Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 150: Thương sẽ kiến thức, đại ca cớ gì bật cười (cầu nguyệt phiếu! Cầu đặt mua) (1)

**Chương 150: Thương hội kiến thức, đại ca cớ sao lại cười (cầu nguyệt phiếu! Cầu đặt mua) (1)**
Một ngày sau, sáng sớm cuối tuần.
"Sư phụ sáng sớm đã nghịch súng của ta, bất quá xem ra người không có kinh nghiệm, tư thế cầm súng không đúng."
Hứa Lạc ngáp một cái xuống lầu, nhìn Đan Anh đang thưởng thức súng cảnh s·á·t của mình trong phòng khách nói.
Đan Anh luôn cảm thấy lời Hứa Lạc có gì đó là lạ, nhưng nàng thuần khiết nên không ý thức được bánh xe đang lăn qua mặt mình, nói: "Ta chỉ tùy tiện xem một chút thôi."
Nói xong, nàng lại đặt khẩu súng về trên bàn.
Hứa Lạc xưa nay không thích bao súng, súng của hắn cũng không thích, cho nên hắn thường không dùng bao súng, đều là trực tiếp giắt súng ở sau lưng, như vậy sẽ dễ dàng rút súng hơn.
Hả? Hai khẩu súng có thể giống nhau đến vậy sao?
"Đây chính là c·ô·ng phu của xã hội hiện đại, rảnh ta sẽ dẫn ngươi đi thương hội dạy ngươi dùng súng, c·ô·ng phu truyền thống phối hợp với c·ô·ng phu hiện đại mới là vô địch." Hứa Lạc đi qua cầm lấy khẩu súng lục nói một câu, biết c·ô·ng phu sư phụ biết dùng súng mới có thể bảo vệ tốt hơn cho tên đồ đệ này của hắn.
Đan Anh nghe vậy, mắt sáng lên, gật đầu đáp ứng: "Được, đi luyện c·ô·ng trước..."
"Đinh linh linh ~ đinh linh linh ~"
Điện thoại đột nhiên vang lên, Đan Anh vội vàng chạy tới nghe máy: "A lô, sư ca... A? Úc úc."
Vẻ mặt của nàng từ kinh hỉ và chờ mong lúc ban đầu dần dần biến thành thất vọng, giọng nói cũng trầm xuống.
"Sao vậy sư phụ?" Hứa Lạc biết rõ còn cố hỏi.
Đan Anh sau khi cúp điện thoại, thở dài, bĩu môi lắc đầu: "Hôm nay sư ca đột nhiên bị trường học sắp xếp việc... Thôi được rồi, chúng ta đi luyện c·ô·ng trước đi."
Tối hôm qua mong chờ bao nhiêu, thì hiện tại thất vọng bấy nhiêu.
"Vậy thì tốt quá, đợi ăn xong điểm tâm ta sẽ đưa ngươi đến thương hội luyện súng." Hứa Lạc cười một tiếng, kỳ thật hắn chưa từng đến thương hội, nhưng không sao, người đứng đắn ai lại đến thương hội luyện súng, chẳng phải đều là đến để mài súng sao?
Đan Anh lập tức lại phấn chấn trở lại: "Ừm ừm."
Luyện c·ô·ng xong, ăn điểm tâm xong, Hứa Lạc lái xe đưa nàng đến câu lạc bộ xạ kích, tới nơi hoàn thành một loạt thủ tục, sau đó mới cầm súng vào sân.
Thương hội chia làm hai sân tập bắn.
Một cái là sân tập bắn bình thường, súng ống cũng là loại thường gặp trên thị trường, một cái khác là sân tập bắn chuyên dụng cho thi đấu, súng ống đều là chuyên môn dùng để tranh tài.
Mà Hứa Lạc mang Đan Anh luyện súng đương nhiên là luyện súng ngắn thực dụng, xạ kích thi đấu không có ý nghĩa, đó là dùng để bắn bia, không phải dùng để đ·á·n·h người.
"Nào, hai tay cầm súng, ba điểm trên một đường thẳng, nhắm chuẩn bia đối diện rồi b·ó·p cò." Hứa Lạc đứng phía sau Đan Anh, hai tay nắm lấy ngón tay nàng chỉ đạo.
Đan Anh có chút xấu hổ, gương mặt xinh đẹp nóng bừng, thấp giọng nói: "Ngươi có thể đừng ôm ta như vậy được không?"
Cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Hứa Lạc phả vào cổ mình khi nói chuyện, nàng đến mang tai đều đỏ ửng.
"Súng rất nguy hiểm, nếu như trong nháy mắt nổ súng mà ngươi không nắm chặt, rất dễ gây c·hết người." Hứa Lạc nghiêm mặt hù dọa nàng vì không hiểu, nói xong chỉ về phía những người khác: "Ngươi xem bọn họ, không phải đều như vậy sao?"
Đan Anh quay đầu nhìn xung quanh, p·h·át hiện đều là nam ôm nữ và nắm tay phụ nữ để chỉ đạo giống như Hứa Lạc: "Sao toàn là phụ nữ đến học vậy?"
Nói nhảm, ai thích ôm đàn ông chứ, tất cả đều là lấy cớ dẫn người đến luyện súng để tán gái.
"Đương nhiên là vì đàn ông đa phần đều biết chơi súng, phụ nữ mới cần phải học." Hứa Lạc mỉm cười nói một câu, thúc giục: "Thôi được rồi, đừng nhìn người khác nữa, nhìn chằm chằm vào bia ngắm phía trước của ngươi."
"Nào, b·ó·p cò."
"Pằng pằng pằng pằng pằng..."
Không biết có phải là do Đan Anh vốn luyện võ hay không, bia ngắm cách xa mười mét, mà lần đầu tiên nàng bắn súng đã có năm phát trúng bia.
Đừng nghĩ rằng năm phát là ít, súng ngắn thật ra rất khó đảm bảo tỉ lệ chính x·á·c, Đan Anh lần đầu tiên đã có thể bắn ra số liệu này, đã là rất tốt.
"Ta trúng rồi! Ta trúng rồi!" Đan Anh vui vẻ nhảy cẫng lên trong n·g·ự·c Hứa Lạc, thế giới thật kỳ diệu, ngươi nhảy thì nó cũng nhảy.
Nghe thấy lời này, Hứa Lạc vô thức muốn vung tay lên tát và hỏi một câu: Súc sinh, ngươi trúng cái gì!
"Xem ra sư phụ rất có t·h·i·ê·n phú về nghịch súng, chỉ cần thường xuyên luyện tập, chắc chắn sẽ trở thành tay súng thiện xạ, chúng ta thử lại lần nữa." Hứa Lạc ôm nàng, tay nắm tay dạy nàng thay băng đ·ạ·n và nạp đ·ạ·n, dán sát vào thân thể nàng, có thể cảm nhận được đường cong cùng độ co dãn kinh người của vòng ba của nàng.
Không hổ là người luyện võ, dáng người thật là đẹp.
Hắn rất muốn nhập cổ phần, để sư phụ trong mắt chỉ có hắn.
"Hứa sir!"
Ngay lúc Hứa Lạc còn đang chìm đắm trong nữ sắc thì một âm thanh truyền vào tai, Miêu Chí Thuấn đi tới nhìn hắn và Đan Anh: "Hứa sir, dẫn sư phụ đến luyện súng à."
Hắn là hội viên kỳ cựu của thương hội, cũng đã nhiều lần tham gia thi đấu xạ kích tốc độ, còn từng đoạt chức quán quân.
"Đúng vậy." Hứa Lạc buông Đan Anh ra, dang hai tay nói: "Sư phụ ta c·ô·ng phu rất lợi h·ạ·i, nhưng lại dốt đặc cán mai về súng ống, nên cố ý đưa nàng đến luyện một chút."
Đan Anh thận trọng cười với Miêu Chí Thuấn, hất tóc bên tai, việc bị đồng nghiệp của Hứa Lạc bắt gặp cảnh Hứa Lạc ôm mình, khiến nàng rất khó xử.
"Đến sân bắn thi đấu tốc độ chơi đi, bên kia mới là cao thủ chân chính, bên này tất cả đều là mượn danh nghĩa dẫn người đến luyện súng để tán gái thôi." Miêu Chí Thuấn chỉ vào những người đang ôm phụ nữ luyện súng, khinh bỉ nói.
Hứa Lạc khóe miệng co giật, mẹ nó chứ, hắn cũng là một trong số đó mà, ta không muốn gặp cao thủ, ta chỉ muốn tán sư phụ của ta: "Thôi không đi đâu, ta không hứng thú với thi đấu xạ kích tốc độ, chủ yếu là dạy sư phụ ta thôi."
Nếu đổi thành người khác, chắc chắn sẽ đi trang bức trước mặt đám đàn ông, nhưng hắn thì không, hắn không có hứng thú với việc trang bức, dù sao trên người sư phụ hắn đã có sẵn.
"Vậy được, ta đi trước đây." Miêu Chí Thuấn cũng không khuyên nữa, nói xong lại cười với Đan Anh xem như chào hỏi, sau đó cầm súng của mình rời đi.
Hứa Lạc nói với Đan Anh: "Sư phụ, chúng ta tiếp tục đi, loại chuyện xạ kích này là quen tay hay việc thôi."
"Ừm, được." Đan Anh gật đầu, lại bị Hứa Lạc ôm vào lòng, lần này còn ôm chặt hơn.
Sau khi bắn hết một băng đ·ạ·n, Đan Anh đỏ mặt, thoát khỏi vòng ôm của Hứa Lạc, thấp giọng nói: "Để ta tự thử một mình đi, ngươi ôm ta bắn, ta không hiểu sao thân thể cứ mềm nhũn ra, hoàn toàn không thể tập trung được."
Đây là lần đầu tiên nàng tiếp xúc thân mật gần gũi với đàn ông như vậy, hơn nữa còn duy trì lâu như thế.
"Được, ngươi tự thử xem." Mặc dù sư phụ đã mềm, nhưng Hứa Lạc thì ngược lại, hắn cũng phải từ từ thôi, kẻo bị người khác nhìn thấy, thì xấu hổ lắm.
"Hứa sir." Một lát sau, Miêu Chí Thuấn lại đến, bên cạnh còn đi theo một thanh niên đeo kính, mặc áo thun bó sát, nhan sắc có bảy phần của Hứa Lạc.
Hứa Lạc nhìn hai người, hỏi: "Có chuyện gì sao?"
"Hứa sir, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, Miêu sir nói thương pháp của ngài rất lợi h·ạ·i, ta muốn được kiến thức một chút." Bành Dịch Hành vẻ mặt bình tĩnh, giọng điệu nhàn nhạt, dường như có chút không phục, muốn so tài với Hứa Lạc một phen.
Hứa Lạc nhìn về phía Miêu Chí Thuấn, dùng ánh mắt dò hỏi.
"Ta vừa mới nổ vài câu về ngươi thôi." Miêu Chí Thuấn có chút xấu hổ gãi đầu nói.
"Vậy lần sau phiền ngươi có chém gió thì cũng đừng lôi ta vào." Hứa Lạc mặt tối sầm lại, sau đó từ chối lời mời của Bành Dịch Hành: "Súng của ta là để bắn người, chứ không phải bắn bia, cho nên thôi đi."
Hắn mới không có hứng thú, thắng thì thế nào?
"Có thể bắn bia di động, không khác gì người di động mà." Bành Dịch Hành vẫn chưa bỏ cuộc.
Hứa Lạc nghe thấy vậy nhịn không được bật cười, lắc đầu nói: "Bắn bia, với bắn người là cảm giác hoàn toàn khác nhau, loại cảm giác này ngươi sẽ không hiểu được đâu."
Bắn bia, nội tâm của hắn không hề có chút dao động nào, nhưng khi bắn người, m·á·u tươi văng tung tóe, hắn sẽ cảm thấy rất vui vẻ.
Đây chính là lý do hắn thích thanh không băng đ·ạ·n.
Bành Dịch Hành lộ ra vẻ mặt mờ mịt, hắn chưa từng g·iết người, cho nên không trải nghiệm được loại cảm giác mà Hứa Lạc nói, nhưng nếu Hứa Lạc đã hai lần từ chối, hắn cũng không dây dưa nữa: "Xin lỗi, đã quấy rầy Hứa sir."
Nói xong, hắn dứt khoát xoay người rời đi.
"Người này chính là như vậy, rất cổ quái, nhưng thương pháp rất tốt, trong thương hội danh tiếng rất lớn." Miêu Chí Thuấn giải thích với Hứa Lạc một câu, sau đó lại vứt lại một câu liền chuồn: "Ta không quấy rầy ngươi nữa."
Bạn cần đăng nhập để bình luận