Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 86: Thiên Xu tiên tông
Chương 86: Thiên Xu tiên tông
"Ly tỷ tỷ, chúng ta nên xuất phát." Lâm Xuyên cũng không biết phải nói thế nào nữa, dứt khoát làm bộ như không thấy gì.
"Nhưng mà..." Ly Nguyệt còn muốn nói gì đó, lại bị Giang Uyển Oánh một tay ngắt lời.
"Đi thôi, Ly Nguyệt tỷ tỷ." Giang Uyển Oánh ngại ngùng đỏ mặt kéo mạnh Ly Nguyệt đi ra ngoài phòng...
...
Tiên giới.
Trong đại điện của một đạo quan tàn phá, một lão đạo nhân mặt mũi đầy vết cháy đen, khuôn mặt khó phân biệt, hai chân co lại, ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn. Trước mặt hắn, nơi đáng lẽ bày tượng thần nay lại bị thay bằng những tấm linh vị.
"Sư phụ, những người ngài đưa đi giới kia trong khoảng thời gian này vẫn không có tin tức truyền về..."
Một tiểu đạo đồng thần sắc vội vàng xông vào đại điện, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của lão đạo nhân thì lại nuốt lời định nói xuống.
"Thương thế của sư phụ hình như nghiêm trọng hơn..." Tiểu đạo đồng trong lòng âm thầm bi thương.
"Ta biết rồi."
Trong lòng lão đạo nhân cũng không dấy lên bao nhiêu gợn sóng. Hắn dù đã dùng hết mọi thủ đoạn tính toán ra Giang Uyển Oánh có thể là biến số thay đổi hiện trạng Tiên giới lúc này, nhưng đã là biến số thì sao có thể dễ dàng bị khống chế như vậy?
"Nhân lực có hạn, người sao có thể đấu lại trời?" Lão giả tự giễu cười một tiếng.
"Sư phụ ngài..." Tiểu đạo đồng vuốt mắt bị gió cát làm cho cay xè.
"Đúng vậy, vi sư già rồi." Lão đạo nhân khẽ gật đầu. Nhìn những linh vị trước mặt, suy nghĩ bay xa.
Thiên Xu tiên môn vốn là một tông môn hàng đầu Tiên giới, dựa vào thuật bói toán chính xác, nổi danh khắp Tiên giới. Có thể nói, thuật bói toán thiên hạ chia mười phần thì Thiên Xu tiên môn đã chiếm tám; tuyết yêu nhất tộc nhờ vào thiên phú nên được chia một phần; phần còn lại chia cho những người khác.
Thế nhưng việc liên tục tiết lộ thiên cơ tựa hồ đã chọc giận thiên đạo. Trong một đêm, thiên phạt giáng xuống, toàn tông trên dưới gần như chết hết.
Hắn thân là thánh tử của Thiên Xu tông, ngay trong khoảnh khắc thiên phạt giáng lâm, được sư phụ, cũng chính là tông chủ Thiên Xu tiên tông đời trước, dốc hết thủ đoạn cùng với trấn tông chi bảo Thiên Xu dù bảo hộ, mới có thể giữ được cái mạng này.
Nhưng dù đã dùng hết mọi thủ đoạn, hắn vẫn bị kiếp lôi lan tới do không kịp ngăn cản, vết thương trên mặt là do khi đó lưu lại. Mỗi khi hắn động một chút suy nghĩ xem bói, vết thương cũ trên mặt liền tái phát, làm cho hắn đau đớn không muốn sống.
Sau khi trốn được, lão đạo nhân vẫn luôn chờ đến khi thiên phạt tan đi, cũng không dám quay về. Hắn sợ hãi! Sợ thiên phạt quay lại báo thù, càng sợ những thế lực khác phát hiện ra Thiên Xu tiên tông trong một đêm đã biến mất.
Ngày thiên phạt đó chỉ nhằm vào người của Thiên Xu tiên tông chứ không gây ra hư hại cho vật khác. Cho nên, khi thiên phạt tan hết, lúc người khác phát hiện ra cự đầu từng có mặt này trong một đêm đã biến mất, một buổi tiệc phân chia tài sản thịnh soạn chính thức mở màn.
May mắn, hắn là thánh tử của Thiên Xu tiên tông, luôn nắm rõ công pháp cốt lõi, mấy trăm năm qua hắn luôn âm thầm ẩn náu trong bóng tối, bí mật thu gom thế lực, mong muốn khôi phục Thiên Xu tiên tông.
Khi tông môn vừa thấy có hy vọng phục hưng thì vận mệnh lại trêu ngươi hắn một vố đau. Trăm năm trước, một trận sương mù không rõ từ đâu ập đến, quét sạch Tiên giới.
Mới đầu, mọi người xem đây chỉ là hiện tượng tự nhiên bình thường, cho đến khi...
Có Tiên Nhân Cảnh vẫn lạc trong sương mù!
Nhưng việc này vẫn không ai để trong lòng. Tiên Nhân Cảnh vốn là điểm khởi đầu của Tiên giới, nhiều như rau cải trắng. Chết một người, nói không chừng chỉ là trùng hợp thôi?
Thật trùng hợp là không lâu sau đó, lại có Tiên Hoàng cảnh chết trong sương mù! (Chú thích: Cảnh giới Tiên giới chia ra: Tiên Nhân Cảnh, tiên linh cảnh, Tiên Vương cảnh, Tiên Hoàng cảnh, Tiên Tôn cảnh, Tiên Thánh cảnh, chuẩn Tiên Đế cảnh, Tiên Đế cảnh (hơn hai ngàn năm trước đã biến mất)).
Lần này, các thế lực khắp nơi hoàn toàn không ngồi yên được nữa. Bọn họ cùng nhau thương lượng cử ra một vị cường giả Tiên Thánh cảnh mỗi nhà, liên thủ tiến vào sương mù tìm hiểu thực hư.
Kết quả vẫn là toàn quân bị diệt! Không, cũng không thể nói là toàn quân bị diệt, bởi vì bọn họ đã trở về, và tất cả đều mang một nụ cười quỷ dị!
Những Tiên Thánh này sau khi trở về thế lực của mình liền bắt đầu điên cuồng tàn sát người bên cạnh. Một Tiên Thánh cảnh không kiểm soát thì gần như không ai có thể ngăn cản được.
Ngay lúc các thế lực khắp nơi gần như tuyệt vọng thì thần trí của những người kia đột nhiên lại trở về, nhìn đôi tay dính đầy máu tươi, bọn họ lộ vẻ thống khổ. Bọn họ sợ mình lại biến thành quái vật mất lý trí nên một số người lựa chọn tự phong ấn, chờ biện pháp giải quyết. Số còn lại thì trực tiếp chọn dùng bí thuật, chuyển thế trùng tu.
Những cường giả đứng trên đỉnh của kim tự tháp kia có thể tự phong ấn hoặc chuyển thế trùng sinh, nhưng những người ở tầng dưới đáy lại không có điều kiện đó.
Họ không có tư nguyên phong ấn mình lâu dài, cũng không có bí thuật chuyển thế trùng sinh. Họ chỉ có thể chọn tự chặt đứt đạo hoa, bỏ tiên nhân đạo quả, đến Tru Tiên đài, chịu đựng nỗi khổ bị loại bỏ Tiên Cốt rồi nhận lấy thiên phạt mới có thể quay về hạ giới. Dù sao thì trời không cho người lấy mà không trả, tu tiên thì không có đường lui, muốn xuống hạ giới nhất định phải chịu thiên phạt! Dù gian nan như vậy nhưng vẫn sẽ có người lao tới Tru Tiên đài, chỉ mong có cơ hội một phần vạn trở lại hạ giới.
Sương mù ngày càng lan rộng, thời đại tiên lạc giáng lâm!
"Thiên Xu à!" Lão giả đột nhiên gọi tiểu đạo đồng.
"Sư phụ!" Tiểu đạo đồng cung kính đáp.
"Con chuyển thế xuống hạ giới đi." Lão đạo nhân hiền từ nhìn tiểu đạo đồng trước mặt.
"Con không muốn rời sư phụ, con còn muốn giúp sư phụ khôi phục vinh quang tiên tông mà!" Tiểu đạo đồng ôm chặt lấy lão đạo nhân, lắc đầu lia lịa.
"Đứa trẻ ngốc, khôi phục tiên tông ở đâu mà không được? Bây giờ Tiên giới quá nguy hiểm, con phải xuống hạ giới." Lão đạo nhân sờ đầu đạo đồng. Hắn rất vui, có thể thu được một đồ đệ tốt như vậy lúc tuổi già.
"Vậy sư phụ cùng con xuống hạ giới nhé?" Tiểu đạo đồng nghĩ một lúc rồi đề nghị.
"Vi sư già rồi, không đi được, cũng không muốn xuống hạ giới. Vi sư muốn ở lại cùng sư thúc sư bá và các tổ sư." Lão đạo nhân nhìn những tấm lệnh bài trên bệ đá, ánh mắt lộ vẻ giải thoát.
Hắn đương nhiên có thể chuyển thế xuống hạ giới, nhưng đồ đệ của hắn tu vi còn thấp vậy thì phải làm sao? Hắn nghĩ, sư phụ năm đó liều mình cứu mình ra thì ý nghĩ cũng hẳn là giống như hắn bây giờ.
"Lấy đạo của ta, trên khải Thương Thiên, dưới tế U Minh..."
Trên sàn đạo quan đột nhiên xuất hiện một trận pháp như đã được bố trí từ trước, ánh sáng đỏ tươi bao phủ lão đạo nhân và tiểu đạo đồng. Thực lực của tiểu đạo đồng không ngừng tăng lên, còn khí tức của lão đạo nhân thì liên tục suy yếu.
Ngay lúc tu vi của tiểu đạo đồng tăng lên đến Tiên Tôn cảnh giới như tên lửa, lão đạo nhân gầm lên: "Thiên Xu, mau dùng bí thuật!"
"Sư phụ..." Tiểu đạo đồng kinh ngạc nhìn lão đạo nhân, lập tức cắn răng thi triển bí pháp chuyển thế.
Tiểu đạo đồng cảm thấy linh hồn mình bị tách ra khỏi cơ thể, trôi về một nơi đen kịt yên tĩnh.
"Tĩnh thủ minh đài, nhớ kỹ ngươi là ai, và gánh nặng trên vai ngươi!" Lão đạo nhân hét lớn.
"Ta tên là Thiên Xu, ta muốn gây dựng lại vinh quang Thiên Xu tiên tông! Ta tên là..." Tiểu đạo đồng cố gắng chống lại sự triệu hồi của nơi đen kịt đó đối với linh hồn, trong lòng yên lặng đọc.
Cuối cùng, sự triệu hồi kia bắt đầu yếu đi, linh hồn của tiểu đạo đồng bắt đầu hạ xuống.
"Ừm, xem ra thành công rồi." Lão đạo nhân hài lòng gật đầu, ngay lập tức như nhớ ra điều gì. Hướng lên trời gầm lên: "Chó già thiên đạo, lần trước tính cho Phượng Ngạo Thiên mà suýt chút nữa mất cái mạng già, ngươi không cho ta xem bói, ta vẫn muốn xem bói!"
"Thiên Xu, để vi sư giúp con tính toán, tương lai của con sẽ thế nào!"
"Chiêm Thiên Thuật!"
Chỉ thấy hai tay lão đạo nhân bắt quyết, những hình ảnh như đèn kéo quân xẹt qua trước mắt lão.
"Tốt! Đồ đệ Thiên Xu của ta quả nhiên có tư chất Tiên Đế!"
Lão giả như thấy được điều gì, vui vẻ cười lớn. Sau đó một mặt chế nhạo nhìn thiên phạt bổ xuống mình, tiên thiên phạt trong một bước hóa thành tro bụi...
"Ly tỷ tỷ, chúng ta nên xuất phát." Lâm Xuyên cũng không biết phải nói thế nào nữa, dứt khoát làm bộ như không thấy gì.
"Nhưng mà..." Ly Nguyệt còn muốn nói gì đó, lại bị Giang Uyển Oánh một tay ngắt lời.
"Đi thôi, Ly Nguyệt tỷ tỷ." Giang Uyển Oánh ngại ngùng đỏ mặt kéo mạnh Ly Nguyệt đi ra ngoài phòng...
...
Tiên giới.
Trong đại điện của một đạo quan tàn phá, một lão đạo nhân mặt mũi đầy vết cháy đen, khuôn mặt khó phân biệt, hai chân co lại, ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn. Trước mặt hắn, nơi đáng lẽ bày tượng thần nay lại bị thay bằng những tấm linh vị.
"Sư phụ, những người ngài đưa đi giới kia trong khoảng thời gian này vẫn không có tin tức truyền về..."
Một tiểu đạo đồng thần sắc vội vàng xông vào đại điện, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt của lão đạo nhân thì lại nuốt lời định nói xuống.
"Thương thế của sư phụ hình như nghiêm trọng hơn..." Tiểu đạo đồng trong lòng âm thầm bi thương.
"Ta biết rồi."
Trong lòng lão đạo nhân cũng không dấy lên bao nhiêu gợn sóng. Hắn dù đã dùng hết mọi thủ đoạn tính toán ra Giang Uyển Oánh có thể là biến số thay đổi hiện trạng Tiên giới lúc này, nhưng đã là biến số thì sao có thể dễ dàng bị khống chế như vậy?
"Nhân lực có hạn, người sao có thể đấu lại trời?" Lão giả tự giễu cười một tiếng.
"Sư phụ ngài..." Tiểu đạo đồng vuốt mắt bị gió cát làm cho cay xè.
"Đúng vậy, vi sư già rồi." Lão đạo nhân khẽ gật đầu. Nhìn những linh vị trước mặt, suy nghĩ bay xa.
Thiên Xu tiên môn vốn là một tông môn hàng đầu Tiên giới, dựa vào thuật bói toán chính xác, nổi danh khắp Tiên giới. Có thể nói, thuật bói toán thiên hạ chia mười phần thì Thiên Xu tiên môn đã chiếm tám; tuyết yêu nhất tộc nhờ vào thiên phú nên được chia một phần; phần còn lại chia cho những người khác.
Thế nhưng việc liên tục tiết lộ thiên cơ tựa hồ đã chọc giận thiên đạo. Trong một đêm, thiên phạt giáng xuống, toàn tông trên dưới gần như chết hết.
Hắn thân là thánh tử của Thiên Xu tông, ngay trong khoảnh khắc thiên phạt giáng lâm, được sư phụ, cũng chính là tông chủ Thiên Xu tiên tông đời trước, dốc hết thủ đoạn cùng với trấn tông chi bảo Thiên Xu dù bảo hộ, mới có thể giữ được cái mạng này.
Nhưng dù đã dùng hết mọi thủ đoạn, hắn vẫn bị kiếp lôi lan tới do không kịp ngăn cản, vết thương trên mặt là do khi đó lưu lại. Mỗi khi hắn động một chút suy nghĩ xem bói, vết thương cũ trên mặt liền tái phát, làm cho hắn đau đớn không muốn sống.
Sau khi trốn được, lão đạo nhân vẫn luôn chờ đến khi thiên phạt tan đi, cũng không dám quay về. Hắn sợ hãi! Sợ thiên phạt quay lại báo thù, càng sợ những thế lực khác phát hiện ra Thiên Xu tiên tông trong một đêm đã biến mất.
Ngày thiên phạt đó chỉ nhằm vào người của Thiên Xu tiên tông chứ không gây ra hư hại cho vật khác. Cho nên, khi thiên phạt tan hết, lúc người khác phát hiện ra cự đầu từng có mặt này trong một đêm đã biến mất, một buổi tiệc phân chia tài sản thịnh soạn chính thức mở màn.
May mắn, hắn là thánh tử của Thiên Xu tiên tông, luôn nắm rõ công pháp cốt lõi, mấy trăm năm qua hắn luôn âm thầm ẩn náu trong bóng tối, bí mật thu gom thế lực, mong muốn khôi phục Thiên Xu tiên tông.
Khi tông môn vừa thấy có hy vọng phục hưng thì vận mệnh lại trêu ngươi hắn một vố đau. Trăm năm trước, một trận sương mù không rõ từ đâu ập đến, quét sạch Tiên giới.
Mới đầu, mọi người xem đây chỉ là hiện tượng tự nhiên bình thường, cho đến khi...
Có Tiên Nhân Cảnh vẫn lạc trong sương mù!
Nhưng việc này vẫn không ai để trong lòng. Tiên Nhân Cảnh vốn là điểm khởi đầu của Tiên giới, nhiều như rau cải trắng. Chết một người, nói không chừng chỉ là trùng hợp thôi?
Thật trùng hợp là không lâu sau đó, lại có Tiên Hoàng cảnh chết trong sương mù! (Chú thích: Cảnh giới Tiên giới chia ra: Tiên Nhân Cảnh, tiên linh cảnh, Tiên Vương cảnh, Tiên Hoàng cảnh, Tiên Tôn cảnh, Tiên Thánh cảnh, chuẩn Tiên Đế cảnh, Tiên Đế cảnh (hơn hai ngàn năm trước đã biến mất)).
Lần này, các thế lực khắp nơi hoàn toàn không ngồi yên được nữa. Bọn họ cùng nhau thương lượng cử ra một vị cường giả Tiên Thánh cảnh mỗi nhà, liên thủ tiến vào sương mù tìm hiểu thực hư.
Kết quả vẫn là toàn quân bị diệt! Không, cũng không thể nói là toàn quân bị diệt, bởi vì bọn họ đã trở về, và tất cả đều mang một nụ cười quỷ dị!
Những Tiên Thánh này sau khi trở về thế lực của mình liền bắt đầu điên cuồng tàn sát người bên cạnh. Một Tiên Thánh cảnh không kiểm soát thì gần như không ai có thể ngăn cản được.
Ngay lúc các thế lực khắp nơi gần như tuyệt vọng thì thần trí của những người kia đột nhiên lại trở về, nhìn đôi tay dính đầy máu tươi, bọn họ lộ vẻ thống khổ. Bọn họ sợ mình lại biến thành quái vật mất lý trí nên một số người lựa chọn tự phong ấn, chờ biện pháp giải quyết. Số còn lại thì trực tiếp chọn dùng bí thuật, chuyển thế trùng tu.
Những cường giả đứng trên đỉnh của kim tự tháp kia có thể tự phong ấn hoặc chuyển thế trùng sinh, nhưng những người ở tầng dưới đáy lại không có điều kiện đó.
Họ không có tư nguyên phong ấn mình lâu dài, cũng không có bí thuật chuyển thế trùng sinh. Họ chỉ có thể chọn tự chặt đứt đạo hoa, bỏ tiên nhân đạo quả, đến Tru Tiên đài, chịu đựng nỗi khổ bị loại bỏ Tiên Cốt rồi nhận lấy thiên phạt mới có thể quay về hạ giới. Dù sao thì trời không cho người lấy mà không trả, tu tiên thì không có đường lui, muốn xuống hạ giới nhất định phải chịu thiên phạt! Dù gian nan như vậy nhưng vẫn sẽ có người lao tới Tru Tiên đài, chỉ mong có cơ hội một phần vạn trở lại hạ giới.
Sương mù ngày càng lan rộng, thời đại tiên lạc giáng lâm!
"Thiên Xu à!" Lão giả đột nhiên gọi tiểu đạo đồng.
"Sư phụ!" Tiểu đạo đồng cung kính đáp.
"Con chuyển thế xuống hạ giới đi." Lão đạo nhân hiền từ nhìn tiểu đạo đồng trước mặt.
"Con không muốn rời sư phụ, con còn muốn giúp sư phụ khôi phục vinh quang tiên tông mà!" Tiểu đạo đồng ôm chặt lấy lão đạo nhân, lắc đầu lia lịa.
"Đứa trẻ ngốc, khôi phục tiên tông ở đâu mà không được? Bây giờ Tiên giới quá nguy hiểm, con phải xuống hạ giới." Lão đạo nhân sờ đầu đạo đồng. Hắn rất vui, có thể thu được một đồ đệ tốt như vậy lúc tuổi già.
"Vậy sư phụ cùng con xuống hạ giới nhé?" Tiểu đạo đồng nghĩ một lúc rồi đề nghị.
"Vi sư già rồi, không đi được, cũng không muốn xuống hạ giới. Vi sư muốn ở lại cùng sư thúc sư bá và các tổ sư." Lão đạo nhân nhìn những tấm lệnh bài trên bệ đá, ánh mắt lộ vẻ giải thoát.
Hắn đương nhiên có thể chuyển thế xuống hạ giới, nhưng đồ đệ của hắn tu vi còn thấp vậy thì phải làm sao? Hắn nghĩ, sư phụ năm đó liều mình cứu mình ra thì ý nghĩ cũng hẳn là giống như hắn bây giờ.
"Lấy đạo của ta, trên khải Thương Thiên, dưới tế U Minh..."
Trên sàn đạo quan đột nhiên xuất hiện một trận pháp như đã được bố trí từ trước, ánh sáng đỏ tươi bao phủ lão đạo nhân và tiểu đạo đồng. Thực lực của tiểu đạo đồng không ngừng tăng lên, còn khí tức của lão đạo nhân thì liên tục suy yếu.
Ngay lúc tu vi của tiểu đạo đồng tăng lên đến Tiên Tôn cảnh giới như tên lửa, lão đạo nhân gầm lên: "Thiên Xu, mau dùng bí thuật!"
"Sư phụ..." Tiểu đạo đồng kinh ngạc nhìn lão đạo nhân, lập tức cắn răng thi triển bí pháp chuyển thế.
Tiểu đạo đồng cảm thấy linh hồn mình bị tách ra khỏi cơ thể, trôi về một nơi đen kịt yên tĩnh.
"Tĩnh thủ minh đài, nhớ kỹ ngươi là ai, và gánh nặng trên vai ngươi!" Lão đạo nhân hét lớn.
"Ta tên là Thiên Xu, ta muốn gây dựng lại vinh quang Thiên Xu tiên tông! Ta tên là..." Tiểu đạo đồng cố gắng chống lại sự triệu hồi của nơi đen kịt đó đối với linh hồn, trong lòng yên lặng đọc.
Cuối cùng, sự triệu hồi kia bắt đầu yếu đi, linh hồn của tiểu đạo đồng bắt đầu hạ xuống.
"Ừm, xem ra thành công rồi." Lão đạo nhân hài lòng gật đầu, ngay lập tức như nhớ ra điều gì. Hướng lên trời gầm lên: "Chó già thiên đạo, lần trước tính cho Phượng Ngạo Thiên mà suýt chút nữa mất cái mạng già, ngươi không cho ta xem bói, ta vẫn muốn xem bói!"
"Thiên Xu, để vi sư giúp con tính toán, tương lai của con sẽ thế nào!"
"Chiêm Thiên Thuật!"
Chỉ thấy hai tay lão đạo nhân bắt quyết, những hình ảnh như đèn kéo quân xẹt qua trước mắt lão.
"Tốt! Đồ đệ Thiên Xu của ta quả nhiên có tư chất Tiên Đế!"
Lão giả như thấy được điều gì, vui vẻ cười lớn. Sau đó một mặt chế nhạo nhìn thiên phạt bổ xuống mình, tiên thiên phạt trong một bước hóa thành tro bụi...
Bạn cần đăng nhập để bình luận