Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 141: Hoàng Bính Diệu không tiếc mạng sống, Hợp Nhất môn Hạ Hầu Võ (2)

**Chương 141: Hoàng Bính Diệu không tiếc tính mạng, Hợp Nhất Môn Hạ Hầu Võ (2)**
Nha tử vội vàng chạy chậm tới, quỳ gối bên chân Hứa Lạc, nắm chặt tay hắn, ngẩng đầu, vô cùng đáng thương nhìn hắn: "Lạc ca, em xin anh đừng giận nữa có được không, em sau này sẽ không như vậy nữa, rốt cuộc phải làm thế nào anh mới có thể tha thứ cho em, Lạc ca ~"
Công thủ đổi vai, tất cả diễn ra trong nháy mắt.
"Xin lỗi ấy à, không phải dựa vào miệng nói, hiện tại ta đang rất nóng giận a." Hứa Lạc cười như không cười nhìn nàng, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu nàng, đưa mái tóc dài rối tung của nàng vén sang một bên, để lộ ra khuôn mặt.
Nha tử cắn chặt môi đỏ, trong giây lát hiểu ý.
Tiên nhân phủ ta đỉnh, vén tóc thụ chân kinh.
Cuối cùng Nha tử mài mòn cả môi, Hứa Lạc mới rốt cục cố mà làm ra vẻ tha thứ cho hành vi không tin tưởng mình của nàng, mang nàng theo đi đến nhà Lý Văn Bân ăn đồ nướng.

Hơn 40 phút sau, tại nhà Lý Văn Bân.
"Leng keng ~ leng keng ~"
Một lát sau, cửa mở, người mở cửa là Lý Văn Bân, trông thấy Hứa Lạc sau liền vội vàng tươi cười mời vào nhà: "Sao giờ mới đến, nhanh lên, ta muốn giới thiệu cho cậu một người bạn mới, hắn rất lợi hại."
"Lý trưởng phòng không có ở đây à?" Hứa Lạc mang theo Nha tử đi vào phòng khách, thuận miệng hỏi một câu, vợ chồng Lý Văn Bân cùng vợ chồng bố hắn ở cùng một chỗ.
Lý Văn Bân bất đắc dĩ nhún vai: "Đi ra ngoài dắt chó rồi, nói để cho chúng ta những người trẻ tuổi có không gian riêng."
"Đêm nay có những ai vậy?" Hứa Lạc lại hỏi.
Lý Văn Bân thở dài: "Đừng nhắc nữa, lúc đầu hẹn Trần Quốc Vinh cùng Châu Tinh Tinh bọn hắn, không ngờ ai nấy đều bận, chỉ có cậu và Nha tử tới."
"Châu Tinh Tinh vẫn còn ở tổ giao thông sao?" Hứa Lạc trước đó còn nói làm xong việc sẽ giúp hắn điều ra khỏi tổ giao thông, nhưng không ngờ bận quá lại quên mất Châu Tinh Tinh.
Lý Văn Bân cười nói: "Vẫn còn, hắn hiện tại là thích thú, cậu là không biết, thằng nhóc này mỗi ngày đi làm cưỡi mô-tô mang theo nguyên liệu nấu ăn tìm một chỗ ngồi xổm nướng đồ, lần trước còn mời ta ăn một bữa đó."
"Vậy xem ra hắn rất hài lòng với công việc ở tổ giao thông nha, hắn hay ở chỗ nào, hôm nào ta đi nếm thử tay nghề của hắn." Hứa Lạc có phần hứng thú mà hỏi.
Hắn không tin Châu Tinh Tinh thích thú, cùng lắm là không bỏ xuống được mặt mũi, cố ý vui vẻ trong khó khăn.
Chính mình đã “trang bức”, rưng rưng nước mắt cũng phải làm cho xong.
"Ở bên kia Từ Vân Sơn." Hai người vừa nói chuyện phiếm vừa đi tới hậu viện biệt thự, bên trong có một nam một nữ đang nướng đồ, nữ chính là vợ Lý Văn Bân, nam có chút giống Mã Quân, nhưng khẳng định không phải Mã Quân.
"Chị dâu!" Nha tử vội vàng chạy tới, ao ước sờ bụng vợ Lý Văn Bân: "Còn 7 tháng nữa là em bé đáng yêu sẽ chào đời rồi."
"Vậy cô cũng phải nắm chặt vào đấy." Chị dâu hạnh phúc sờ bụng, nhìn Hứa Lạc một cái rồi nói với nàng.
Nha tử yếu ớt thở dài, nàng nào chỉ là nắm chặt, nàng còn kẹp chặt, nhưng Hứa Lạc không muốn.
"A Lạc, đến, giới thiệu cho cậu một chút, chúng ta cảnh đội mới mời huấn luyện viên võ thuật, Hạ Hầu Võ, là từ nội địa tới." Lý Văn Bân mang theo Hứa Lạc đi đến trước vỉ nướng, chỉ vào thanh niên đang mặc áo ba lỗ đổ mồ hôi như mưa, thuần thục nướng đồ mà nói.
Hạ Hầu Võ cười với Hứa Lạc, xoa xoa tay mới vươn tay ra nói: "Hứa sir, tôi đã nghe danh anh từ lâu, tôi mới tới Hồng Kông không lâu, mong được chiếu cố nhiều hơn."
Đậu xanh, “một người võ lâm”?
Hứa Lạc lập tức biết người kia là ai, cao thủ công phu a: "Hạ Hầu huấn luyện viên, chào anh, vừa nhìn anh đã biết là người có công phu thật, bằng không cũng sẽ không được cảnh đội coi trọng, mong rằng có thời gian rảnh chỉ giáo một chút, thực không dám giấu, tôi đối với công phu đã ngưỡng mộ từ lâu."
Hắn chỉ biết chút thuật cận thân cách đấu, đánh nhau toàn nhờ sức mạnh, có thể học được chút công phu chính thống thì quá tốt rồi.
Đây chính là sư phụ đưa tới tận cửa a.
"Cái này… không phải tôi không muốn dạy, mà là…" Hạ Hầu Võ lập tức có chút khó xử nhìn về phía Lý Văn Bân.
Lý Văn Bân thay hắn giải thích nói: "Hạ Hầu huynh đệ tương lai sẽ làm việc ở trường cảnh sát, môi trường làm việc tương đối khép kín, mà lại bận rộn, cho nên không phải hắn không muốn dạy A Lạc, mà là quá bận không có thời gian riêng để dạy."
"Vậy sao? Vậy thì thật đáng tiếc." Hứa Lạc thở dài nói, Hạ Hầu Võ là huấn luyện viên võ thuật cảnh đội mời tới, cuối cùng không phải là huấn luyện viên riêng của hắn.
Hạ Hầu Võ an ủi một câu: "Kỳ thật Hứa sir không cần phải quá thất vọng, anh ở độ tuổi này đã qua thời gian tốt nhất để tập võ, trừ phi là kỳ tài công phu vạn người không được một, bằng không luyện không ra manh mối gì đâu, cũng chỉ có thể học được chút công phu quyền cước."
Nhưng hắn biết, Hứa Lạc muốn học khẳng định không chỉ là công phu quyền cước, không phải vậy hắn tìm ai học cũng được.
"Ta chính là kỳ tài luyện võ trong truyền thuyết, vạn người không được một." Hứa Lạc nghiêm trang nói, sau đó đi đến một bên, liếc qua một cây to cỡ thùng nước trong hậu viện, đưa tay đánh ra một quyền.
"Bang!"
Mặt ngoài vỏ cây trong nháy mắt nổ tung, lưu lại một dấu quyền thật sâu, tán cây chấn động, lá rụng bay lả tả như tuyết.
Hạ Hầu Võ thấy thế, con ngươi đột nhiên co rút lại.
"Oa!" Vợ Lý Văn Bân trợn to mắt.
Lý Văn Bân bất đắc dĩ đỡ trán: "Này, đó là cây mà cha ta thích nhất đó, cậu thật là!"
Hắn biết chuyện Hứa Lạc trời sinh thần lực, cho nên một lần nữa nhìn thấy Hứa Lạc biểu diễn cũng không quá ngạc nhiên.
Hạ Hầu Võ nhanh chóng vọt tới trước mặt Hứa Lạc, đầu tiên là sờ sờ dấu quyền kia, sau đó đưa tay sờ lên người Hứa Lạc, ánh mắt càng ngày càng nóng bỏng, càng ngày càng kích động, phảng phất như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.
"Ta muốn học công phu, nhưng ta sẽ không bán đứng tiết tháo." Hứa Lạc bị hắn nhìn đến mức có chút rợn người, hắn lúc muốn làm một nữ nhân cũng có ánh mắt kiểu này.
"Thiên tài! Trên đời này thực sự có loại thiên tài này!"
"Kỳ kinh bát mạch thông suốt, căn cốt hoàn hảo, trời sinh thần lực! Sao có thể, sao có thể chứ!"
Hạ Hầu Võ tự lẩm bẩm, đột nhiên nắm lấy bả vai Hứa Lạc nói: "Ngươi có bằng lòng bái nhập chúng ta Hợp Nhất Môn không? Ngươi tương lai nhất định có thể danh chấn giới võ thuật!"
Nếu như thu được thiên tài Hứa Lạc này vào môn, Hợp Nhất Môn của bọn họ tương lai nhất định có thể phát dương quang đại.
Hiện tại Hợp Nhất Môn đang kéo dài hơi tàn, chỉ có hắn và sư muội hắn hai người, Hợp Nhất Môn trong phim ảnh chân chính bộc lộ tài năng là khi Hạ Hầu Võ ở Hồng Kông khiêu chiến các môn cao thủ, đồng thời thắng sau mới được truyền bá rộng rãi.
Cho đến khi Hạ Hầu Võ trong lúc khiêu chiến một vị cao thủ nào đó thất thủ đánh chết người, liên lụy đến Hợp Nhất Môn, nguyên bản bởi vì hắn mà cực thịnh một thời Hợp Nhất Môn lại bởi vì hắn mà xuống dốc.
Thành cũng Hạ Hầu Võ, bại cũng Hạ Hầu Võ.
"Không phải anh nói anh không có thời gian dạy…"
"Không phải ta, mà là đi bái sư muội ta." Hạ Hầu Võ ngắt lời Hứa Lạc, sau đó lại sợ hắn hoài nghi thực lực của sư muội mình, bèn nói, "Sư muội ta là con gái ruột của sư phụ ta, được truyền thụ toàn bộ chân truyền."
Chân truyền là được, chính là công phu không quá cao.
"Luyện võ cũng không thể ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới a? Ta không có thời gian dài chờ ở nội địa, ta ở cảnh đội cũng rất bận." Hứa Lạc lắc đầu khéo léo từ chối.
Công phu có thể học thì tốt nhất, không thể cũng không sao.
Võ lực, sao có thể lợi hại bằng quyền lực?
Hắn vẫn là thích cái sau hơn.
Hắn sở dĩ muốn luyện võ, trừ việc muốn có thêm một thuật bảo mệnh, chủ yếu nhất là muốn cường thận kiện thể.
Sáu nữ nhân khiến hắn không chịu nổi, may mà Nha tử ở trường cảnh sát, không phải vậy hắn một tuần chỉ có thể cho Jill nghỉ một ngày, Jill đi theo hắn chịu đủ tra tấn.
Muốn mài "khoan", da đã rát rồi.
Hạ Hầu Võ không chút do dự đáp: "Cái này đều không phải vấn đề, nàng có thể tới Hồng Kông dạy cậu, với thiên phú của cậu, nàng chỉ cần thường xuyên chỉ đạo, đốc thúc, cậu liền có thể tiến bộ nhanh chóng, sẽ không làm chậm trễ công việc của cậu."
Đối với thiên tài chân chính mà nói, không cần danh sư chỉ bảo, chỉ cần có chỉ đạo chính xác là được.
Chênh lệch giữa người bình thường và thiên tài chính là người bình thường cả đời có khi không nhập môn được, còn thiên tài thì cả ngày ăn cơm ngủ, đánh Đậu Đậu đều có thể thần công đại thành.
"Nếu như tiện lợi như vậy, ta rất vinh hạnh được bái nhập Hợp Nhất Môn." Hạ Hầu Võ đã nói đến mức này, Hứa Lạc liền thuận thế đáp ứng.
Dù sao đối với hắn mà nói cũng rất tiện lợi.
Hạ Hầu Võ lập tức vui mừng nhướng mày, sợ Hứa Lạc đổi ý: "Nói chắc rồi, vậy chờ ta bên này vào làm ổn định, liền lập tức đón sư muội ta tới."
Hắn cao hứng một là vì cho Hợp Nhất Môn thu được một đệ tử thiên tài có quyền lực không nhỏ, càng có lợi cho Hợp Nhất Môn sau này ở Hồng Kông phát triển cùng hưng thịnh, hai là bởi vì chờ sư muội tới Hồng Kông bọn hắn liền có thể mỗi ngày gặp mặt.
Không sai, giống như rất nhiều tình tiết trong võ hiệp, thân là đại sư huynh, hắn cũng thích tiểu sư muội.
Nếu không phải vì chấn hưng Hợp Nhất Môn, hắn sao lại phải cùng tiểu sư muội tách ra, đi tới Hồng Kông dốc sức làm chứ?
"Này này này, hai người đàn ông các cậu lôi lôi kéo kéo làm gì vậy, mau đến ăn đồ nướng." Lý Văn Bân nóng đến đầu đầy mồ hôi, hướng về phía hai người hô.
Hứa Lạc cùng Hạ Hầu Võ liếc nhau, đồng thời lộ ra nụ cười đi tới: "Đến đây, đến đây."
"Nghe nói vụ án của Nhiêu Thiên Tụng đã phá rồi, cậu lần này lại nổi danh rồi." Lý Văn Bân đưa cho Hứa Lạc một chai bia, thuận miệng trò chuyện về vụ án của Nhiêu Thiên Tụng.
Hứa Lạc uống một ngụm lớn, sau đó sảng khoái thở ra một hơi: "Kỳ thật phía sau Nhiêu Thiên Tụng còn có người, nhưng manh mối đã đứt, vụ án này chỉ có thể coi là phá một nửa, chủ mưu phía sau vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật."
Cũng không biết có cơ hội hay không chân chính phá án.
"Cũng không tệ, cậu lập công cứ như uống nước vậy. Hai năm này tích lũy, qua hai năm nữa thì lên như diều gặp gió thôi!" Lý Văn Bân ao ước nhìn Hứa Lạc, hắn sao lại không muốn dựa vào bản lĩnh của mình thăng chức chứ, thế mà chỉ có thể dựa vào bố mình là trưởng phòng, thật thống khổ.
Vợ Lý Văn Bân cười xen vào: "Bây giờ bố chồng đều nói A Lạc cậu có thể là Cảnh Vụ Xử trưởng phòng trẻ tuổi nhất tương lai đó, xin chúc mừng cậu trước."
Hứa Lạc quả thực chính là nhân vật truyền kỳ, một đường dựa vào công lao thăng tiến, lý lịch phi thường cứng rắn.
Lý Văn Bân nghe vậy vô thức cảm thấy trong lòng có chút không thoải mái, bèn chuyển đề tài: "Tiếp theo cậu có tính toán gì, không cần phải liều quá."
Hạ Hầu Võ lại nhìn Hứa Lạc thêm một cái, không ngờ rằng sư điệt còn chưa nhập môn của mình lại “xâu” đến vậy, hắn mới tới Hồng Kông không lâu, đối với Hứa Lạc hiểu biết không nhiều.
"Là phải thả lỏng một chút, cuối tháng này định xin nghỉ phép đi Áo Đảo du lịch." Hứa Lạc cầm lấy thịt xiên đưa cho Nha tử một xiên, bản thân lại cầm một xiên: "Đổ vương Đài Đảo Tưởng Sơn Hà và đổ thuật chí tôn Lôi Lực đại chiến, đổ thần Cao Tiến làm người chia bài, ta khẳng định phải đi xem náo nhiệt một chút."
Bạn cần đăng nhập để bình luận