Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 66: Tân nương
Chương 66: Tân nương
Hồi lâu sau.
Ánh sáng dịu đi, Lâm Xuyên chậm rãi mở hai mắt, trong mắt lóe lên một tia tinh quang. Hắn cảm nhận được trong cơ thể đang dâng trào một cỗ lực lượng cường đại chưa từng có.
Lúc này Lâm Xuyên, khí tức quanh người thu vào trong, nhưng lại như ẩn chứa vô vàn huyền cơ. Da thịt của hắn phát ra những đường vân âm dương ẩn hiện, một nửa hiện lên màu đỏ rực nóng bỏng như ngọn lửa đang cháy, nửa còn lại thì thâm thúy xanh lam như băng xuyên cực hàn. Những đường vân này không hề bất động mà như có sinh mệnh, chậm rãi lưu động, tỏa ra khí tức thần bí và cổ xưa.
Đôi mắt của hắn sâu thẳm như biển cả, trong con ngươi mắt trái dường như có một vầng mặt trời vàng óng cháy rực, còn trong con ngươi mắt phải thì như có một vầng trăng lạnh lẽo treo cao, ánh mắt di chuyển giữa hai con ngươi, âm dương giao hòa, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Mái tóc hắn tung bay trong gió, mỗi sợi đều lấp lánh ánh sáng âm dương hai màu, như thể được vẽ nên từ những nét bút tinh tế nhất giữa trời đất tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
Lâm Xuyên hơi nắm tay lại, một cỗ áp lực vô hình trong nháy mắt lan tỏa ra xung quanh. Thân thể hắn như đã kết nối một cách kỳ diệu với cả trời đất, có thể cảm nhận rõ ràng sự lưu động và biến hóa của âm dương nhị khí. Mỗi khi vung tay, đều có Âm Dương chi lực đi theo, như thể hắn đã hóa thân thành đạo âm dương, siêu phàm thoát tục, vượt lên trên chúng sinh.
"Tu vi không những hồi phục mà dường như còn đạt tới đỉnh phong Kim Đan. Có phải do công pháp của Bạch Chỉ?" Lâm Xuyên không khỏi nhớ lại bảy ngày điên cuồng bên Bạch Chỉ.
Sau đó. Lâm Xuyên nhìn vào bên trong cơ thể, phát hiện Âm Dương Khí Toàn trong đan điền đã trở về vị trí cũ. Cơ thể hắn hấp thụ và cảm ứng âm dương nhị khí cũng trở nên mạnh mẽ hơn, điều mà trước đây Vô Cấu tiên thể chưa từng có.
"Ta dường như đã thức tỉnh một loại thể chất kỳ lạ nào đó?"
Suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không có kết quả, Lâm Xuyên cũng từ bỏ việc xoắn xuýt về vấn đề thể chất, dù sao việc này đối với hắn cũng không có gì bất lợi.
"Ô ô ô ~" một âm thanh ai oán truyền đến tai, Lâm Xuyên luôn có cảm giác đã nghe thấy ở đâu đó.
Lập tức, theo bản năng, hắn nhìn về hướng âm thanh phát ra. Chỉ một cái nhìn này, Lâm Xuyên thực sự giật mình. Hắn phát hiện thị lực của mình vậy mà có thể xuyên thấu vách tường, đến một gian phòng khác!
"Đây là? Thấu thị? !" Lâm Xuyên đương nhiên biết năng lực này có ý nghĩa gì, khi còn bé hắn còn từng mơ mộng về việc có được siêu năng lực này, kết quả không ngờ rằng sau khi thân thể bị đoàn Âm Dương Khí Toàn kia tẩy rửa lại có thể thực hiện giấc mơ hồi bé.
Lâm Xuyên tập trung thị lực về phía nơi phát ra âm thanh, kết quả phát hiện mình nhiều nhất chỉ có thể nhìn thấy tình hình sát vách, còn xa hơn thì ánh mắt không thể xuyên qua được.
"Xem ra cũng có giới hạn về khoảng cách. Với lại, năng lực này hình như không thể tùy ý sử dụng." Lâm Xuyên nhắm mắt lại, xoa nhẹ mi tâm. Mở mắt ra lần nữa, mắt lại trở về trạng thái ban đầu, không còn khả năng xuyên thấu.
"Chuyện gì thế này?" Lâm Xuyên vẫn không thể nào giải thích được.
Sau khi không ngừng thử nghiệm, Lâm Xuyên cuối cùng đã biết rõ cách sử dụng "Thấu thị" này. Chỉ cần mỗi lần hắn tập trung nhìn chăm chú vào một vật thể nào đó, ánh mắt có thể xuyên qua, còn nếu chỉ tùy ý quét qua thì sẽ không phát động "Thấu thị".
Lâm Xuyên quyết định gọi năng lực "thấu thị" đột nhiên thức tỉnh này là "Linh thị chi nhãn". Linh thị chi nhãn mỗi lần chỉ duy trì được ba nhịp thở. Nếu vượt quá thời gian này, nhẹ thì đầu óc choáng váng, nặng thì mi tâm đau nhói, mắt đổ máu. Sau khi ba nhịp thở qua đi, cần nghỉ ngơi thật tốt một lúc, rồi mở ra lần nữa mới không bị tác dụng phụ.
"Xem ra thời gian duy trì linh thị chi nhãn có liên quan đến tinh thần lực." Lâm Xuyên xoa xoa khóe mắt đang rỉ máu tươi, âm thầm suy đoán.
"Ô ô ô ~" tiếng khóc bi thương lại lần nữa truyền đến, lúc này Lâm Xuyên mới phát hiện thính lực của mình cũng trở nên cực kỳ tốt, dù sao trước đó hắn đã dùng thấu thị quan sát một lượt, phòng sát vách căn bản không có ai, hiển nhiên tiếng khóc ở cách hắn một khoảng.
"Tiếng khóc này là của tân nương mà tiểu nhị nói hôm nay sao? Không lẽ là bị bắt cóc?" Lâm Xuyên mở cửa phòng, bước ra hành lang, đi theo hướng tiếng khóc.
"Chính là chỗ này." Lâm Xuyên đứng lại trước một gian phòng dán chữ hỉ trên cửa.
Đêm khuya, tiếng khóc, cửa dán chữ hỉ lớn. Nếu Lâm Xuyên không ở trong giới tu tiên, chắc sẽ sợ đến chết khiếp, đây quả là quỷ tân nương trong truyền thuyết.
"Linh thị chi nhãn!" Lâm Xuyên mở mắt, trong nháy mắt bùng lên ánh sáng kỳ dị, ánh mắt xuyên qua cánh cửa, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.
Trong phòng, Dạ Tiêu Tiêu mặc áo cưới đỏ, nằm trên giường, tay chân bị trói, khó cử động. Xung quanh nàng, một đám tỳ nữ đứng canh giữ, hình như sợ nàng chạy mất.
"Dạ Tiêu Tiêu?" Nhìn thấy tân nương trên giường, nhất thời Lâm Xuyên không dám xác định có phải Dạ Tiêu Tiêu hay không, dù sao nơi này cách Thanh Dương quốc rất xa, không dựa vào trận truyền tống thì nàng ta không thể đến đây được. Hơn nữa Dạ Tiêu Tiêu trong trí nhớ của hắn có tai và đuôi lông xù, tân nương trước mắt thì không có.
Nhưng ngoài những đặc điểm đó ra, tân nương này lại có dáng vẻ rất giống Dạ Tiêu Tiêu, ngay cả tiếng khóc cũng rất giống.
"Nhìn tình trạng tân nương này, những kẻ canh giữ xung quanh hẳn không phải người tốt đẹp gì, thôi thì làm việc thiện vậy." Lâm Xuyên thu hồi ánh mắt, quyết định cứu tân nương đó ra.
"Vừa hay, có thể kiểm chứng thực lực hiện tại của ta." Đã quyết định, Lâm Xuyên liền gõ cửa phòng.
"Phanh phanh phanh!" Tiếng gõ cửa vang lên.
"Chúng ta không cần gì cả." Trong phòng, một tỳ nữ có vẻ là người đứng đầu nhìn cửa phòng đầy cảnh giác, giọng lạnh lùng nói.
"Khụ khụ, ta là tân lang phái tới đón tân nương, xin mở cửa." Lâm Xuyên bịa chuyện nói.
Bọn tỳ nữ: ? ? ? ?
Không phải chứ, tân lang đã chết rồi, ngươi nói là tân lang phái ngươi đến? Nói dối mà không cần nháp à?
"Thì ra là vậy, xin công tử đợi một lát, nô tỳ sẽ ra ngay."
"Phanh" một tiếng, một thanh trường kiếm vô cùng sắc bén như tia chớp trực tiếp xuyên thủng cánh cửa gỗ! Thanh kiếm này lóe hàn quang, mang theo khí thế bén nhọn, thẳng tắp đâm về phía Lâm Xuyên!
"Bang!" Một tiếng vang lên giòn giã, Lâm Xuyên trong nháy mắt được âm dương nhị khí bao bọc, như một tấm hộ thuẫn bảo vệ kín người. Đồng thời, chuôi kiếm bén nhọn kia đâm mạnh vào người Lâm Xuyên, nhưng khiến người ta kinh ngạc là, mũi kiếm không xuyên thấu được cơ thể mà va chạm với âm dương nhị khí trên người hắn, tạo ra một trận tia lửa chói mắt.
"Phòng ngự lại mạnh hơn rồi!" Lâm Xuyên cảm thán nói. Nếu đổi lại âm dương nhị khí trước đây, một kích vừa rồi có lẽ hắn đã không đỡ nổi.
Từ sau khi cơ thể được Âm Dương Khí Toàn kia tắm gội, khi vận dụng âm dương nhị khí dường như trở nên dễ dàng hơn, uy lực chiêu thức cũng mạnh hơn trước đây!
"Cùng lên!" Thấy Lâm Xuyên né được một kích của mình, tỳ nữ cầm đầu trong phòng sắc mặt thay đổi, lập tức hô lên với người bên cạnh.
Nghe được lệnh của tỳ nữ cầm đầu, những tỳ nữ khác liền rút trường kiếm bên hông ra, cùng nhau xông về phía Lâm Xuyên. Động tác của bọn họ nhịp nhàng, rõ ràng đã được huấn luyện nghiêm ngặt.
"Đêm tối!".
Hồi lâu sau.
Ánh sáng dịu đi, Lâm Xuyên chậm rãi mở hai mắt, trong mắt lóe lên một tia tinh quang. Hắn cảm nhận được trong cơ thể đang dâng trào một cỗ lực lượng cường đại chưa từng có.
Lúc này Lâm Xuyên, khí tức quanh người thu vào trong, nhưng lại như ẩn chứa vô vàn huyền cơ. Da thịt của hắn phát ra những đường vân âm dương ẩn hiện, một nửa hiện lên màu đỏ rực nóng bỏng như ngọn lửa đang cháy, nửa còn lại thì thâm thúy xanh lam như băng xuyên cực hàn. Những đường vân này không hề bất động mà như có sinh mệnh, chậm rãi lưu động, tỏa ra khí tức thần bí và cổ xưa.
Đôi mắt của hắn sâu thẳm như biển cả, trong con ngươi mắt trái dường như có một vầng mặt trời vàng óng cháy rực, còn trong con ngươi mắt phải thì như có một vầng trăng lạnh lẽo treo cao, ánh mắt di chuyển giữa hai con ngươi, âm dương giao hòa, khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Mái tóc hắn tung bay trong gió, mỗi sợi đều lấp lánh ánh sáng âm dương hai màu, như thể được vẽ nên từ những nét bút tinh tế nhất giữa trời đất tạo thành một bức tranh tuyệt mỹ.
Lâm Xuyên hơi nắm tay lại, một cỗ áp lực vô hình trong nháy mắt lan tỏa ra xung quanh. Thân thể hắn như đã kết nối một cách kỳ diệu với cả trời đất, có thể cảm nhận rõ ràng sự lưu động và biến hóa của âm dương nhị khí. Mỗi khi vung tay, đều có Âm Dương chi lực đi theo, như thể hắn đã hóa thân thành đạo âm dương, siêu phàm thoát tục, vượt lên trên chúng sinh.
"Tu vi không những hồi phục mà dường như còn đạt tới đỉnh phong Kim Đan. Có phải do công pháp của Bạch Chỉ?" Lâm Xuyên không khỏi nhớ lại bảy ngày điên cuồng bên Bạch Chỉ.
Sau đó. Lâm Xuyên nhìn vào bên trong cơ thể, phát hiện Âm Dương Khí Toàn trong đan điền đã trở về vị trí cũ. Cơ thể hắn hấp thụ và cảm ứng âm dương nhị khí cũng trở nên mạnh mẽ hơn, điều mà trước đây Vô Cấu tiên thể chưa từng có.
"Ta dường như đã thức tỉnh một loại thể chất kỳ lạ nào đó?"
Suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không có kết quả, Lâm Xuyên cũng từ bỏ việc xoắn xuýt về vấn đề thể chất, dù sao việc này đối với hắn cũng không có gì bất lợi.
"Ô ô ô ~" một âm thanh ai oán truyền đến tai, Lâm Xuyên luôn có cảm giác đã nghe thấy ở đâu đó.
Lập tức, theo bản năng, hắn nhìn về hướng âm thanh phát ra. Chỉ một cái nhìn này, Lâm Xuyên thực sự giật mình. Hắn phát hiện thị lực của mình vậy mà có thể xuyên thấu vách tường, đến một gian phòng khác!
"Đây là? Thấu thị? !" Lâm Xuyên đương nhiên biết năng lực này có ý nghĩa gì, khi còn bé hắn còn từng mơ mộng về việc có được siêu năng lực này, kết quả không ngờ rằng sau khi thân thể bị đoàn Âm Dương Khí Toàn kia tẩy rửa lại có thể thực hiện giấc mơ hồi bé.
Lâm Xuyên tập trung thị lực về phía nơi phát ra âm thanh, kết quả phát hiện mình nhiều nhất chỉ có thể nhìn thấy tình hình sát vách, còn xa hơn thì ánh mắt không thể xuyên qua được.
"Xem ra cũng có giới hạn về khoảng cách. Với lại, năng lực này hình như không thể tùy ý sử dụng." Lâm Xuyên nhắm mắt lại, xoa nhẹ mi tâm. Mở mắt ra lần nữa, mắt lại trở về trạng thái ban đầu, không còn khả năng xuyên thấu.
"Chuyện gì thế này?" Lâm Xuyên vẫn không thể nào giải thích được.
Sau khi không ngừng thử nghiệm, Lâm Xuyên cuối cùng đã biết rõ cách sử dụng "Thấu thị" này. Chỉ cần mỗi lần hắn tập trung nhìn chăm chú vào một vật thể nào đó, ánh mắt có thể xuyên qua, còn nếu chỉ tùy ý quét qua thì sẽ không phát động "Thấu thị".
Lâm Xuyên quyết định gọi năng lực "thấu thị" đột nhiên thức tỉnh này là "Linh thị chi nhãn". Linh thị chi nhãn mỗi lần chỉ duy trì được ba nhịp thở. Nếu vượt quá thời gian này, nhẹ thì đầu óc choáng váng, nặng thì mi tâm đau nhói, mắt đổ máu. Sau khi ba nhịp thở qua đi, cần nghỉ ngơi thật tốt một lúc, rồi mở ra lần nữa mới không bị tác dụng phụ.
"Xem ra thời gian duy trì linh thị chi nhãn có liên quan đến tinh thần lực." Lâm Xuyên xoa xoa khóe mắt đang rỉ máu tươi, âm thầm suy đoán.
"Ô ô ô ~" tiếng khóc bi thương lại lần nữa truyền đến, lúc này Lâm Xuyên mới phát hiện thính lực của mình cũng trở nên cực kỳ tốt, dù sao trước đó hắn đã dùng thấu thị quan sát một lượt, phòng sát vách căn bản không có ai, hiển nhiên tiếng khóc ở cách hắn một khoảng.
"Tiếng khóc này là của tân nương mà tiểu nhị nói hôm nay sao? Không lẽ là bị bắt cóc?" Lâm Xuyên mở cửa phòng, bước ra hành lang, đi theo hướng tiếng khóc.
"Chính là chỗ này." Lâm Xuyên đứng lại trước một gian phòng dán chữ hỉ trên cửa.
Đêm khuya, tiếng khóc, cửa dán chữ hỉ lớn. Nếu Lâm Xuyên không ở trong giới tu tiên, chắc sẽ sợ đến chết khiếp, đây quả là quỷ tân nương trong truyền thuyết.
"Linh thị chi nhãn!" Lâm Xuyên mở mắt, trong nháy mắt bùng lên ánh sáng kỳ dị, ánh mắt xuyên qua cánh cửa, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng.
Trong phòng, Dạ Tiêu Tiêu mặc áo cưới đỏ, nằm trên giường, tay chân bị trói, khó cử động. Xung quanh nàng, một đám tỳ nữ đứng canh giữ, hình như sợ nàng chạy mất.
"Dạ Tiêu Tiêu?" Nhìn thấy tân nương trên giường, nhất thời Lâm Xuyên không dám xác định có phải Dạ Tiêu Tiêu hay không, dù sao nơi này cách Thanh Dương quốc rất xa, không dựa vào trận truyền tống thì nàng ta không thể đến đây được. Hơn nữa Dạ Tiêu Tiêu trong trí nhớ của hắn có tai và đuôi lông xù, tân nương trước mắt thì không có.
Nhưng ngoài những đặc điểm đó ra, tân nương này lại có dáng vẻ rất giống Dạ Tiêu Tiêu, ngay cả tiếng khóc cũng rất giống.
"Nhìn tình trạng tân nương này, những kẻ canh giữ xung quanh hẳn không phải người tốt đẹp gì, thôi thì làm việc thiện vậy." Lâm Xuyên thu hồi ánh mắt, quyết định cứu tân nương đó ra.
"Vừa hay, có thể kiểm chứng thực lực hiện tại của ta." Đã quyết định, Lâm Xuyên liền gõ cửa phòng.
"Phanh phanh phanh!" Tiếng gõ cửa vang lên.
"Chúng ta không cần gì cả." Trong phòng, một tỳ nữ có vẻ là người đứng đầu nhìn cửa phòng đầy cảnh giác, giọng lạnh lùng nói.
"Khụ khụ, ta là tân lang phái tới đón tân nương, xin mở cửa." Lâm Xuyên bịa chuyện nói.
Bọn tỳ nữ: ? ? ? ?
Không phải chứ, tân lang đã chết rồi, ngươi nói là tân lang phái ngươi đến? Nói dối mà không cần nháp à?
"Thì ra là vậy, xin công tử đợi một lát, nô tỳ sẽ ra ngay."
"Phanh" một tiếng, một thanh trường kiếm vô cùng sắc bén như tia chớp trực tiếp xuyên thủng cánh cửa gỗ! Thanh kiếm này lóe hàn quang, mang theo khí thế bén nhọn, thẳng tắp đâm về phía Lâm Xuyên!
"Bang!" Một tiếng vang lên giòn giã, Lâm Xuyên trong nháy mắt được âm dương nhị khí bao bọc, như một tấm hộ thuẫn bảo vệ kín người. Đồng thời, chuôi kiếm bén nhọn kia đâm mạnh vào người Lâm Xuyên, nhưng khiến người ta kinh ngạc là, mũi kiếm không xuyên thấu được cơ thể mà va chạm với âm dương nhị khí trên người hắn, tạo ra một trận tia lửa chói mắt.
"Phòng ngự lại mạnh hơn rồi!" Lâm Xuyên cảm thán nói. Nếu đổi lại âm dương nhị khí trước đây, một kích vừa rồi có lẽ hắn đã không đỡ nổi.
Từ sau khi cơ thể được Âm Dương Khí Toàn kia tắm gội, khi vận dụng âm dương nhị khí dường như trở nên dễ dàng hơn, uy lực chiêu thức cũng mạnh hơn trước đây!
"Cùng lên!" Thấy Lâm Xuyên né được một kích của mình, tỳ nữ cầm đầu trong phòng sắc mặt thay đổi, lập tức hô lên với người bên cạnh.
Nghe được lệnh của tỳ nữ cầm đầu, những tỳ nữ khác liền rút trường kiếm bên hông ra, cùng nhau xông về phía Lâm Xuyên. Động tác của bọn họ nhịp nhàng, rõ ràng đã được huấn luyện nghiêm ngặt.
"Đêm tối!".
Bạn cần đăng nhập để bình luận