Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 115: Jimmy muốn chậu vàng rửa tay, manh mối (cầu đặt mua, cầu nguyệt phiếu) (1)

Chương 115: Jimmy muốn rửa tay gác kiếm, manh mối (cầu đặt mua, cầu nguyệt phiếu) (1)
Ngày đầu tiên đi làm, ngoại trừ việc Trịnh Nhân có chút ảnh hưởng đến tâm tình, Hứa Lạc cảm thấy môi trường làm việc mới cũng không tệ, chỉ cần sớm ngày loại bỏ Trịnh Nhân là được.
Thay một người có thể khoan dung mình, chẳng hạn như đại cữu ca – một kiểu lãnh đạo sáng suốt. Ân, hôm nào phải dành thời gian bàn bạc với đại cữu ca, cùng nhau nghĩ biện pháp mới được.
"Hứa sir, tan tầm rồi ạ."
"Hứa sir, hẹn gặp lại ngày mai."
Buổi chiều đến giờ tan tầm, đối mặt với những nhân viên cảnh sát chào hỏi, Hứa Lạc đều mỉm cười đáp lại từng người.
Hắn cũng chưa có về nhà ngay, mà lái xe đến bệnh viện Mary tìm Phan Linh để khám bệnh, hắn mỗi tuần đều sẽ dành thời gian đến một lần, cho nên đã rất quen thuộc với Phan Linh.
Đối với cơ thể nàng càng quen thuộc hơn.
Dù sao theo như hắn đơn phương tuyên bố, bệnh tình của mình ngày càng tăng, chỉ sờ chân và nắm tay, những kiểu tiếp xúc tứ chi như vậy đã không thể làm dịu bệnh tình của hắn.
Cần phải trị liệu chuyên sâu.
"Cốc cốc cốc."
"Mời vào."
Hứa Lạc đẩy cửa bước vào: "Bác sĩ Phan."
"Hứa sir đến rồi, mời anh ngồi trước." Phan Linh vội vàng đứng dậy đón tiếp, đồng thời đi pha cà phê cho hắn.
Hứa Lạc khẽ gật đầu, đóng cửa lại rồi đi qua ngồi xuống ghế sô pha, bắt chéo chân thưởng thức Phan Linh.
Áo khoác trắng mở rộng, bên trong là một chiếc váy liền thân màu hồng phấn ôm sát người, xuyên thấu qua lớp vớ da mỏng, có thể thấy rõ những mạch máu nhàn nhạt ở mắt cá chân.
"Hứa sir, mời anh uống cà phê."
Pha xong cà phê cho Hứa Lạc, Phan Linh ngồi xuống bên cạnh hắn hỏi: "Gần đây anh cảm thấy thế nào?"
"Cũng ổn, chỉ là tương đối nhớ em." Hứa Lạc cười nói một câu, ôm lấy đôi chân thon dài của nàng đặt lên đùi mình: "Ngày nào cũng muốn đến tìm em để chữa bệnh."
"Tôi thấy anh muốn tôi là giả, muốn chiếm tiện nghi của tôi mới là thật." Phan Linh kiều diễm nói một câu mập mờ, sau đó khuôn mặt ửng đỏ, nghiêm trang nói: "Được rồi, bắt đầu buổi trị liệu hôm nay thôi..."
Hứa Lạc nghe nàng nói nhảm ở đó, thỉnh thoảng gật đầu hưởng ứng một tiếng, tay thì bận rộn: "Bác sĩ Phan, tôi cảm thấy liệu pháp trò chuyện của cô dường như không còn hiệu quả với bệnh tình của tôi, hay là thử liệu pháp chân xem sao."
"Chân... Liệu pháp chân?" Phan Linh vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
Hơn nửa giờ sau, Hứa Lạc thỏa mãn cảm động đến rơi nước mắt, nắm chặt tay Phan Linh: "Bác sĩ Phan, cô thật đúng là diệu thủ hồi xuân, sau khi được cô trị liệu, tôi cảm thấy bệnh tình của mình đã thuyên giảm rất nhiều."
Phan Linh đỏ mặt đầy xấu hổ, xoa bóp bắp chân mỏi nhừ không nói một lời, nhưng nhìn Hứa Lạc trước mặt tràn đầy vẻ cảm kích, trong mắt ẩn ẩn có nước mắt lấp lánh, nàng lại cảm thấy vô cùng thành tựu, trong lòng cũng ấm áp.
Mình đang trị liệu cho một vị đại anh hùng danh tiếng lẫy lừng Hồng Kông, còn nhận được sự cảm kích của đối phương, đây chẳng phải là sự tán thành lớn nhất đối với những gì nàng đã học ở nước ngoài hay sao?
Hơn nữa, đã trị liệu cho Hứa Lạc nhiều lần như vậy, tiếp xúc cơ thể nhiều, đối với việc tiến thêm một bước, nàng cũng không quá bài xích, thậm chí còn ẩn ẩn cảm thấy hưng phấn.
Hiển nhiên, nàng cũng tìm thấy niềm vui từ việc này.
Cho nên vừa có thể chữa bệnh cho Hứa Lạc, vừa có thể làm vui vẻ bản thân, vậy thì cớ sao không làm?
Giúp người, làm vui, cả hai đều không chậm trễ.
Phan Linh nghiêm trang nói: "Thầy thuốc như mẹ hiền, trị bệnh cứu người là trách nhiệm của tôi, chỉ cần có ích cho bệnh tình của Hứa sir là tốt rồi."
"Vậy cô cứ bận việc đi, tôi xin phép, cuối tuần tôi sẽ lại đến, cảm ơn bác sĩ Phan." Hứa Lạc đứng dậy cúi chào nàng rồi mới rời đi, diễn kịch thì phải diễn cho trọn vẹn.
Trọn vẹn là bao nhiêu tiền nhỉ?
Rời khỏi văn phòng của Phan Linh, bước chân Hứa Lạc lập tức nhanh nhẹn, không uổng công mình mỗi tuần đều kiên trì đến nghe nàng nói nhảm, hôm nay lại có đột phá mới.
Lần sau có nên thử liệu pháp thuốc nhập khẩu không nhỉ?
"Reng reng reng ~ reng reng reng ~ "
Trên đường lái xe về nhà, điện thoại reo lên.
"Alo." Hứa Lạc bắt máy.
"Là ta đây, Lạc ca, ta đang ở quán bar, ngài có tiện đến một chuyến không?" Đại D cung kính nói.
Dù sao trong mắt Đại D, Hứa Lạc chính là nhân vật có thể so với bán tiên, hắn đã đem ảnh của Hứa Lạc về nhà cúng bái, trấn trạch trừ tà bảo đảm bình an.
Hứa Lạc trả lời: "Ta đến ngay."
Nói xong, cúp điện thoại lái xe về hướng Tây Cống.
Giờ cao điểm buổi tối có chút kẹt xe, tốn hơn 1 tiếng đồng hồ mới đến nơi, lúc này trời còn chưa tối hẳn, nhưng trước cửa quán bar đã đậu đầy các loại xe.
"Hứa sir, ngài đến rồi."
Hứa Lạc vừa mới bước vào quán bar, một cô phục vụ dáng người uyển chuyển, đeo tai thỏ, mang giày cao gót cùng tất lưới đen liền mỉm cười tiến lên tiếp đón hắn.
"Không cần để ý đến ta, ta có hẹn với người khác." Hứa Lạc tiện tay nhét mấy tờ tiền mặt vào trong lồng ngực đầy đặn của nàng.
Cô phục vụ mặt mày tươi rói, kẹp lấy tiền mặt, xoay người hành lễ với Hứa Lạc, nũng nịu nói: "Vâng, có cần gì xin cứ gọi tôi, Hứa sir chơi vui vẻ."
Hứa Lạc đi vào phòng, đẩy cửa bước vào, bên trong chỉ có Đại D và Jimmy, hơn nữa bầu không khí không tốt lắm, hai người mặt mày ủ rũ, ngay cả khi hắn đẩy cửa vào cũng không phát hiện.
"Có chuyện gì vậy, sao ai cũng ủ rũ thế! Giận dỗi à?" Hứa Lạc trở tay đóng cửa lại.
Hai người lúc này mới hoàn hồn, vội vàng đứng dậy chào hỏi.
"Lạc ca."
"Lạc ca."
Hứa Lạc đi qua ngồi xuống ghế sô pha, ngả người ra sau, cánh tay chống lên chỗ tựa lưng, hai chân gác lên mặt bàn: "Nói đi, tìm ta có chuyện gì?"
"Lạc ca, là như thế này, 1 năm qua nhờ có ngài chiếu cố, ta đã kiếm được không ít tiền, đây là một chút tấm lòng nhỏ của ta, hiếu kính ngài." Đại D mang trên mặt nụ cười lấy lòng, xoay người nhấc một cái túi lớn đặt lên bàn, mở khóa kéo ra, bên trong toàn là tiền.
Hứa Lạc bỏ chân xuống, nghiêng người về phía trước, tiện tay cầm lấy mấy xấp tiền vỗ vỗ, sau đó lại ném vào trong túi: "Nhiều tiền như vậy, đem về đi, ta không có hứng thú với tiền."
Nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng cũng chỉ có mấy trăm vạn, hắn ngay cả tham cũng chẳng muốn tham, hắn không thiếu mấy trăm vạn này.
Hơn nữa, nhận rồi thì quan hệ giữa hắn và Đại D sẽ trở thành quan hệ hối lộ, nhận lần đầu, vậy lần sau có nhận hay không? Nhận nhiều, chắc chắn sẽ có ngày bại lộ.
Hắn chiếu cố Đại D, chỉ là vì Đại D nghe lời và dễ sai bảo, chứ không phải để hắn giúp mình kiếm tiền.
Tiền bẩn hắn không muốn, hắn chỉ tiêu những đồng tiền sạch sẽ, kiếm được bằng mồ hôi nước mắt của chính mình!
"Lạc ca..." Đại D còn muốn nói tiếp, nhưng lại bị Hứa Lạc dùng ánh mắt ngăn lại: "Ta bảo ngươi đem về."
"Vâng, Lạc ca." Đại D không dám khuyên nữa, ngoan ngoãn kéo khóa túi lại rồi đặt xuống cạnh chân mình.
Hứa Lạc rót cho mình một ly rượu, nhìn về phía Jimmy đang đứng: "Ngồi đi, có phải người ngoài đâu mà đứng gác cho ta? Nói xem vừa rồi hai người các ngươi có chuyện gì?"
"Lạc ca..." Jimmy vừa mới định mở miệng, liền bị Đại D kích động ngắt lời: "Lạc ca, thằng nhóc này không biết là bị thần kinh gì, lại muốn rửa tay gác kiếm rời khỏi xã đoàn, hiện tại ngoại trừ ta, hắn nói chuyện còn có trọng lượng hơn cả Trường Mao, ta có bạc đãi hắn sao?"
"Đại D ca, những lời anh nói em đều biết... Em cũng rất cảm kích anh đã coi trọng em như vậy, nhưng em có suy nghĩ của riêng mình." Jimmy bất đắc dĩ nói.
"Mày có suy nghĩ cái quỷ gì?" Đại D quay người chỉ vào hắn mà phun: "Ta biết, không phải mày chỉ muốn tự mình xông pha, muốn tự mình làm chủ sao, được, chuyện làm ăn của ta giao hết cho mày quản lý, ta không hỏi đến nữa, được chưa?"
"Đại D, ngươi là sợ Jimmy đi rồi, không ai giúp ngươi quản lý chuyện làm ăn chứ gì." Hứa Lạc liếc mắt một cái liền nhìn thấu suy nghĩ của Đại D, cười như không cười nói một câu.
Đại D lúng túng gãi gãi ót, khí thế yếu đi mấy phần: "Lạc ca, có nguyên nhân này, nhưng ta phần lớn là vì muốn tốt cho hắn, 1 năm nay ta coi hắn như em trai, ở Hồng Kông, không có xã đoàn bảo bọc hắn, hắn lấy cái gì để đi làm ăn, làm "vịt vương" à?"
Hắn thật sự có chút không thể rời xa Jimmy, bởi vì rời xa Jimmy, chính hắn cũng không thể điều hành công ty.
Hắn – một gã cổ hoặc tử thì hiểu cái gì là quản lý, nhiều lắm là chỉ biết quản lý đàn em, chẳng lẽ lại để nhân viên công ty bái Quan Công? Văn hóa doanh nghiệp lại tuyên truyền cái gì là "giảng nghĩa khí" à?
"Lạc ca, em không muốn ở Hồng Kông, em muốn đến đại lục, cho nên em nhất định phải rời khỏi xã đoàn, có một lý lịch trong sạch." Jimmy nhìn Hứa Lạc nói, hắn vốn không thích xã đoàn, trong khoảng thời gian bán CD lậu sang nội địa, theo việc hiểu rõ nội địa ngày càng tăng, hắn phát hiện nội địa quả thực là nơi có vô số cơ hội làm ăn!
Bạn cần đăng nhập để bình luận