Sủng Thiếp Ở Vương Phủ
Sủng Thiếp Ở Vương Phủ - Chương 36
Tấn vương đi rồi, Ngọc Nương thấy sắc trời còn sớm, dự định ngủ thêm một lát.
Nàng thực sự rất mệt mỏi, liên tục hai đêm đều ngủ không đủ giấc.
Vậy là ngủ quên luôn thời gian, cho đến khi có người gõ cửa phòng của nàng.
Cốc cốc.....
Lúc nghe được tiếng động, là lúc Ngọc Nương đang nằm mơ.
Nàng mơ thấy một năm sau, quả nhiên Tấn vương cho nàng trở về nhà, còn
thưởng cho nàng một khoản bạc rất lớn, nàng mang bạc về nhà, gặp lại tỷ
tỷ, tỷ phu, cùng Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo đã biết đi, còn biết gọi
nương, Ngọc Nương cực kỳ vui vẻ, cười đến đôi mắt cong cong.Mang truyện
đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Đúng lúc này, có tiếng
gõ cửa vang lên, nàng vừa lên tiếng vừa đi mở cửa, lại nhìn thấy Tấn
vương đứng ở bên ngoài, tay dắt một nam hài giống hắn như đúc.
Nam hài nhi kia rõ ràng lớn hơn so với Tiểu Bảo, còn gọi mình là nương,
nàng sợ hết hồn, vội nói mình không phải là nương của bé, nàng chỉ sinh
một đứa nhỏ là Tiểu Bảo, nam hài nhi ngồi dưới đất khóc òa lên, mặt Tấn
vương đen như mực, nói nàng không có lương tâm, thế nhưng ném bỏ phụ tử
bọn họ mà chạy mất.
Ngọc Nương cảm thấy rất oan uổng, trong lòng còn đang ngẫm nghĩ đây có phải là âm mưu quỷ kế của Tấn vương hay
không, đúng lúc này, nghe thấy tiếng đập cửa bùm bùm…..
Từ trong
giấc mộng Ngọc Nương tỉnh lại ngay lập tức, chảy một thân mồ hôi lạnh,
nàng còn có chút hoảng hồn chưa thanh tỉnh hẳn, nhìn nhìn ngoài cửa sổ,
bên ngoài sắc trời đã sáng choang.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Nàng tỉnh táo ngay tức khắc, vội vàng đi mở cửa.
Đứng ngoài cửa là A Hạ.
"Tô nhũ mẫu, ta thấy ngài chưa dậy, vì thế đến gọi ngài."
Ngọc Nương vội hỏi: "Giờ nào rồi?"
A Hạ sững sờ, cười nói: "Còn chưa tới giờ trực của ngài đâu, bởi vì thấy ngài không đi ăn điểm tâm, ta mới đến đây gọi ngài."
Ngọc Nương lập tức thở ra một hơi: "Hôm qua ta ngủ muộn, đúng là đã quên thời gian."
A Hạ liếc nhìn nàng một cái: "Không trách được, ta thấy vành mắt của ngài hồng hồng, đúng rồi, miệng của ngài bị làm sao vậy?"
Ngọc Nương vô ý thức sờ sờ môi, rõ ràng xúc cảm không giống bình thường, còn có chút nhói nhói như kim châm, nàng che đậy cười cười nói: "Ngươi
không nói ta còn không phát hiện, chắc là bị muỗi chích, có hơi đau."
Nói xong, nàng vuốt vuốt cánh môi: "Không nói với ngươi nữa, ta phải mau chóng dọn dẹp một chút, tránh cho lát nữa đi trễ."
A Hạ gật gật
đầu: "Vậy được, ta đi bưng điểm tâm tới cho ngài." Tiếp theo, nàng cũng
không để cho Ngọc Nương cơ hội cự tuyệt, bỏ chạy mất.
Ngọc Nương bật cười lắc lắc đầu, quay trở vào phòng.
Nàng đi tới trước gương, mặt mày của nữ tử trong gương tràn đầy vẻ biếng
nhác, thoạt nhìn không phát hiện, nhưng nhìn kỹ có thể thấy ý xuân nơi
khóe mắt, vành mắt hơi hồng hồng, môi sưng đỏ, càng lộ ra vẻ kiều diễm
ướt át khiến người ta hận không thể bước tới cắn một cái.Mang truyện đi
xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Ngọc Nương vội vuốt vuốt mặt, đi ra phía sau bình phong.
Bởi vì thời tiết nóng bức, buổi tối dùng nước không tiện, thói quen của
Ngọc Nương là thích đặt hai cái thùng gỗ ở trong phòng, một cái chứa đầy nước, cái kia chính là để đựng nước bẩn, mỗi ngày sẽ đổi một lần, Ngọc
Nương mở thùng gỗ chứa nước sạch ra, bên trong còn nửa thùng nước, liền
múc nước đổ vào chậu rửa mặt.
May mắn là trong phòng có nước, nếu không, hai đêm nay Ngọc Nương không biết phải làm sao bây giờ, cũng
không thể hơn nửa đêm đi múc nước về phòng rửa mặt, làm vậy khiến nàng
cảm thấy khó khăn chết đi được.
Nghĩ tới đây, không biết tại sao
lại nghĩ đến chuyện phát sinh tối hôm qua, mặt của Ngọc Nương đỏ tới
mang tai, chính mình sờ cũng có thể cảm giác được mặt nóng đến cỡ nào.
Rửa sạch mặt lại súc miệng, Ngọc Nương đi đến trước bàn trang điểm chải
tóc, cầm mái tóc dày đặc đen nhánh trong tay, cuối cùng vén thành một
búi tóc ở sau ót, dùng một cây trâm gỗ cố định lại, vốn nàng còn muốn
chải tóc mái, ngẫm nghĩ một hồi cảm thấy quá phiền toái, khi ấy là không muốn người khác chú ý đến mình, hiện giờ chuyện nên phát sinh cũng đã
phát sinh, tựa hồ cũng không có gì phải giấu giấu giếm giếm nữa.
Ngọc Nương vừa chải đầu xong, A Hạ đã bưng khay điểm tâm đi đến.
Điểm tâm rất đơn giản, cháo trắng cùng với bánh bao nhân nấm hương cải xanh, còn có một dĩa dưa muối và rau xào.
Ngọc Nương nói cảm ơn A Hạ.
A Hạ có phần kinh ngạc nhìn nàng: "Tô nhũ mẫu, thật sự không phát hiện, hóa ra ngài xinh đẹp như vậy?"
Ngọc Nương vô ý thức sờ sờ mặt mình, hơi thẹn thùng cười cười: "Thật không? Sao ta không cảm thấy."
A Hạ gật đầu liên tục: "Đương nhiên, ta thấy sau này ngài đừng chải tóc
mái nữa, quả thực khiến ngài rất khó coi." Thậm chí còn hơi xấu xí, lời
này A Hạ không có ý nói.
"Thì ra là như thế, ta lại không chú ý, về sau sẽ không chải."
A Hạ lại nói hai câu cùng nàng, sau đó mới rời đi.
Ngọc Nương đi đến bàn ăn điểm tâm.
Nàng ăn rất nhanh, bởi vì thời gian không nhiều, hơn nữa nàng cũng rất đói
bụng, cúi đầu ngẩng đầu đã ăn xong, nàng dọn dẹp cái bàn, bưng chén dĩa
đi đến phòng bếp nhỏ, sau đó mới đi đến tiểu lâu.Mang truyện đi xin ghi
rõ nguồn diendanlequydon
Lúc đến vẫn muộn một chút, nhưng
cũng không có ai nói cái gì, xưa nay Ngọc Nương là người rất chịu khó,
mấy ngày nay tất cả mọi người đều nhìn trong mắt, tất nhiên sẽ không vì
nàng ngẫu nhiên chậm trễ một chút mà có ý kiến với nàng.
Tiền nhũ mẫu và Vương nhũ mẫu nhanh chóng rời đi, lưu lại Ngọc Nương cùng với
Ngọc Yến Ngọc Thúy, sau đó Ngọc Yến có việc đi ra ngoài, chỉ còn lại
nàng và Ngọc Thúy.
Lúc này, Lục Yêu đi đến, nói: "Phúc tổng quản đến."
Theo tiếng nàng nói, Phúc Thành cũng đi đến, hắn tới hỏi thăm tiểu quận chúa thay cho Tấn vương.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Ngọc Thúy không suy nghĩ nhiều, bởi vì đã mấy ngày điện hạ không đến đây,
chỉ có Ngọc Nương suy đoán trong lòng, rất sợ Phúc Thành nói ra cái gì
đó, bởi vì hôm kia nàng cũng nghe thấy động tĩnh phía bên ngoài, biết
đêm đầu tiên Tấn vương đến là Phúc Thành liên tục canh giữ ở cửa, vì thế thời điểm đối mặt với Phúc Thành, nàng cảm thấy chột dạ vô cùng. Mang
truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Nào biết, lần này Phúc Thành đến xác thực là nhìn tiểu quận chúa, hỏi chút ít chuyện tiểu quận chúa ăn được không ngủ ngon không, Ngọc Nương mới yên lòng.
Phúc Thành kêu Ngọc Thúy đi rót chén trà cho hắn, sau khi Ngọc Thúy rời khỏi đây, hắn cười tủm tỉm nhìn Ngọc Nương, nói: "Tô nhũ mẫu, điện hạ bảo ta tới đưa vật này cho ngài."
Nói xong, hắn móc từ trong tay áo ra một cái lọ sứ nhỏ.
"Dược này trị ngoại thương rất tốt, cũng có thể bôi ngoài miệng, ăn vào cũng không sao."
Ngọc Nương đỏ mặt tía tai, ngay cả đầu cũng không có ý nâng lên, ấp úng nhận lấy: "Cảm ơn Phúc tổng quản."
Phúc Thành nhìn nàng, càng nhìn càng thuận mắt, cười hơ hớ nói: "Không có gì phải cám ơn, vậy gia ta đi đây."
Phúc Thành đi ra bên ngoài, đúng lúc gặp được Ngọc Thúy bưng trà đến.
"Phúc tổng quản, trà của ngài."
"Không uống, gia ta còn có việc."
Ngọc Thúy bưng trà vào, nói với Ngọc Nương: "Phúc tổng quản này cũng thật là, sao ngay cả chung trà cũng không uống đã đi rồi."
Mắt Ngọc Nương loe lóe, không được tự nhiên sờ sờ lọ sứ nhỏ trong tay áo, không nói gì.
Giữa ca trực, nhân lúc rảnh rỗi Ngọc Nương đi về phòng một chuyến, móc trong tay áo ra cái lọ sứ nhỏ kia.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Lọ sứ có tổng thể màu phấn trắng, miệng bình rất nhỏ, sờ có cảm xúc giống như ngọc thạch, vô cùng tinh mỹ, nàng mở
ra, bên trong chứa một loại chất cao màu xanh biếc, Ngọc Nương dùng ngón tay chạm vào một chút, xoa xoa lên mu bàn tay, trong suốt trơn mềm lạnh buốt, vô cùng thoải mái.
Nàng cởi bỏ xiêm y, cắn cắn môi dưới,
chịu đựng sự ngượng ngùng thoa lên hai bầu ngực, cảm giác nóng rát hơi
nhoi nhói lập tức không còn, đích xác là hôm qua hắn quá tham lam, đúng
là mút đến rách da.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Thoa thêm vài chỗ trên người, Ngọc Nương lại cởi váy, nhìn hai bên đùi bị cọ xát ra dấu đỏ, nàng đỏ mặt xức thuốc, sau khi thoa xong sau, vội vã mặc xiêm y, cuối cùng lại thoa lên bờ môi một chút mới coi như xong.
Hy vọng tối nay hắn không đến nữa, bằng không, nàng thật sự là không chịu nổi.
*****
Lâm Vân huyện, Diêu gia ở ngõ cây hòe, lúc này mây mù đang che phủ.
Bên trong gian phòng phía tây, thỉnh thoảng truyền đến tiếng mắng chửi của Lý Thị.
Bởi vì Lý Thị đè ép giọng, từ bên ngoài nghe có phần mơ hồ không rõ, nhưng
không cần đi đến gần, Huệ Nương cũng biết bà bà đang chửi cái gì.
Yến tỷ nhi chưa lập gia đình, thế nhưng hồ đồ mang thai, chỉ cần nghĩ đến
điều này, Huệ Nương liền có một loại thống khoái không thể hiểu được.
Không phải nàng sung sướng khi người gặp họa, mà là chỉ cần vừa nghĩ tới muội muội đang ở Tấn Thành, nàng không nhịn được oán hận, hận Lý Thị, hận
Yến tỷ nhi, đặc biệt là sau khi Ngọc Nương đi rồi, Yến tỷ nhi liền
khuyến khích Lý Thị thúc giục Diêu Thành đi đến nhà Trần An cầu hôn, rốt cuộc Huệ Nương cũng hiểu, vì sao thời gian trước bà bà làm trời làm đất muốn đuổi muội muội đi.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Cho nên, đúng là đáng đời, gieo gió thì gặt bão.
Nhà Trần An không đáp ứng hôn sự, Yến tỷ nhi bị Hắc tiểu tử phá hủy trinh
tiết, Phùng gia kia cũng có đến cửa cầu hôn nhưng Lý Thị không đáp ứng,
chê bai Phùng gia nghèo, ghét bỏ Phùng gia là quả phụ, dù sao chính là
chê ghét mọi thứ, Yến tỷ nhi cũng không muốn gả, hai mẹ con cùng làm
trời làm đất.
Huệ Nương thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng lại nhịn
không được mà oán thầm, trái lại ngươi còn ghét bỏ, mấu chốt là con gái
của ngươi có khả năng ghét bỏ người ta sao? Có bản lĩnh thì giữ Yến tỷ
nhi ở nhà cả đời, cả đời cũng đừng có gả.
Nghĩ tới đây, Huệ Nương đứng lên, đi tới gian phòng phía tây.
Vừa nhìn thấy Huệ Nương, ngay tức khắc Lý Thị ngừng mắng chửi, thật ra cũng không phải là bà ta không biết xấu hổ, xưa nay bà ta luôn bày dáng vẻ
bà bà ở trước mặt con dâu, làm sao có thể để Huệ Nương coi thường.
Huệ Nương ngồi ở trên ghế, trong mắt mang theo ý cười, nhìn Yến tỷ nhi bị
Lý Thị mắng đến không ngẩng đầu lên được.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
"Yến tỷ nhi, đừng nói tẩu tử không nhắc nhở ngươi, hiện giờ tình huống của ngươi đã thế này không phải là thời điểm ương ngạnh, cũng đã mang thai con của người ta, ngươi còn muốn gả tới
Trần gia?" Mấu chốt là người ta nguyện ý cưới ngươi mới được, lời này
Huệ Nương không nói ra miệng, kỳ thật tận đáy lòng nàng cảm thấy Trần An rất xứng với muội muội của mình, đáng tiếc là bị này nha đầu ác độc làm hỏng chuyện.
Không thể nghi ngờ gì, lời này của Huệ Nương giống như đâm một đao vào ngực Yến tỷ nhi, nàng ta lập tức bụm mặt khóc òa lên.
Xưa nay Lý Thị là người bao che khuyết điểm, sao có thể chịu được Huệ Nương xem thường nữ nhi, nhảy lên ba thước cao: "Tô Huệ Nương, ta nói cho
ngươi biết, ngươi đừng có lăng nhục Yến tỷ nhi….."
Huệ Nương ngắt lời bà ta: "Nương, ngươi thật sự nghĩ nhiều rồi, ta lăng nhục nàng làm chi, cũng đâu có ai cho ta bạc."
Câu nói ‘không có người cho bạc’ này, chính Lý Thị đã từng treo trên bờ
môi, lúc này Huệ Nương nói ra, rất có vẻ như trêu chọc chế nhạo.
Chẳng qua không đợi Lý Thị mắng ra tiếng, Huệ Nương đã nói tiếp: "Nương, lúc
nào ngươi cũng nói Ngọc Nương không biết liêm sỉ, lỡ lầm mang thai, cũng không biết từ đâu mang thai đứa con không cha, bại hoại nề nếp gia đình của Diêu gia, khoan đã, đây là chưa lập gia đình đã mang thai, truyền
ra ngoài xác thực là không thể nào dễ nghe, cho nên ngươi cũng đừng cố
chấp không gả Yến tỷ nhi đến Phùng gia, ngươi cũng đừng quên, tuy Thành
ca chỉ là một bộ khoái nho nhỏ, nhưng ở trong huyện cũng xem như có uy
tín danh dự, Minh ca nhi cũng không còn nhỏ, qua hai năm là phải đi tư
thục học bài, toàn bộ tông tộc Diêu gia chúng ta chỉ có hai đại tôn tử
của ngươi, nếu để cho người ngoài biết chúng có một cô cô như thế
này….."
Lời nói còn lại, Huệ Nương không nói hết, nhưng Lý Thị và Yến tỷ nhi đều hiểu ý tứ của nàng.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Lý Thị người này, tấm lòng bảo vệ Minh ca
nhi và Hồng ca nhi là không giả, một bên là hai đại tôn tử, một bên là
nữ nhi không ra hồn, còn cần phải lựa chọn sao?
Có lẽ vẫn không thể chọn được ngay lập tức, nhưng cuối cùng Lý Thị cũng sẽ nghĩ thông.
Yến tỷ nhi cũng hoàn toàn hiểu rõ đạo lý này, lập tức khóc thành tiếng:
"Nương, ta không gả! Đừng gả ta, ta thật sự không muốn gả….."
Lý
Thị rối loạn tâm thần, vô ý thức mắng: "Lão nương nói không gả ngươi là
nói cho giỡn chơi với ngươi, muốn gây khó dễ cho Phùng gia kia, ngươi
lại coi như thật, ngươi không gả, ngươi muốn đi chỗ nào, nha đầu chết
tiệt ngươi....."
Huệ Nương đã đi ra ngoài, nghe tiếng mắng sau
lưng, nàng không khỏi lộ ra một nụ cười tươi tắn.Mang truyện đi xin ghi
rõ nguồn diendanlequydon
Ngọc Ngọc, tỷ tỷ cũng chỉ có thể giúp muội làm đến thế, hiện tại muội sống tốt không, sao không cho người mang tin về?
Huệ Nương quyết định, chờ trượng phu về sẽ đi đến Vương gia một chuyến, xem có thể nghe được tình trạng của muội muội hay không, muội muội đi đã
hai tháng cũng không có ai đưa tin trở về, không biết trôi qua như thế
nào.
Đúng lúc này, đột nhiên cửa bị gõ vang.
"Có người ở nhà không?"
"Ai vậy?" Huệ Nương đáp.
Ngay lập tức bên phòng phía tây kia không còn động tĩnh, Lý Thị vội vội vàng vàng vén rèm từ bên trong đi ra.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
"Có người ủy thác ta mang ít đồ cho nhà của ngài, họ Tô....."
Nàng thực sự rất mệt mỏi, liên tục hai đêm đều ngủ không đủ giấc.
Vậy là ngủ quên luôn thời gian, cho đến khi có người gõ cửa phòng của nàng.
Cốc cốc.....
Lúc nghe được tiếng động, là lúc Ngọc Nương đang nằm mơ.
Nàng mơ thấy một năm sau, quả nhiên Tấn vương cho nàng trở về nhà, còn
thưởng cho nàng một khoản bạc rất lớn, nàng mang bạc về nhà, gặp lại tỷ
tỷ, tỷ phu, cùng Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo đã biết đi, còn biết gọi
nương, Ngọc Nương cực kỳ vui vẻ, cười đến đôi mắt cong cong.Mang truyện
đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Đúng lúc này, có tiếng
gõ cửa vang lên, nàng vừa lên tiếng vừa đi mở cửa, lại nhìn thấy Tấn
vương đứng ở bên ngoài, tay dắt một nam hài giống hắn như đúc.
Nam hài nhi kia rõ ràng lớn hơn so với Tiểu Bảo, còn gọi mình là nương,
nàng sợ hết hồn, vội nói mình không phải là nương của bé, nàng chỉ sinh
một đứa nhỏ là Tiểu Bảo, nam hài nhi ngồi dưới đất khóc òa lên, mặt Tấn
vương đen như mực, nói nàng không có lương tâm, thế nhưng ném bỏ phụ tử
bọn họ mà chạy mất.
Ngọc Nương cảm thấy rất oan uổng, trong lòng còn đang ngẫm nghĩ đây có phải là âm mưu quỷ kế của Tấn vương hay
không, đúng lúc này, nghe thấy tiếng đập cửa bùm bùm…..
Từ trong
giấc mộng Ngọc Nương tỉnh lại ngay lập tức, chảy một thân mồ hôi lạnh,
nàng còn có chút hoảng hồn chưa thanh tỉnh hẳn, nhìn nhìn ngoài cửa sổ,
bên ngoài sắc trời đã sáng choang.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Nàng tỉnh táo ngay tức khắc, vội vàng đi mở cửa.
Đứng ngoài cửa là A Hạ.
"Tô nhũ mẫu, ta thấy ngài chưa dậy, vì thế đến gọi ngài."
Ngọc Nương vội hỏi: "Giờ nào rồi?"
A Hạ sững sờ, cười nói: "Còn chưa tới giờ trực của ngài đâu, bởi vì thấy ngài không đi ăn điểm tâm, ta mới đến đây gọi ngài."
Ngọc Nương lập tức thở ra một hơi: "Hôm qua ta ngủ muộn, đúng là đã quên thời gian."
A Hạ liếc nhìn nàng một cái: "Không trách được, ta thấy vành mắt của ngài hồng hồng, đúng rồi, miệng của ngài bị làm sao vậy?"
Ngọc Nương vô ý thức sờ sờ môi, rõ ràng xúc cảm không giống bình thường, còn có chút nhói nhói như kim châm, nàng che đậy cười cười nói: "Ngươi
không nói ta còn không phát hiện, chắc là bị muỗi chích, có hơi đau."
Nói xong, nàng vuốt vuốt cánh môi: "Không nói với ngươi nữa, ta phải mau chóng dọn dẹp một chút, tránh cho lát nữa đi trễ."
A Hạ gật gật
đầu: "Vậy được, ta đi bưng điểm tâm tới cho ngài." Tiếp theo, nàng cũng
không để cho Ngọc Nương cơ hội cự tuyệt, bỏ chạy mất.
Ngọc Nương bật cười lắc lắc đầu, quay trở vào phòng.
Nàng đi tới trước gương, mặt mày của nữ tử trong gương tràn đầy vẻ biếng
nhác, thoạt nhìn không phát hiện, nhưng nhìn kỹ có thể thấy ý xuân nơi
khóe mắt, vành mắt hơi hồng hồng, môi sưng đỏ, càng lộ ra vẻ kiều diễm
ướt át khiến người ta hận không thể bước tới cắn một cái.Mang truyện đi
xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Ngọc Nương vội vuốt vuốt mặt, đi ra phía sau bình phong.
Bởi vì thời tiết nóng bức, buổi tối dùng nước không tiện, thói quen của
Ngọc Nương là thích đặt hai cái thùng gỗ ở trong phòng, một cái chứa đầy nước, cái kia chính là để đựng nước bẩn, mỗi ngày sẽ đổi một lần, Ngọc
Nương mở thùng gỗ chứa nước sạch ra, bên trong còn nửa thùng nước, liền
múc nước đổ vào chậu rửa mặt.
May mắn là trong phòng có nước, nếu không, hai đêm nay Ngọc Nương không biết phải làm sao bây giờ, cũng
không thể hơn nửa đêm đi múc nước về phòng rửa mặt, làm vậy khiến nàng
cảm thấy khó khăn chết đi được.
Nghĩ tới đây, không biết tại sao
lại nghĩ đến chuyện phát sinh tối hôm qua, mặt của Ngọc Nương đỏ tới
mang tai, chính mình sờ cũng có thể cảm giác được mặt nóng đến cỡ nào.
Rửa sạch mặt lại súc miệng, Ngọc Nương đi đến trước bàn trang điểm chải
tóc, cầm mái tóc dày đặc đen nhánh trong tay, cuối cùng vén thành một
búi tóc ở sau ót, dùng một cây trâm gỗ cố định lại, vốn nàng còn muốn
chải tóc mái, ngẫm nghĩ một hồi cảm thấy quá phiền toái, khi ấy là không muốn người khác chú ý đến mình, hiện giờ chuyện nên phát sinh cũng đã
phát sinh, tựa hồ cũng không có gì phải giấu giấu giếm giếm nữa.
Ngọc Nương vừa chải đầu xong, A Hạ đã bưng khay điểm tâm đi đến.
Điểm tâm rất đơn giản, cháo trắng cùng với bánh bao nhân nấm hương cải xanh, còn có một dĩa dưa muối và rau xào.
Ngọc Nương nói cảm ơn A Hạ.
A Hạ có phần kinh ngạc nhìn nàng: "Tô nhũ mẫu, thật sự không phát hiện, hóa ra ngài xinh đẹp như vậy?"
Ngọc Nương vô ý thức sờ sờ mặt mình, hơi thẹn thùng cười cười: "Thật không? Sao ta không cảm thấy."
A Hạ gật đầu liên tục: "Đương nhiên, ta thấy sau này ngài đừng chải tóc
mái nữa, quả thực khiến ngài rất khó coi." Thậm chí còn hơi xấu xí, lời
này A Hạ không có ý nói.
"Thì ra là như thế, ta lại không chú ý, về sau sẽ không chải."
A Hạ lại nói hai câu cùng nàng, sau đó mới rời đi.
Ngọc Nương đi đến bàn ăn điểm tâm.
Nàng ăn rất nhanh, bởi vì thời gian không nhiều, hơn nữa nàng cũng rất đói
bụng, cúi đầu ngẩng đầu đã ăn xong, nàng dọn dẹp cái bàn, bưng chén dĩa
đi đến phòng bếp nhỏ, sau đó mới đi đến tiểu lâu.Mang truyện đi xin ghi
rõ nguồn diendanlequydon
Lúc đến vẫn muộn một chút, nhưng
cũng không có ai nói cái gì, xưa nay Ngọc Nương là người rất chịu khó,
mấy ngày nay tất cả mọi người đều nhìn trong mắt, tất nhiên sẽ không vì
nàng ngẫu nhiên chậm trễ một chút mà có ý kiến với nàng.
Tiền nhũ mẫu và Vương nhũ mẫu nhanh chóng rời đi, lưu lại Ngọc Nương cùng với
Ngọc Yến Ngọc Thúy, sau đó Ngọc Yến có việc đi ra ngoài, chỉ còn lại
nàng và Ngọc Thúy.
Lúc này, Lục Yêu đi đến, nói: "Phúc tổng quản đến."
Theo tiếng nàng nói, Phúc Thành cũng đi đến, hắn tới hỏi thăm tiểu quận chúa thay cho Tấn vương.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Ngọc Thúy không suy nghĩ nhiều, bởi vì đã mấy ngày điện hạ không đến đây,
chỉ có Ngọc Nương suy đoán trong lòng, rất sợ Phúc Thành nói ra cái gì
đó, bởi vì hôm kia nàng cũng nghe thấy động tĩnh phía bên ngoài, biết
đêm đầu tiên Tấn vương đến là Phúc Thành liên tục canh giữ ở cửa, vì thế thời điểm đối mặt với Phúc Thành, nàng cảm thấy chột dạ vô cùng. Mang
truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Nào biết, lần này Phúc Thành đến xác thực là nhìn tiểu quận chúa, hỏi chút ít chuyện tiểu quận chúa ăn được không ngủ ngon không, Ngọc Nương mới yên lòng.
Phúc Thành kêu Ngọc Thúy đi rót chén trà cho hắn, sau khi Ngọc Thúy rời khỏi đây, hắn cười tủm tỉm nhìn Ngọc Nương, nói: "Tô nhũ mẫu, điện hạ bảo ta tới đưa vật này cho ngài."
Nói xong, hắn móc từ trong tay áo ra một cái lọ sứ nhỏ.
"Dược này trị ngoại thương rất tốt, cũng có thể bôi ngoài miệng, ăn vào cũng không sao."
Ngọc Nương đỏ mặt tía tai, ngay cả đầu cũng không có ý nâng lên, ấp úng nhận lấy: "Cảm ơn Phúc tổng quản."
Phúc Thành nhìn nàng, càng nhìn càng thuận mắt, cười hơ hớ nói: "Không có gì phải cám ơn, vậy gia ta đi đây."
Phúc Thành đi ra bên ngoài, đúng lúc gặp được Ngọc Thúy bưng trà đến.
"Phúc tổng quản, trà của ngài."
"Không uống, gia ta còn có việc."
Ngọc Thúy bưng trà vào, nói với Ngọc Nương: "Phúc tổng quản này cũng thật là, sao ngay cả chung trà cũng không uống đã đi rồi."
Mắt Ngọc Nương loe lóe, không được tự nhiên sờ sờ lọ sứ nhỏ trong tay áo, không nói gì.
Giữa ca trực, nhân lúc rảnh rỗi Ngọc Nương đi về phòng một chuyến, móc trong tay áo ra cái lọ sứ nhỏ kia.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Lọ sứ có tổng thể màu phấn trắng, miệng bình rất nhỏ, sờ có cảm xúc giống như ngọc thạch, vô cùng tinh mỹ, nàng mở
ra, bên trong chứa một loại chất cao màu xanh biếc, Ngọc Nương dùng ngón tay chạm vào một chút, xoa xoa lên mu bàn tay, trong suốt trơn mềm lạnh buốt, vô cùng thoải mái.
Nàng cởi bỏ xiêm y, cắn cắn môi dưới,
chịu đựng sự ngượng ngùng thoa lên hai bầu ngực, cảm giác nóng rát hơi
nhoi nhói lập tức không còn, đích xác là hôm qua hắn quá tham lam, đúng
là mút đến rách da.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
Thoa thêm vài chỗ trên người, Ngọc Nương lại cởi váy, nhìn hai bên đùi bị cọ xát ra dấu đỏ, nàng đỏ mặt xức thuốc, sau khi thoa xong sau, vội vã mặc xiêm y, cuối cùng lại thoa lên bờ môi một chút mới coi như xong.
Hy vọng tối nay hắn không đến nữa, bằng không, nàng thật sự là không chịu nổi.
*****
Lâm Vân huyện, Diêu gia ở ngõ cây hòe, lúc này mây mù đang che phủ.
Bên trong gian phòng phía tây, thỉnh thoảng truyền đến tiếng mắng chửi của Lý Thị.
Bởi vì Lý Thị đè ép giọng, từ bên ngoài nghe có phần mơ hồ không rõ, nhưng
không cần đi đến gần, Huệ Nương cũng biết bà bà đang chửi cái gì.
Yến tỷ nhi chưa lập gia đình, thế nhưng hồ đồ mang thai, chỉ cần nghĩ đến
điều này, Huệ Nương liền có một loại thống khoái không thể hiểu được.
Không phải nàng sung sướng khi người gặp họa, mà là chỉ cần vừa nghĩ tới muội muội đang ở Tấn Thành, nàng không nhịn được oán hận, hận Lý Thị, hận
Yến tỷ nhi, đặc biệt là sau khi Ngọc Nương đi rồi, Yến tỷ nhi liền
khuyến khích Lý Thị thúc giục Diêu Thành đi đến nhà Trần An cầu hôn, rốt cuộc Huệ Nương cũng hiểu, vì sao thời gian trước bà bà làm trời làm đất muốn đuổi muội muội đi.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Cho nên, đúng là đáng đời, gieo gió thì gặt bão.
Nhà Trần An không đáp ứng hôn sự, Yến tỷ nhi bị Hắc tiểu tử phá hủy trinh
tiết, Phùng gia kia cũng có đến cửa cầu hôn nhưng Lý Thị không đáp ứng,
chê bai Phùng gia nghèo, ghét bỏ Phùng gia là quả phụ, dù sao chính là
chê ghét mọi thứ, Yến tỷ nhi cũng không muốn gả, hai mẹ con cùng làm
trời làm đất.
Huệ Nương thờ ơ lạnh nhạt, trong lòng lại nhịn
không được mà oán thầm, trái lại ngươi còn ghét bỏ, mấu chốt là con gái
của ngươi có khả năng ghét bỏ người ta sao? Có bản lĩnh thì giữ Yến tỷ
nhi ở nhà cả đời, cả đời cũng đừng có gả.
Nghĩ tới đây, Huệ Nương đứng lên, đi tới gian phòng phía tây.
Vừa nhìn thấy Huệ Nương, ngay tức khắc Lý Thị ngừng mắng chửi, thật ra cũng không phải là bà ta không biết xấu hổ, xưa nay bà ta luôn bày dáng vẻ
bà bà ở trước mặt con dâu, làm sao có thể để Huệ Nương coi thường.
Huệ Nương ngồi ở trên ghế, trong mắt mang theo ý cười, nhìn Yến tỷ nhi bị
Lý Thị mắng đến không ngẩng đầu lên được.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn diendanlequydon
"Yến tỷ nhi, đừng nói tẩu tử không nhắc nhở ngươi, hiện giờ tình huống của ngươi đã thế này không phải là thời điểm ương ngạnh, cũng đã mang thai con của người ta, ngươi còn muốn gả tới
Trần gia?" Mấu chốt là người ta nguyện ý cưới ngươi mới được, lời này
Huệ Nương không nói ra miệng, kỳ thật tận đáy lòng nàng cảm thấy Trần An rất xứng với muội muội của mình, đáng tiếc là bị này nha đầu ác độc làm hỏng chuyện.
Không thể nghi ngờ gì, lời này của Huệ Nương giống như đâm một đao vào ngực Yến tỷ nhi, nàng ta lập tức bụm mặt khóc òa lên.
Xưa nay Lý Thị là người bao che khuyết điểm, sao có thể chịu được Huệ Nương xem thường nữ nhi, nhảy lên ba thước cao: "Tô Huệ Nương, ta nói cho
ngươi biết, ngươi đừng có lăng nhục Yến tỷ nhi….."
Huệ Nương ngắt lời bà ta: "Nương, ngươi thật sự nghĩ nhiều rồi, ta lăng nhục nàng làm chi, cũng đâu có ai cho ta bạc."
Câu nói ‘không có người cho bạc’ này, chính Lý Thị đã từng treo trên bờ
môi, lúc này Huệ Nương nói ra, rất có vẻ như trêu chọc chế nhạo.
Chẳng qua không đợi Lý Thị mắng ra tiếng, Huệ Nương đã nói tiếp: "Nương, lúc
nào ngươi cũng nói Ngọc Nương không biết liêm sỉ, lỡ lầm mang thai, cũng không biết từ đâu mang thai đứa con không cha, bại hoại nề nếp gia đình của Diêu gia, khoan đã, đây là chưa lập gia đình đã mang thai, truyền
ra ngoài xác thực là không thể nào dễ nghe, cho nên ngươi cũng đừng cố
chấp không gả Yến tỷ nhi đến Phùng gia, ngươi cũng đừng quên, tuy Thành
ca chỉ là một bộ khoái nho nhỏ, nhưng ở trong huyện cũng xem như có uy
tín danh dự, Minh ca nhi cũng không còn nhỏ, qua hai năm là phải đi tư
thục học bài, toàn bộ tông tộc Diêu gia chúng ta chỉ có hai đại tôn tử
của ngươi, nếu để cho người ngoài biết chúng có một cô cô như thế
này….."
Lời nói còn lại, Huệ Nương không nói hết, nhưng Lý Thị và Yến tỷ nhi đều hiểu ý tứ của nàng.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
Lý Thị người này, tấm lòng bảo vệ Minh ca
nhi và Hồng ca nhi là không giả, một bên là hai đại tôn tử, một bên là
nữ nhi không ra hồn, còn cần phải lựa chọn sao?
Có lẽ vẫn không thể chọn được ngay lập tức, nhưng cuối cùng Lý Thị cũng sẽ nghĩ thông.
Yến tỷ nhi cũng hoàn toàn hiểu rõ đạo lý này, lập tức khóc thành tiếng:
"Nương, ta không gả! Đừng gả ta, ta thật sự không muốn gả….."
Lý
Thị rối loạn tâm thần, vô ý thức mắng: "Lão nương nói không gả ngươi là
nói cho giỡn chơi với ngươi, muốn gây khó dễ cho Phùng gia kia, ngươi
lại coi như thật, ngươi không gả, ngươi muốn đi chỗ nào, nha đầu chết
tiệt ngươi....."
Huệ Nương đã đi ra ngoài, nghe tiếng mắng sau
lưng, nàng không khỏi lộ ra một nụ cười tươi tắn.Mang truyện đi xin ghi
rõ nguồn diendanlequydon
Ngọc Ngọc, tỷ tỷ cũng chỉ có thể giúp muội làm đến thế, hiện tại muội sống tốt không, sao không cho người mang tin về?
Huệ Nương quyết định, chờ trượng phu về sẽ đi đến Vương gia một chuyến, xem có thể nghe được tình trạng của muội muội hay không, muội muội đi đã
hai tháng cũng không có ai đưa tin trở về, không biết trôi qua như thế
nào.
Đúng lúc này, đột nhiên cửa bị gõ vang.
"Có người ở nhà không?"
"Ai vậy?" Huệ Nương đáp.
Ngay lập tức bên phòng phía tây kia không còn động tĩnh, Lý Thị vội vội vàng vàng vén rèm từ bên trong đi ra.Mang truyện đi xin ghi rõ nguồn
diendanlequydon
"Có người ủy thác ta mang ít đồ cho nhà của ngài, họ Tô....."
Bạn cần đăng nhập để bình luận