Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 134: Hợp tác đạt thành, đi bắt NB người (cầu nguyệt phiếu! Cầu đặt mua! ) (1)

Chương 134: Hợp tác đạt thành, đi bắt NB (cầu nguyệt phiếu! Cầu đặt mua!) (1)
Hồng Kông Thần Báo: Độc thân phó đài, hai ngày hai đêm bắt năm tên đạo tặc về cảng, cảnh đội truyền kỳ Hứa Lạc!
Đông Phương Nhật Báo: Chấn động toàn Hồng Kông vụ án bắt cóc Vương Nhất Phi cáo phá, cảnh đội điển hình Hứa Lạc công lao hàng đầu!
Báo Động: Cảnh đội chi hổ lại hiển lộ thần uy, chân trời góc biển chắc chắn phạm pháp người bắt quy án!
Theo vụ án bắt cóc Vương Nhất Phi được điều tra phá án, Hứa Lạc lại bị truyền thông xào lên nơi đầu sóng ngọn gió, dù sao lần này phá án là ở Đài Loan, nơi không có quan hệ ngoại giao cùng điều lệ dẫn độ, mà Hứa Lạc lại nhanh chóng chuẩn xác bắt được nghi phạm, quá mức truyền kỳ.
Thời gian trôi nhanh, đã là 5 ngày sau đó.
Trong ngực ôm Tưởng Vân Vân, nằm trên ghế sofa ở phòng khách biệt thự đỉnh Thái Bình Sơn của mình, Hứa Lạc đang đọc qua một phần hợp đồng cổ quyền mới ra lò.
Hứa Lạc không biết Hoàng Bính Diệu thao tác thế nào.
Hắn cũng không biết có bao nhiêu người kiếm lời từ đó.
Nhưng hắn chỉ biết công ty du lịch Sơn Hà của Tưởng Sơn Hà đã chính thức treo biển thành lập tại Hồng Kông.
Bởi vì người phụ trách Tưởng Vân Vân đang nằm trong ngực hắn, vừa mới vận động xong, dư vị trên gương mặt xinh đẹp vẫn còn tồn tại.
5 ngày không gặp, đúng là củi khô lửa bốc.
"Thế nào, có phải rất hưng phấn không, sau này hàng năm anh đều có thể kiếm vài chục triệu." Tưởng Vân Vân đưa ngón tay ngọc nhỏ dài nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Hứa Lạc.
Hứa Lạc cúi đầu nhìn nàng: "Nên hưng phấn là em chứ, em vừa mới kiếm của anh tốt vài tỷ."
"Đều đã để lọt đi mấy chục triệu rồi." Tưởng Vân Vân cắn môi mỉm cười, vũ mị nháy mắt.
Hứa Lạc thật sự không chịu nổi vẻ lẳng lơ này của nàng, sờ mái tóc của nàng: "Chuyện này làm không dài, sau 97 khẳng định sẽ bị thủ tiêu, em phải chuẩn bị tâm lý."
Trước 97 là thời điểm hỗn loạn nhất, bởi vì Anh quốc cố ý dung túng, nhưng chờ sau 97, đám hắc đạo đều phải yên tĩnh xuống cúi đầu làm người.
Không thì thiết quyền đập chết ngươi con chó.
Làm rầm rộ như vậy, lấy du lịch ngắm cảnh làm tên tuổi, xây sòng bạc làm thuyền cược khẳng định là không được.
"10 năm này đã đủ cho chúng ta kiếm đầy bồn đầy bát rồi, đừng quá tham lam, đến lúc đó cứ thuận thế hủy bỏ tất cả hoạt động đánh bạc, chuyển thành công ty du lịch đứng đắn kiếm tiền như thường, kiếm tiền của những đồng bào rộng rãi bên nội địa." Khóe miệng Tưởng Vân Vân khẽ nhếch, hiển nhiên rất có đầu óc buôn bán, bẻ ngón tay: "Rất nhiều người xem thường nội địa, nhưng tôi rất coi trọng tiềm lực phát triển của nội địa, Hồng Kông gần nội địa như vậy, sau khi quay về thì du khách thiếu gì, chúng ta là ổn định không lỗ."
Sự thật chứng minh ánh mắt Tưởng Vân Vân không tệ, tương lai sẽ có rất nhiều người nội địa đến Hồng Kông du lịch, nội địa rất lớn, người có tiền rất nhiều, lại còn chịu chi.
"Em đúng là một thiên tài, quả nhiên trí tuệ là sẽ lây nhiễm, mà tình dục là con đường lây lan chủ yếu, đã lây trí tuệ của anh cho em." Hứa Lạc không chút kiêng nể dùng sức bóp khuôn mặt Tưởng Vân Vân thành nhiều biểu cảm khác nhau, rất đáng yêu.
"Đinh linh linh ~ đinh linh linh ~ "
Điện thoại bàn trên bàn trà vang lên.
Hai chân dài của Tưởng Vân Vân duỗi ra, cặp chân trắng nõn linh hoạt kẹp lấy điện thoại ném cho Hứa Lạc.
Đôi chân này không đi đạp xích lô thật phí.
"Alo." Hứa Lạc nhấn nút kết nối.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng khàn khàn chứa đựng phẫn nộ mà trầm thấp của Viên Hạo Vân: "Hứa sir, xảy ra chuyện rồi."
"Sao vậy?" Hứa Lạc lập tức ngồi thẳng dậy, đẩy Tưởng Vân Vân đang ôm mình ra.
Viên Hạo Vân nghiến răng nghiến lợi nói: "Tên bồi bàn chuyên môn theo dõi Phùng Kiến Đức chết rồi, chắc chắn là bị Phùng Kiến Đức phát hiện rồi giết người diệt khẩu."
"Tôi đến ngay." Trên mặt Hứa Lạc lộ ra vẻ hung dữ, giống như con hổ đói nhắm người mà phệ, sau khi mặc chỉnh tề cầm chìa khóa xe liền trực tiếp ra cửa.
"Này, anh lái xe chậm một chút."
Tưởng Vân Vân ở phía sau nhắc nhở.
Thái Bình Sơn cách sở cảnh sát Du Tiêm không xa, qua một đường hầm dưới biển là tới, tốc độ xe Hứa Lạc rất nhanh, khoảng nửa tiếng đã đến sở cảnh sát.
Đi vào phòng thí nghiệm của sở cảnh sát, đã thấy Viên Hạo Vân cùng Phương Dật Hoa bốn người đang ở bên trong, trên bàn trưng bày một thi thể nam thanh niên sắc mặt tái nhợt.
Nhìn nhiều nhất cũng chỉ hai mươi hai, hai mươi ba tuổi.
"Hứa sir!"
"Hứa sir!"
Thấy Hứa Lạc đến, Miêu Chí Thuấn bọn họ đều mở miệng chào hỏi, trong lòng đè nén lửa giận.
Hứa Lạc không trả lời, đi đến bên cạnh thi thể.
"Người bồi bàn này trúng 14 phát súng, toàn bộ lồng ngực gần như bị đánh nát, nhìn vết thương thì trước khi chết còn bị xe kéo đi." Pháp y ở bên cạnh giới thiệu.
Hứa Lạc nhìn về phía Viên Hạo Vân: "Cuộn băng trước đó cậu ta giao cho anh có thể chứng minh Phùng Kiến Đức buôn bán ma túy không?"
Có chứng cứ thì xử lý theo cách có chứng cứ, không có chứng cứ thì xử lý theo cách không cần chứng cứ.
Tóm lại, thù này nhất định phải báo.
"Có thể! Bên trong là thông tin giao dịch ma túy của Phùng Kiến Đức với một đám người nước ngoài, tôi đã điều tra tư liệu của những người đó, tất cả đều là tội phạm buôn bán ma túy bị truy nã quốc tế ở Mỹ." Viên Hạo Vân lập tức nghe ra ý định muốn bắt người của Hứa Lạc, mừng rỡ đáp.
Hứa Lạc lạnh lùng nói: "Tất cả tổ trọng án mang theo súng, đến tổng bộ quét độc tổ, bắt người!"
Dù anh ta dài, nhưng anh ta rất hay bênh vực người mình.
"Yes sir!" Phương Dật Hoa bốn người chào.
...
Tổng bộ cảnh sát Hồng Kông, Ma Túy Điều Tra Khoa.
Tên tiếng Anh viết tắt là NB.
Ma Túy Điều Tra Khoa do một vị tổng cảnh ti và hai vị cao cấp cảnh ti phụ trách, dưới quyền có ba tổ hành động và hai tổ tình báo, tổng đốc sát Hoàng Khắc Minh trước đó đã xung đột với Hứa Lạc chính là tổ trưởng tổ A của tổ hành động.
Đã hơn 10 ngày trôi qua, vết thương trên mặt Hoàng Khắc Minh không còn ảnh hưởng, đã trở lại vị trí công tác.
Trong văn phòng, ông ta nhìn Phùng Kiến Đức, ngữ khí bình tĩnh hỏi: "Băng ghi hình hủy chưa?"
"Yên tâm đi, theo như lời thằng nhóc đó thì nó mới bắt đầu theo dõi tôi, chỉ phát hiện được vụ giao dịch tối qua của tôi, máy quay và băng ghi hình đều bị tôi đập nát rồi." Phùng Kiến Đức lời thề son sắt đảm bảo.
Hắn và tổ trưởng Hoàng Khắc Minh vẫn luôn lợi dụng chức quyền buôn bán ma túy, hơn nữa lại là mua bán không vốn, mỗi lần phá án thu được ma túy, Hoàng Khắc Minh đều để hắn phụ trách kiểm kê, mà hắn sẽ tạm giữ lại phần lớn số hàng.
Sau đó bán số hàng này cho những kẻ buôn ma túy theo giá thị trường, chia lợi nhuận với Hoàng Khắc Minh theo tỉ lệ ba bảy.
Hai người làm như vậy nhiều năm, vẫn luôn thuận buồm xuôi gió, đây là lần đầu tiên bị người phát hiện.
Hoàng Khắc Minh gác hai chân lên bàn làm việc, khoanh tay, ánh mắt âm lãnh: "Không thể lơ là, đã có người theo dõi anh, chứng tỏ tổ trọng án vẫn có người nắm giữ tin tức này, hiện tại người đó chết chắc chắn bọn họ sẽ nghi ngờ là anh làm, có thể sẽ tiếp tục điều tra, khoảng thời gian này tạm dừng giao dịch trước."
Ông ta có thể không bị lộ nhiều năm như vậy, dựa vào sự cẩn thận, chỉ có một chút gió thổi cỏ lay cũng lập tức dừng tay.
"Đám khốn kiếp này, thật muốn xử lý hết bọn chúng, bản thân không phát tài, lại còn không cho chúng ta phát tài, từng đứa cứ tưởng mình là hiện thân của chính nghĩa." Nghe nói phải tạm dừng giao dịch, khoảng thời gian này không kiếm được tiền, Phùng Kiến Đức liền bực tức nói.
"Làm gì! Ai bảo các người vào đây!"
"Đây là tổ quét độc! Cút ra ngoài!"
Đột nhiên, bên ngoài văn phòng truyền đến một trận ồn ào, Hoàng Khắc Minh và Phùng Kiến Đức liếc nhau, sau đó hai người lập tức đi ra ngoài, chỉ thấy Hứa Lạc đang dẫn theo người của tổ trọng án đối đầu với người của tổ quét độc.
Một tổ hành động của tổ quét độc có hơn 50 người, cho nên mỗi tổ hành động đều có một văn phòng riêng.
"Yên tĩnh!" Hoàng Khắc Minh quát lên, sau đó tiến lên: "Sao thế, Hứa sir đánh người ở địa bàn của anh chưa đủ, còn muốn đến địa bàn của tôi đánh à?"
"Nếu không phải muốn bắt mấy con giòi bọ thì tôi cũng chẳng muốn vào hầm cầu." Hứa Lạc nói một câu khiến đám người tổ quét độc trừng mắt, sau đó lại nói với Phương Dật Hoa: "Đưa lệnh bắt cho hắn xem."
Bạn cần đăng nhập để bình luận