Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?

Chương 95: Thành ý

"Chương 95: Thành ý
“Cưới… Cưới ngươi?” Lâm Xuyên nhìn Thanh Xu mặc áo cưới đỏ, cẩn trọng dò hỏi.
“Tần lang quả nhiên còn nhớ rõ.” Thanh Xu cười nhẹ, ngay lập tức, âm phong dừng lại, nhiệt độ xung quanh cũng trở lại bình thường.
“Cái kia… Đó là đương nhiên.” Lâm Xuyên lặng lẽ tự lau mồ hôi lạnh.
“Vậy chúng ta bây giờ liền thành hôn đi!” Thanh Xu mong chờ nhìn Lâm Xuyên.
“????” Không phải chứ, ta tới đây đến một mảnh gương vỡ cũng không thấy, liền phải đem mình dâng vào? Lâm Xuyên trong lòng điên cuồng gào thét.
“Ngươi yêu ta sao?” Lâm Xuyên không trả lời Thanh Xu, mà hỏi lại nàng một câu rõ ràng.
“Yêu!” Thanh Xu gần như không chút do dự đáp.
“Thế nhưng, ta không thấy thành ý từ ngươi.”
“Ngươi muốn thành ý gì?”
“Đem vật trân quý nhất trên người ngươi cho ta.” Lâm Xuyên trực tiếp hóa thân thành bậc thầy PUA, ý đồ lừa Âm Dương Luân Hồi Kính vào tay.
“Vật trân quý nhất?” Thanh Xu suy nghĩ, đột nhiên cúi đầu ngượng ngùng, ấp úng nói: “Tần lang không cần gấp, ta luôn giữ nó cho ngươi, đêm tân hôn sẽ là của ngươi.”
Lâm Xuyên: “??????”
“Ai.” Lâm Xuyên bất đắc dĩ thở dài, kế này không thành, đúng là mệnh trời!
“Tần lang cứ ngồi nghỉ một lát, ta đi trang điểm đã.” Thanh Xu vung tay một cái như ảo thuật, bộ bàn đá ghế đá liền xuất hiện trong sân.
Sau đó, Thanh Xu không để ý Lâm Xuyên, bước vào trong phòng cổ trạch.
Thấy Thanh Xu rời đi, Lâm Xuyên bước đến ghế đá, từ từ ngồi xuống, suy nghĩ kế hoạch tiếp theo.
“Hay là trực tiếp hỏi nàng lấy?”
“Không nên không nên, mục đích quá rõ, nàng sẽ cảnh giác.”
“Vậy thì…”...
Sau khi bác bỏ hàng loạt ý tưởng, Lâm Xuyên đột nhiên nghĩ ra một biện pháp mà hắn cho là không có sơ hở. Thế là hắn lập tức đi về phía phòng Thanh Xu bước vào.
“Thanh…”
Lời của Lâm Xuyên còn chưa nói hết đã bị Thanh Xu cắt ngang.
“Tần lang đã nóng lòng thế sao? Đến mức không đợi được một lát?” Thanh Xu nói nhỏ nhẹ, khóe miệng mang theo nụ cười nhàn nhạt.
“Vậy ta đi nhé?” Nhìn Thanh Xu trang điểm trước gương đồng với hoa văn lửa phượng hoàng, Lâm Xuyên tức giận nói. Thật không hiểu người này suốt ngày nghĩ gì trong đầu.
“Đã đến đây rồi, Tần lang giúp ta chải tóc nhé?” Thanh Xu khẽ hỏi.
“Được thôi.” Lâm Xuyên bước nhanh đến, cầm lược bắt đầu chải tóc loạn xạ cho Thanh Xu. Dù sao mình đến đây là vì tìm nàng, nịnh bợ nàng một chút, lát nữa mở lời chuyện khác cũng dễ hơn.
Nhìn gương mặt tuyệt mỹ trong gương, Lâm Xuyên không khỏi khựng lại, phải nói, ngoài việc trông hơi giống quỷ, Thanh Xu về nhan sắc không hề thua kém sư phụ.
“Đẹp không?” Thanh Xu hơi nghiêng đầu, thấy Lâm Xuyên ngẩn người nhìn mình trong gương thì khẽ cười.
“Đương nhiên là đẹp rồi.” Lâm Xuyên nói từ đáy lòng.
“Tần lang cũng rất tuấn tú, thiếp thân nhìn mãi không chán.” Thanh Xu nói với vẻ mặt thành thật, làm Lâm Xuyên cũng hơi đỏ mặt.
“Khụ khụ, cũng tàm tạm thôi!” Lâm Xuyên liếc nhìn bản thân anh tuấn tiêu sái trong gương, khóe miệng không tự chủ hơi nhếch lên.
“Đúng rồi… Đúng rồi, hôn lễ của chúng ta có ai đến xem không?” Lâm Xuyên đang bị Thanh Xu tâng bốc đến suýt chút mất phương hướng, đột nhiên tỉnh táo, vừa giúp Thanh Xu chải tóc vừa hỏi một cách tự nhiên.
“Đương nhiên không có, hai ta kết thành phu thê dưới sự chứng kiến của trời đất là được, cần người ngoài làm gì?” Thanh Xu nghi hoặc liếc nhìn Lâm Xuyên.
“Hôn lễ mà, đương nhiên là náo nhiệt một chút cho vui, ta mong hôn lễ của chúng ta có người khác tham dự.” Lâm Xuyên từng bước dẫn dắt.
“Người khác sao? Nhưng mà ta... bên cạnh ta chỉ có một mình ta.” Thanh Xu có vẻ sợ Lâm Xuyên không vui, giọng điệu yếu ớt.
“????” Lâm Xuyên hoàn toàn ngơ ngác, ngay sau đó hắn lập tức không từ bỏ mà hỏi: “Gần đây ngươi có thấy ai khác không?”
“Người khác ư?” Thanh Xu trầm tư.
“Trước đó không lâu có một nữ tử tới đây, vừa đến đã trực tiếp cho ta một kiếm, ta định ra dạy cho nàng một bài học thì nàng bị người ta khống chế tâm trí mang đi. Về sau thì…” Thanh Xu nhìn Lâm Xuyên với ánh mắt sâu thẳm rồi không nói thêm gì.
“Người đó trông như thế nào, ngươi còn nhớ không?” Lâm Xuyên kích động hỏi, đồng thời động tác chải đầu cũng mạnh hơn.
“Tần lang quan tâm nàng ta sao?” Không biết có phải do chải đầu mạnh quá hay không mà lông mày Thanh Xu nhíu lại.
“Hiếu kỳ thôi, đơn thuần là hiếu kỳ.” Lâm Xuyên ngượng ngùng cười.
“Nữ tử kia mặc váy trắng cầm kiếm, kiếm ý hơi lạnh lùng, nhìn sức mạnh lúc nàng bổ vào giường ta thì hẳn là kiếm tu xuất sắc.” Giọng Thanh Xu có chút lạnh nhạt, dường như không vui.
“Quả nhiên là sư phụ. Nhưng nhìn giọng điệu của nàng thì căn bản không giống là nàng bắt sư phụ đến đây.”
“Chẳng lẽ từ đầu đến cuối lão đăng đó đã bày kế hãm hại chúng ta?”
“Không có lý gì cả, chẳng lẽ hắn có thể tiên liệu được, biết rõ chúng ta sẽ vào đây tìm người?”
Lúc này Lâm Xuyên tâm loạn như ma, nhất thời mất hết đầu mối.
“Tần lang, lòng ngươi rối bời.” Thanh Xu quay đầu né tránh bàn tay đang chải đầu của Lâm Xuyên, rồi ôm chặt lấy hắn, để hắn ngồi lên chân mình.
“Cái này… Nơi này hơi ngột ngạt, ta ra ngoài hít thở một chút.” Nhìn gương mặt gần kề mình, tim Lâm Xuyên không khỏi đập nhanh. Vội vàng đứng dậy khỏi đùi Thanh Xu rồi trốn chạy khỏi phòng.
“Ngươi đúng là hắn.” Thanh Xu ngây ngốc nhìn bóng lưng Lâm Xuyên rời đi, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Hô ~” Lâm Xuyên ra đến sân, thở mạnh ra một hơi trọc khí.
Đầu hắn lúc này vẫn còn mơ màng. Không tìm thấy sư phụ, mình còn bị mắc kẹt, lão đăng kia có vẻ như là kẻ xấu, sư tỷ và Ly tỷ tỷ không biết có gặp nguy hiểm không.
“Trời ạ, đây là cái vận mệnh xui xẻo gì của ta vậy!” Lâm Xuyên khóc không ra nước mắt.
Bên nhà gỗ.
Giang Uyển Oánh lạnh lùng nhìn lão giả trước mặt, tay hơi tụ lực, hễ có gì đó không đúng là cô sẽ ra tay.
“Không cần phải cẩn thận như thế, cứ ngủ một giấc đi!” Lão giả lắc đầu, từ từ châm một điếu thuốc lá sợi.
Lời lão vừa dứt, Giang Uyển Oánh liền cảm thấy trời đất quay cuồng. Lão giả trong mắt cô trở nên mờ ảo, bóng dáng phảng phất như đang vặn vẹo trong không gian.
“Rầm!” Giang Uyển Oánh ngã xuống đất, bất tỉnh nhân sự.
Sau đó, da mặt lão giả kia run lên, lớp da bắt đầu từ trong ra ngoài nứt vỡ, một nữ tử với thân hình đầy đặn từ trong chui ra.
“Ngột ngạt chết lão nương, da người này khó dùng thật.” Nữ tử chán ghét đá một cước vào lớp da người dưới đất, sau đó lại liếc qua Giang Uyển Oánh và Ly Nguyệt đang nằm.
“Mang đến mật thất, nhốt chung với người ta mang về trước.” Nữ tử hờ hững ra lệnh, sau đó cầm lấy tẩu thuốc, đột nhiên hít một ngụm rồi nhìn ra ngoài phòng với vẻ say mê.
Trong phòng không biết từ lúc nào xuất hiện một đám người giấy, sau khi nghe lệnh của nữ nhân thì bọn chúng cử động cứng đờ nâng Giang Uyển Oánh và Ly Nguyệt lên, hướng về mật thất mà đi...
Bạn cần đăng nhập để bình luận