu Bảo đang ăn chén thứ hai, nó cũng cho nha hoàn múc cơm thêm.( Nhớ hồi Soái
còn nhỏ, cả nhà luôn ăn cơm ở nhà, vì Mẹ không rảnh để cho Soái cùng em
đi rong khắp xóm mà đút ăn, có đứa trẻ nhà hàng xóm thì tuyệt đối không
ăn cơm nhà, mãi ngậm, nên mẹ nó tới giờ cơm sẽ qua nhà Soái cho nó ăn
chung, nếu ở nhà nó ăn có một ít, thì qua nhà Soái toàn tự ăn, và ăn
thì, ăn được cả 2 chén cơm cùng canh, mẹ nó mừng rơn, nên ngày nào nó
cũng qua nhà Soái ăn cả, thoắt cái đã mấy chục năm, Soái cũng lớn tuổi,
may tuổi thơ có nhiều điều để nhớ lại )- 25/05/2018.
Khánh Vương
phi vui vẻ lại kích động: "Diễm Ca Nhi cho tới bây giờ chưa từng ăn
nhiều như thế, mỗi lần ăn vài ngụm sẽ không chịu ăn , cái gì cũng không
thích ăn, có thể nói là biếng ăn."
Ngọc Nương suy nghĩ một chút,
mới nói: "Diễm Ca Nhi lớn rồi không thể để cho người hầu lúc nào cũng ôm . Hao phí thể lực nhiều, ăn cơm mới nhiều, lúc nào cũng không động đậy, tự nhiên sẽ không cảm thấy đói."
Khánh Vương phi vừa nghe vừa gật
đầu: "Ngũ tẩu, ngươi có biện pháp hay, về sau ta liền bảo các nàng dẫn
Diễm Ca Nhi đi chơi. Ngươi về sau hãy dẫn Tiểu Bảo đến đây nhé, có Tiểu
Bảo , Diễm Ca Nhi nhất định sẽ càng ngày càng khỏe mạnh ."
Tiểu Bảo ngó ngó bên cạnh nhìn hai cái mặt đầy hạt cơm. Tiền viện cũng rất nhanh liền tản ra.
Kỳ thật nghiêm túc mà nói, nhóm Tấn Vương ngồi đến tiệc tan . Đều là
hoàng tử, mọi người đều có tâm sự riêng, đầy thăm dò, không ăn nhiều,
rượu lại uống không ít.
Lỗ vương uống ít đã nháo, Huệ vương cũng không tốt, ngồi chỗ này tự nhiên không thư thái, qua loa liền kết thúc .
Bên cạnh truyền lời đến, Ngọc Nương liền mang Tiểu Bảo đi , Khánh
Vương phi lưu luyến không rời kéo tay Ngọc Nương tay, lần nữa nói nàng
có rảnh liền đến, nàng nhàn cũng sẽ đi Tấn Vương phủ.
Lên xe, Ngọc Nương nghe thấy người Tấn Vương trên người mang mùi rượu, vừa nhìn là biết uống không ít rượu,
Xe lẳng lặng chạy về Tấn Vương phủ, Tấn Vương nửa khép mắt, như dưỡng
thần lại như đang suy tư . Nắm bàn tay nhỏ bé, thỉnh thoảng mè nheo một cái. Trong xe rất yên tĩnh, Ngọc Nương đột nhiên phát hiện vốn trong
nội tâm để dành không ít tâm tình, qua một hồi khuyên giải, cũng tan
thành mây khói . Kỳ thật Tấn Vương dự định thế nào, nàng cần gì phải so
đo. Vương cô nương có tới hay không, đều có một vị trí Tấn Vương phi ở
nơi đó. Là Tấn Vương phi cũng tốt, là Vương cô nương cũng được, cùng
nàng không có bất cứ quan hệ nào, cũng không phải là chuyện nàng có thể
can thiệp .
Những ngày này, nuôi lớn tâm nàng. Làm cho nàng cho
rằng nàng mới là vợ hắn, bởi vì mơ những thứ không thuộc về mình, nên
nàng mới hoang mang, mới có thể thống khổ.
Ngọc Nương lẳng lặng suy nghĩ, giờ nội tâm nàng rất điềm tĩnh, đương nhiên vẫn khó chịu nhưng không đáng kể .
"Đang suy nghĩ gì?" Tấn Vương nửa mở ra xem nàng. Bởi vì uống rượu,
ánh mắt mang một tia mê ly, xem hắn, Ngọc Nương lại bắt đầu sôi trào
lên. Nàng nhớ tới mình nói với Khánh Vương phi những lời kia...
"Ta hôm nay đụng phải một người..."
Bạn cần đăng nhập để bình luận