Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 267: Thẳng thắn cục, người bị bệnh tâm thần sung sướng nhiều (2)

**Chương 267: Thẳng thắn, người bệnh tâm thần sung sướng nhiều (2)**
Hứa Lạc lộ ra nụ cười bất đắc dĩ mà phiền muộn trên mặt, cấp tốc nhập vai diễn kịch, ngữ khí trầm thấp nói: "Ban đầu ta chỉ nghĩ lừa các ngươi cho ta làm Huyết nô, cho nên mới trừ ma vệ đạo, mới đi làm việc tốt, giả làm người tốt."
"Sau này nói ra các ngươi có lẽ không tin, ta hoảng sợ đột nhiên phát hiện bản thân thế mà rất hưởng thụ cảm giác làm người tốt, hưởng thụ trừ ma vệ đạo bảo vệ chính nghĩa sảng khoái! Ta thật sự muốn làm người tốt, mà người tốt thì không nên dối gạt người, cho nên ta thẳng thắn với các ngươi, ta không nghĩ lừa dối các ngươi nữa, ta đã trằn trọc bao đêm không ngủ được, ta thật sự rất dày vò a!"
Hứa Lạc nói những lời gan ruột, khiến người nghe phải rơi lệ.
Hoành Tài Thần khóe miệng co giật, hắn nghe xong liền biết đây là một lời nói dối khác bắt đầu.
Hứa Lạc suy cho cùng vẫn là đang gạt bọn hắn.
May mắn chính mình chỉ bị lừa một lần.
Hoành Tài Thần trong lòng lại có loại cảm giác ưu việt.
Hiển nhiên, hắn đã bị Hứa Lạc CPU.
Nghe Hứa Lạc nói những lời trầm thấp mà đầy xúc cảm, Huyền Nữ cùng Cupid liếc nhau, suy nghĩ kỹ lại thì Hứa Lạc vẫn luôn trừ ma vệ đạo, có lẽ hắn thật sự trong quá trình lừa gạt bọn hắn đã phát hiện ra bản tâm của mình, muốn thay đổi làm lại cuộc đời, làm người tốt, không thì làm sao lại thẳng thắn với bọn họ chứ?
Hứa Lạc chua xót tự giễu cười một tiếng, ánh mắt lộ ra thống khổ, ba phần bất đắc dĩ, năm phần quật cường cùng hai phần ưu thương, chậm rãi nói: "Ta biết, ta chính là một tên ma đầu, vừa mới xuất thế đã bị sét đánh, trong mắt các ngươi - những thần tiên, ta nên bị tiêu diệt, ta sao có thể xứng làm việc tốt, sao xứng làm người tốt..."
"Không! Không phải!" Tục ngữ nói "một ngày vợ chồng trăm ngày ân", huống chi Huyền Nữ cùng Hứa Lạc đã rất thân mật, lại thêm nàng tin lời Hứa Lạc nói, cho nên thấy hắn như vậy có chút đau lòng, trực tiếp ngắt lời hắn: "Ngươi có thể làm người tốt! Không ai có thể tước đoạt tư cách làm người tốt của người khác! Ngươi chính là người tốt! Ta sẽ giúp ngươi cầu tình với Ngọc Đế! Ta sẽ để Ngọc Đế khoan hồng với ngươi, cho ngươi thần vị, để lời nói dối ban đầu của ngươi biến thành sự thật, ta nhất định sẽ làm được!"
Theo Huyền Nữ, so với việc để Hứa Lạc nản lòng thoái chí bị bức phải sa đọa thành ma đầu, chi bằng để hắn đã có ý hối cải làm người tốt thì kiên trì với nó?
Trên đời có thêm một vị thần tốt dù sao cũng tốt hơn có thêm một tên ma đầu.
"Đúng vậy, lão bản, ta nguyện ý dùng thân phận quan ngoại giao giúp ngươi làm chứng với Ngọc Đế, ngài ấy chắc chắn sẽ cân nhắc yếu tố ngoại giao mà đặc xá cho ngươi." Cupid cũng là thiên sứ lương thiện, mà lại người nước ngoài rất thích chơi trò cứu rỗi này, cho nên hắn cũng rất cảm động.
Huyền Nữ lại bổ sung: "Trên Thiên Đình cũng có rất nhiều thần tiên là từ ác nhân hợp thành, bọn họ đều làm được, không có lý nào ngươi lại không được, tuyệt đối không được từ bỏ bản thân."
"Thật... Thật sao?" Hứa Lạc nghe vậy tựa hồ không thể tin được, giọng nói cũng run rẩy.
Kỳ thực hắn đã âm thầm truyền âm cho Hoành Tài Thần.
Đến lượt hắn lên sân khấu rồi.
"Thật." Huyền Nữ mỉm cười, cảm thấy một màn này vô cùng tốt đẹp, mặc dù khởi nguồn của tất cả chuyện này là một lời nói dối, nhưng mình lại biến lời nói dối thành sự thật, thật sự cảm hóa tên ma đầu này, cũng là một chuyện tốt.
Sau này đây nhất định sẽ trở thành một câu chuyện thú vị.
Nàng đắc ý nghĩ.
"Cảm ơn... Cảm ơn..." Hứa Lạc kích động đến nói năng lộn xộn, hít mũi, xoa xoa nước mắt không hề tồn tại: "Chính vì vậy... cho nên ta mới thật sự bị cảm hóa, mới muốn làm người tốt."
Bởi vì lẫn trong đám người tốt quá thoải mái, chỉ có mình hắn là người xấu, trực tiếp cất cánh tại chỗ!
Hoành Tài Thần nhận được chỉ lệnh liền nói: "Ta ngược lại có một ý tưởng, nếu Ngọc Đế chất vấn, Huyền Nữ và Cupid không ngại nói rằng các ngươi bị thiện tâm của Hứa Lạc cảm hóa, cho nên tình nguyện ở lại nhân gian không về Thiên Đình cũng không chịu ra tay với hắn, lúc này ta lại đưa những video kia cho Ngọc Đế xem, như vậy nhất định có thể lay động ngài ấy."
Những lời này cũng áp dụng cho Quan Âm Bồ Tát, đây mới là mục đích của Hứa Lạc, muốn để Quan Âm tin tưởng hắn là người tốt, tự nhiên là sẽ dẫn hắn về Thiên Đình gặp Ngọc Đế.
Đến lúc đó có Quan Âm giúp hắn biện hộ, chẳng phải hắn sẽ có cơ hội trở thành công chức của Thiên Đình sao? Chẳng phải có thể mượn danh nghĩa tạo phúc cho thế gian để làm những điều mình muốn sao?
"Có thể, cứ làm theo lời Tài Thần nói." Huyền Nữ khẽ gật đầu, đồng ý với đề nghị này.
"Cảm ơn, đa tạ các ngươi, các ngươi làm ta cảm động quá." Hứa Lạc liên tục nói cảm ơn, sau đó hít sâu một hơi nói: "Hiện tại ta tràn đầy năng lượng, không thể chờ đợi được nữa mà muốn đi trảm yêu trừ ma!"
Nói xong hắn cầm lấy quyển sổ chọn hạng mục công việc.
Trừ ma vệ đạo vẫn phải tiếp tục, không tích lũy đủ tài liệu, thì lấy gì để lay động Quan Âm đây?
"Chọn cái này đi, gọi điện thoại cho hắn, sáng sớm mai chúng ta qua đó." Hứa Lạc chỉ vào một cái tên.
Người này họ Trần, trong nhà có ma, tự xưng mỗi khi trời tối đều có thể nghe thấy âm thanh bạo lực gia đình, một người đàn ông đánh một người phụ nữ, nhưng lại không nhìn thấy ai cả.
Khiến cả nhà bọn họ sợ hãi phải dọn ra ngoài ở.
Vô luận là người hay quỷ, chỉ cần là bạo lực gia đình, Hứa Lạc liền không thể chấp nhận, loại ác quỷ này nhất định phải tiêu diệt.
Nếu quỷ vợ xinh đẹp thì hắn sẽ nuôi.
Năng lực càng lớn, trách nhiệm càng lớn nha.
Người thành công như hắn không "bao nuôi" thêm mấy cô nàng để chia sẻ bớt trách nhiệm cho người bình thường, vậy có hợp lý không?
"Vâng, lão bản." Huyền Nữ cười ngọt ngào.
...
Buổi tối, lúc rảnh rỗi.
Hứa Lạc đột nhiên nghĩ đến việc đi tìm Lý Ngang chơi.
Lý Ngang là người duy nhất bắt được tần số sóng điện não của hắn.
Trọng Quang bệnh viện tâm thần.
Bệnh viện tâm thần này rất thần kỳ, về mặt bảo an gần như bằng không, lúc Hứa Lạc đi vào thậm chí còn trông thấy một bảo an đứng ngủ ngay trong hành lang.
Không sai, chính là đứng ngủ.
"Ta nói cho ngươi biết, hôm trước đạo diễn lớn nước ngoài kia gọi điện thoại cho ta hỏi làm sao để quay phim Jurassic..."
"Ngọc Đế còn hẹn ta đi 'hồng lãng mạn' ngâm chân."
"Ta nói thật đó."
"Ta cũng nói thật!"
Đi xuyên qua hành lang, Hứa Lạc giống như đi vào một thế giới khác, người ở đây hoặc lẩm bẩm hoặc tụm năm tụm ba ba hoa, trông hoàn toàn không giống người bệnh tâm thần, còn bình thường hơn cả người bình thường.
"Xin chào, anh tìm ai vậy?" Ngay khi Hứa Lạc đang chìm đắm trong chuyến tham quan "chùa", một người phụ nữ cao gầy, mặc áo blouse trắng đi tới.
Hứa Lạc liếc mắt nhìn nàng một cái, tiểu Hiền à.
Đây là nhân vật trong bộ phim nào?
Nữ bác sĩ một tay đút túi áo blouse trắng, tay kia đưa ra cười nói: "Tôi là Gigi, bác sĩ ở đây, anh đến thăm bệnh nhân sao?"
"Ta tìm Lý Ngang, ta là bạn hắn." Hứa Lạc không nhớ ra nhân vật này, bắt tay với nàng.
"Lý Ngang cũng có bạn à?" Gigi khác thường liếc nhìn hắn, sau đó nói tiếp: "Suýt quên, tính cả anh thì hiện tại hắn có hai người bạn."
"Hửm?" Hứa Lạc nhíu mày, trên đời này ngoài mình ra thế mà còn có người có thể làm bạn với Lý Ngang.
"Đi theo tôi." Gigi mỉm cười, hai tay đút túi áo blouse trắng, quay người dẫn đường cho Hứa Lạc.
Đi vào một căn phòng, bên trong có rất nhiều người bệnh tâm thần, nhưng chỉ có hai người bắt mắt nhất, một là Lý Ngang với làn da ngăm đen, một là "Cửu thúc?"
Hứa Lạc kinh hãi nhìn chằm chằm người bên cạnh Lý Ngang.
Sau đó liền biết người này không phải Cửu thúc, bởi vì người này có kéo tóc mai, rõ ràng là kiểu tóc đạo sĩ.
"Vị công tử này, anh nhận nhầm người rồi, bần đạo đạo hiệu Thảo Lư." Thảo Lư Cư Sĩ chắp tay.
Thảo Lư Cư Sĩ!
Hứa Lạc lập tức nhớ ra, Gigi là nhân vật trong bộ phim « Thiên Địa Huyền Môn » của Cửu thúc.
« Thiên Địa Huyền Môn » kể về những năm Hiếu Tông triều Minh, Phù Tang Quỷ vương làm nhiều việc ác ở Trung Hoa, đồng thời coi trọng vẻ đẹp của tiên thi Thi Thi, ép nàng làm vợ. Thảo Lư cư sĩ cùng đồ đệ đi ngang qua, thấy việc bất bình, liền giao thủ với Quỷ vương, không may bị thương, Thi Thi vì vậy bị Quỷ vương cướp đi.
Tướng quân triều đình phụng mệnh bắt quỷ là Mã Thượng Phong cùng Thảo Lư hợp tác, thề phải tiêu diệt Quỷ vương. Hai bên dốc hết công lực cả đời, triển khai một trận chiến kinh thiên động địa, Thiên Địa Huyền Môn cũng mở, Thảo Lư Cư Sĩ cùng đệ tử Mảnh Rùa, Mã Thượng Phong, Quỷ vương đều bị thiên nhãn hút vào, xuyên không đến Hồng Kông. Thảo Lư Cư Sĩ trong bệnh viện tâm thần gặp được nữ bác sĩ Gigi cực kỳ giống Thi Thi...
Hứa Lạc nhớ kỹ Phù Tang Quỷ vương kia hiện tại hình như đang ở giáo đường, hôm nào rảnh sẽ đến "xử" hắn.
Chỉ cần dính dáng đến Phù Tang thì đều đáng c.h.ế.t.
Xin lỗi, suýt quên, các "lão sư" ngoại lệ.
Được đặc xá.
"Bạn của ta, giới thiệu cho ngươi một chút." Lý Ngang nói liền nắm vai Thảo Lư Cư Sĩ đứng dậy, sau đó "lạch cạch" một tiếng, một cây súng từ trên người hắn rơi xuống.
Trong chốc lát tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn.
"Ha." Lý Ngang điềm nhiên như không có việc gì, xoay người nhặt súng lên, cười nói: "Là một người bệnh tâm thần, ta thiếu cảm giác an toàn, mang theo một cây súng lục bên mình, chắc hẳn là rất hợp lý."
Nói xong hắn nhìn xung quanh trưng cầu ý kiến của mọi người.
Mọi người liên tục gật đầu: Ân ân ân.
Hợp lý, dù sao ngươi là người bệnh tâm thần, ngươi có g·iết người cũng không phạm pháp, ai dám nói ngươi không hợp lý.
"Súng này có thể g·iết người sao?" Thảo Lư Cư Sĩ vừa mới xuyên không đến không lâu, còn chưa biết vũ khí hiện đại, nòng súng cũng không có, hoàn toàn không có một chút lực sát thương.
"Ngươi cho rằng đây là giả?" Lý Ngang là một kẻ điên, nói không chút do dự hướng lên trời bóp cò.
"Đoàng!"
"A! Có súng! Chạy mau!"
Những người bệnh khác trong phòng sợ hãi bỏ chạy.
"Người bệnh tâm thần cũng biết sợ." Hứa Lạc ngạc nhiên nói.
Một gã mập để tóc mì tôm không cao hứng nói: "Chúng ta chỉ là bệnh tâm thần, không phải ngu ngốc!"
"Xin lỗi." Hứa Lạc áy náy nói.
"Lý Ngang! Lập tức bỏ súng xuống!" Gigi kích động hô, sợ Lý Ngang sẽ g·iết người.
Nàng rất điên, gia hỏa này lấy súng ở đâu ra?
Lý Ngang là người khiến nàng đau đầu nhất, bởi vì gia hỏa này luôn có thể lấy ra rất nhiều thứ kỳ quái.
Mà vĩnh viễn không biết hắn giấu ở chỗ nào.
"Bác sĩ Hoàng, cô đừng sợ, ta chỉ là cho hắn xem một chút mà thôi." So với sự kích động của Gigi, Lý Ngang ngược lại rất bình tĩnh an ủi nàng rồi cất súng đi.
Gigi xoa xoa mồ hôi trán nói: "Lý Ngang, đưa súng cho ta, anh cầm rất nguy hiểm."
Một người bệnh tâm thần cầm súng.
Nghĩ thôi đã thấy sợ hãi.
"Cô cầm mới nguy hiểm, con gái không nên chơi súng, muốn chơi thì chơi đồ mềm, có thể tự mình chơi đồ cứng rắn nha." Lý Ngang nhún vai nói.
Mặt Gigi đỏ bừng: "Phi! Thật hạ lưu!"
Nói xong liền giận dữ xoay người rời đi, nàng đi báo cảnh sát, nhất định phải tịch thu súng của Lý Ngang.
"Xưa nay những chuyện hạ lưu đều do người thượng lưu làm, không ngờ ta cũng là người thượng lưu." Lý Ngang lấy ra một chiếc gương soi mình rồi cảm thán.
"Hai người các ngươi làm sao lại chơi cùng nhau vậy?" Hứa Lạc tiến lên trước, chỉ vào Thảo Lư Cư Sĩ hỏi.
Lý Ngang ghé sát tai Hứa Lạc thần bí nói: "Ta nói nhỏ cho ngươi biết, hắn là người bệnh tâm thần thật, hắn nói hắn là người xuyên không, ngươi có thấy buồn cười không, sau đó ta nói với hắn ta cũng vậy, hắn thế mà thật sự tin, ha ha ha ha..."
"Có thể hắn thật sự là người xuyên không."
"Hả?" Tiếng cười của Lý Ngang im bặt, bởi vì Hứa Lạc đã nói, hắn vẫn tương đối tin tưởng.
Cho nên hắn quay đầu nhìn về phía Thảo Lư Cư Sĩ, kinh hãi hỏi: "Ngươi thật sự là từ triều Minh đến?"
"Đúng vậy, chẳng phải ngươi đã sớm tin lời ta nói sao?" Thảo Lư Cư Sĩ kinh ngạc hỏi.
Lý Ngang nghe vậy nhún vai, đương nhiên nói: "Nói nhảm, ngươi là người bệnh tâm thần nha, ta không tin ngươi cầm d·a·o c·h·ặ·t ta thì làm sao? Đương nhiên chỉ có thể lựa chọn tin, dù sao ta cũng không có tổn thất, ở sát vách chúng ta còn có một người nói hắn đến từ ngoài không gian."
Thảo Lư Cư Sĩ: "..."
Thì ra ta vẫn luôn coi ngươi là bạn bè.
Mà ngươi lại vẫn luôn coi ta là đồ ngốc?
Hứa Lạc nhìn về phía Thảo Lư Cư Sĩ: "Nếu ta không nhìn lầm, các hạ là đến từ Đại Minh triều."
"Cái này cũng có thể dùng mắt nhìn?" Lý Ngang kinh ngạc đến ngây người.
Chẳng lẽ cái này cùng khảo cổ là cùng một nguyên lý sao?
Nhìn một chút liền biết là triều đại nào.
Hắn ghé sát người Thảo Lư hít hà: "Mùi này giống như là thượng chu, không giống triều Minh."
Hứa Lạc khóe miệng giật một cái, đẩy hắn sang một bên.
Thảo Lư Cư Sĩ rất kích động, rốt cuộc lại có người thứ hai tin hắn là người xuyên không, hắn nhìn thấy hy vọng xuất viện: "Công tử làm thế nào nhìn ra?"
"Thiên cơ bất khả lộ." Hứa Lạc ra vẻ thần bí cười cười, chẳng lẽ nói ta đã xem qua ảnh chụp của ngươi?
"Uy vũ ~ uy vũ ~"
Lúc này bên ngoài đã vang lên tiếng còi cảnh sát.
Tốc độ xuất cảnh của Hồng Kông vẫn rất nhanh.
Từng là đại ca, Hứa Lạc rất vui mừng về điều này.
Bạn cần đăng nhập để bình luận