Sủng Thiếp Ở Vương Phủ
Sủng Thiếp Ở Vương Phủ - Chương 15
Tấn Vương quay về bất thình lình, làm cho toàn bộ Tấn vương phủ đều chấn động trong đêm.
Ở Lưu Xuân
Quán, Tư Ý Viện, Tê Hà Các, Thính Tuyết Cư cũng đồng thời nhộn nhịp sáng đèn, cho đến lúc Tấn vương trở về Triều Huy Đường, toàn bộ hậu viện mới lần nữa yên lặng trở lại.
Trong Lưu Xuân Quán, Hồ Trắc Phi tức tối rút trâm cài trên đầu mình xuống, quăng trên mặt đất, vốn nàng
ta muốn giữ Tấn vương lại Lưu Xuân Quán, nào biết Tấn Vương căn bản là
không để ý đến nàng ta, quay lưng rời đi.
Mặc dù tính tình của Tấn Vương cứng nhắc lạnh nhạt, nhưng rất ít khi không cho Hồ Trắc Phi mặt mũi như thế.
Không cần đoán, khẳng định là Tấn vương nổi giận.
Hồng Đào đi tới nhặt cây trâm lên, cũng đi đến bên cạnh Hồ trắc phi khuyên
nhủ: "Nương nương, điện hạ vừa từ bên ngoài trở về, phong trần mệt mỏi,
khẳng định là cần nghỉ ngơi và hồi phục một chút."
Hồ trắc
phi cực kỳ giận dữ nói: "Đám gác cổng kia làm ăn cái kiểu gì vậy, điện
hạ hồi phủ cũng không biết đến báo tin, hại bản phi phải vội vã đuổi
qua, điện hạ coi trọng tiểu quận chúa, khẳng định sẽ cho rằng bản phi
không làm tròn trách nhiệm mẫu thân."
Thật ra, Hồ trắc phi
cũng cảm thấy mình rất oan uổng, ai không muốn nuôi hài nhi mình đã cực
khổ sinh ra ở bên người, nhưng vương phi, tâm tư của tiện nhân kia cay
độc, cứ ở giữa ngáng chân làm cho điện hạ hiểu lầm nàng ta, mới khiến
tiểu quận chúa tách ra ở riêng một viện.
Nhìn như tiểu quận
chúa hiện giờ vẫn còn ở Lưu Xuân Quán, kì thực, trong phủ đều biết rõ
chuyện gì xảy ra, cái mà Hồ trắc phi gọi là thịnh sủng độc nhất vô nhị
lúc này đã bị giảm giá, tất cả mọi người đều biết điện hạ vẫn anh minh
thần võ, cũng không phải là bị nữ sắc làm mê đắm váng đầu.
Hồ trắc phi hận, hận không thể ăn tươi nuốt sống Tấn vương phi, như thế cũng không thể giải hết nỗi oán giận trong lòng nàng ta.
"Tiểu quận chúa nháo đêm không phải là lần một lần hai, cũng không phải là Sở lương y không có tới xem qua, trên dưới trong phủ đều biết rõ, sao điện hạ có thể giận chó đánh mèo lên người trắc phi." Hồng đào khuyên nhủ.
"Ngươi
đừng có quên, tiện nhân đó am hiểu nhất là gây sóng gió, chọc đao sau
lưng, nhũ mẫu kia là ả nhét vào, còn không biết ả sẽ khoe khoang công
lao ở trước mặt điện hạ như thế nào, tiện thể lại ngáng chân ta, bản phi còn muốn đưa tiểu quận chúa trở về….."
"Không được, không
được!" Hồ Trắc Phi đi qua đi lại vài bước, hạ quyết tâm: "Nhũ mẫu kia
tên là gì? Bản phi muốn thưởng cho nàng ta, còn phải trọng thưởng, mặt
khác, cho người nhìn chòng chọc cái ả tên Thúy Trúc kia, tìm cơ hội đuổi ả ra ngoài, hiện giờ điện hạ đã hồi phủ, đừng có kì kèo mè nheo nữa, đỡ phải sinh sự thêm."
"Dạ."
*****
Ngọc Nương vội vàng tắm rửa sạch sẽ, để một đầu tóc ướt hướng về phía tiểu
lâu đi tới.
Gió ngừng, lại đổ mưa, mưa không lớn, từng giọt tí tách, cuối cùng trời cũng không còn nóng bức nữa.
Ngọc Nương đi dọc hành lang gấp khúc, đi một mạch đến tiểu lâu, tiểu quận
chúa đã ngủ, Tiền nhũ mẫu và mấy người Mục ma ma vẫn còn canh giữ ở một
bên.
Chiếc nôi làm bằng gỗ tử đàn khắc chữ phúc lộc thọ đặt ở trước giường, phía trên treo màn lụa mỏng, gian phòng ngủ được sửa sang theo phong cách nhất quán (trước sau như một) của vương phủ, xa hoa mà
khiêm tốn lại không mất đi sự tôn quý vốn có.
Hình như tiểu
quận chúa ngủ không yên giấc, sau khi hành lễ với Mục ma ma, Ngọc Nương
nghe thấy động tĩnh của bé bên trong nôi, là loại thanh âm dùng khoang
mũi phát ra, tiếng ưa ưa trong cổ họng, thanh âm rất nhỏ, nhưng bé lại
không có tỉnh.
Ngọc Nương biết đây là biểu hiện của giấc ngủ không ngon, đại khái là vẫn có chút không thoải mái ở chỗ nào đó.
Nàng đi tới xem, thấy tiểu quận chúa lại bị người ta bọc thêm một tầng tã
lót, không khỏi thở dài, giảm thấp thanh âm nói: "Tiểu quận chúa ngủ mà
bị bao bọc như thế, nhất định là không thoải mái."
Tã lót là do Tiền nhũ mẫu bao bọc, ở Đại Kiền, tất cả tiểu hài tử mới sinh đều là như thế, phải bao quấn từ nhỏ, như thế thì tay chân của hài tử mới
thẳng được, sao nhũ mẫu họ Tô này lại cứ thích kén cá chọn canh.
Tiền nhũ mẫu cảm thấy Ngọc Nương không chỉ đang kén cá chọn canh, còn cảm
thấy là nàng đang nhằm vào nàng ta, nàng ta cũng không quên, trước kia
mình cùng Vương nhũ mẫu đã ép buộc đối phương như thế nào.
Nhưng đây vốn là sự bế tắc không thể lý giải, tiểu quận chúa chỉ có một, bên
cạnh lại có bốn nhũ mẫu, chờ tiểu quận chúa dần dần lớn lên, nhũ mẫu bên người bé sẽ càng ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn một người lưu lại, để
có thể trở thành nhũ mẫu chính thức, vì vậy, nếu chờ đối phương đứng
vững gót chân rồi mới đối phó, không bằng sớm ra tay, chèn ép đối phương đến không còn chỗ đứng.
"Tiểu hài tử nhà ai mà không phải
như thế lớn lên, như thế nào ở trong miệng Tô nhũ mẫu lại giống như
chúng ta cố ý dày vò tiểu quận chúa?" Tiền nhũ mẫu nói ra suy nghĩ thực
sự trong lòng mình, cảm thấy ủy khuất vô cùng, nhìn về phía Mục ma ma:
"Ma ma, cũng không phải là ngày đầu tiên nô tỳ hầu hạ tiểu quận chúa,
trước kia tiểu quận chúa đều rất tốt, ngay cả vương phi và trắc phi cũng khen nô tỳ và Vương tỷ tỷ chăm sóc tiểu Quận chúa rất tốt, mũm mĩm lại
chắc nịch, về phần chứng khóc đêm, gần như tiểu hài tử mới sinh nào cũng có một thời gian như thế, xác thực Tô nhũ mẫu rất có bản lĩnh, khi nãy
cũng đã làm cho tiểu quận chúa giảm bớt khóc nỉ non, nhưng chuyện đó
cũng không chứng tỏ được gì, không thể vì chuyện này mà bác bỏ tất cả
vất vả của nô tỳ và Vương tỷ tỷ."
Những lời này, nghe như
rất ngay thẳng, thật ra là có hai ý, một là muốn nói Ngọc Nương chính là mèo mù bắt được một con chuột mắc dịch bệnh, mới có thể đánh bậy trúng
bạ, mặt khác, cũng là kể lể ủy khuất với Mục ma ma, thuận tiện lấy lui
làm tiến ám chỉ Ngọc Nương có ý tứ khác.
Nếu là kiếp trước,
Ngọc Nương đã bị hoảng sợ đến mức không biết nên làm như thế nào cho
tốt, chỉ muốn lên tiếng giải thích mình không có loại tâm tư kia, nhưng
đã sống nhiều hơn người khác một đời, cái khác Ngọc Nương hẳn không,
trấn định thì vẫn có vài phần.
Quan trọng nhất là, Ngọc Nương tin tưởng Mục ma ma tự có phán đoán của mình.
Lui một vạn bước mà nói, tiểu quận chúa như thế đại khái cũng không phải
một ngày hai ngày, vì cái gì mà không thể thử biện pháp khác?
Ngọc Nương cũng muốn nói ra suy nghĩ của mình, so với Tiền nhũ mẫu đang giả
bộ ủy khuất, hiển nhiên là thái độ ôn hòa của Ngọc Nương càng làm cho
Mục ma ma thưởng thức, chẳng qua Mục ma ma cũng không thể gạt bỏ sự vất
vả trước kia của hai người Tiền nhũ mẫu, rốt cuộc thì quan niệm ‘vào
trước là chủ’ dù thế nào cũng né không được.
"Cứ làm theo
cách của Tô nhũ mẫu thử xem, thử cũng không trở ngại gì, phần tâm tư của ngươi và Vương nhũ mẫu đối với tiểu quận chúa, ta cùng điện hạ đều nhìn thấy, sẽ không để cho sự vất vả của các ngươi uổng phí, như vầy đi, gần đây ngươi và vương nhũ mẫu cũng đã vất vả, buổi tối lại ngủ không được, ban ngày còn phải trông chừng, đêm nay ngươi trở về nghỉ ngơi, ngày mai lại đến trực."
Mục ma ma trấn an một phen, sau đó để cho
Ngọc Thúy đưa Tiền nhũ mẫu vẫn đang còn có chút ủy khuất đi, bà liếc
nhìn Ngọc Nương một, dù không nói lời nào, Ngọc Nương cũng hiểu ý của
bà.
Ngọc Nương gật gật đầu, duỗi tay vào trong nôi cởi bỏ
tã lót trên người tiểu Quận chúa.
Động tác của nàng cực kỳ dịu dàng, sau
khi cởi bỏ tã lót, lại tiện tay nhẹ nhàng mát xa tay và chân cho tiểu
quận chúa, có lẽ thủ pháp của nàng dịu dàng, cũng có thể xác thực là
không thích mặc tã lót kia, tiểu quận chúa cũng không tỉnh giấc, chỉ di
động hai cái rồi ngủ thật say, lần này bé ngủ rất ngon, lại không hề
phát ra tiếng ưa ưa do ngủ không yên như lúc trước.
Tiểu quận chúa cũng mệt mỏi, dù sao đối với một tiểu hài tử mà nói, khóc nỉ non cũng là một sự kiện cực kỳ hao phí thể lực.
Thấy vậy, rốt cuộc Mục ma ma cũng thở nhẹ ra một hơi, đi đến cái ghế bên cạnh ngồi xuống.
Bà đã lớn tuổi, lại liên tục căng thẳng thần kinh, hiện giờ rốt cuộc có
thể nghỉ ngơi một lát, bà nửa khép mắt ngồi ở chỗ kia, trong phòng rất
yên tĩnh, có thể nghe được cả tiếng kim rơi, Ngọc Nương lặng lẽ liếc mắt nhìn bà một, cũng không nói lời nào mà là ngồi xuống lẳng lặng nhìn
tiểu Quận chúa bên trong nôi, Ngọc Thúy đi pha cho Mục ma ma tách trà,
bà bưng lên khẽ nhấp hai cái rồi bỏ xuống, vừa định đứng lên nói gì đó,
lúc này Ngọc Yến từ ngoài cửa đi vào, kề sát bên tai bà nói vài câu.
Mục ma ma nhìn Ngọc Thúy một, sau đó dẫn Ngọc Yến rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Ngọc Nương và Ngọc Thúy.
Ngọc Thúy nhỏ giọng nói: "Hôm nay ta và Tô nhũ mẫu cùng nhau gác đêm, ngươi
có thể ngủ trước, nếu tiểu quận chúa tỉnh dậy đói bụng, ta sẽ gọi
ngươi."
Nàng chỉ chỉ cái sập kiểu tháp quý phi dưới cửa sổ
hướng nam, trên đó đặt một bộ chăn nệm, hiển nhiên là có người đã sớm
chuẩn bị tốt, ngược lại trong phòng có giường, nhưng giường này cũng
không phải cho hạ nhân ngủ.
Ngọc Nương nói: "Ban ngày Ngọc Thúy cô nương cũng đã vất vả, hay là ngươi ngủ trước đi, ta không mệt."
Thấy Ngọc Thúy không động đậy, nàng nở nụ cười nhu hòa: "Từ lúc tới đây, mỗi ngày đều là nhàn rỗi ăn cơm không làm việc, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an, hiện giờ rất không dễ dàng mới có thể được bên trên trọng dụng, lúc này cũng nên cố gắng nỗ lực, hơn nữa, ngươi nhìn mái tóc ướt nhẹp
này của ta đi, còn chưa có khô, bây giờ cũng ngủ không được, và lại cũng không biết nửa đêm tiểu quận chúa có thức giấc hay không, Ngọc Thúy cô
nương cứ nghỉ ngơi trước đi."
Ngọc Thúy cũng không nói thêm gì, đi sửa sang đệm mền đã được trải tốt, sau đó nằm xuống.
Hơn nữa, trận này, nàng thật sự rất mệt mỏi.
*****
Trăng tàn lại khuyết, mưa đêm lất phất.
Trong màn đêm, Tấn vương phủ tựa như một con thần thú trong cơn ngủ say, yên tĩnh nhưng lại tràn trề uy nghiêm.
Quy củ ở Tấn vương phủ thập phần nghiêm khắc, sau khi lên đèn, nếu như vô sự, nghiêm cấm người nhàn rỗi dạo quanh ở trong phủ.
Triều Huy Đường nằm ở vị trí trung tâm của Tấn vương phủ, lấy chính diện và
kết cấu độc lập làm giới hạn, phân chia Tấn vương phủ thành hai phần,
phía trước là tiền viện của vương phủ, phân biệt rõ trung, đông, tây ba
ngã, trung đường là nơi thường ngày Tấn vương xử lý chính vụ quan trọng
của thái ấp, tiếp khách đãi tiệc cũng ở đây, đông đường và tây đường
theo thứ tự là chỗ ở của môn khách, phụ tá, gia tướng, hộ vệ, cùng với
sở tư (quản lý tiền bạc), xa mã và hồi sự (bẩm báo) trong vương phủ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Triều Huy Đường hoàn toàn tiếp nối tiền viện cùng hậu trạch, chính là chỗ ở của Tấn vương.
Nói là đường, kì thực thập phần rộng lớn, khác với phong cách tú lệ lịch sự tao nhã ở hậu trạch, bên trong nơi đây trang nghiêm khí thế, thuần
chính phong thái hoàng thất, thủ vệ nghiêm ngặt, năm bước một tốp thủ,
thập bước một trạm gác, ngày đêm đều có hộ vệ không ngừng tuần tra vương phủ.
Khi đoàn người Mục ma ma đi đến nơi này, đã có người sớm nghênh đón ở ngoài cửa.
Từ cửa hông đi vào, đi một mạch đến nơi ngủ nghỉ, mới vừa tới trước cửa,
đã có vài gã thái giám bước lên đón chào, đỡ bà đi vào bên trong.
Tấn vương trở lại Triều Huy Đường đã đi tắm gội trước tiên, hiện tại đi ra từ trong gian phòng tắm.
Trên người hắn chỉ mặc trường bào màu đen, chân không đi ra từ bên trong,
trên sàn gạch vàng bóng loáng phô một lớp thảm mềm mại màu tím sậm, tà
áo của Tấn vương nửa mở, lộ ra lồng ngực trơn nhẵn mà cường tráng, tóc
đen như mực ướt nhẹp rối tung ở trên vai và trước ngực, nước vẫn còn nhỏ xuống từng giọt
Màu đen đậm đặc tôn lên sắc trắng chói
mắt, càng nổi bật làn da tựa như dương chi bạch ngọc thượng đẳng, lại
không mất đi khí khái nam tử vốn có, khiến không người nào có thể khinh
thường sức lực to lớn ẩn chứa bên trong bắp thịt rắn chắc kia.
Hắn đi đến trước tháp quý phi tùy ý ngồi xuống, có một tiểu thái giám bước đến quỳ ở bên chân hắn, giúp hắn lau chân.
"Ma ma, ngồi." Tấn vương nói.
Theo tiếng nói của hắn, có thái giám mang đến một ghế, Mục ma ma cũng không từ chối, ngồi xuống trên ghế.
Phúc Thành lấy ra một khăn bông bước tới giúp Tấn vương lau tóc, lau hai
cái, Tấn vương thấy phiền, khoát tay áo cho hắn thối lui.
Mục ma ma nhìn tiểu chủ tử nhà mình, tuy là đã trưởng thành, nhưng bản tính ngày xưa vẫn không thay đổi, trước đây Tấn vương cũng không thích người ta lau xoa cho hắn, hắn ngại phiền toái, cũng không thích có người
nhích tới nhích lui ở trên đầu hắn.
"Nếu như bị nhiễm lạnh thì không tốt lắm." Mục ma ma tươi cười, hòa ái nói.
Mặc dù gương mặt của Tấn vương vẫn lạnh lùng, nhưng có thể thấy rõ đường nét đã mềm mại không ít: "Đã để ma ma hao tâm tổn trí."
Lời này một câu hai nghĩa ý, một là biểu đạt sự ân cần của mình, hai là cảm tạ Mục ma ma phải chống thân thể già nua, giúp đỡ Tấn vương trông nom
sự tình của tiểu quận chúa.
Mục ma ma đã lớn tuổi, hơn sáu
mươi, năm đó Tấn vương rời kinh thành đã đưa bà theo, vốn muốn để bà an
dưỡng tuổi già ở bên cạnh mình, nào biết sự không theo người, chuyện
trong hậu viện này Tấn vương không rảnh phân thân, chỉ có thể mời vị
‘tôn đại phật’ Mục ma ma này xuống núi.
Mục ma ma đắm mình
trong cung đình nhiều năm, chẳng qua chỉ là hậu viện của vương phủ, đối
với bà mà nói, những thứ yêu ma quỷ quái sau lưng kia đều trốn không
thoát con mắt của bà, Tấn vương cũng không cần bà làm gì cả, xem trọng
tiểu quận chúa là được, còn như những người khác thích đấu như thế nào
thì cứ đấu, chuyện râu ria.
Bên ngoài đồn đại, bởi vì Tấn
vương sát nghiệt quá nặng, mới khiến hơn hai mươi sáu tuổi vẫn chưa có
con nối dõi, lại có tin đồn phương diện kia của Tấn vương có vấn đề, vì
vậy mới không thể sinh nhi tử.
Mặc dù ngoài mặt Tấn vương
không để ý, kì thực, ít nhiều cũng có chút quan tâm, sát nghiệt cũng
thôi đi, đó là do cương vị công tác hắn phải hết lòng tận trung, vẫn còn chưa động vào điểm mấu chốt của hắn, nhưng phương diện kia có vấn đề,
đại khái là không có nam nhân nào không để ý điều này.
Đặc biệt là - - -
Mục ma ma vỗ vỗ chân, cười nói: "Hao tâm tổn trí cái gì, tuy ma ma chỉ là
một cục xương già, nhưng cục xương già này vẫn còn chút ít tác dụng."
"Bệnh ở chân của ma ma còn tái phát không? Lần này tuần tra thái ấp bản vương tìm được một lang trung hương dã, đối với chứng bệnh phong thấp có
nhiều quan tâm, lần này bản vương mang theo hắn trở về, ngày mai sẽ để
hắn đi qua xem cho ma ma."
Mục ma ma nói một câu: “Khiến
điện hạ hao tâm tổn trí,”, ngưng một lát, mới nói tiếp: "Bộ xương già
này của ma ma có thể chữa lành hay không cũng không quan trọng, dù sao
thì bệnh này cũng không phải một năm hai năm, ngược lại chuyện con nối
dòng của điện hạ mới là mấu chốt khẩn yếu, dù sao chỉ có một vị tiểu
quận chúa vẫn chưa đủ, điện hạ còn thiếu một vị tiểu công tử."
Nhắc tới chuyện này, gương mặt Tấn vương thoáng chốc cứng ngắc.
Đổi lại là người khác, tất nhiên không phát hiện được chút manh mối này,
nhưng Mục ma ma nhìn Tấn Vương từ nhỏ đến lớn, làm sao lại không phát
giác được.
Hiển nhiên là bà có chút hiểu lầm, thở dài nói:
"Nếu như người kia đã có thể cho điện hạ vài phần niềm vui, điện hạ cần
gì quan tâm có phải là người tốt hay không, tính tình này của điện hạ
cũng phải thay đổi, nữ nhân đối với ngài mà nói, chẳng qua chỉ là công
cụ để sinh con nối dòng mà thôi, râu ria hay không, không cần so đo quá
nhiều."
Ở Lưu Xuân
Quán, Tư Ý Viện, Tê Hà Các, Thính Tuyết Cư cũng đồng thời nhộn nhịp sáng đèn, cho đến lúc Tấn vương trở về Triều Huy Đường, toàn bộ hậu viện mới lần nữa yên lặng trở lại.
Trong Lưu Xuân Quán, Hồ Trắc Phi tức tối rút trâm cài trên đầu mình xuống, quăng trên mặt đất, vốn nàng
ta muốn giữ Tấn vương lại Lưu Xuân Quán, nào biết Tấn Vương căn bản là
không để ý đến nàng ta, quay lưng rời đi.
Mặc dù tính tình của Tấn Vương cứng nhắc lạnh nhạt, nhưng rất ít khi không cho Hồ Trắc Phi mặt mũi như thế.
Không cần đoán, khẳng định là Tấn vương nổi giận.
Hồng Đào đi tới nhặt cây trâm lên, cũng đi đến bên cạnh Hồ trắc phi khuyên
nhủ: "Nương nương, điện hạ vừa từ bên ngoài trở về, phong trần mệt mỏi,
khẳng định là cần nghỉ ngơi và hồi phục một chút."
Hồ trắc
phi cực kỳ giận dữ nói: "Đám gác cổng kia làm ăn cái kiểu gì vậy, điện
hạ hồi phủ cũng không biết đến báo tin, hại bản phi phải vội vã đuổi
qua, điện hạ coi trọng tiểu quận chúa, khẳng định sẽ cho rằng bản phi
không làm tròn trách nhiệm mẫu thân."
Thật ra, Hồ trắc phi
cũng cảm thấy mình rất oan uổng, ai không muốn nuôi hài nhi mình đã cực
khổ sinh ra ở bên người, nhưng vương phi, tâm tư của tiện nhân kia cay
độc, cứ ở giữa ngáng chân làm cho điện hạ hiểu lầm nàng ta, mới khiến
tiểu quận chúa tách ra ở riêng một viện.
Nhìn như tiểu quận
chúa hiện giờ vẫn còn ở Lưu Xuân Quán, kì thực, trong phủ đều biết rõ
chuyện gì xảy ra, cái mà Hồ trắc phi gọi là thịnh sủng độc nhất vô nhị
lúc này đã bị giảm giá, tất cả mọi người đều biết điện hạ vẫn anh minh
thần võ, cũng không phải là bị nữ sắc làm mê đắm váng đầu.
Hồ trắc phi hận, hận không thể ăn tươi nuốt sống Tấn vương phi, như thế cũng không thể giải hết nỗi oán giận trong lòng nàng ta.
"Tiểu quận chúa nháo đêm không phải là lần một lần hai, cũng không phải là Sở lương y không có tới xem qua, trên dưới trong phủ đều biết rõ, sao điện hạ có thể giận chó đánh mèo lên người trắc phi." Hồng đào khuyên nhủ.
"Ngươi
đừng có quên, tiện nhân đó am hiểu nhất là gây sóng gió, chọc đao sau
lưng, nhũ mẫu kia là ả nhét vào, còn không biết ả sẽ khoe khoang công
lao ở trước mặt điện hạ như thế nào, tiện thể lại ngáng chân ta, bản phi còn muốn đưa tiểu quận chúa trở về….."
"Không được, không
được!" Hồ Trắc Phi đi qua đi lại vài bước, hạ quyết tâm: "Nhũ mẫu kia
tên là gì? Bản phi muốn thưởng cho nàng ta, còn phải trọng thưởng, mặt
khác, cho người nhìn chòng chọc cái ả tên Thúy Trúc kia, tìm cơ hội đuổi ả ra ngoài, hiện giờ điện hạ đã hồi phủ, đừng có kì kèo mè nheo nữa, đỡ phải sinh sự thêm."
"Dạ."
*****
Ngọc Nương vội vàng tắm rửa sạch sẽ, để một đầu tóc ướt hướng về phía tiểu
lâu đi tới.
Gió ngừng, lại đổ mưa, mưa không lớn, từng giọt tí tách, cuối cùng trời cũng không còn nóng bức nữa.
Ngọc Nương đi dọc hành lang gấp khúc, đi một mạch đến tiểu lâu, tiểu quận
chúa đã ngủ, Tiền nhũ mẫu và mấy người Mục ma ma vẫn còn canh giữ ở một
bên.
Chiếc nôi làm bằng gỗ tử đàn khắc chữ phúc lộc thọ đặt ở trước giường, phía trên treo màn lụa mỏng, gian phòng ngủ được sửa sang theo phong cách nhất quán (trước sau như một) của vương phủ, xa hoa mà
khiêm tốn lại không mất đi sự tôn quý vốn có.
Hình như tiểu
quận chúa ngủ không yên giấc, sau khi hành lễ với Mục ma ma, Ngọc Nương
nghe thấy động tĩnh của bé bên trong nôi, là loại thanh âm dùng khoang
mũi phát ra, tiếng ưa ưa trong cổ họng, thanh âm rất nhỏ, nhưng bé lại
không có tỉnh.
Ngọc Nương biết đây là biểu hiện của giấc ngủ không ngon, đại khái là vẫn có chút không thoải mái ở chỗ nào đó.
Nàng đi tới xem, thấy tiểu quận chúa lại bị người ta bọc thêm một tầng tã
lót, không khỏi thở dài, giảm thấp thanh âm nói: "Tiểu quận chúa ngủ mà
bị bao bọc như thế, nhất định là không thoải mái."
Tã lót là do Tiền nhũ mẫu bao bọc, ở Đại Kiền, tất cả tiểu hài tử mới sinh đều là như thế, phải bao quấn từ nhỏ, như thế thì tay chân của hài tử mới
thẳng được, sao nhũ mẫu họ Tô này lại cứ thích kén cá chọn canh.
Tiền nhũ mẫu cảm thấy Ngọc Nương không chỉ đang kén cá chọn canh, còn cảm
thấy là nàng đang nhằm vào nàng ta, nàng ta cũng không quên, trước kia
mình cùng Vương nhũ mẫu đã ép buộc đối phương như thế nào.
Nhưng đây vốn là sự bế tắc không thể lý giải, tiểu quận chúa chỉ có một, bên
cạnh lại có bốn nhũ mẫu, chờ tiểu quận chúa dần dần lớn lên, nhũ mẫu bên người bé sẽ càng ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn một người lưu lại, để
có thể trở thành nhũ mẫu chính thức, vì vậy, nếu chờ đối phương đứng
vững gót chân rồi mới đối phó, không bằng sớm ra tay, chèn ép đối phương đến không còn chỗ đứng.
"Tiểu hài tử nhà ai mà không phải
như thế lớn lên, như thế nào ở trong miệng Tô nhũ mẫu lại giống như
chúng ta cố ý dày vò tiểu quận chúa?" Tiền nhũ mẫu nói ra suy nghĩ thực
sự trong lòng mình, cảm thấy ủy khuất vô cùng, nhìn về phía Mục ma ma:
"Ma ma, cũng không phải là ngày đầu tiên nô tỳ hầu hạ tiểu quận chúa,
trước kia tiểu quận chúa đều rất tốt, ngay cả vương phi và trắc phi cũng khen nô tỳ và Vương tỷ tỷ chăm sóc tiểu Quận chúa rất tốt, mũm mĩm lại
chắc nịch, về phần chứng khóc đêm, gần như tiểu hài tử mới sinh nào cũng có một thời gian như thế, xác thực Tô nhũ mẫu rất có bản lĩnh, khi nãy
cũng đã làm cho tiểu quận chúa giảm bớt khóc nỉ non, nhưng chuyện đó
cũng không chứng tỏ được gì, không thể vì chuyện này mà bác bỏ tất cả
vất vả của nô tỳ và Vương tỷ tỷ."
Những lời này, nghe như
rất ngay thẳng, thật ra là có hai ý, một là muốn nói Ngọc Nương chính là mèo mù bắt được một con chuột mắc dịch bệnh, mới có thể đánh bậy trúng
bạ, mặt khác, cũng là kể lể ủy khuất với Mục ma ma, thuận tiện lấy lui
làm tiến ám chỉ Ngọc Nương có ý tứ khác.
Nếu là kiếp trước,
Ngọc Nương đã bị hoảng sợ đến mức không biết nên làm như thế nào cho
tốt, chỉ muốn lên tiếng giải thích mình không có loại tâm tư kia, nhưng
đã sống nhiều hơn người khác một đời, cái khác Ngọc Nương hẳn không,
trấn định thì vẫn có vài phần.
Quan trọng nhất là, Ngọc Nương tin tưởng Mục ma ma tự có phán đoán của mình.
Lui một vạn bước mà nói, tiểu quận chúa như thế đại khái cũng không phải
một ngày hai ngày, vì cái gì mà không thể thử biện pháp khác?
Ngọc Nương cũng muốn nói ra suy nghĩ của mình, so với Tiền nhũ mẫu đang giả
bộ ủy khuất, hiển nhiên là thái độ ôn hòa của Ngọc Nương càng làm cho
Mục ma ma thưởng thức, chẳng qua Mục ma ma cũng không thể gạt bỏ sự vất
vả trước kia của hai người Tiền nhũ mẫu, rốt cuộc thì quan niệm ‘vào
trước là chủ’ dù thế nào cũng né không được.
"Cứ làm theo
cách của Tô nhũ mẫu thử xem, thử cũng không trở ngại gì, phần tâm tư của ngươi và Vương nhũ mẫu đối với tiểu quận chúa, ta cùng điện hạ đều nhìn thấy, sẽ không để cho sự vất vả của các ngươi uổng phí, như vầy đi, gần đây ngươi và vương nhũ mẫu cũng đã vất vả, buổi tối lại ngủ không được, ban ngày còn phải trông chừng, đêm nay ngươi trở về nghỉ ngơi, ngày mai lại đến trực."
Mục ma ma trấn an một phen, sau đó để cho
Ngọc Thúy đưa Tiền nhũ mẫu vẫn đang còn có chút ủy khuất đi, bà liếc
nhìn Ngọc Nương một, dù không nói lời nào, Ngọc Nương cũng hiểu ý của
bà.
Ngọc Nương gật gật đầu, duỗi tay vào trong nôi cởi bỏ
tã lót trên người tiểu Quận chúa.
Động tác của nàng cực kỳ dịu dàng, sau
khi cởi bỏ tã lót, lại tiện tay nhẹ nhàng mát xa tay và chân cho tiểu
quận chúa, có lẽ thủ pháp của nàng dịu dàng, cũng có thể xác thực là
không thích mặc tã lót kia, tiểu quận chúa cũng không tỉnh giấc, chỉ di
động hai cái rồi ngủ thật say, lần này bé ngủ rất ngon, lại không hề
phát ra tiếng ưa ưa do ngủ không yên như lúc trước.
Tiểu quận chúa cũng mệt mỏi, dù sao đối với một tiểu hài tử mà nói, khóc nỉ non cũng là một sự kiện cực kỳ hao phí thể lực.
Thấy vậy, rốt cuộc Mục ma ma cũng thở nhẹ ra một hơi, đi đến cái ghế bên cạnh ngồi xuống.
Bà đã lớn tuổi, lại liên tục căng thẳng thần kinh, hiện giờ rốt cuộc có
thể nghỉ ngơi một lát, bà nửa khép mắt ngồi ở chỗ kia, trong phòng rất
yên tĩnh, có thể nghe được cả tiếng kim rơi, Ngọc Nương lặng lẽ liếc mắt nhìn bà một, cũng không nói lời nào mà là ngồi xuống lẳng lặng nhìn
tiểu Quận chúa bên trong nôi, Ngọc Thúy đi pha cho Mục ma ma tách trà,
bà bưng lên khẽ nhấp hai cái rồi bỏ xuống, vừa định đứng lên nói gì đó,
lúc này Ngọc Yến từ ngoài cửa đi vào, kề sát bên tai bà nói vài câu.
Mục ma ma nhìn Ngọc Thúy một, sau đó dẫn Ngọc Yến rời đi.
Trong phòng chỉ còn lại hai người Ngọc Nương và Ngọc Thúy.
Ngọc Thúy nhỏ giọng nói: "Hôm nay ta và Tô nhũ mẫu cùng nhau gác đêm, ngươi
có thể ngủ trước, nếu tiểu quận chúa tỉnh dậy đói bụng, ta sẽ gọi
ngươi."
Nàng chỉ chỉ cái sập kiểu tháp quý phi dưới cửa sổ
hướng nam, trên đó đặt một bộ chăn nệm, hiển nhiên là có người đã sớm
chuẩn bị tốt, ngược lại trong phòng có giường, nhưng giường này cũng
không phải cho hạ nhân ngủ.
Ngọc Nương nói: "Ban ngày Ngọc Thúy cô nương cũng đã vất vả, hay là ngươi ngủ trước đi, ta không mệt."
Thấy Ngọc Thúy không động đậy, nàng nở nụ cười nhu hòa: "Từ lúc tới đây, mỗi ngày đều là nhàn rỗi ăn cơm không làm việc, trong lòng cảm thấy vô cùng bất an, hiện giờ rất không dễ dàng mới có thể được bên trên trọng dụng, lúc này cũng nên cố gắng nỗ lực, hơn nữa, ngươi nhìn mái tóc ướt nhẹp
này của ta đi, còn chưa có khô, bây giờ cũng ngủ không được, và lại cũng không biết nửa đêm tiểu quận chúa có thức giấc hay không, Ngọc Thúy cô
nương cứ nghỉ ngơi trước đi."
Ngọc Thúy cũng không nói thêm gì, đi sửa sang đệm mền đã được trải tốt, sau đó nằm xuống.
Hơn nữa, trận này, nàng thật sự rất mệt mỏi.
*****
Trăng tàn lại khuyết, mưa đêm lất phất.
Trong màn đêm, Tấn vương phủ tựa như một con thần thú trong cơn ngủ say, yên tĩnh nhưng lại tràn trề uy nghiêm.
Quy củ ở Tấn vương phủ thập phần nghiêm khắc, sau khi lên đèn, nếu như vô sự, nghiêm cấm người nhàn rỗi dạo quanh ở trong phủ.
Triều Huy Đường nằm ở vị trí trung tâm của Tấn vương phủ, lấy chính diện và
kết cấu độc lập làm giới hạn, phân chia Tấn vương phủ thành hai phần,
phía trước là tiền viện của vương phủ, phân biệt rõ trung, đông, tây ba
ngã, trung đường là nơi thường ngày Tấn vương xử lý chính vụ quan trọng
của thái ấp, tiếp khách đãi tiệc cũng ở đây, đông đường và tây đường
theo thứ tự là chỗ ở của môn khách, phụ tá, gia tướng, hộ vệ, cùng với
sở tư (quản lý tiền bạc), xa mã và hồi sự (bẩm báo) trong vương phủ.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Triều Huy Đường hoàn toàn tiếp nối tiền viện cùng hậu trạch, chính là chỗ ở của Tấn vương.
Nói là đường, kì thực thập phần rộng lớn, khác với phong cách tú lệ lịch sự tao nhã ở hậu trạch, bên trong nơi đây trang nghiêm khí thế, thuần
chính phong thái hoàng thất, thủ vệ nghiêm ngặt, năm bước một tốp thủ,
thập bước một trạm gác, ngày đêm đều có hộ vệ không ngừng tuần tra vương phủ.
Khi đoàn người Mục ma ma đi đến nơi này, đã có người sớm nghênh đón ở ngoài cửa.
Từ cửa hông đi vào, đi một mạch đến nơi ngủ nghỉ, mới vừa tới trước cửa,
đã có vài gã thái giám bước lên đón chào, đỡ bà đi vào bên trong.
Tấn vương trở lại Triều Huy Đường đã đi tắm gội trước tiên, hiện tại đi ra từ trong gian phòng tắm.
Trên người hắn chỉ mặc trường bào màu đen, chân không đi ra từ bên trong,
trên sàn gạch vàng bóng loáng phô một lớp thảm mềm mại màu tím sậm, tà
áo của Tấn vương nửa mở, lộ ra lồng ngực trơn nhẵn mà cường tráng, tóc
đen như mực ướt nhẹp rối tung ở trên vai và trước ngực, nước vẫn còn nhỏ xuống từng giọt
Màu đen đậm đặc tôn lên sắc trắng chói
mắt, càng nổi bật làn da tựa như dương chi bạch ngọc thượng đẳng, lại
không mất đi khí khái nam tử vốn có, khiến không người nào có thể khinh
thường sức lực to lớn ẩn chứa bên trong bắp thịt rắn chắc kia.
Hắn đi đến trước tháp quý phi tùy ý ngồi xuống, có một tiểu thái giám bước đến quỳ ở bên chân hắn, giúp hắn lau chân.
"Ma ma, ngồi." Tấn vương nói.
Theo tiếng nói của hắn, có thái giám mang đến một ghế, Mục ma ma cũng không từ chối, ngồi xuống trên ghế.
Phúc Thành lấy ra một khăn bông bước tới giúp Tấn vương lau tóc, lau hai
cái, Tấn vương thấy phiền, khoát tay áo cho hắn thối lui.
Mục ma ma nhìn tiểu chủ tử nhà mình, tuy là đã trưởng thành, nhưng bản tính ngày xưa vẫn không thay đổi, trước đây Tấn vương cũng không thích người ta lau xoa cho hắn, hắn ngại phiền toái, cũng không thích có người
nhích tới nhích lui ở trên đầu hắn.
"Nếu như bị nhiễm lạnh thì không tốt lắm." Mục ma ma tươi cười, hòa ái nói.
Mặc dù gương mặt của Tấn vương vẫn lạnh lùng, nhưng có thể thấy rõ đường nét đã mềm mại không ít: "Đã để ma ma hao tâm tổn trí."
Lời này một câu hai nghĩa ý, một là biểu đạt sự ân cần của mình, hai là cảm tạ Mục ma ma phải chống thân thể già nua, giúp đỡ Tấn vương trông nom
sự tình của tiểu quận chúa.
Mục ma ma đã lớn tuổi, hơn sáu
mươi, năm đó Tấn vương rời kinh thành đã đưa bà theo, vốn muốn để bà an
dưỡng tuổi già ở bên cạnh mình, nào biết sự không theo người, chuyện
trong hậu viện này Tấn vương không rảnh phân thân, chỉ có thể mời vị
‘tôn đại phật’ Mục ma ma này xuống núi.
Mục ma ma đắm mình
trong cung đình nhiều năm, chẳng qua chỉ là hậu viện của vương phủ, đối
với bà mà nói, những thứ yêu ma quỷ quái sau lưng kia đều trốn không
thoát con mắt của bà, Tấn vương cũng không cần bà làm gì cả, xem trọng
tiểu quận chúa là được, còn như những người khác thích đấu như thế nào
thì cứ đấu, chuyện râu ria.
Bên ngoài đồn đại, bởi vì Tấn
vương sát nghiệt quá nặng, mới khiến hơn hai mươi sáu tuổi vẫn chưa có
con nối dõi, lại có tin đồn phương diện kia của Tấn vương có vấn đề, vì
vậy mới không thể sinh nhi tử.
Mặc dù ngoài mặt Tấn vương
không để ý, kì thực, ít nhiều cũng có chút quan tâm, sát nghiệt cũng
thôi đi, đó là do cương vị công tác hắn phải hết lòng tận trung, vẫn còn chưa động vào điểm mấu chốt của hắn, nhưng phương diện kia có vấn đề,
đại khái là không có nam nhân nào không để ý điều này.
Đặc biệt là - - -
Mục ma ma vỗ vỗ chân, cười nói: "Hao tâm tổn trí cái gì, tuy ma ma chỉ là
một cục xương già, nhưng cục xương già này vẫn còn chút ít tác dụng."
"Bệnh ở chân của ma ma còn tái phát không? Lần này tuần tra thái ấp bản vương tìm được một lang trung hương dã, đối với chứng bệnh phong thấp có
nhiều quan tâm, lần này bản vương mang theo hắn trở về, ngày mai sẽ để
hắn đi qua xem cho ma ma."
Mục ma ma nói một câu: “Khiến
điện hạ hao tâm tổn trí,”, ngưng một lát, mới nói tiếp: "Bộ xương già
này của ma ma có thể chữa lành hay không cũng không quan trọng, dù sao
thì bệnh này cũng không phải một năm hai năm, ngược lại chuyện con nối
dòng của điện hạ mới là mấu chốt khẩn yếu, dù sao chỉ có một vị tiểu
quận chúa vẫn chưa đủ, điện hạ còn thiếu một vị tiểu công tử."
Nhắc tới chuyện này, gương mặt Tấn vương thoáng chốc cứng ngắc.
Đổi lại là người khác, tất nhiên không phát hiện được chút manh mối này,
nhưng Mục ma ma nhìn Tấn Vương từ nhỏ đến lớn, làm sao lại không phát
giác được.
Hiển nhiên là bà có chút hiểu lầm, thở dài nói:
"Nếu như người kia đã có thể cho điện hạ vài phần niềm vui, điện hạ cần
gì quan tâm có phải là người tốt hay không, tính tình này của điện hạ
cũng phải thay đổi, nữ nhân đối với ngài mà nói, chẳng qua chỉ là công
cụ để sinh con nối dòng mà thôi, râu ria hay không, không cần so đo quá
nhiều."
Bạn cần đăng nhập để bình luận