Sủng Thiếp Ở Vương Phủ
Sủng Thiếp Ở Vương Phủ - Chương 24: Chương 21.4
Tiết đoan ngọ hàng năm là ngày Tấn vương phủ náo nhiệt nhất, cũng là
thời điểm bận rộn nhất, khó có được năm nay thanh nhàn, điện hạ không
hồi phủ, vương phi lại lên tiếng, hiển nhiên mọi người muốn chúc mừng
vui vẻ.
Trong Tiểu Vượt Viện xếp đặt ba bàn tiệc rượu.
Dù sao món ăn cũng đầy đủ, không đủ thì vào phòng bếp lấy thêm, lại là do
mình làm, mọi người đỡ đần lẫn nhau, vì thế món ăn thập phần phong phú,
người trong Tiểu Vượt Viện không nhiều lắm, cũng không có việc gì khẩn
yếu, đóng cửa viện lại, tự do vui vẻ.
Ngay cả tiểu quận chúa cũng tham gia, chẳng qua bé không thể ăn cái gì, chỉ có thể mở to mắt nhìn,
may mà bé còn chưa biết ngũ cốc thơm ngon, nếu không, không chừng sẽ ầm ĩ đòi ăn.
Trận tiệc rượu này ăn liên tục đến màn đêm buông xuống
mới xong, bởi vì uống không ít rượu hùng hoàng (rượu uống vào tết đoan
ngọ), mọi người lại đều là phụ nhân, ít nhiều cũng có men say.
Tay cầm tay giúp nhau thu dọn tàn cuộc, từng người trở về của mình phòng nghỉ ngơi.
Ngọc Nương lại là không có biện pháp ngủ nghỉ, buổi tối nàng còn phải trực
đêm, bởi vì buổi tối nàng phải cho tiểu quận chúa bú sữa, ngược lại
không có uống rượu hùng hoàng.
Cùng trực đêm còn có Ngọc Thúy,
đáng tiếc tửu lượng của Ngọc Thúy quá kém, chẳng qua chỉ uống vài chén
đã say như chết, so với nàng, tửu lượng của Ngọc Yến mạnh hơn một chút,
nhưng cũng không có mạnh hơn bao nhiêu, Ngọc Nương dứt khoát trực đêm
một mình.
Bây giờ tiểu quận chúa không còn nháo ban đêm, buổi tối cũng không có gì phải gấp rút, một người trông nom cũng đủ, nhưng Mục
ma ma có phần không yên lòng, chỉ định một tiểu nha hoàn không có uống
rượu nghỉ tại bên ngoài trợ giúp cho Ngọc Nương.
Chỉ cần Ngọc Nương gọi là nàng có thể tỉnh, vậy cũng không sợ có tình huống gì đột phát.
Đêm khuya yên tĩnh, chỉ có một chấm bóng của chiếc đèn vàng ở trong góc.
Ngọc Nương ngồi ở trước giường, nhìn tiểu quận chúa đang ngủ say, từ lúc
tiểu quận chúa biết lật người đã dời từ trong nôi đến trên giường, địa
phương lớn, đủ cho bé quay cuồng, cũng không sợ bị rớt xuống.
Dưới bầu không khí này, Ngọc Nương dần dần buồn ngủ, gượng gạo giữ vững tinh thần, lại quản không được mí mắt trên dưới đánh nhau, nàng ngáp một
cái, nhìn nhìn tiểu quận chúa trên giường, thấy bé không có tỉnh cũng
không có tiểu, liền xê dịch bé vào phía bên trong, chính mình vẫn mặc
xiêm y nằm xuống một bên giường.
Thời tiết có hơi nóng bức, Ngọc Nương vốn không có cởi xiêm y, vì thế khi ngủ bị đổ mồ hôi.
Nàng là bị nóng mà tỉnh, sờ sờ tã của tiểu quận chúa, cảm thấy hơi ẩm, liền
đổi cho bé một cái tã khác, lúc nằm xuống trở lại lần nữa, Ngọc Nương
cởi áo ngoài ra.
Trong phòng chỉ có nàng cùng tiểu quận chúa,
toàn bộ Tiểu Vượt Viện cũng không có nam nhân, tự nhiên nàng không sợ
người khác nhìn thấy cái gì.
Cởi áo ngoài, chỉ mặc quần áo lót, cuối cùng Ngọc Nương cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Mơ mơ màng màng, hình như tiểu quận chúa tỉnh giấc.
Ngọc Nương duỗi tay ôm bé vào lòng, mắt vẫn không có mở to liền vén xiêm y
lên, lại kéo cái yếm qua một bên, nhét ‘đồ’ vào trong miệng tiểu quận
chúa.
Ngậm vật cần tìm, tiểu quận chúa lập tức yên tĩnh, cái miệng nhỏ nhắn mút lấy một cái lại một cái, đôi mắt nhắm lại lần nữa.
Cả hai đều ngủ cực kỳ say nồng.
Trong bóng tối, Ngọc Nương cảm giác có người đang nhìn mình.
Nàng mở mắt ra, thấy tiểu quận chúa ngủ rất sâu, mà nguồn gốc ánh mắt là ở sau lưng, vô ý thức quay đầu lại nhìn ra phía ngoài.
Vừa vặn chống lại một đôi mắt lạnh lẽo như hàn băng, đôi mắt này trong trẻo nhưng lạnh lùng mà cô tịch, rõ ràng rất sáng, thế nhưng không có ảnh
ngược phản chiếu, tựa hồ không đặt bất kỳ ai ở trong mắt.
Đây là đôi mắt của Tấn vương, Ngọc Nương cũng chỉ nhìn thấy đôi mắt dạng này của Tấn vương.
Bỗng dưng nàng phản ứng kịp, Tấn vương? Tấn vương hồi phủ?
Nhìn xuống chút nữa, quả nhiên thấy một gương mặt lạnh nhạt, lạnh nhạt đến
không có bất kỳ tâm tình gì, tựa như băng sơn ngàn năm vạn năm.
Ngọc Nương lập tức ngồi dậy, bởi vì trước ngực hở ra phạm vi quá lớn, hiển
nhiên nàng cũng cảm thấy bối rối, nàng cho tiểu quận chúa bú rồi ngủ
quên, đúng là ngay cả yếm cũng không có kéo lên, một con thỏ bạch ngọc
lõa lồ ở bên ngoài.
Ngọc Nương muốn thét chói tai, nhưng lại
nhịn xuống, luống cuống tay chân giấu thỏ bạch ngọc đi, lại vội vàng kéo tà áo ngay ngắn.
Nàng chỉ mặc quần áo lót, áo ngoài và với giày
đều đã cởi ra, lúc này, nàng tựa như một con cừu nhỏ gặp sói đói, nhút
nhát khiếp sợ cuộn thân thể của mình lại, tư thái rõ ràng phóng vô cùng
thấp, nhưng có làm thế nào, cũng đều khiến người ta cảm thấy, nhất định
là, thập phần mỹ vị.
Ngọc Nương ôm ngực, hai cái chân trong cái quần lụa mỏng quấn sít sao cùng một chỗ.
Xiêm y là phủ bên trong phát xuống, không chỉ có áo ngoài mà còn có áo
trong, Mục ma ma thấy Ngọc Nương hầu hạ tốt, sau đó lại đưa thêm cho
nàng hai thân xiêm y, vẫn là màu sắc tối tăm trước sau như một, nhưng
chất liệu lại tốt hơn không chỉ gấp đôi.
Quần lót may bằng lụa
rất mỏng, tính chất lụa Hồ Nam vốn nhẹ nhàng mong manh, mặc vào mùa hè
là mát mẻ nhất, nếu như mặc mấy lớp cũng liền xong, nhưng hết lần này
tới lần khác chỉ có một lớp, lại ở dưới ánh đèn, cũng bởi vậy mà có phần trong suốt.
Quần màu xanh đậm rộng rãi, càng tôn lên hai chân
thon dài mảnh mai bên trong, chân ngọc nõn nà, móng tay trong suốt mang
theo một chút phấn hồng, đặc biệt là, lúc này nàng đang ở tư thế cuộn
mình, lại càng mê người.
Tấn Vương không nghĩ tới, vị nhũ mẫu cứng
nhắc xơ cứng trong ấn tượng của hắn lại còn có một mặt này! Ánh mắt hắn u ám nhìn nàng ôm cái nơi cao ngất càng lúc càng lộ ra cao ngất kia,
không biết như thế nào lại nhớ tới tình cảnh vừa mới chứng kiến - - -
Cái miệng đỏ tươi bóng loáng, vật trắng như tuyết nõn nà, bên cạnh là một khuôn mặt tiểu hài tử thiên chân vô tà.
Hỏa trong cơ thể Tấn vương vọt lên, áp chế cũng ép xuống không được, khiến hắn có ảo giác hôm nay là đêm trăng tròn.
Ngọc Nương bị nhìn thì xấu hổ quẫn bách muốn chết, muốn tránh cũng trốn
không được, nghĩ che giấu lại không giấu xong, có điều nàng phản ứng coi như mau, rất nhanh đã túm lấy xiêm y đặt ở chân giường, tùy tiện khoác lên người.
“Xin điện hạ tha tội, lúc này nô tỳ không có phương tiện hành lễ."
Tấn vương ừ một tiếng, giọng khàn đặc trước nay chưa từng có: "Bản vương đến nhìn tiểu Quận chúa."
"Tiểu quận chúa rất khỏe....."
Tấn vương gật gật đầu, thoáng dừng một chút, liền rời đi.
Ngọc Nương cũng không dám chậm trễ, vội vàng mặc xiêm y vớ giày, đi theo ra ngoài
Đã không thấy tung tích của Tấn vương, bóng lưng Phúc Thành biến mất ở
khúc quanh lầu hai, mà tiểu nha hoàn Hương Hương thì đang ngủ say, căn
bản là không nghe thấy động tĩnh gì.
Ngọc Nương không khỏi lắc
đầu, tiểu nha hoàn chính là tiểu nha hoàn, không thể so với Ngọc Yến các nàng, tính cảnh giác còn kém rất nhiều, quay đầu ngẫm lại chính mình,
cũng không có nơi nào tốt hơn so với đối phương.
Đồng thời nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, đứng ở trong nội đường một lát mới đi vào phòng trong.
Trong phòng rất yên tĩnh, Tấn vương đến cũng không làm tiểu quận chúa bừng tỉnh, bé vẫn ngủ say sưa như cũ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mặt Ngọc Nương đỏ tựa như lấy máu, nghĩ tới tình cảnh vừa rồi liền có một loại xúc động che mặt muốn chết.
Nàng lại không cẩn thận để hắn chứng kiến hình ảnh như vậy, hắn có cho rằng
nàng là cố ý quyến rũ mình hay không? Cũng do nàng quá sơ sẩy, để phát
sinh kẽ hở như thế.
Đồng thời Ngọc Nương cũng có chút nghi hoặc, sao hôm nay Tấn vương ngủ lại ở lầu hai, vì sao không trở về Triều Huy Đường?
Trải qua quá trình như thế, Ngọc Nương cũng không ngủ được nữa, ngồi ở trên
mép giường lẳng lặng ngẩn người, đột nhiên, bên ngoài vang lên một trận
tiếng bước chân, Ngọc Nương mới vừa đứng lên, đã thấy Phúc Thành đi vào.
"Tô nhũ mẫu, lấy chậu nước nóng bưng đến lầu hai."
Ngọc Nương lẩn quẩn, nhìn nhìn tiểu quận chúa đang ngủ say, lại nhìn nhìn Phúc Thành: "Phúc nội thị, tiểu quận chúa….."
"Ta sẽ nhìn giúp ngươi." Phúc Thành khoát tay, nói.
Nếu đối phương đã nói như thế, Ngọc Nương cũng chỉ có thể nghe theo, đương
nhiên nàng cũng nghi ngờ, vì sao Phúc Thành không tự mình đi lấy, ngược
lại muốn nàng đi, nhưng ngẫm lại, với thân phận của Phúc Thành, đại khái là trong ngày thường cũng không có làm qua mấy việc nặng như nấu nước
này nọ, cũng không nghi ngờ nữa.
Ngọc Nương đi hầu phòng nấu nước, sau khi nước sôi, đổ nước vào chậu đồng, bưng lên lầu hai.
Ngọc Nương chưa từng đi lên lầu hai của tiểu lâu, cầu thang nằm ở đằng sau chính đường.
Bước lên lầu hai, trước mặt là một cái phòng khách không lớn, chỉ có một cánh cửa có thể thông với bên trong.
Lúc này, cánh cửa kia đang khép hờ.
Ngọc Nương bưng chậu nước đẩy cửa vào, đập vào mắt chính là một mảnh sàn nhà màu nâu đậm.
Sàn nhà được lau chùi rất sạch sẽ, ở giữa trải thảm nỉ màu tím sậm dệt hoa
văn đồ án cùng màu, dù sao, lấy ánh mắt của Ngọc Nương cũng nhận thức
không ra đồ án trên đó là cái gì, chẳng qua là cảm thấy rất đẹp mắt, rất xứng với bài trí trong phòng.
Trên mặt tường ở đối diện là một
loạt ô cửa sổ, bên dưới bày biện bàn dài, trên cửa treo rèm voan mỏng
màu tím, bây giờ có hai cánh cửa sổ đang mở, gió thổi làm rèm voan lay
động.
Bên phải là một hàng tủ kệ có màn sợi che phủ, trong bóng
đêm mông lung, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong có giá sách cùng án thư, còn có ghế bành và bình hoa, bên trái cũng là một hàng tủ kệ được màn
sợi che phủ, bên trong sáng đèn, ánh sáng chẳng hề sáng ngời, nhưng có
thể nhìn thấy chiếc bàn bát tiên, dưới cửa sổ bày một cái giường quý
phi.
Mà ánh mắt Ngọc Nương không đặt ở trên những thứ này, mà là
nhìn về phía cửa phòng đang khép hờ kia, ánh sáng chính là từ nơi đó
phát ra.
Ngọc Nương hít sâu một hơi, bưng chậu nước đi vào.
Nàng không có cách nào một cái tay bưng chậu nước, tay kia gõ cửa, chỉ có thể đặt chậu đồng trên mặt đất, gõ nhẹ ba tiếng.
"Vào." Là thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tấn vương.
Ngọc Nương đẩy cửa phòng ra đi vào, gian phòng này bài trí đơn giản nhưng
lại không mất sự lịch sự tao nhã, trong góc phòng bày cái lư hương bàn
long (rồng cuộn) ba chân mạ vàng, hình như là đang đốt hương, trong
không khí có một mùi hương, mùi hương đặc thù.
Đây là mùi hương
thuộc về Tấn vương, trong ký ức của Ngọc Nương hãy còn mới mẻ, bởi vì
kiếp trước, ở rất nhiều thời điểm, nàng đều là tỉnh lại trong dư âm của
mùi hương này.
Không hiểu sao tim nàng đập có hơi nhanh, khi nàng ngẩng đầu lên nhìn người ngồi ở trên mép giường sau màn che, tà áo nửa
mở, tóc đen rối tung trên vai, lúc đôi mắt phượng hẹp dài của Tấn vương
liếc nhìn nàng, nàng cảm thấy có một loại cảm giác hít thở không thông.
Tim, thình thịch, đập rất kịch liệt.
thời điểm bận rộn nhất, khó có được năm nay thanh nhàn, điện hạ không
hồi phủ, vương phi lại lên tiếng, hiển nhiên mọi người muốn chúc mừng
vui vẻ.
Trong Tiểu Vượt Viện xếp đặt ba bàn tiệc rượu.
Dù sao món ăn cũng đầy đủ, không đủ thì vào phòng bếp lấy thêm, lại là do
mình làm, mọi người đỡ đần lẫn nhau, vì thế món ăn thập phần phong phú,
người trong Tiểu Vượt Viện không nhiều lắm, cũng không có việc gì khẩn
yếu, đóng cửa viện lại, tự do vui vẻ.
Ngay cả tiểu quận chúa cũng tham gia, chẳng qua bé không thể ăn cái gì, chỉ có thể mở to mắt nhìn,
may mà bé còn chưa biết ngũ cốc thơm ngon, nếu không, không chừng sẽ ầm ĩ đòi ăn.
Trận tiệc rượu này ăn liên tục đến màn đêm buông xuống
mới xong, bởi vì uống không ít rượu hùng hoàng (rượu uống vào tết đoan
ngọ), mọi người lại đều là phụ nhân, ít nhiều cũng có men say.
Tay cầm tay giúp nhau thu dọn tàn cuộc, từng người trở về của mình phòng nghỉ ngơi.
Ngọc Nương lại là không có biện pháp ngủ nghỉ, buổi tối nàng còn phải trực
đêm, bởi vì buổi tối nàng phải cho tiểu quận chúa bú sữa, ngược lại
không có uống rượu hùng hoàng.
Cùng trực đêm còn có Ngọc Thúy,
đáng tiếc tửu lượng của Ngọc Thúy quá kém, chẳng qua chỉ uống vài chén
đã say như chết, so với nàng, tửu lượng của Ngọc Yến mạnh hơn một chút,
nhưng cũng không có mạnh hơn bao nhiêu, Ngọc Nương dứt khoát trực đêm
một mình.
Bây giờ tiểu quận chúa không còn nháo ban đêm, buổi tối cũng không có gì phải gấp rút, một người trông nom cũng đủ, nhưng Mục
ma ma có phần không yên lòng, chỉ định một tiểu nha hoàn không có uống
rượu nghỉ tại bên ngoài trợ giúp cho Ngọc Nương.
Chỉ cần Ngọc Nương gọi là nàng có thể tỉnh, vậy cũng không sợ có tình huống gì đột phát.
Đêm khuya yên tĩnh, chỉ có một chấm bóng của chiếc đèn vàng ở trong góc.
Ngọc Nương ngồi ở trước giường, nhìn tiểu quận chúa đang ngủ say, từ lúc
tiểu quận chúa biết lật người đã dời từ trong nôi đến trên giường, địa
phương lớn, đủ cho bé quay cuồng, cũng không sợ bị rớt xuống.
Dưới bầu không khí này, Ngọc Nương dần dần buồn ngủ, gượng gạo giữ vững tinh thần, lại quản không được mí mắt trên dưới đánh nhau, nàng ngáp một
cái, nhìn nhìn tiểu quận chúa trên giường, thấy bé không có tỉnh cũng
không có tiểu, liền xê dịch bé vào phía bên trong, chính mình vẫn mặc
xiêm y nằm xuống một bên giường.
Thời tiết có hơi nóng bức, Ngọc Nương vốn không có cởi xiêm y, vì thế khi ngủ bị đổ mồ hôi.
Nàng là bị nóng mà tỉnh, sờ sờ tã của tiểu quận chúa, cảm thấy hơi ẩm, liền
đổi cho bé một cái tã khác, lúc nằm xuống trở lại lần nữa, Ngọc Nương
cởi áo ngoài ra.
Trong phòng chỉ có nàng cùng tiểu quận chúa,
toàn bộ Tiểu Vượt Viện cũng không có nam nhân, tự nhiên nàng không sợ
người khác nhìn thấy cái gì.
Cởi áo ngoài, chỉ mặc quần áo lót, cuối cùng Ngọc Nương cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Mơ mơ màng màng, hình như tiểu quận chúa tỉnh giấc.
Ngọc Nương duỗi tay ôm bé vào lòng, mắt vẫn không có mở to liền vén xiêm y
lên, lại kéo cái yếm qua một bên, nhét ‘đồ’ vào trong miệng tiểu quận
chúa.
Ngậm vật cần tìm, tiểu quận chúa lập tức yên tĩnh, cái miệng nhỏ nhắn mút lấy một cái lại một cái, đôi mắt nhắm lại lần nữa.
Cả hai đều ngủ cực kỳ say nồng.
Trong bóng tối, Ngọc Nương cảm giác có người đang nhìn mình.
Nàng mở mắt ra, thấy tiểu quận chúa ngủ rất sâu, mà nguồn gốc ánh mắt là ở sau lưng, vô ý thức quay đầu lại nhìn ra phía ngoài.
Vừa vặn chống lại một đôi mắt lạnh lẽo như hàn băng, đôi mắt này trong trẻo nhưng lạnh lùng mà cô tịch, rõ ràng rất sáng, thế nhưng không có ảnh
ngược phản chiếu, tựa hồ không đặt bất kỳ ai ở trong mắt.
Đây là đôi mắt của Tấn vương, Ngọc Nương cũng chỉ nhìn thấy đôi mắt dạng này của Tấn vương.
Bỗng dưng nàng phản ứng kịp, Tấn vương? Tấn vương hồi phủ?
Nhìn xuống chút nữa, quả nhiên thấy một gương mặt lạnh nhạt, lạnh nhạt đến
không có bất kỳ tâm tình gì, tựa như băng sơn ngàn năm vạn năm.
Ngọc Nương lập tức ngồi dậy, bởi vì trước ngực hở ra phạm vi quá lớn, hiển
nhiên nàng cũng cảm thấy bối rối, nàng cho tiểu quận chúa bú rồi ngủ
quên, đúng là ngay cả yếm cũng không có kéo lên, một con thỏ bạch ngọc
lõa lồ ở bên ngoài.
Ngọc Nương muốn thét chói tai, nhưng lại
nhịn xuống, luống cuống tay chân giấu thỏ bạch ngọc đi, lại vội vàng kéo tà áo ngay ngắn.
Nàng chỉ mặc quần áo lót, áo ngoài và với giày
đều đã cởi ra, lúc này, nàng tựa như một con cừu nhỏ gặp sói đói, nhút
nhát khiếp sợ cuộn thân thể của mình lại, tư thái rõ ràng phóng vô cùng
thấp, nhưng có làm thế nào, cũng đều khiến người ta cảm thấy, nhất định
là, thập phần mỹ vị.
Ngọc Nương ôm ngực, hai cái chân trong cái quần lụa mỏng quấn sít sao cùng một chỗ.
Xiêm y là phủ bên trong phát xuống, không chỉ có áo ngoài mà còn có áo
trong, Mục ma ma thấy Ngọc Nương hầu hạ tốt, sau đó lại đưa thêm cho
nàng hai thân xiêm y, vẫn là màu sắc tối tăm trước sau như một, nhưng
chất liệu lại tốt hơn không chỉ gấp đôi.
Quần lót may bằng lụa
rất mỏng, tính chất lụa Hồ Nam vốn nhẹ nhàng mong manh, mặc vào mùa hè
là mát mẻ nhất, nếu như mặc mấy lớp cũng liền xong, nhưng hết lần này
tới lần khác chỉ có một lớp, lại ở dưới ánh đèn, cũng bởi vậy mà có phần trong suốt.
Quần màu xanh đậm rộng rãi, càng tôn lên hai chân
thon dài mảnh mai bên trong, chân ngọc nõn nà, móng tay trong suốt mang
theo một chút phấn hồng, đặc biệt là, lúc này nàng đang ở tư thế cuộn
mình, lại càng mê người.
Tấn Vương không nghĩ tới, vị nhũ mẫu cứng
nhắc xơ cứng trong ấn tượng của hắn lại còn có một mặt này! Ánh mắt hắn u ám nhìn nàng ôm cái nơi cao ngất càng lúc càng lộ ra cao ngất kia,
không biết như thế nào lại nhớ tới tình cảnh vừa mới chứng kiến - - -
Cái miệng đỏ tươi bóng loáng, vật trắng như tuyết nõn nà, bên cạnh là một khuôn mặt tiểu hài tử thiên chân vô tà.
Hỏa trong cơ thể Tấn vương vọt lên, áp chế cũng ép xuống không được, khiến hắn có ảo giác hôm nay là đêm trăng tròn.
Ngọc Nương bị nhìn thì xấu hổ quẫn bách muốn chết, muốn tránh cũng trốn
không được, nghĩ che giấu lại không giấu xong, có điều nàng phản ứng coi như mau, rất nhanh đã túm lấy xiêm y đặt ở chân giường, tùy tiện khoác lên người.
“Xin điện hạ tha tội, lúc này nô tỳ không có phương tiện hành lễ."
Tấn vương ừ một tiếng, giọng khàn đặc trước nay chưa từng có: "Bản vương đến nhìn tiểu Quận chúa."
"Tiểu quận chúa rất khỏe....."
Tấn vương gật gật đầu, thoáng dừng một chút, liền rời đi.
Ngọc Nương cũng không dám chậm trễ, vội vàng mặc xiêm y vớ giày, đi theo ra ngoài
Đã không thấy tung tích của Tấn vương, bóng lưng Phúc Thành biến mất ở
khúc quanh lầu hai, mà tiểu nha hoàn Hương Hương thì đang ngủ say, căn
bản là không nghe thấy động tĩnh gì.
Ngọc Nương không khỏi lắc
đầu, tiểu nha hoàn chính là tiểu nha hoàn, không thể so với Ngọc Yến các nàng, tính cảnh giác còn kém rất nhiều, quay đầu ngẫm lại chính mình,
cũng không có nơi nào tốt hơn so với đối phương.
Đồng thời nàng nhẹ nhàng thở ra một hơi, đứng ở trong nội đường một lát mới đi vào phòng trong.
Trong phòng rất yên tĩnh, Tấn vương đến cũng không làm tiểu quận chúa bừng tỉnh, bé vẫn ngủ say sưa như cũ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Mặt Ngọc Nương đỏ tựa như lấy máu, nghĩ tới tình cảnh vừa rồi liền có một loại xúc động che mặt muốn chết.
Nàng lại không cẩn thận để hắn chứng kiến hình ảnh như vậy, hắn có cho rằng
nàng là cố ý quyến rũ mình hay không? Cũng do nàng quá sơ sẩy, để phát
sinh kẽ hở như thế.
Đồng thời Ngọc Nương cũng có chút nghi hoặc, sao hôm nay Tấn vương ngủ lại ở lầu hai, vì sao không trở về Triều Huy Đường?
Trải qua quá trình như thế, Ngọc Nương cũng không ngủ được nữa, ngồi ở trên
mép giường lẳng lặng ngẩn người, đột nhiên, bên ngoài vang lên một trận
tiếng bước chân, Ngọc Nương mới vừa đứng lên, đã thấy Phúc Thành đi vào.
"Tô nhũ mẫu, lấy chậu nước nóng bưng đến lầu hai."
Ngọc Nương lẩn quẩn, nhìn nhìn tiểu quận chúa đang ngủ say, lại nhìn nhìn Phúc Thành: "Phúc nội thị, tiểu quận chúa….."
"Ta sẽ nhìn giúp ngươi." Phúc Thành khoát tay, nói.
Nếu đối phương đã nói như thế, Ngọc Nương cũng chỉ có thể nghe theo, đương
nhiên nàng cũng nghi ngờ, vì sao Phúc Thành không tự mình đi lấy, ngược
lại muốn nàng đi, nhưng ngẫm lại, với thân phận của Phúc Thành, đại khái là trong ngày thường cũng không có làm qua mấy việc nặng như nấu nước
này nọ, cũng không nghi ngờ nữa.
Ngọc Nương đi hầu phòng nấu nước, sau khi nước sôi, đổ nước vào chậu đồng, bưng lên lầu hai.
Ngọc Nương chưa từng đi lên lầu hai của tiểu lâu, cầu thang nằm ở đằng sau chính đường.
Bước lên lầu hai, trước mặt là một cái phòng khách không lớn, chỉ có một cánh cửa có thể thông với bên trong.
Lúc này, cánh cửa kia đang khép hờ.
Ngọc Nương bưng chậu nước đẩy cửa vào, đập vào mắt chính là một mảnh sàn nhà màu nâu đậm.
Sàn nhà được lau chùi rất sạch sẽ, ở giữa trải thảm nỉ màu tím sậm dệt hoa
văn đồ án cùng màu, dù sao, lấy ánh mắt của Ngọc Nương cũng nhận thức
không ra đồ án trên đó là cái gì, chẳng qua là cảm thấy rất đẹp mắt, rất xứng với bài trí trong phòng.
Trên mặt tường ở đối diện là một
loạt ô cửa sổ, bên dưới bày biện bàn dài, trên cửa treo rèm voan mỏng
màu tím, bây giờ có hai cánh cửa sổ đang mở, gió thổi làm rèm voan lay
động.
Bên phải là một hàng tủ kệ có màn sợi che phủ, trong bóng
đêm mông lung, mơ hồ có thể nhìn thấy bên trong có giá sách cùng án thư, còn có ghế bành và bình hoa, bên trái cũng là một hàng tủ kệ được màn
sợi che phủ, bên trong sáng đèn, ánh sáng chẳng hề sáng ngời, nhưng có
thể nhìn thấy chiếc bàn bát tiên, dưới cửa sổ bày một cái giường quý
phi.
Mà ánh mắt Ngọc Nương không đặt ở trên những thứ này, mà là
nhìn về phía cửa phòng đang khép hờ kia, ánh sáng chính là từ nơi đó
phát ra.
Ngọc Nương hít sâu một hơi, bưng chậu nước đi vào.
Nàng không có cách nào một cái tay bưng chậu nước, tay kia gõ cửa, chỉ có thể đặt chậu đồng trên mặt đất, gõ nhẹ ba tiếng.
"Vào." Là thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng của Tấn vương.
Ngọc Nương đẩy cửa phòng ra đi vào, gian phòng này bài trí đơn giản nhưng
lại không mất sự lịch sự tao nhã, trong góc phòng bày cái lư hương bàn
long (rồng cuộn) ba chân mạ vàng, hình như là đang đốt hương, trong
không khí có một mùi hương, mùi hương đặc thù.
Đây là mùi hương
thuộc về Tấn vương, trong ký ức của Ngọc Nương hãy còn mới mẻ, bởi vì
kiếp trước, ở rất nhiều thời điểm, nàng đều là tỉnh lại trong dư âm của
mùi hương này.
Không hiểu sao tim nàng đập có hơi nhanh, khi nàng ngẩng đầu lên nhìn người ngồi ở trên mép giường sau màn che, tà áo nửa
mở, tóc đen rối tung trên vai, lúc đôi mắt phượng hẹp dài của Tấn vương
liếc nhìn nàng, nàng cảm thấy có một loại cảm giác hít thở không thông.
Tim, thình thịch, đập rất kịch liệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận