Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu
Chương 113: Nói hứa biến sắc, chức vị điều động (cầu nguyệt phiếu cầu đặt mua) (2)
**Chương 113: Nói Hứa biến sắc, chức vị điều động (cầu nguyệt phiếu, cầu đặt mua) (2)**
Hoàng Bính Diệu trầm mặc, lúc này im lặng tốt hơn lên tiếng.
Nha Tử hiểu ý, khuôn mặt trong nháy mắt liền đỏ bừng, thẹn thùng bụm mặt: "Ai nha, hắn đúng là đồ hoại tử, sao có thể nói với ngươi loại sự tình này, ô ô ô, thật là xấu hổ."
Nói xong liền vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, nàng phải trở về trang điểm, thay một bộ quần áo thật đẹp, sau đó "hoa kính vị tằng duyên khách tảo, bồng môn kim thủy vị quân khai".
"Ha, nữ nhân, ngoài miệng nói xấu hổ, nhưng trên đùi lại không kịp chờ đợi." Hoàng Bính Diệu lắc đầu.
Tẩu tử trừng mắt liếc hắn một cái: "Có ai nói về muội muội mình như vậy không, có thích hợp không? Không biết xấu hổ!"
Trưởng tẩu như mẹ.
"Vợ chồng trẻ nhà bọn hắn đều không biết xấu hổ, vậy ta tại sao phải e lệ?" Hoàng Bính Diệu hừ một tiếng, tiến lên đem Bạch Lệ đè xuống ghế sofa: "Quyền lực chính là thứ t·h·u·ố·c k·í·c·h d·ụ·c tốt nhất cho nam nhân, lão bà, ta cũng thông suốt rồi."
"Cút, ngươi chỉ được ba phút thì còn giày vò cái gì."
"Ba phút còn chưa đủ? Nữ nhân, ngươi thật là tham lam! Ba phút đã là cực hạn của nhân loại, tự xưng vượt quá thời gian này hết thảy đều có thể xem là chém gió!" Hoàng Bính Diệu nghiêm trang phổ cập khoa học.
"Đủ cái rắm, ngươi mà được năm phút thì lão nương đã thỏa mãn, tranh thủ thời gian, ta còn phải đi mua thức ăn."
"Có năm phút, ngươi liền sẽ muốn mười phút; có mười phút, ngươi liền sẽ muốn nửa giờ! Dục vọng của con người tựa như đá lăn trên núi cao, một khi bắt đầu rơi xuống, liền không thể nào dừng lại được, cho nên, ta muốn dùng tư thái của kẻ mạnh tuyệt đối, giam cầm dục vọng của ngươi dưới chân núi!" Hoàng Bính Diệu thở hổn hển, nói một câu chắc như đinh đóng cột, sau đó, theo thân thể run lên một trận, cả thế giới đều trở nên tẻ nhạt vô vị.
Bạch Lệ phì cười liếc mắt, đẩy Hoàng Bính Diệu ra: "Cường giả, ngươi thật là lợi hại."
Lần này, ngay cả ba phút cũng không tới.
. . .
Yêu như thủy triều, một khi đã xảy ra thì không thể ngăn cản.
Cho nên phải bồi thêm ba phát.
Quản lý xong lũ lụt, Hứa Lạc dựa vào đầu giường hút thuốc, còn Nha Tử thì nép sát vào n·g·ự·c hắn.
"Lạc ca, ngươi thăng cấp nhanh như vậy, mà ta hiện tại mới chỉ là thực tập đốc sát, ngươi về sau có thể hay không không quan tâm đến ta?" Nữ nhân luôn luôn đa sầu đa cảm, thích suy nghĩ lung tung, Nha Tử yếu ớt hỏi.
"Đương nhiên sẽ không." Hứa Lạc sờ đầu nàng, ôn nhu đáp: "Bởi vì anh của ngươi sắp là tổng cảnh ty, vứt bỏ ngươi chẳng khác nào vứt bỏ hắn."
Nghe được lời hứa hẹn ôn nhu này, Nha Tử nhất thời không biết mình nên cảm động, hay là nên bi thương.
"Thế nào, có phải cảm động đến không nói nên lời không?" Hứa Lạc nắm cằm nàng hỏi.
Nha Tử liếc mắt: "Đúng vậy a, ngươi thành thật quá khiến ta cảm động, ta muốn cắn c·h·ế·t ngươi!"
"Đi tắm rửa, tắm xong chúng ta đi gặp bạn." Vuốt ve an ủi Nha Tử một lát, Hứa Lạc liền xuống giường. Bác sĩ đã bị bắt, hắn phải trực tiếp nói với Lý Kiệt một tiếng.
Nha Tử vội vàng bò dậy: "Ta cũng đi."
Nửa giờ sau, hai người ăn mặc chỉnh tề rồi ra ngoài.
"Lạc ca, em còn chưa hỏi anh lấy đâu ra tiền mua chiếc xe đắt như vậy." Lên xe xong, Nha Tử nói.
Hứa Lạc đóng cửa xe, giọng điệu tùy ý, mặt không đổi sắc đáp: "Đầu tư kiếm được một ít tiền, ngoài ra còn hợp tác mở quán rượu với hai người bạn."
"A a a." Nha Tử khẽ gật đầu, nàng chủ yếu lo lắng Hứa Lạc phạm phải sai lầm kinh tế, dù sao năm ngoái Hứa Lạc còn hỏi nàng xin tiền tiêu vặt, năm nay đã có thể lái xe xịn, tốc độ tăng trưởng kinh tế này có chút dọa người.
Hứa Lạc gọi điện cho Lý Kiệt trước, hỏi hắn đang ở đâu: "Lý Kiệt, ta là Hứa Lạc, ra ngoài ngồi một chút không?"
"Ta là Long Uy a, Hứa sir, anh chờ một lát, ta lập tức đưa điện thoại cho Lý Kiệt, hắn muốn đi rồi."
Trong điện thoại vang lên một giọng nói lanh lảnh, sau đó mới là giọng của Lý Kiệt: "Hứa sir, tôi đang trên đường đến La Hồ Khẩu bờ đê, cảm tạ anh đã giúp vợ con tôi báo thù, đáng tiếc không thể trực tiếp cảm ơn anh."
Hứa Lạc đang chuẩn bị nổ máy xe liền dừng lại động tác, bất đắc dĩ nói: "Nhanh như vậy đã đi rồi, anh của cậu đi lúc đó ta không có mặt tiễn, bây giờ lại không thể tiễn cậu."
Hứa Lạc có hảo cảm rất lớn với đồng chí ở đại lục, chủ yếu là vì thân phận đặc thù của hai anh em Lý Vĩ và Lý Kiệt, một người là cảnh sát, một người là sĩ quan, kết giao với bọn họ ít nhất có thể để bọn họ thay mình bày tỏ với đại lục tấm lòng hướng về tổ quốc, thái độ thân cận quê hương.
Anh quốc lão là cái đuôi của con thỏ, không thể dài được.
"Cách năm chín bảy không đến mười năm, sớm muộn cũng có cơ hội gặp lại, hơn nữa lần này tôi trở về cũng là do lãnh đạo cũ khẩn cấp triệu kiến, cho nên đi rất gấp." Lý Kiệt còn chưa biết lãnh đạo cũ gọi hắn về làm gì: "Không nói nữa Hứa sir, tôi xuống xe đây, tạm biệt."
"Tạm biệt." Hứa Lạc trả lời.
Sau đó, đầu dây bên kia lại vang lên giọng nói lanh lảnh của Long Uy: "Hứa sir, chúng ta tâm sự đi, Đại Đảm người này rất trầm tính, rất nhàm chán, ta thú vị hơn hắn nhiều, anh có hứng thú đóng phim điện ảnh không?"
Long Uy chuẩn bị mở công ty điện ảnh của mình, muốn lôi kéo Hứa Lạc đang nổi tiếng đóng một bộ phim cảnh sát bắt cướp.
"Long Uy tiên sinh, ta chỉ có hứng thú với những bộ phim điện ảnh vốn ít, chế tác nhỏ, chính là loại chỉ cần một nam một nữ, một chiếc giường là có thể quay được." Hứa Lạc nói xong liền cúp điện thoại, nói với Nha Tử: "Bây giờ không cần đi gặp bạn ta, em có muốn đi đâu không?"
"Được ạ!" Nha Tử reo hò một tiếng, mặt mày hớn hở: "Chúng ta rất lâu rồi không có hẹn hò, hay là đi Vượng Giác mua sắm đi, mua cho anh mấy bộ quần áo."
"Vậy thì lên đường thôi." Hứa Lạc khởi động xe, lái về phía Vượng Giác, khu Du Tiêm Vượng luôn là khu vực thương nghiệp phồn hoa nhất Hồng Kông, có rất nhiều cửa hàng lớn.
Xe vừa lái vào Vượng Giác, bọn họ liền trông thấy từ xa một cửa hàng tập trung rất nhiều người.
Nha Tử ngạc nhiên nói: "Nhiều người như vậy, có phải đang có hoạt động gì không, Lạc ca, qua đó xem một chút đi."
"OK." Hứa Lạc lái xe đến cửa hàng kia, khi sắp tới nơi, ven đường đột nhiên có một bóng người lảo đảo lao ra, Nha Tử kinh hô: "Cẩn thận!"
Hứa Lạc vội vàng phanh xe, nhưng chiếc xe vẫn trượt đi một đoạn, người kia trực tiếp bị đụng bay lên nắp capo, đầu đập nát kính chắn gió, sau đó thân thể ngã về phía sau, lăn xuống đất theo nắp capo.
Trong xe, Nha Tử mặt mày trắng bệch, nhìn vết nứt trên kính chắn gió, cùng với người thanh niên đang chảy máu giữa đường: "Lạc ca, hắn... Sẽ không c·h·ế·t chứ?"
Hứa Lạc không trả lời, xuống xe đi đến bên cạnh người thanh niên bị đâm, nhìn khuôn mặt tương tự Hà Định Bang, liền biết chắc chắn lại là một nhân vật trong kịch bản nào đó.
Ngồi xổm xuống, dùng tay dò xét hơi thở, phát hiện đối phương chỉ ngất đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa vặn có một chiếc xe cảnh sát tuần tra chạy qua, mấy viên cảnh sát sau khi xuống xe liền cúi chào Hứa Lạc: "Hứa sir!"
"Gã này tự mình chạy ra, camera giám sát của cửa hàng ven đường hẳn là có quay lại." Hứa Lạc chỉ người thanh niên trên mặt đất, sau đó lấy ra một xấp tiền mặt đưa cho đội trưởng đội xe tuần tra: "Dù nói thế nào thì người này cũng là do ta đụng ngất, giúp ta đưa đến bệnh viện, nộp tiền thuốc men."
"Yes sir!" Đội trưởng lại cúi chào, sau đó chỉ huy đội viên: "Các cậu mau đưa hắn lên xe."
Mấy nhân viên cảnh sát tuần tra đem người thanh niên bị Hứa Lạc đụng ngất lên xe, sau đó bật còi hú cảnh sát, gào thét rời đi.
Hứa Lạc vừa chuẩn bị lên xe, lại có hai chiếc xe cảnh sát tuần tra khác chạy tới, dừng lại ở phía ngoài đám người, mười mấy cảnh sát lao xuống xe. Hắn cảm thấy không thích hợp, chặn một người lại hỏi: "Tiểu nhị, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Báo cáo trưởng quan! Nhận được tin báo, nhà để xe của cửa hàng này xảy ra nổ súng, chúng tôi tới xem xét tình hình." Cảnh sát bị Hứa Lạc chặn lại cúi chào nói.
"Nổ súng?" Hứa Lạc nghĩ đến người thanh niên toàn thân đầy máu vừa tông vào xe hắn, liền mở miệng nói: "Ta cùng các ngươi đi xem một chút."
"Em cũng đi!" Nha Tử đi theo, đoàn người đi vào tầng hầm để xe của cửa hàng, phát hiện bên trong vứt ngổn ngang bảy tám bộ t·h·i t·hể, khắp nơi đều có vỏ đạn.
"Không có phát hiện!"
"Bên này cũng không có phát hiện!"
"Hứa sir, xem ra tặc nhân đã chạy hết rồi."
Quân hàm cảnh sát cao nhất là Hứa Lạc, đương nhiên trở thành người chỉ huy hiện trường vụ nổ súng, các nhân viên cảnh sát sau khi lục soát một vòng liền nhao nhao báo cáo tình hình hiện trường với Hứa Lạc.
"Vậy các ngươi trông coi hiện trường đi, lát nữa chắc là người của đồn cảnh sát Vượng Giác sẽ tới tiếp nhận, ta sẽ không vượt quyền." Nếu như vừa vặn gặp phải vụ nổ súng thì hắn sẽ không ngại nhúng tay, nhưng nổ súng đã kết thúc, hắn không thể xen vào, dù sao đây không phải là Tây Cống.
Gặp phải tai nạn xe cộ và nổ súng, Nha Tử không còn tâm trạng dạo phố, Hứa Lạc lái xe đưa nàng về nhà.
Về đến nhà, gọi điện cho Đại Ngốc, bảo hắn cho người lái xe của mình đi sửa, kính chắn gió bị vỡ, không sửa thì ngày mai không thể lái xe.
Tám giờ tối, Hứa Lạc cùng Nha Tử đến nhà Hoàng Bính Diệu ăn cơm tối.
"A Lạc, bước điều động tiếp theo của ngươi chỉ sợ là có biến hóa." Vừa vào cửa, Hoàng Bính Diệu liền nói.
Phản ứng đầu tiên của Hứa Lạc là: "Bước tiếp theo của ta là thăng tổng đốc sát, ngươi sẽ không nói với ta là không thể điều ta đến Hoàng Đại Tiên làm tổ trưởng tổ trọng án chứ?"
Nha Tử thấy vậy, ngoan ngoãn đi vào bếp hỗ trợ.
"Ta cũng muốn như vậy, nhưng vừa mới nhận được tin, bên trên muốn điều ngươi đến khu Du Tiêm làm Phó tổ trưởng tổ trọng án." Hoàng Bính Diệu nói xong, thấy Hứa Lạc không vui vẻ lắm, có chút khó hiểu: "Này, ngươi sẽ không thật sự không nỡ xa ta chứ, khu Du Tiêm phồn hoa hơn Hoàng Đại Tiên nhiều, mặc dù vẫn là Phó tổ trưởng, nhưng từ phân khu điều đến cảnh khu, đây chính là thăng chức!"
Tổng khu lớn nhất, cảnh khu thứ hai, phân khu nhỏ nhất.
"Đúng là thăng chức, nhưng làm lão nhị sao có thể thoải mái bằng làm lão đại!" Hứa Lạc bất đắc dĩ thở dài, huống chi hắn không thích Thự trưởng Trịnh Nhân ở khu Du Tiêm.
Từ biểu hiện của Trịnh Nhân lần trước khi bắt Phủ Quang ở hiện trường, có thể thấy hắn là một kẻ nhu nhược, đi theo cấp trên như vậy làm việc, còn không bằng đi theo Lôi Mông thoải mái hơn.
"Ài, không thể nói như thế, có đôi khi làm lão nhị vẫn thoải mái hơn làm lão đại." Hoàng Bính Diệu ôm vai Hứa Lạc, nháy mắt ra hiệu nói: "Lúc lên giường với muội muội ta, có phải lão nhị tương đối thoải mái hơn không?"
"Không phải, là muội muội của ngươi tương đối thoải mái."
"Đồ khốn." Hoàng Bính Diệu không còn lời nào để phản bác, vỗ vai Hứa Lạc: "Cảnh khu tổ trọng án tổ trưởng nhất định phải là cảnh ty cấp mới có thể đảm nhiệm, Lý trưởng phòng đã nói với ta, lại vượt cấp sử dụng ngươi thì bọn quỷ lão sẽ tìm ta gây phiền phức. Hơn nữa, Bành cảnh ty, tổ trưởng tổ trọng án ở khu cảnh sát Du Tiêm, mấy năm nữa sẽ về hưu, đến lúc đó ngươi vừa vặn nhậm chức, yên tâm, nhìn thoáng một chút, vị trí này là do Lý trưởng phòng giúp ngươi tranh thủ đó."
Cảnh đội không phải là do hắn mở, Hứa Lạc cấp bậc thấp thì vượt cấp sử dụng không sao cả, nhưng để một đốc sát làm việc cho cảnh sát ti, vậy thì quá là không khách quan trong việc dùng người.
Thật ra hắn cũng không nỡ xa Hứa Lạc, bởi vì về sau Hứa Lạc lập công, thì sẽ không còn liên quan gì đến hắn.
"Không muốn thấy thì có thể làm gì, chẳng lẽ ta có thể cự tuyệt? Cuộc sống giống như bị cưỡng hiếp vậy, ta không thể phản kháng, vậy thì chỉ có thể nằm xuống hưởng thụ."
Hứa Lạc lắc đầu, nói đùa một câu.
"Hai anh em các ngươi nói thầm cái gì ở cửa vậy, ăn cơm thôi." Tẩu tử gọi một tiếng.
Hoàng Bính Diệu trầm mặc, lúc này im lặng tốt hơn lên tiếng.
Nha Tử hiểu ý, khuôn mặt trong nháy mắt liền đỏ bừng, thẹn thùng bụm mặt: "Ai nha, hắn đúng là đồ hoại tử, sao có thể nói với ngươi loại sự tình này, ô ô ô, thật là xấu hổ."
Nói xong liền vội vàng đứng dậy chạy ra ngoài, nàng phải trở về trang điểm, thay một bộ quần áo thật đẹp, sau đó "hoa kính vị tằng duyên khách tảo, bồng môn kim thủy vị quân khai".
"Ha, nữ nhân, ngoài miệng nói xấu hổ, nhưng trên đùi lại không kịp chờ đợi." Hoàng Bính Diệu lắc đầu.
Tẩu tử trừng mắt liếc hắn một cái: "Có ai nói về muội muội mình như vậy không, có thích hợp không? Không biết xấu hổ!"
Trưởng tẩu như mẹ.
"Vợ chồng trẻ nhà bọn hắn đều không biết xấu hổ, vậy ta tại sao phải e lệ?" Hoàng Bính Diệu hừ một tiếng, tiến lên đem Bạch Lệ đè xuống ghế sofa: "Quyền lực chính là thứ t·h·u·ố·c k·í·c·h d·ụ·c tốt nhất cho nam nhân, lão bà, ta cũng thông suốt rồi."
"Cút, ngươi chỉ được ba phút thì còn giày vò cái gì."
"Ba phút còn chưa đủ? Nữ nhân, ngươi thật là tham lam! Ba phút đã là cực hạn của nhân loại, tự xưng vượt quá thời gian này hết thảy đều có thể xem là chém gió!" Hoàng Bính Diệu nghiêm trang phổ cập khoa học.
"Đủ cái rắm, ngươi mà được năm phút thì lão nương đã thỏa mãn, tranh thủ thời gian, ta còn phải đi mua thức ăn."
"Có năm phút, ngươi liền sẽ muốn mười phút; có mười phút, ngươi liền sẽ muốn nửa giờ! Dục vọng của con người tựa như đá lăn trên núi cao, một khi bắt đầu rơi xuống, liền không thể nào dừng lại được, cho nên, ta muốn dùng tư thái của kẻ mạnh tuyệt đối, giam cầm dục vọng của ngươi dưới chân núi!" Hoàng Bính Diệu thở hổn hển, nói một câu chắc như đinh đóng cột, sau đó, theo thân thể run lên một trận, cả thế giới đều trở nên tẻ nhạt vô vị.
Bạch Lệ phì cười liếc mắt, đẩy Hoàng Bính Diệu ra: "Cường giả, ngươi thật là lợi hại."
Lần này, ngay cả ba phút cũng không tới.
. . .
Yêu như thủy triều, một khi đã xảy ra thì không thể ngăn cản.
Cho nên phải bồi thêm ba phát.
Quản lý xong lũ lụt, Hứa Lạc dựa vào đầu giường hút thuốc, còn Nha Tử thì nép sát vào n·g·ự·c hắn.
"Lạc ca, ngươi thăng cấp nhanh như vậy, mà ta hiện tại mới chỉ là thực tập đốc sát, ngươi về sau có thể hay không không quan tâm đến ta?" Nữ nhân luôn luôn đa sầu đa cảm, thích suy nghĩ lung tung, Nha Tử yếu ớt hỏi.
"Đương nhiên sẽ không." Hứa Lạc sờ đầu nàng, ôn nhu đáp: "Bởi vì anh của ngươi sắp là tổng cảnh ty, vứt bỏ ngươi chẳng khác nào vứt bỏ hắn."
Nghe được lời hứa hẹn ôn nhu này, Nha Tử nhất thời không biết mình nên cảm động, hay là nên bi thương.
"Thế nào, có phải cảm động đến không nói nên lời không?" Hứa Lạc nắm cằm nàng hỏi.
Nha Tử liếc mắt: "Đúng vậy a, ngươi thành thật quá khiến ta cảm động, ta muốn cắn c·h·ế·t ngươi!"
"Đi tắm rửa, tắm xong chúng ta đi gặp bạn." Vuốt ve an ủi Nha Tử một lát, Hứa Lạc liền xuống giường. Bác sĩ đã bị bắt, hắn phải trực tiếp nói với Lý Kiệt một tiếng.
Nha Tử vội vàng bò dậy: "Ta cũng đi."
Nửa giờ sau, hai người ăn mặc chỉnh tề rồi ra ngoài.
"Lạc ca, em còn chưa hỏi anh lấy đâu ra tiền mua chiếc xe đắt như vậy." Lên xe xong, Nha Tử nói.
Hứa Lạc đóng cửa xe, giọng điệu tùy ý, mặt không đổi sắc đáp: "Đầu tư kiếm được một ít tiền, ngoài ra còn hợp tác mở quán rượu với hai người bạn."
"A a a." Nha Tử khẽ gật đầu, nàng chủ yếu lo lắng Hứa Lạc phạm phải sai lầm kinh tế, dù sao năm ngoái Hứa Lạc còn hỏi nàng xin tiền tiêu vặt, năm nay đã có thể lái xe xịn, tốc độ tăng trưởng kinh tế này có chút dọa người.
Hứa Lạc gọi điện cho Lý Kiệt trước, hỏi hắn đang ở đâu: "Lý Kiệt, ta là Hứa Lạc, ra ngoài ngồi một chút không?"
"Ta là Long Uy a, Hứa sir, anh chờ một lát, ta lập tức đưa điện thoại cho Lý Kiệt, hắn muốn đi rồi."
Trong điện thoại vang lên một giọng nói lanh lảnh, sau đó mới là giọng của Lý Kiệt: "Hứa sir, tôi đang trên đường đến La Hồ Khẩu bờ đê, cảm tạ anh đã giúp vợ con tôi báo thù, đáng tiếc không thể trực tiếp cảm ơn anh."
Hứa Lạc đang chuẩn bị nổ máy xe liền dừng lại động tác, bất đắc dĩ nói: "Nhanh như vậy đã đi rồi, anh của cậu đi lúc đó ta không có mặt tiễn, bây giờ lại không thể tiễn cậu."
Hứa Lạc có hảo cảm rất lớn với đồng chí ở đại lục, chủ yếu là vì thân phận đặc thù của hai anh em Lý Vĩ và Lý Kiệt, một người là cảnh sát, một người là sĩ quan, kết giao với bọn họ ít nhất có thể để bọn họ thay mình bày tỏ với đại lục tấm lòng hướng về tổ quốc, thái độ thân cận quê hương.
Anh quốc lão là cái đuôi của con thỏ, không thể dài được.
"Cách năm chín bảy không đến mười năm, sớm muộn cũng có cơ hội gặp lại, hơn nữa lần này tôi trở về cũng là do lãnh đạo cũ khẩn cấp triệu kiến, cho nên đi rất gấp." Lý Kiệt còn chưa biết lãnh đạo cũ gọi hắn về làm gì: "Không nói nữa Hứa sir, tôi xuống xe đây, tạm biệt."
"Tạm biệt." Hứa Lạc trả lời.
Sau đó, đầu dây bên kia lại vang lên giọng nói lanh lảnh của Long Uy: "Hứa sir, chúng ta tâm sự đi, Đại Đảm người này rất trầm tính, rất nhàm chán, ta thú vị hơn hắn nhiều, anh có hứng thú đóng phim điện ảnh không?"
Long Uy chuẩn bị mở công ty điện ảnh của mình, muốn lôi kéo Hứa Lạc đang nổi tiếng đóng một bộ phim cảnh sát bắt cướp.
"Long Uy tiên sinh, ta chỉ có hứng thú với những bộ phim điện ảnh vốn ít, chế tác nhỏ, chính là loại chỉ cần một nam một nữ, một chiếc giường là có thể quay được." Hứa Lạc nói xong liền cúp điện thoại, nói với Nha Tử: "Bây giờ không cần đi gặp bạn ta, em có muốn đi đâu không?"
"Được ạ!" Nha Tử reo hò một tiếng, mặt mày hớn hở: "Chúng ta rất lâu rồi không có hẹn hò, hay là đi Vượng Giác mua sắm đi, mua cho anh mấy bộ quần áo."
"Vậy thì lên đường thôi." Hứa Lạc khởi động xe, lái về phía Vượng Giác, khu Du Tiêm Vượng luôn là khu vực thương nghiệp phồn hoa nhất Hồng Kông, có rất nhiều cửa hàng lớn.
Xe vừa lái vào Vượng Giác, bọn họ liền trông thấy từ xa một cửa hàng tập trung rất nhiều người.
Nha Tử ngạc nhiên nói: "Nhiều người như vậy, có phải đang có hoạt động gì không, Lạc ca, qua đó xem một chút đi."
"OK." Hứa Lạc lái xe đến cửa hàng kia, khi sắp tới nơi, ven đường đột nhiên có một bóng người lảo đảo lao ra, Nha Tử kinh hô: "Cẩn thận!"
Hứa Lạc vội vàng phanh xe, nhưng chiếc xe vẫn trượt đi một đoạn, người kia trực tiếp bị đụng bay lên nắp capo, đầu đập nát kính chắn gió, sau đó thân thể ngã về phía sau, lăn xuống đất theo nắp capo.
Trong xe, Nha Tử mặt mày trắng bệch, nhìn vết nứt trên kính chắn gió, cùng với người thanh niên đang chảy máu giữa đường: "Lạc ca, hắn... Sẽ không c·h·ế·t chứ?"
Hứa Lạc không trả lời, xuống xe đi đến bên cạnh người thanh niên bị đâm, nhìn khuôn mặt tương tự Hà Định Bang, liền biết chắc chắn lại là một nhân vật trong kịch bản nào đó.
Ngồi xổm xuống, dùng tay dò xét hơi thở, phát hiện đối phương chỉ ngất đi, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa vặn có một chiếc xe cảnh sát tuần tra chạy qua, mấy viên cảnh sát sau khi xuống xe liền cúi chào Hứa Lạc: "Hứa sir!"
"Gã này tự mình chạy ra, camera giám sát của cửa hàng ven đường hẳn là có quay lại." Hứa Lạc chỉ người thanh niên trên mặt đất, sau đó lấy ra một xấp tiền mặt đưa cho đội trưởng đội xe tuần tra: "Dù nói thế nào thì người này cũng là do ta đụng ngất, giúp ta đưa đến bệnh viện, nộp tiền thuốc men."
"Yes sir!" Đội trưởng lại cúi chào, sau đó chỉ huy đội viên: "Các cậu mau đưa hắn lên xe."
Mấy nhân viên cảnh sát tuần tra đem người thanh niên bị Hứa Lạc đụng ngất lên xe, sau đó bật còi hú cảnh sát, gào thét rời đi.
Hứa Lạc vừa chuẩn bị lên xe, lại có hai chiếc xe cảnh sát tuần tra khác chạy tới, dừng lại ở phía ngoài đám người, mười mấy cảnh sát lao xuống xe. Hắn cảm thấy không thích hợp, chặn một người lại hỏi: "Tiểu nhị, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"Báo cáo trưởng quan! Nhận được tin báo, nhà để xe của cửa hàng này xảy ra nổ súng, chúng tôi tới xem xét tình hình." Cảnh sát bị Hứa Lạc chặn lại cúi chào nói.
"Nổ súng?" Hứa Lạc nghĩ đến người thanh niên toàn thân đầy máu vừa tông vào xe hắn, liền mở miệng nói: "Ta cùng các ngươi đi xem một chút."
"Em cũng đi!" Nha Tử đi theo, đoàn người đi vào tầng hầm để xe của cửa hàng, phát hiện bên trong vứt ngổn ngang bảy tám bộ t·h·i t·hể, khắp nơi đều có vỏ đạn.
"Không có phát hiện!"
"Bên này cũng không có phát hiện!"
"Hứa sir, xem ra tặc nhân đã chạy hết rồi."
Quân hàm cảnh sát cao nhất là Hứa Lạc, đương nhiên trở thành người chỉ huy hiện trường vụ nổ súng, các nhân viên cảnh sát sau khi lục soát một vòng liền nhao nhao báo cáo tình hình hiện trường với Hứa Lạc.
"Vậy các ngươi trông coi hiện trường đi, lát nữa chắc là người của đồn cảnh sát Vượng Giác sẽ tới tiếp nhận, ta sẽ không vượt quyền." Nếu như vừa vặn gặp phải vụ nổ súng thì hắn sẽ không ngại nhúng tay, nhưng nổ súng đã kết thúc, hắn không thể xen vào, dù sao đây không phải là Tây Cống.
Gặp phải tai nạn xe cộ và nổ súng, Nha Tử không còn tâm trạng dạo phố, Hứa Lạc lái xe đưa nàng về nhà.
Về đến nhà, gọi điện cho Đại Ngốc, bảo hắn cho người lái xe của mình đi sửa, kính chắn gió bị vỡ, không sửa thì ngày mai không thể lái xe.
Tám giờ tối, Hứa Lạc cùng Nha Tử đến nhà Hoàng Bính Diệu ăn cơm tối.
"A Lạc, bước điều động tiếp theo của ngươi chỉ sợ là có biến hóa." Vừa vào cửa, Hoàng Bính Diệu liền nói.
Phản ứng đầu tiên của Hứa Lạc là: "Bước tiếp theo của ta là thăng tổng đốc sát, ngươi sẽ không nói với ta là không thể điều ta đến Hoàng Đại Tiên làm tổ trưởng tổ trọng án chứ?"
Nha Tử thấy vậy, ngoan ngoãn đi vào bếp hỗ trợ.
"Ta cũng muốn như vậy, nhưng vừa mới nhận được tin, bên trên muốn điều ngươi đến khu Du Tiêm làm Phó tổ trưởng tổ trọng án." Hoàng Bính Diệu nói xong, thấy Hứa Lạc không vui vẻ lắm, có chút khó hiểu: "Này, ngươi sẽ không thật sự không nỡ xa ta chứ, khu Du Tiêm phồn hoa hơn Hoàng Đại Tiên nhiều, mặc dù vẫn là Phó tổ trưởng, nhưng từ phân khu điều đến cảnh khu, đây chính là thăng chức!"
Tổng khu lớn nhất, cảnh khu thứ hai, phân khu nhỏ nhất.
"Đúng là thăng chức, nhưng làm lão nhị sao có thể thoải mái bằng làm lão đại!" Hứa Lạc bất đắc dĩ thở dài, huống chi hắn không thích Thự trưởng Trịnh Nhân ở khu Du Tiêm.
Từ biểu hiện của Trịnh Nhân lần trước khi bắt Phủ Quang ở hiện trường, có thể thấy hắn là một kẻ nhu nhược, đi theo cấp trên như vậy làm việc, còn không bằng đi theo Lôi Mông thoải mái hơn.
"Ài, không thể nói như thế, có đôi khi làm lão nhị vẫn thoải mái hơn làm lão đại." Hoàng Bính Diệu ôm vai Hứa Lạc, nháy mắt ra hiệu nói: "Lúc lên giường với muội muội ta, có phải lão nhị tương đối thoải mái hơn không?"
"Không phải, là muội muội của ngươi tương đối thoải mái."
"Đồ khốn." Hoàng Bính Diệu không còn lời nào để phản bác, vỗ vai Hứa Lạc: "Cảnh khu tổ trọng án tổ trưởng nhất định phải là cảnh ty cấp mới có thể đảm nhiệm, Lý trưởng phòng đã nói với ta, lại vượt cấp sử dụng ngươi thì bọn quỷ lão sẽ tìm ta gây phiền phức. Hơn nữa, Bành cảnh ty, tổ trưởng tổ trọng án ở khu cảnh sát Du Tiêm, mấy năm nữa sẽ về hưu, đến lúc đó ngươi vừa vặn nhậm chức, yên tâm, nhìn thoáng một chút, vị trí này là do Lý trưởng phòng giúp ngươi tranh thủ đó."
Cảnh đội không phải là do hắn mở, Hứa Lạc cấp bậc thấp thì vượt cấp sử dụng không sao cả, nhưng để một đốc sát làm việc cho cảnh sát ti, vậy thì quá là không khách quan trong việc dùng người.
Thật ra hắn cũng không nỡ xa Hứa Lạc, bởi vì về sau Hứa Lạc lập công, thì sẽ không còn liên quan gì đến hắn.
"Không muốn thấy thì có thể làm gì, chẳng lẽ ta có thể cự tuyệt? Cuộc sống giống như bị cưỡng hiếp vậy, ta không thể phản kháng, vậy thì chỉ có thể nằm xuống hưởng thụ."
Hứa Lạc lắc đầu, nói đùa một câu.
"Hai anh em các ngươi nói thầm cái gì ở cửa vậy, ăn cơm thôi." Tẩu tử gọi một tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận