Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 92: ngươi chẳng lẽ không biết ta biết công phu sao

**Chương 92: Ngươi chẳng lẽ không biết ta biết võ công sao**
Buổi tối, Salina lên lầu tắm rửa.
Hứa Lạc ở dưới lầu ngồi trên ghế sofa xem TV.
"Đinh linh linh ~ đinh linh linh ~"
Đột nhiên, điện thoại của hắn vang lên.
Hứa Lạc tiện tay bắt máy: "Alo, Tiêu thúc."
"Ta đã sắp xếp cho Mã Quân giả trang làm sát thủ của Chu Thao tập kích Salina, ngươi chú ý phối hợp cho tốt."
"Rõ." Hứa Lạc cười cúp điện thoại.
Khoảng mười mấy phút sau, trên lầu đột nhiên vang lên tiếng Salina kêu cứu: "Cứu mạng!"
Tiếp đó là âm thanh đồ vật gì đó bị đập vỡ, kèm theo tiếng bước chân hỗn loạn, gấp rút.
Hứa Lạc ngồi trên ghế sofa bất động như núi, nghĩ thầm Mã Quân đúng là chuyên nghiệp, thế mà trực tiếp bò lên ban công lầu hai, đợi Salina bị dọa sợ một phen rồi tính.
"Đông đông đông!" Tiếng đập cửa vang lên.
Muộn thế này rồi ai lại tới?
Hứa Lạc mang theo nghi hoặc đi mở cửa, mở cửa ra liền phát hiện một người đàn ông cầm chủy thủ, đeo khăn trùm đầu đứng bên ngoài, một hình tượng đạo tặc rất điển hình.
Hứa Lạc lập tức sững sờ, trên lầu là Mã Quân, vậy người này thật sự là sát thủ của Chu Thao rồi? Trong chớp mắt, hắn trực tiếp tung một quyền về phía đối phương.
"A!" Khăn trùm đầu nam vội vàng đưa tay đỡ, lại bị đánh cho kêu thảm một tiếng, sau đó dùng một tay vén khăn trùm đầu lên: "Hứa sir, ngươi làm gì, là ta!"
Phía dưới khăn trùm đầu là Mã Quân với vẻ mặt ủy khuất.
"Đậu xanh!" Hứa Lạc đột nhiên phản ứng kịp, chợt xoay người chạy lên lầu, đã thấy một người đàn ông khác cũng đeo khăn trùm đầu, một tay bóp cổ Salina, ấn cô ta lên giường, giơ dao lên định đâm cô ta.
Mà Salina bị siết đến mức khó thở, chỉ có hai chân không ngừng giãy giụa, miệng không phát ra được âm thanh nào.
"Buông cô ta ra!" Hứa Lạc hét lớn một tiếng, trực tiếp nhảy lên, hai chân đá vào lưng khăn trùm đầu nam, đạp hắn ngã xuống giường, tại chỗ phun ra máu tươi.
Đàn ông sao có thể dùng dao đâm phụ nữ chứ!
Hứa Lạc thừa cơ kéo Salina dậy, Salina tham lam hít thở, hoảng sợ trốn sau lưng Hứa Lạc hô: "Hắn... Hắn muốn g·iết ta!"
Khăn trùm đầu nam rõ ràng thân thủ không tệ, một cái lý ngư đả đĩnh xoay người đứng dậy, cầm dao xông về phía Hứa Lạc.
"Hứa sir! Để tôi!" Mã Quân xông vào phòng, một cước đá vào cổ tay khăn trùm đầu nam, trực tiếp đá bay con dao của hắn, sau đó lại đấm một quyền vào đầu hắn.
Khăn trùm đầu nam lảo đảo, lùi về sau mấy bước ổn định thân hình, nhưng vẫn không bỏ chạy, mà là tại chỗ bày ra tư thế, muốn vật lộn cùng Mã Quân.
Hứa Lạc che chở Salina rời khỏi phòng, đứng ở cửa nhìn khăn trùm đầu nam và Mã Quân đánh qua đánh lại.
Thủ hạ của Chu Thao còn có loại cao thủ này sao?
Đột nhiên, khăn trùm đầu nam dùng một chiêu giương đông kích tây, làm bộ tấn công, thừa dịp Mã Quân né tránh, hắn lại đột nhiên xông về phía Hứa Lạc ở cổng, không nói võ đức muốn đánh lén.
"Đoàng!" Hứa Lạc đưa tay bắn một phát.
Khăn trùm đầu nam đang xông tới, đầu gối phải trúng đạn, máu chảy đầm đìa, cả người mất thăng bằng, trực tiếp ngã xuống sàn nhà.
"Hô ~" Hứa Lạc thổi họng súng, nhìn sát thủ nói: "Ngươi không biết ta biết võ công sao? Bình thường ngươi dũng mãnh như vậy sao? Đúng là không biết tự lượng sức mình."
Mã Quân khóe miệng giật giật, đúng là võ công!
Sát thủ dưới khăn trùm đầu lộ ra ánh mắt biệt khuất và phẫn nộ nhìn Hứa Lạc, sau đó nói một câu tiếng Trung bập bẹ: "Đáng c·hết người Hoa không nói võ đức!"
"Là người nước ngoài?" Hứa Lạc tiến lên, trực tiếp kéo khăn trùm đầu của hắn xuống, nhưng phát hiện vẫn là da vàng.
Sau đó quay đầu nhìn Salina còn chưa hoàn hồn: "Có thấy không, không phải cô nói Chu Thao sẽ không g·iết cô sao? Sát thủ quốc tế đều phái tới, giọng điệu này, không phải cây gậy, thì là quỷ tử."
"Thao thúc thế mà thật sự muốn g·iết ta!" Salina khó có thể tin, hoặc là nói khó mà chấp nhận, cắn chặt môi đỏ: "Hắn... Hắn trước kia rất tin tưởng ta."
"Trước kia tin cô một chút thì sao? Bây giờ là liên quan đến tính mạng của hắn." Hứa Lạc bồi thêm một đao.
Salina mím chặt miệng không nói lời nào.
Hứa Lạc tiếp tục gây áp lực cho cô: "Đến cả sát thủ quốc tế cũng xuất động, không được, nhiệm vụ bảo vệ cô quá nguy hiểm, ta không làm, ta đi trước."
Nói xong, hắn làm bộ như muốn rời đi.
"A! Ngươi không thể đi, ngươi là phụng mệnh đến bảo vệ ta!" Salina vội vàng tiến lên giữ chặt hắn.
Hứa Lạc hất tay cô ta ra: "Bảo vệ cô là vì phá án, nhưng cô lại không phối hợp với chúng ta."
"Phối hợp! Ta phối hợp! Ta biết mật mã máy tính của Chu Thao, trong máy tính làm việc của công ty hắn có chứng cứ phạm tội của hắn trong những năm qua." Salina nắm chặt cánh tay Hứa Lạc, nói nhanh tỏ thái độ.
Chu Thao vì g·iết cô ta diệt khẩu, đến cả sát thủ quốc tế cũng mời đến, cô ta nếu còn bảo mật thì không phải là đồ ngu sao? Chỉ có Chu Thao xong đời thì cô ta mới an toàn.
Hứa Lạc quay đầu nhìn cô ta: "Thật sự phối hợp?"
"Thật, thật." Salina liên tục gật đầu.
Hứa Lạc lại nhìn Mã Quân: "Ngươi đưa tên này về giam trước, sau đó gọi mấy người đến dưới lầu công ty Chu Thao chờ ta, ta lập tức qua đó."
"Rõ, Hứa sir." Mã Quân đáp, sau đó kéo tên sát thủ ra ngoài: "Ngươi theo ta!"
...
Một giờ sau, công ty của Chu Thao.
Lúc Hứa Lạc đưa Salina đến, Trần Tấn đã dẫn theo người của tổ trọng án B đợi ở dưới lầu.
"Hứa sir."
"Hứa sir."
"Follow me." Hứa Lạc nói một câu tiếng Anh lưu loát, dẫn đám người đi về phía cửa lớn công ty Chu Thao. Lúc này đã mười giờ tối, trừ bảo vệ tuần tra, trong công ty không có một ai.
Thấy bọn hắn đông người như vậy, bảo vệ vừa gọi đồng nghiệp vừa ngăn cản: "Các người làm gì!"
"Lưu người lại giải quyết hắn." Hứa Lạc bỏ lại một câu, liền đưa Salina vào công ty, đi thẳng đến văn phòng Chu Thao, dùng súng bắn hỏng khóa văn phòng, phá cửa xông vào, sau đó để Salina mở máy tính ra.
Salina đi vòng qua phía sau bàn làm việc, bật máy tính lên, nhập mật mã, trong nháy mắt giải tỏa. Hứa Lạc nhìn nội dung bên trong, tất cả đều là các khoản giao dịch.
Ngoài ra, trên máy tính còn ghi lại thân phận và phương thức liên lạc của mấy nhà cung cấp hàng, cùng phương thức liên lạc của nhà dưới. Ai nắm giữ chiếc máy tính này, thì có thể tạo thành một mạng lưới giao dịch ma túy chặt chẽ.
Điều khiến Hứa Lạc kinh ngạc chính là, thân phận một trong những nhà cung cấp hàng, lại là một nghị viên tên Robinson ở America, tên kia lợi dụng CIA để buôn lậu thuốc phiện.
Đây chính là người mà Dương Lệ Thanh các nàng muốn điều tra.
America đúng là không qua được với ma túy.
Đội đặc nhiệm báo biển buôn lậu thuốc phiện, CIA cũng buôn lậu thuốc phiện.
Vì lý do an toàn, Hứa Lạc dùng đĩa mềm đã lấy từ trước ở nhà Salina, sao chép toàn bộ dữ liệu trong máy tính, sau đó bảo người đem cả máy tính đi luôn.
"Đi thôi." Hứa Lạc nói với Salina.
Salina chạy chậm theo kịp hắn: "Những thứ này có thể định tội Chu Thao không? Có thể tuyên án hắn tử hình không?"
"Ban ngày còn gọi một tiếng Thao thúc, buổi tối đã gọi thẳng tên, ha, phụ nữ." Hứa Lạc dừng bước, lắc đầu, nhìn Salina: "Ta có một tin tốt và một tin xấu muốn nói cho cô."
"Tin tức gì?" Salina sửng sốt nói.
Hứa Lạc mỉm cười: "Tin xấu là Chu Thao c·hết sớm, tin tốt cũng là Chu Thao c·hết sớm."
"Ngươi trêu ta!" Salina đột nhiên nhận ra mình bị lừa, trừng to mắt nhìn Hứa Lạc.
Hứa Lạc nghiêm túc nói: "Ở đây sao? Có phải không tốt lắm không, hay là cô thích lộ liễu?"
"Ngươi đúng là đồ hỗn đản!" Salina mắng to.
Hứa Lạc cười ha hả một tiếng nói: "Cảm ơn, thật không dám giấu, có rất nhiều phụ nữ cũng khen ta như vậy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận