Hãn Thê Đồ Tể Của Thủ Phụ

Chương 243

Ban đầu các nàng có thể thần không biết quỷ không hay rời đi, ai ngờ Liễu Mầm vì quá khẩn trương, tại thời khắc sắp rời khỏi sơn động, một cước dẫm lên váy của Chung Văn Cẩn.
Chung Văn Cẩn bị trượt ngã trên mặt đất, phát ra một tiếng "Phanh" vang dội, trực tiếp làm kinh động đến hai người ở trong sơn động.
Mặc dù Chung Văn Cẩn lập tức liền đứng lên, liều mạng bất chấp đau đớn, lôi kéo Liễu Mầm liều mạng chạy ra bên ngoài, nhưng lại không cẩn thận làm rơi ngọc bội mà Tống Thời Duệ tặng nàng, có ấn ký của Tống gia ở lại hiện trường.
An Bình quận mã vội vàng đuổi theo, nhặt khối ngọc bội kia lên, trở tay giao cho An Hòa huyện chủ, để nàng đi điều tra rõ ràng thân phận cụ thể của hai người kia.
Sau đó, hắn phụ trách diệt khẩu.
Dù sao trên đời này, chỉ có người c·h·ế·t miệng mới kín nhất.
Cũng bởi vậy dẫn xuất một vụ huyết án của đại Chu hoàng thất.
Chung Văn Cẩn lúc này lại lựa chọn nghe theo Trang thị, thành thật ở cạnh mình.
Cứ như vậy, chẳng phải nàng không có cách nào vạch trần chuyện x·ấ·u của An Hòa huyện chủ và An Bình quận mã, tương lai An Hòa huyện chủ và An Bình quận mã hùn vốn chơi c·h·ế·t An Bình quận chúa, chẳng phải là không ai có thể đứng ra chỉ chứng bọn hắn sao?
Bất quá, chuyện này có liên quan gì nhiều đến Khương Xuân?
An Hòa huyện chủ và An Bình quận mã hoàn toàn không phải loại người tốt lành gì, nhưng An Bình quận chúa cũng chẳng tốt đẹp gì.
Lúc trước, nàng ta nhìn trúng An Bình quận mã đã thành thân, ép người ta l·y· ·h·ô·n vợ để cưới mình.
Vợ trước của An Bình quận mã bị ép l·y· ·h·ô·n, về nhà ngoại vào đêm đó, liền dùng một dải lụa trắng kết thúc sinh mệnh tuổi mười tám của mình.
Mà cái gọi là kẻ thứ ba, người khác cũng đối xử y như vậy. An Bình quận chúa đã được như ý nguyện, cùng An Bình quận mã thành thân, ai ngờ An Bình quận mã quay đầu liền dan díu với biểu muội của nàng, An Hòa huyện chủ.
Hai người còn cấu kết với nhau, mưu hại nàng.
Nếu không phải Chung Văn Cẩn trùng hợp vạch trần chuyện xấu của bọn hắn, lại bởi vì bọn hắn nhiều lần ra tay với nàng, ý đồ diệt khẩu nàng, Chung Văn Cẩn còn chưa chắc sẽ vạch trần việc này.
Xem ra như vậy, Chung Văn Cẩn tránh đi việc này cũng không tệ, như thế sẽ không bị An Hòa huyện chủ và An Bình quận mã nhiều lần tính toán, mấy lần suýt nữa mất mạng.
Khương Xuân vỗ vỗ mu bàn tay Chung Văn Cẩn, cười nói: "Thành, vậy ngươi liền lưu lại chỗ này cùng ta nghe sách, bản "Giấc mộng Nam Kha" sách mới này cũng không tệ lắm."
* Khương Xuân vốn cho rằng việc này tạm thời đã qua một đoạn, ai ngờ các nàng ở đây nghe sách, đang nghe đến hồi cao trào, đột nhiên không biết là vị nương tử nào mang theo tiểu nha hoàn vội vã xông tới.
Miệng bên trong cao giọng nói: "Không xong rồi không xong rồi, An Bình quận chúa mang theo một trăm thị vệ xông vào An Xa hầu phủ bắt gian tới."
Các nữ quyến môn lập tức hai mắt tỏa sáng, gọi lại tiểu nha hoàn kia, xúm xít hỏi thăm về tình hình.
Khương Xuân thấy các nàng hóng chuyện không xong, lập tức đứng lên, đưa tay ra hiệu các nàng im miệng.
Đám người lập tức im miệng, không lên tiếng.
Các nàng cũng không muốn "chỉ đâu đánh đó" như thế, nhưng vị này là thật không thể trêu vào.
Khương Xuân ánh mắt lấp lánh hỏi tiểu nha hoàn kia: "An Bình quận mã hiện tại ở đâu?"
Tiểu nha hoàn lập tức đáp lời: "Ở trong sơn động phía bên kia bầy giả sơn."
Khương Xuân ánh mắt lóe lên, tiểu nha hoàn này không khỏi quá mức Thượng Đạo (mưu kế, quỷ kế) chút, không khỏi làm người ta hoài nghi nàng là bị người sai sử, cố ý chạy tới truyền lời.
Mà mục đích, hiển nhiên chính là dẫn đám người đi xem náo nhiệt.
Nếu đổi lại là người khác, nhìn ra trong đó có mờ ám, tất nhiên sẽ trốn tránh, kiên quyết không chịu xông về phía trước, tránh cho không cẩn thận bị liên lụy.
Nhưng Khương Xuân không giống.
Nàng là người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, nghe vậy lập tức quay đầu nói với mọi người: "Các ngươi đừng lôi kéo tiểu nha đầu này hỏi lung tung này kia, đều nhanh làm người ta hỏi mà p·h·át k·h·óc rồi. Nàng một tiểu nha đầu thì có thể biết cái gì?
Theo ta thấy, không bằng chúng ta đến xem thử xem, nếu An Bình quận chúa thật sự cùng An Bình quận mã náo loạn, chúng ta cũng có thể giúp đỡ khuyên can, không phải sao?"
Các nữ quyến tự nhiên muốn đi xem náo nhiệt, chỉ là không ai dẫn đầu, lúc này gặp Khương Xuân - người có máu mặt đứng ra, các nàng tự nhiên là liên tục không ngừng biểu thị đồng ý.
Thế là một nhóm hơn mười vị nương tử, cộng thêm nha hoàn, bà tử mà mình mang theo, tổng cộng ba, bốn mươi người, trùng trùng điệp điệp hướng về phía bầy giả sơn của An Xa hầu phủ mà đi.
Đến bầy giả sơn, dưới sự dẫn đường của tiểu nha hoàn kia, đám người thẳng đến sơn động ở sâu trong giả sơn.
Vừa mới bước vào cửa hang, liền nghe được tiếng xé gió truyền đến, lập tức vang lên một nam một nữ thống khổ thét chói tai.
"A... Đau..."
"A... Dừng tay, quận chúa, người mau dừng tay!"
Khương Xuân lập tức hai mắt sáng lên, sải bước đi vào trong.
Vượt qua một con đường hẻm tối như mực, bên trong rộng mở sáng sủa.
Mười mấy thị vệ cầm bó đuốc trong tay đứng thành hai hàng, ở giữa là vị cung trang mỹ nhân, quần áo hoa lệ, tay cầm một cây trường tiên, đang ra sức quật lấy thứ gì đó.
Khương Xuân thuận theo ngọn roi nhìn xuống.
Lập tức trong lòng "ồ thông suốt" một tiếng.
Trên mặt đất nằm một đôi nam nữ, chỉ mặc áo trên, phía dưới trần truồng.
Hai người chật vật tránh né roi quật trên mặt đất, vừa tránh né vừa kêu khóc, tóc rối thành ổ gà, trên mặt đầy nước mắt và tro bụi, trên đùi trần trụi càng là hằn đầy vết roi chằng chịt.
Không cần người bên ngoài giới thiệu, Khương Xuân dùng đầu ngón chân cũng có thể đoán được thân phận của ba người này.
Người cầm roi chắc chắn là An Bình quận chúa, đôi cẩu nam nữ (từ dùng cho cặp đôi nam nữ bất chính, làm việc ám muội sau lưng) lăn qua lăn lại trên mặt đất kia, dĩ nhiên chính là An Hòa huyện chủ và An Bình quận mã.
An Bình quận chúa đã gióng trống khua chiêng mang người tới bắt gian, cũng không thèm để ý có bị người khác vây xem hay không, chỉ dốc hết sức quơ roi trong tay, một roi so một roi lại càng hung ác.
Một bộ dạng muốn đem hai người này đánh c·h·ế·t tươi.
An Hòa huyện chủ vừa sợ hãi vừa kinh hoảng, cầu xin tha thứ không có tác dụng, bắt đầu uy h·i·ế·p An Bình quận chúa: "Ngoại tổ mẫu của ta là Trưởng Nghi đại trưởng công chúa, là cô mẫu nhỏ tuổi nhất của Hoàng Thượng, nếu ngươi đ·á·n·h ta tàn phế, ngoại tổ mẫu của ta sẽ không bỏ qua đâu."
Mẫu thân của An Bình quận chúa là Tương Dương trưởng công chúa. Mặc dù Tương Dương trưởng công chúa và lão Hoàng đế cùng các công chúa khác không phải cùng mẹ sinh ra, nhưng mẫu phi của nàng mất sớm, tiên đế ôm nàng đến Khôn Ninh cung, do lão Hoàng đế và Hiếu Hiền hoàng hậu (mẫu hậu của các trưởng công chúa khác) nuôi dưỡng.
Nàng tuy không phải đích công chúa, lại so với các trưởng công chúa khác trước mặt hoàng huynh lão Hoàng đế càng có thể diện hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận