Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?

Chương 116: Đánh đập

Nghe Lâm Xuyên nói xong, sự căng thẳng trong lòng Từ Hàn Y bỗng dịu đi đôi chút. Trong con ngươi nàng ánh lên một cảm xúc phức tạp, vừa có chút may mắn, lại ẩn chứa một tia bất an khó phát hiện.
"Xuyên Nhi, con còn nhỏ, chuyện đạo lữ chưa cần vội. Con và Oánh Nhi bây giờ nên tập trung vào việc nâng cao tu vi, chuyện tình cảm sẽ chỉ cản trở việc tăng tiến cảnh giới của hai con."
Từ Hàn Y tỏ vẻ "Ta đều là vì các con", hết lòng khuyên nhủ Lâm Xuyên.
"Vậy có nghĩa là chỉ cần con đạt cảnh giới cao hơn, con có thể cưới sư tỷ sao?" Lâm Xuyên đầy mong đợi nhìn Từ Hàn Y.
Từ Hàn Y: "???"
Nhiệt độ trong phòng lại một lần nữa hạ xuống nhanh chóng, cái lạnh thấu xương lan tỏa khắp không gian, khiến người ta không khỏi rùng mình.
"Xuyên Nhi." Giọng nói lạnh lùng của Từ Hàn Y vang lên, lông tơ của Lâm Xuyên trong nháy mắt dựng đứng, như có một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng lên trên. Hắn vô thức run rẩy cả người, vẻ mong chờ ban đầu cũng cứng đờ lại, ánh mắt ẩn hiện vài phần lo lắng.
"Sư phụ, sao... sao vậy ạ?"
"Nghe nói vết thương của con đã gần như hồi phục?"
"Cũng gần như rồi ạ..."
"Vậy thì tốt, con với ta ra ngoài đối luyện một chút, để ta xem thử thời gian này con tiến bộ thế nào."
"... "
Vầng trăng bạc cong lưỡi liềm lơ lửng trên không, ánh trăng lạnh lẽo bao phủ mặt đất. Điểm xuyết ánh sao lấp lánh, tựa những viên bảo thạch sáng ngời được khảm lên bầu trời đêm mênh mông.
"A!"
Giữa cánh đồng hoang vắng, một tiếng kêu thảm thiết đột nhiên phá tan sự yên tĩnh của màn đêm. Chỉ thấy một thiếu niên áo đen mặt mày bầm dập bị một nữ tử váy trắng giẫm dưới chân.
"Xuyên Nhi, thực lực của con chỉ có thế thôi sao?"
"Sư phụ, người là Độ Kiếp cảnh đánh con Kim Đan cảnh, như vậy không công bằng!"
"Khi đối đầu với địch, ai sẽ để ý tới cảnh giới của con chứ?"
"... "
Sáng sớm hôm sau.
Lâm Xuyên toàn thân quấn băng vải, nằm trên giường trong khách sạn, bất động.
"Xuyên Nhi, uống thuốc nào." Từ Hàn Y bưng một bát linh dược, từ từ đi về phía Lâm Xuyên trên giường.
"..." Lâm Xuyên vừa thấy Từ Hàn Y, theo phản xạ liền rụt người về phía sau giường, cả người run rẩy.
Trận đối luyện kia, nói đúng hơn thì đơn giản chỉ là một cuộc ẩu đả tàn khốc! Lâm Xuyên đáng thương từ nửa đêm đã bị Từ Hàn Y đơn phương điên cuồng đánh, kéo dài cho đến khi trời hửng sáng. Trong đêm dài dằng dặc ấy, Lâm Xuyên như chìm trong ác mộng, không hề có sức phản kháng, chỉ có thể để mặc Từ Hàn Y trút mưa công kích lên người mình.
"Xuyên Nhi ngoan, con cũng biết, vi sư luôn luôn yêu thương con nhất, chỉ là dạo gần đây tâm tình vi sư không tốt lắm, nên mới..."
Từ Hàn Y thấy Lâm Xuyên hành động, trong lòng không khỏi khẽ run lên. Tối qua không hiểu sao tâm tình của nàng lại đặc biệt tệ. Tựa như có một ngọn lửa vô danh bùng cháy trong lòng, khiến nàng bực bội không yên.
Nhưng sau đó, nàng lại vô cùng hối hận, đặc biệt là khi thấy ánh mắt tràn đầy sợ hãi của Lâm Xuyên nhìn mình, trong lòng như bị dao cứa, vô cùng khó chịu.
Lâm Xuyên không nói gì, không phải hắn không muốn mà là miệng đang bị băng vải quấn kín.
Nhìn lớp băng vải dày cộp che kín miệng Lâm Xuyên, Từ Hàn Y nhẹ nhàng đặt bát linh dược xuống bàn, sau đó chậm rãi tiến đến bên Lâm Xuyên.
"Xuyên Nhi. Ta giúp con tháo..."
Khi Từ Hàn Y vừa định đưa tay chạm vào Lâm Xuyên, lại phát hiện mắt Lâm Xuyên nhắm chặt trong nháy mắt, thân thể căng thẳng như dây cung, khẽ run lên.
Bàn tay ngọc thon thả nàng vừa mới vươn ra như bị Định Thân Chú, cứng đờ giữa không trung, rất lâu vẫn không thể hạ xuống.
"Xuyên Nhi đây là sợ ta..." Từ Hàn Y tim đau như cắt.
Rất lâu sau, Lâm Xuyên thấy không có chuyện gì xảy ra, mới cẩn thận từ từ mở mắt. Chỉ thấy Từ Hàn Y lẳng lặng ngồi bên giường, hốc mắt đỏ hoe, đang tràn ngập áy náy nhìn hắn.
"Ngô... Ngô..." Lâm Xuyên muốn nói gì đó, nhưng băng vải quấn quanh miệng quá chặt.
Đến bước đường cùng, hắn đành dùng linh khí chấn nát toàn bộ băng vải. Trong nháy mắt, một Lâm Xuyên mặc quần đùi, toàn thân bầm tím, đầy thương tích xuất hiện trước mặt Từ Hàn Y.
"Sư phụ..." Lâm Xuyên chưa kịp dứt lời đã bị Từ Hàn Y lập tức ngã nhào lên giường.
"Xuyên Nhi đừng sợ ta có được không, ta cam đoan sẽ không bao giờ như vậy nữa..."
Từ Hàn Y khóc đến lê hoa đái vũ, những giọt nước mắt to như hạt đậu không ngừng rơi từ khuôn mặt xinh đẹp của nàng, xẹt qua gò má, tí tách rơi xuống lồng ngực Lâm Xuyên.
"Tê~" Lâm Xuyên hít một hơi sâu, không sai, nước mắt rơi trúng vết thương, đau!
"Xuyên Nhi nếu trong lòng có oán, vậy ta cho Xuyên Nhi đánh lại được không?"
Thấy Lâm Xuyên dưới thân vẫn đang run rẩy, Từ Hàn Y cũng không còn quan tâm đến mặt mũi nữa, nàng chỉ muốn Lâm Xuyên không còn sợ hãi nàng.
"Nếu như sư phụ còn không bắt đầu, con sợ mình đau chết thành oán linh mất."
Lâm Xuyên cau mày, nếu thân thể hắn bây giờ còn hoạt động được thì hắn thực sự rất muốn đấm cho Từ Hàn Y một trận.
Trận đòn tối qua, nếu nói Từ Hàn Y ra tay hung ác thì hắn cũng không bị đánh đến nội thương, gãy tay gãy chân. Còn nếu nói không hung ác thì hắn lại toàn thân đều là vết thương da thịt, trong vết thương còn lưu lại kiếm ý băng sương, khiến vết thương hồi phục cực kỳ chậm, hắn chỉ có thể dùng Âm Dương kiếm ý của mình từ từ loại trừ.
"A? Vi sư... Không phải cố ý."
Nghe vậy, Từ Hàn Y liền vội vàng đứng lên, áy náy nhìn Lâm Xuyên.
"Được rồi, con không trách sư phụ, nếu sư phụ cảm thấy áy náy, vậy thì đồng ý cho con và sư tỷ ở bên nhau đi." Lâm Xuyên lắc đầu, không trách Từ Hàn Y, ngược lại trong mắt lại một lần nữa hiện lên ánh mắt chờ mong nhìn Từ Hàn Y.
Tuy Từ Hàn Y có đồng ý hay không cũng không thể ngăn cản tình cảm giữa hắn và Giang Uyển Oánh, nhưng Giang Uyển Oánh đã từng nói rõ ràng, nếu muốn kết làm đạo lữ thì cần có sự đồng ý của Từ Hàn Y. Lâm Xuyên đành phải cố gắng hết sức để thuyết phục Từ Hàn Y.
"Không... Không vội..."
Từ Hàn Y vốn định dứt khoát cự tuyệt, nhưng khi nàng đối diện với đôi mắt đầy chờ mong lại có chút lo lắng của Lâm Xuyên, không hiểu sao lời đến khóe miệng lại quỷ thần xui khiến sửa lại, giọng điệu cũng trở nên do dự.
"Nếu như ta cự tuyệt Xuyên Nhi thì Xuyên Nhi chắc chắn sẽ ghét ta mất?"
Lúc này, Từ Hàn Y rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan. Một mặt, nàng muốn chiếm lấy Lâm Xuyên cho riêng mình. Mặt khác, nàng cũng không muốn Lâm Xuyên ghét nàng.
"Sư tỷ à sư tỷ, ta thực sự đã cố gắng hết sức rồi!"
Thấy Từ Hàn Y vẫn trả lời nước đôi, Lâm Xuyên trong lòng thầm thở dài.
"Vậy được rồi, con nghe sư phụ."
Sư phụ nói không vội thì hắn có thể làm sao? Chỉ có thể về sau thương lượng với sư tỷ chuyện này thôi. Biết đâu việc này để sư tỷ nói thì hiệu quả sẽ tốt hơn. Dù sao hôm qua hắn vừa đề cập xong chuyện này thì đã bị Từ Hàn Y hành hung một trận, Lâm Xuyên đoán chừng Từ Hàn Y coi hắn như đại đệ tử tóc vàng lừa gạt nàng mất rồi…
Bạn cần đăng nhập để bình luận