Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 76: Vô luận nam nữ đều bởi vì Hứa sir mà xung động

**Chương 76: Bất luận nam nữ đều vì Hứa sir mà rung động**
Ngày mùng 4 tháng 8, ngày đầu tiên đến trường cảnh sát.
Buổi sáng không có Cảng Sinh đúng giờ gọi hắn rời giường, Hứa Lạc có chút không quen, may mà trường cảnh sát có chuông báo thức.
Mở mắt ra ngay lập tức, chính là giơ tay lên gọi điện thoại cho Đại D: "Chuyện làm thỏa đáng chưa?"
"Đã làm thỏa đáng, Lạc ca, đâm nam nhân có thể so với đâm nữ nhân còn sướng hơn nhiều!" Đại D hưng phấn đến mức nói năng không lựa lời, bởi vì lúc này dưới chân hắn đang giẫm lên địa bàn Tiêm Sa Chủy, phong cảnh Tiêm Sa Chủy chính là so với Thuyên Loan và Tây Cống đẹp mắt hơn, đến cả không khí cũng thơm ngọt.
"Thần kinh." Hứa Lạc nhổ nước bọt một câu.
"Đông đông đông."
Tiếng đập cửa vang lên.
"Ta bên này có việc, không nói nữa." Hứa Lạc cúp điện thoại nói: "Vào đi, cửa không khóa."
Châu Tinh Tinh, Trương Chí Hằng và Trần Quốc Vinh đẩy cửa vào, nói với Hứa Lạc: "Hứa sir, sáng nay lớp đầu tiên là lớp chỉ huy chiến thuật, cùng đi phòng học thôi."
"Được, ta đi rửa mặt." Hứa Lạc đáp.
Trong lúc Hứa Lạc đang lên lớp chỉ huy chiến thuật đầu tiên, thì bên ngoài trường cảnh sát lại bởi vì hắn mà không được yên tĩnh.
Khu Nguyên Lãng, bên trong một căn nhà dân nào đó.
Giáo sư liên hệ với một thân tín của Phủ Quang xong liền rời khỏi chỗ Tôn Ni Uông, bảo hắn đến chỗ này.
Tên thân tín này chính là kẻ đã thả hắc thương giết Ngô Toàn, cuối cùng lại đem những tờ báo Hứa Lạc giết Phủ Quang gửi đến America cho giáo sư, tên hiệu là Hôi Cẩu, là nhân vật số hai của đội Phủ Quang, con cá lọt lưới duy nhất.
"Đại ca, ta nghe nói, Hứa Lạc đã đến trường cảnh sát rồi, chỉ sợ là chỉ có thể chờ đến khi hắn nghỉ cuối tuần ra ngoài thì mới dễ dàng ra tay." Hôi Cẩu đẩy cửa vào, đặt mấy phần cơm hộp lên trên bàn sau đó nói với giáo sư.
Giáo sư sờ sờ mái tóc húi cua, lắc lắc cổ cười lạnh một tiếng nói: "Vậy thì định ra tay vào cuối tuần này."
Nói xong, hắn ngẩng đầu nhìn lên trên tường dán ảnh chụp của Hứa Lạc, cầm lấy cây AK ở bên cạnh, nhắm vào ảnh chụp, cười âm lãnh: "Khốn kiếp, mày c·hết chắc rồi, đùng."
Trong tấm ảnh, Hứa Lạc mặc một thân đồng phục cảnh sát thẳng thớm, anh tư bừng bừng, dường như đang đối diện với giáo sư vậy.
"Ăn cơm." Giáo sư buông AK xuống nói.
Cùng lúc đó, Tổ Trọng Án Tây Cửu Long, cao cấp đốc sát Hoàng Chí Thành và Mary, vợ của Hàn Sâm gặp mặt.
Hàn Sâm, Hoàng Chí Thành, Mary ba người từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, lúc nhỏ Hoàng Chí Thành cũng từng theo đuổi Mary, chỉ là cuối cùng Mary đã lựa chọn Hàn Sâm.
"Bớt đau buồn đi." Hoàng Chí Thành thở dài, chỉ trong một đêm, chuyện làm ăn của Nghê gia đã bị Đại D, Văn Chửng và Cam Địa chia cắt, mà Hàn Sâm cùng với Nghê Vĩnh Hiếu, Hắc Quỷ và Quốc Hoa mấy người đều không rõ tung tích, rõ ràng là lành ít dữ nhiều.
Mary ngẩng đầu nhìn chằm chằm hắn, ánh mắt tràn ngập oán độc: "Tôi muốn báo thù cho Sâm ca, anh phải giúp tôi."
Nàng đối với Hàn Sâm có thể nói là tình sâu nghĩa nặng, trước đây khi Hàn Sâm ở đồn cảnh sát không thể nào sống nổi, chính là nàng đã dùng việc lên giường với Nghê Côn để đổi lấy cho Hàn Sâm cơ hội tiến vào Tiêm Sa Chủy.
Mà Hàn Sâm đối với việc này lại hoàn toàn không biết gì, đơn thuần cho rằng Nghê Côn là do thưởng thức hắn mới làm vậy, đây cũng là nguyên nhân mà trong mấy năm qua, hắn một mực trung thành và tận tâm với Nghê gia.
Cho nên hiện tại Hàn Sâm c·hết rồi, Mary nhất định phải báo thù cho hắn bằng bất cứ giá nào.
"Tôi giúp cô bằng cách nào? Cảnh sát bắt người là phải có chứng cứ!" Hoàng Chí Thành cũng hận Đại D, bởi vì hắn và Hàn Sâm tuy khác biệt phe phái, nhưng cũng vẫn là bạn bè, nhưng coi như thế, không có chứng cứ thì hắn cũng không thể làm gì.
Mặc dù hắn vì đạt thành mục đích mà luôn luôn không quan tâm đến thủ đoạn, nhưng cũng không thể tùy tiện bắt người được.
Mary có chút mất lý trí quát: "Nếu như anh không giúp tôi, vậy thì tôi sẽ tự mình ra tay."
"Đừng làm loạn, tôi sẽ nghĩ cách." Hoàng Chí Thành đỡ lấy vai Mary, nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng mà nói: "Tin tưởng tôi! Tôi nhất định sẽ báo thù cho hắn!"
Hiện tại Đại D tiến vào Tiêm Sa Chủy, vậy nên bất luận là vì công hay vì tư, hắn đều sẽ chằm chằm vào Đại D không buông.
Mary ngậm miệng không nói gì nữa, Hoàng Chí Thành nhẹ nhàng ôm nàng vào trong ngực, vuốt ve bờ vai của nàng để an ủi cảm xúc của nàng, mà Mary cũng không giãy dụa.
...
Đối với chuyện bên ngoài, Hứa Lạc hoàn toàn không hề hay biết, hắn đã toàn tâm toàn ý vùi đầu vào huấn luyện, mỗi ngày chỉ có huấn luyện, ăn cơm, ngủ, cùng Châu Tinh Tinh làm tổn hại lẫn nhau, cùng Trần Quốc Vinh và Trương Chí Hằng luận bàn giao lưu.
Bốn người đều là những người có bản lĩnh thật sự, cho nên cũng xem như là cùng chung chí hướng, từ đồng liêu trở thành bạn bè.
Cứ như vậy, thời gian trôi qua đến cuối tuần đầu tiên sau khi nhập học, thứ sáu kết thúc một ngày huấn luyện, Trương Chí Hằng tiến lên ôm lấy cổ Hứa Lạc: "A Lạc, nhịn cả một tuần rồi, đêm nay đi uống vài chén đi, Quốc Vinh và A Tinh đều đã đồng ý, chỉ còn thiếu cậu."
"Có thể đêm nay tôi đã hẹn với người khác rồi." Hứa Lạc có chút khó xử, bởi vì hắn và Lý Văn Bân đã hẹn gặp nhau vào tối nay.
Châu Tinh Tinh lại gần nháy mắt ra hiệu: "Nam hay là nữ? Ngực có lớn không? Chân có dài không?"
"Nam." Hứa Lạc một câu liền đánh vỡ ảo tưởng của Châu Tinh Tinh, khiến hắn lập tức cảm thấy không thú vị mà nhún vai.
Trần Quốc Vinh cười cười: "Nam thì kêu hắn cùng đến, kết giao bạn bè thôi mà, bạn của A Lạc chắc hẳn chất lượng cũng rất cao, để chúng tôi làm quen một chút."
Đây coi như là khen luôn cả chính hắn rồi đúng không?
"Ài, câu này tôi đồng ý." Châu Tinh Tinh chen vào giữa Hứa Lạc và Trương Chí Hằng, ôm lấy bả vai Hứa Lạc, chỉ vào mình mà nói: "Bạn bè của A Lạc chất lượng vẫn luôn rất cao, điểm này có thể nhìn ra từ trên người của bỉ nhân đây, tôi và A Lạc chính là bạn bè lâu năm rồi."
"Xì." Trần Quốc Vinh và Trương Chí Hằng đối với hành vi không biết xấu hổ này của hắn mà giơ ngón tay giữa lên tỏ vẻ khinh bỉ.
"Tôi đã hẹn với hắn trước rồi, cho nên để tôi hỏi ý kiến của hắn đã, hắn cũng là cảnh sát." Hứa Lạc cầm điện thoại lên gọi cho Lý Văn Bân: "Văn Bân, tối nay còn có ba người bạn ở trường cảnh sát muốn hẹn tôi đi uống một chén, cậu xem có tiện không nếu mọi người cùng nhau?"
"Có thể chứ, cậu đồng ý làm bạn, chắc hẳn cũng không phải là hạng người bình thường, vừa hay dẫn đến để tôi làm quen một chút, người đông thì càng náo nhiệt." Lý Văn Bân sảng khoái đồng ý: "Vậy hẹn ở Loan Tử..."
Sau khi cúp điện thoại, Hứa Lạc nhìn Trần Quốc Vinh mấy người mà nói: "Hắn đã đồng ý, nói tối nay ở Loan Tử vừa hay có quán bar mới khai trương, hẹn chúng ta 9 giờ gặp."
"Cậu nói Văn Bân, không phải là Lý Văn Bân ở Tây Cửu Long đó chứ?" Trần Quốc Vinh hỏi một câu.
Hứa Lạc khẽ gật đầu: "Chính là hắn."
"A Lạc, người bạn này của cậu thật là có máu mặt đó." Trương Chí Hằng hiển nhiên cũng đã từng nghe nói đến hắn.
Chỉ có Châu Tinh Tinh là ngơ ngác: "Này, các cậu nói cái người Lý Văn Bân này nghe giống như rất là ghê gớm?"
Phi Hổ đội so với những ngành khác thì tương đối kín tiếng hơn, hắn không biết Lý Văn Bân cũng là chuyện bình thường.
"Con trai độc nhất của Trợ lý Trưởng phòng Cao cấp Cảnh vụ Lý Thụ Đường, cậu nói hắn ghê gớm không?" Trương Chí Hằng vỗ bờ vai của hắn: "Thái tử gia của giới cảnh sát người Hoa đó."
"Quả nhiên là đủ ghê gớm." Châu Tinh Tinh vô ý thức khẽ gật đầu, sau đó lại mặt mày hớn hở: "Tôi đã sớm nói bạn của A Lạc đều giống như tôi, đều là người có chất lượng cao."
Lý Văn Bân chất lượng cao = Bạn của Hứa Lạc đều là chất lượng cao.
Hắn cũng là bạn của Hứa Lạc = Hắn cũng là nam tính chất lượng cao.
Phép tính này không có vấn đề gì chứ.
"Thôi đi, người ta là chất lượng cao, còn cậu thì nhiều lắm cũng chỉ là đái tháo đường mà thôi." Trương Chí Hằng bĩu môi.
Trần Quốc Vinh xen vào: "Này, hắn có nói quán bar kia tên gì không, tôi sợ đến lúc đó đến lại không tìm thấy, mỗi ngày đều có quán bar mới khai trương."
Hứa Lạc đáp: "Hình như là... Đông Mạn."
"OK, vậy thì mọi người đêm nay không gặp không về."
Bạn cần đăng nhập để bình luận