Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 68: Làm cho ta giống như người xấu giống nhau

**Chương 68: Làm như ta là kẻ xấu vậy**
Sau khi tự mình trải nghiệm thực tế, Hứa Lạc chỉ có thể nói Chu Tuệ Nhi không hổ là một tay giỏi trong ngành tin tức và quảng cáo, thật sự là miệng lưỡi lanh lẹ, ăn nói khéo léo.
"Sau khi kiểm nghiệm năng lực chuyên môn của cô, ta mới biết đội cảnh sát giao công việc quảng cáo cho cô là không hề sai lầm." Hứa Lạc vừa lòng sờ đầu Chu Tuệ Nhi, tỏ vẻ khẳng định năng lực làm việc của nàng.
Chu Tuệ Nhi hất tay Hứa Lạc ra, đưa tay kéo xuống quai váy, lạnh lùng nói: "Anh không cần phải sỉ nhục ta như vậy, muốn làm thì làm nhanh lên."
Nói xong, nàng nhắm mắt lại, sau đó nằm trên ghế sofa, tựa như một bộ dáng chuẩn bị ra pháp trường.
Đợi một hồi lâu mà không có cảm giác gì, nàng có chút nghi hoặc mở to mắt, lại trông thấy Hứa Lạc vẫn ngồi yên không nhúc nhích, chỉ là dùng ánh mắt đánh giá nàng.
"Anh có ý gì?" Chu Tuệ Nhi nhíu mày.
"Cô coi ta là loại người nào? Là loại đàn ông thấy cô ngoắc ngoắc ngón chân liền nhào tới sao? Ai không biết ta Hứa Lạc nổi tiếng là không gần nữ sắc!" Hứa Lạc nghĩa chính ngôn từ quát lớn Chu Tuệ Nhi một phen, sau đó nhẹ nhàng nói: "Cho nên cô chủ động một chút đi, dù sao ta không giống cô tùy tiện như vậy, ta giữ mình trong sạch nên rất ít khi làm loại chuyện này, tương đối thận trọng, không dễ dãi."
Hắn nói xong cũng nhắm mắt lại, hai tay bóp quyền, học bộ dáng Chu Tuệ Nhi như chuẩn bị ra pháp trường, dường như hắn sắp phải chịu sự sỉ nhục to lớn nào đó.
Hắn chính là đang làm Chu Tuệ Nhi mất bình tĩnh, rõ ràng vừa rồi cô đã quỳ gối trước mặt ta, còn ở đây làm ra vẻ trinh tiết liệt nữ gì chứ? Làm như ta là kẻ xấu vậy.
"Anh..." Gương mặt xinh đẹp của Chu Tuệ Nhi trong nháy mắt giống như bị đổ một bảng màu hỗn độn, đặc sắc vô cùng, nội tâm tràn ngập khuất nhục và phẫn nộ: "Anh... anh thật sự là vô sỉ, hạ lưu!"
"Cô ăn mặc hở hang muốn quyến rũ ta, mà ta ý chí kiên định không hề bị lay động, vậy rốt cuộc là ai hạ lưu?" Hứa Lạc mở mắt ra đưa tay sờ bắp chân bóng loáng của Chu Tuệ Nhi, miệng vẫn chỉ trích đối phương hạ lưu.
Chu Tuệ Nhi muốn g·iết c·hết tên khốn nạn này, nhưng cũng chỉ có thể cố nén khuất nhục mà chủ động cởi áo cho Hứa Lạc.
Sau một giờ, mây tan mưa tạnh, Hứa Lạc đẩy Chu Tuệ Nhi ra: "Hiện tại cô hài lòng rồi chứ, rốt cuộc đã có được thân thể của ta, nhưng cô có được ta mà không có được trái tim ta, đồ đàn bà vô sỉ!"
Chu Tuệ Nhi: "..."
Đây đều là những lời mà nàng vừa chuẩn bị nói!
"Trong đoạn ghi âm cô đã nghe qua chưa?" Hứa Lạc không thèm để ý ánh mắt muốn g·iết người của nàng, cầm lấy bút ghi âm.
Chu Tuệ Nhi thanh âm thanh lãnh: "Chưa."
Trên đường đi nàng đều nơm nớp lo sợ, còn tâm tư đâu mà đi nghe nội dung trong bút ghi âm là thứ gì.
Hứa Lạc nhấn nút phát, sau đó là một trận tạp âm vang lên, tiếp đến là đoạn đối thoại của hai người đàn ông.
Từ giọng nói có thể dễ dàng phân biệt được ai là ai.
William: "A Côn, tháng sau chia hoa hồng ta hy vọng có thể tăng lên một chút, anh biết đấy, Hồng Kông cuối cùng sẽ trở lại trong tay người Hoa các anh, ta cần nhiều tiền hơn để vận hành một vị trí thích hợp sau khi về nước."
Nghê Côn: "William, hơn nửa năm nay anh vừa mới tăng lên, thủ hạ của ta cũng có một đám huynh đệ phải nuôi, huống chi bởi vì chuyện Băng Hậu đoạn thời gian trước, cảnh sát gần đây tra xét rất nghiêm, hàng của ta đều không lên bờ được."
William: "Ta biết anh khó xử, nhưng chúng ta có thể hợp tác được một mực rất vui vẻ, không phải sao?"
Nghê Côn: "Thôi được, ai bảo anh là đối tác tốt nhất của ta chứ? Nhưng ta có một yêu cầu, ngày kia ta có một lô hàng chuẩn bị cập bến ở Tây Hoàn, anh phải đảm bảo lô hàng này của ta không xảy ra vấn đề, thế nào?"
William: "Không, A Côn, trong nội dung hợp tác trước đây của chúng ta không bao gồm điều này, ta chỉ phụ trách giúp anh đả kích đối thủ hoặc là báo trước cho anh tin tức."
Nghê Côn: "Vậy nội dung cẩn thận trước đây chúng ta ước định cũng không có việc một năm tăng hai lần chia hoa hồng, William anh không thể luôn muốn có thêm lợi ích, mà không trả giá cao hơn, đúng như lời anh nói, những năm này chúng ta hợp tác một mực đều rất vui vẻ, không phải sao?"
Sau đó rơi vào trầm mặc, một lúc sau mới vang lên tiếng trả lời của William: "OK, ta sẽ an bài người đến Tây Hoàn, cam đoan hàng của anh sẽ không xảy ra vấn đề."
"Rạng sáng ngày mốt lúc ba giờ!"
"Hợp tác vui vẻ."
Sau đó hai người lại bắt đầu nói chuyện phiếm, những lời đằng sau đều là vô nghĩa, Hứa Lạc đưa tay tắt ghi âm.
"Tên William này thật đúng là to gan lớn mật, vì tiền mà dám trực tiếp phái thân tín đi giúp hộ tống hàng ma túy." Hứa Lạc cười lạnh một tiếng, thường thì ma túy đều giao dịch trên biển, rất ít khi cập bờ, cũng chỉ có Nghê Côn ỷ vào cảnh sát giúp hắn dọn đường hộ giá mới dám làm như vậy.
Bởi vì với hắn mà nói, cập bờ rồi giao dịch trên đất liền ngược lại còn an toàn hơn trên biển, trên biển dễ dàng đụng phải tuần tra của thủy cảnh, mà trong thủy cảnh thì không có người của hắn.
Nếu Nghê Côn đưa ra yêu cầu cần William hỗ trợ hộ tống lô hàng lên bờ, điều đó có nghĩa là lô hàng này khẳng định không ít, vậy thì Nghê Côn rất có thể sẽ đích thân có mặt.
Cho nên ngày kia trực tiếp đi ngồi chờ bắt người là được.
Sau đó hắn quay đầu nhìn về phía Chu Tuệ Nhi: "Cô sẽ không phản bội, lén lút nặc danh gọi điện thoại báo tin cho William, để bọn hắn mai phục ngược lại chúng ta chứ?"
Người trong giang hồ, phải cẩn thận làm đầu, mẹ của Trương Vô Kỵ từng nói, càng xinh đẹp thì nữ nhân càng dễ lừa người.
"Anh điên hay là tôi điên? Chuyện này có lợi ích gì cho tôi?" Chu Tuệ Nhi lạnh lùng hỏi lại.
Hứa Lạc cười cười: "Đương nhiên là có, hiện tại cô hận ta nhiều hơn William, lòng dạ đàn bà là độc nhất mà."
"Đa nghi, lấy bụng ta suy ra bụng người, rốt cuộc anh muốn xử lý thế nào, nói thẳng đi." Chu Tuệ Nhi vừa tức vừa buồn bực, nàng thật sự không hề nghĩ đến việc bán đứng Hứa Lạc.
Bởi vì trước đó căn bản nàng không nghĩ tới điểm này.
"Biết điều." Hứa Lạc khích lệ một câu, sau đó nói ra tính toán của mình: "Xin nghỉ hai ngày rồi đến nhà ta ở đi, ta sẽ cho người trông chừng cô, chờ hành động kết thúc sẽ thả cô đi, như vậy đối với cả cô và ta đều tốt."
"Anh..." Chu Tuệ Nhi chỉ vào hắn, nàng không nghĩ tới Hứa Lạc lại không tin tưởng nàng như vậy, ngón tay đều run rẩy, cuối cùng hung hăng hạ xuống: "Coi như anh lợi hại!"
"Mặc quần áo vào, đi thôi."
...
Bốn mươi phút sau.
"Lạc ca, cô ấy là..."
Chu Văn Lệ và Cảng Sinh mở cửa, nghi ngờ không thôi nhìn Chu Tuệ Nhi mặt không biểu tình đứng sau lưng Hứa Lạc.
"Ha, ta đã sớm biết ngươi không phải loại tốt lành gì, còn là điển hình của đội cảnh sát, thật sự là buồn cười." Chu Tuệ Nhi ánh mắt đảo qua Chu Văn Lệ và Cảng Sinh, cười lạnh nói.
"Các nàng chỉ là hảo muội muội của ta." Hứa Lạc nhẹ nhàng giải thích một câu, sau đó nói với Chu Văn Lệ và Cảng Sinh: "Hai ngày này các cô đừng ra ngoài, chuyên tâm trông chừng cô ta, dây điện thoại trong nhà rút hết ra."
"Ừm ừm." Cảng Sinh liên tục gật đầu.
Hứa Lạc đẩy Chu Tuệ Nhi vào phòng, chỉ vào Chu Văn Lệ và Cảng Sinh nói: "Cô ngủ cùng các nàng."
"Không được, ta buổi tối không quen ngủ cùng giường với những nữ nhân khác." Chu Tuệ Nhi khinh thường liếc nhìn hai nữ nhân tự cam chịu đọa lạc Chu Văn Lệ và Cảng Sinh.
Hứa Lạc nghe vậy, cười nhạo một tiếng: "Cô nghĩ gì vậy, là các nàng ngủ giường, cô ngủ dưới đất, cô còn muốn ngủ trên giường, cười c·hết mất, nghĩ hay lắm."
Chu Tuệ Nhi: "..."
Họ Hứa, ngươi rốt cuộc có phải là người không?
Nửa đêm, Chu Tuệ Nhi nằm trên sàn nhà trải thảm mỏng có hơi cấn người, trằn trọc không ngủ được, nàng không biết Hứa Lạc đã ngủ chưa, dù sao thì nàng cũng không ngủ được.
"Này." Chu Tuệ Nhi ngồi dậy, hạ giọng đánh thức Cảng Sinh và Chu Văn Lệ: "Ta nói cho các ngươi biết một chuyện, Hứa Lạc chân hắn đạp ba chiếc thuyền, hắn ở đội cảnh sát còn có một cô bạn gái, hắn lừa gạt tình cảm của các ngươi."
"Biết rồi, ngủ sớm đi." Chu Văn Lệ ôm Cảng Sinh thuận miệng trả lời một câu, đôi mắt lười biếng không buồn mở.
Chu Tuệ Nhi sửng sốt một chút: "Không phải, các cô không nghe rõ sao? Hắn là đang đùa bỡn tình cảm của các cô đó!"
"Cô đừng oan uổng hắn, ta và hắn đều không có tình cảm, hắn làm sao có thể đùa bỡn tình cảm của ta?" Chu Văn Lệ thành khẩn giúp Hứa Lạc nói một câu công bằng: "Hắn rõ ràng chỉ là đùa bỡn thân thể của chúng ta thôi, có được không?"
Chu Tuệ Nhi: "..."
Rốt cuộc là ta không bình thường.
Hay là các nàng không bình thường?
"Không phải, hắn thậm chí còn không đùa bỡn tình cảm của các cô, vậy mà các cô vẫn có thể chấp nhận? Sao các cô có thể chấp nhận chứ!" Chu Tuệ Nhi cảm thấy chính mình không thể lý giải nổi.
Chu Văn Lệ nhẹ nhàng nói: "Tìm bạn trai cũng phải bị chơi, mà Hứa Lạc dáng dấp lại đẹp trai, lại rất có năng lực, còn có thể bảo vệ chúng ta, càng không cần lo lắng bị hắn đùa bỡn tình cảm, vậy tại sao lại không thể chấp nhận?"
"Mà lại Lạc ca ôn nhu lại hài hước, còn chịu chi tiền cho ta, đã định cùng một người đàn ông, vậy tại sao không chọn hắn?" Cảng Sinh lại bổ sung một câu.
Chu Văn Lệ yên lặng liếc mắt, trước kia hắn tiêu tiền cho cô, tất cả đều là dựa vào ta cầm!
Chu Tuệ Nhi vốn định xúi giục Chu Văn Lệ và Cảng Sinh, nhưng giờ lại đứng chết trân tại chỗ, tỉ mỉ ngẫm lại, thế mà lại cảm thấy những lời này của hai người nghe qua có vẻ thật sự có chút đạo lý.
Bạn cần đăng nhập để bình luận