Chư Thiên Từ Hồng Kông Thế Giới Bắt Đầu

Chương 52: Nổi giận Anh quốc thân sĩ William

**Chương 52: Sự phẫn nộ của quý ông Anh quốc William**
Ba năm chén rượu vừa xuống bụng, lại thêm thức nhắm mới ra lò, Hứa Lạc cùng Đại Ngốc trò chuyện rất vui vẻ, từ Đại Ngốc biết được không ít chuyện thú vị trên giang hồ.
Nào là Ô Nha của Đông Hưng thích hất bàn, vợ của Cam Địa nhà Nghê gia là lão bà có gian díu với anh em Quốc Hoa của hắn, mã phu Jimmy của Hòa Liên Thắng lúc nào cũng ôm khư khư sách vở tài chính không rời, trên đường cười nhạo hắn là muốn đưa mã phu làm ăn lớn mạnh, mưu đồ lên sàn...
"Không ngờ tin tức của ngươi lại linh thông như vậy, sau này ta phá án có việc cần dùng đến ngươi, ngươi phải chiếu cố nhiều hơn đó." Hứa Lạc nâng chén rượu lên ra hiệu.
"Hứa sir, không phải ta nổ đâu, trên giang hồ với ta mà nói thì không có bí mật, tỉ như chuyện vợ Cam Địa tư thông với Quốc Hoa, trừ ta ra, thật sự không có mấy ai biết đâu." Đại Ngốc vỗ ngực, cụng ly với Hứa Lạc: "Cần dùng đến chỗ nào, ngài cứ mở miệng."
Khoảng một giờ sau, Hoàng Bỉnh Diệu gọi điện tới: "Tiền ta đã chuyển cho ngươi rồi, không được phép lấy chuyện Hà Mẫn ra uy h·i·ế·p ta nữa, đồ vương bát đản, giải quyết xong thì mau chóng về sở cảnh sát gặp ta, ta có chuyện muốn nói với ngươi."
"Tí nữa nói." Hứa Lạc cúp điện thoại, đưa lại thẻ cho Đại Ngốc: "Có tiền rồi, đi quẹt đi."
"Hứa sir, thật ra không cần thiết đâu, không phải chỉ là một chiếc xe thôi sao, ta làm nghề này, ngài thích chiếc nào cứ lái đi là được." Đại Ngốc nhìn tấm thẻ được đưa tới, vẻ mặt bất đắc dĩ, dang hai tay ra.
Hứa Lạc ném thẻ lên bàn, dõng dạc nói: "Ta, Hứa mỗ, một thân chính khí, tuyệt đối không làm chuyện t·h·a·m ô nhận hối lộ, nên bao nhiêu là bấy nhiêu!"
Nhận hối lộ thì cũng phải nhận món lớn, cái món cỏn con mấy vạn này, còn không thể cản được việc hắn tuân thủ luật p·h·á·p.
"Hứa sir, là dân trong nghề, ta cũng không thể không thừa nhận Hồng Kông có một cảnh s·á·t như ngài, thật sự là phúc khí mà." Đại Ngốc vẻ mặt khâm phục, cầm lấy thẻ ngân hàng trên bàn đưa cho đàn em: "Đi làm cho thỏa đáng ngay."
Rất nhanh, đàn em liền mang thẻ ngân hàng, hóa đơn, cùng với các loại thủ tục, chứng từ mua xe về.
Mọi thứ làm thỏa đáng xong, Hứa Lạc lái xe rời đi.
"Hứa sir đi thong thả nhé." Đại Ngốc cười đứng tại chỗ, đưa mắt nhìn theo xe hòa vào dòng xe cộ, sau đó mới thu hồi ánh mắt, vừa vặn trông thấy năm gã lưu manh vất vưởng đi về phía mình, trực giác mách bảo hắn là bọn chúng nhắm vào mình mà đến: "Mau đi gọi người đến đây."
Mặc kệ năm gã nhóc con kia muốn làm gì, hắn cứ chuẩn bị thêm người, luôn luôn là không có gì sai.
...
Tổng bộ cảnh s·á·t Hồng Kông, điều tra viên cao cấp William của tổ phòng chống m·a t·úy bưng cà phê đi về phía văn phòng, trên đường đi luôn cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn mình là lạ.
Bất quá hắn sẽ không để ý đến cách nhìn của đám người Hoa da vàng kia, cho nên cũng không để trong lòng.
Qua mấy tiếng lên men, việc Chu Tuệ Nhi muốn dùng quy tắc ngầm với Hứa Lạc nhưng bị cự tuyệt, dưa lớn này thông qua đủ loại con đường đã bắt đầu lan truyền trong giới cảnh s·á·t người Hoa.
Bát quái từ trước đến nay là thứ lan truyền nhanh nhất.
Cho nên mấy người này mới nhìn William với ánh mắt kỳ quái, bởi vì đều hả hê trên nỗi đau của người khác, xem hắn như trò cười.
William đối với việc này hoàn toàn không hay biết, trở lại văn phòng vừa ngồi xuống, điện thoại trên bàn hắn liền đổ chuông.
"Alo, A Pitt, ngươi gọi cho ta có chuyện gì không? Không phải là hẹn ta đi chơi bowling đấy chứ? Bộ phận chính trị các ngươi gần đây rảnh rỗi vậy sao?" Vừa nhấc điện thoại, William bắt chéo hai chân, giọng nói nhẹ nhàng.
"Tiểu nhị, ta vốn định an ủi ngươi, nhưng mà nghe giọng điệu của ngươi dường như tâm tình còn rất không tệ?"
William sững sờ: "An ủi ta?"
"Ngươi còn chưa biết à?" Pitt rất ngạc nhiên, sau đó nhanh chóng kể chuyện Chu Tuệ Nhi cho hắn nghe: "Chính là như vậy, ngươi ổn chứ huynh đệ, William?"
Sắc mặt William tái mét, rồi lại tím ngắt, hắn hiện tại rốt cuộc ý thức được vừa rồi vì sao đám người Hoa đáng c·hết kia lại nhìn hắn với ánh mắt tràn đầy thâm ý như vậy.
Bởi vì hắn đã trở thành một trò cười!
"Bụp" một tiếng, hắn cúp điện thoại.
Nhưng một giây sau điện thoại lại vang lên, hắn vừa chuẩn bị nhấc máy, mới phát hiện lần này là điện thoại di động.
"William, ô ô ô, ta bị cái tên đáng c·hết kia ức h·i·ế·p, ta suy nghĩ rất lâu, cảm thấy nhất định phải giải thích với anh..." Chu Tuệ Nhi trong điện thoại nức nở đem chuyện từ đầu đến cuối kể cho William nghe.
William sau khi nghe xong, giọng điệu không có chút dao động nào: "Ngươi đừng quá đau khổ, vấn đề này ta sẽ giải quyết."
"Thật sao William? Ta biết mà, biết ngay ngươi khẳng định có biện pháp." Đầu dây bên kia, Chu Tuệ Nhi mừng rỡ không thôi, giọng nói cũng nhẹ nhõm đi không ít.
William ôn nhu nói: "Đương nhiên rồi, em yêu, bây giờ em đến phòng làm việc của ta một chuyến được không?"
"Ừm ừm." Chu Tuệ Nhi liên tục đáp.
Chờ sau khi cúp điện thoại, sắc mặt William đã sớm u ám đến đáng sợ, giải quyết vấn đề một cách đơn giản nhất chính là giải quyết kẻ tạo ra vấn đề.
Vấn đề này là Chu Tuệ Nhi tạo ra, cho nên trước hết phải giải quyết nàng, giảm bớt ảnh hưởng của việc này đối với bản thân.
Còn có gã người Hoa cảnh s·á·t trưởng đáng c·hết kia nữa, có lẽ việc này không sai ở hắn, nhưng hắn lại khiến mình mất mặt, nhất định phải nhận lấy cơn thịnh nộ của mình!
Hai mươi phút sau, bên ngoài vang lên một tràng xôn xao bàn tán, William đứng dậy đi ra ngoài văn phòng, vừa vặn trông thấy Chu Tuệ Nhi một tay che mặt, đi về phía mình.
Mà khi thấy William, đám cảnh s·á·t viên vốn đang bàn tán xôn xao về Chu Tuệ Nhi lập tức ngậm miệng lại.
"William, chúng ta vào trong rồi nói." Trông thấy thân hình cao lớn của William, Chu Tuệ Nhi trong nháy mắt như tìm được người tâm phúc, không kìm được mà nhào vào n·g·ự·c hắn.
William nghiêng người né tránh, đồng thời trở tay tát một cái, bốp một tiếng, Chu Tuệ Nhi loạng choạng sang bên, gò má trắng nõn của nàng dần dần sưng đỏ, xuất hiện mấy dấu ngón tay đỏ tươi.
Tê——
Mọi người đều hít sâu một hơi.
"Lạt thủ tồi hoa" à, quỷ lão đúng là hung ác.
Chu Tuệ Nhi trực tiếp bị đánh đến đờ đẫn, nàng che mặt, khó có thể tin nhìn William: "William anh..."
"Im ngay! Đồ tiện nhân!" William gầm thét một tiếng, ngắt lời nàng, chỉ vào nàng, lạnh lùng nói: "Không ngờ ngươi làm ra loại chuyện này mà còn có mặt mũi đến tìm ta, ta hiện tại chính thức thông báo cho ngươi, chúng ta chia tay!"
Dứt lời, hắn quay người vào văn phòng, đóng sầm cửa lại, bỏ mặc Chu Tuệ Nhi ở bên ngoài.
Đầu Chu Tuệ Nhi ong ong, cắn chặt môi đỏ, thân thể mềm mại không ngừng run rẩy, đến lúc này, nàng ta còn không hiểu sao, William cố ý gọi nàng tới, chính là muốn trước mặt thuộc hạ của hắn công khai chia tay với nàng.
Nhiều người như vậy đều trông thấy, vậy thì không đến một ngày, toàn bộ đội cảnh s·á·t đều sẽ biết William không còn quan hệ gì với nàng nữa.
Hắn như vậy liền có thể rũ sạch quan hệ, giảm bớt ảnh hưởng mà mình có thể gây ra cho hắn, mà chính mình thì lại giống như một kẻ ngu ngốc chạy tới phối hợp, trở thành công cụ của hắn.
Khi Hứa Lạc nói William sẽ chia tay với nàng, nàng còn không tin, cho rằng Hứa Lạc căn bản không hiểu rõ William, người là một quý ông Đại Anh. Bây giờ ngẫm lại, nàng quả thật giống như một chuyện tiếu lâm, không đúng, nàng vốn dĩ đã sớm trở thành trò cười.
Chu Tuệ Nhi cười tự giễu, bụm mặt nhìn cửa văn phòng đóng chặt của William, sau đó quay người rời đi.
Nàng ta vừa đi, sau lưng liền bùng nổ, đám người nhao nhao bàn tán.
Ăn dưa, chính là bản tính của con người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận