Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 90: Cổ trạch
Chương 90: Cổ trạch
"Diệp phiêu này thu phong mát, ngã xuống này ý bàng hoàng..." Càng đến gần nguồn phát ra tiếng khóc, Từ Hàn Y càng cảm thấy xung quanh có chút đáng sợ, hơn nữa người phát ra tiếng khóc kia, dường như đang hát một bài ca dao quỷ dị. Ca từ mơ hồ không rõ, nhưng lại khiến người ta rùng mình.
"Cũ ức giống như băng này phong trái tim, yêu hận khó mẫn này đau nhức gan ruột..." Ca dao vẫn tiếp tục ngâm nga, tiếng khóc đứt quãng.
Cách đó không xa, trong màn sương mù quỷ dị này, một tòa cổ trạch gạch xanh ẩn hiện. Cổ trạch phảng phất đã bị thời gian lãng quên, tràn ngập hơi thở mục nát. Gạch xanh loang lổ đầy rêu, cánh cửa sơn đỏ bong tróc, ngói nóc nhà không nguyên vẹn. Cửa sổ đóng kín, giấy dán cửa sổ rách nát bay phấp phới như quỷ mị thì thầm.
Dưới mái hiên, đèn lồng màu đỏ sẫm phát ra ánh sáng quỷ dị, bốn phía treo đầy câu đối phúng điếu màu trắng bay trong gió, chữ viết mờ ảo. Toàn bộ cổ trạch đắm chìm trong tĩnh mịch hoàn toàn, khiến người ta không rét mà run.
"Tiếng khóc hình như truyền đến từ bên trong, nơi này hẳn là nguồn phát." Từ Hàn Y đến trước cổ trạch, ánh mắt kinh nghi đánh giá kiến trúc trước mắt.
"Tiên bảo ở chỗ này sao?" Từ Hàn Y im lặng nắm chặt trường kiếm trong tay, không chút do dự bước vào cổ trạch.
"Ầm!" Từ Hàn Y vừa bước vào cổ trạch, đại môn trong nháy mắt tự động đóng sập, tiếng khóc cũng im bặt!
Từ Hàn Y cảnh giác nhìn xung quanh, chỉ thấy một khoảng sân yên tĩnh, bốn phía một màu mờ ảo, chỉ có ánh lửa yếu ớt từ đèn lồng dưới mái hiên chập chờn trong gió. Một chiếc quan tài cổ xưa nằm ngang giữa sân, phảng phất là một cánh cửa dẫn đến bóng tối vô tận.
Quanh quan tài, mấy hình nhân giấy đang đốt giấy tiền vàng, cứng đờ đứng vững. Khuôn mặt tái nhợt của chúng dưới ánh nến mờ ảo trông vô cùng quỷ dị, má tô son phấn lộ rõ vẻ kỳ quặc, lại mang một vẻ đẹp vặn vẹo rùng mình.
Mắt của hình nhân giấy nhìn chằm chằm phía trước, như khóc mà không phải khóc, đôi mắt trống rỗng ẩn chứa vô tận ai oán và sợ hãi. Gió nhẹ thổi qua, ống tay áo của hình nhân giấy nhẹ nhàng phấp phới, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ, dường như chúng đang thì thầm bí mật không muốn người biết.
"Giả thần giả quỷ!" Từ Hàn Y y phục không gió mà bay, từng đợt kiếm ý băng sương lan tỏa xung quanh. Trong nháy mắt, đám hình nhân giấy vỡ tan tành, mảnh giấy rơi lả tả trên đất.
"Ai ~" Trong quan tài đột nhiên vang lên tiếng thở dài.
"Ta xem ngươi muốn giả thần giả quỷ đến khi nào?" Từ Hàn Y cau mày, thần sắc khó chịu nhanh chóng tiến đến trước chiếc quan tài đen ngòm kia.
Đã đến đây rồi, mặc kệ là người hay quỷ, vì Xuyên Nhi, chỉ cần cản trở nàng tìm tiên bảo, vậy thì đáng chết!
"Sương Nguyệt!" Từ Hàn Y không chút do dự vung kiếm, hung hăng chém vào chiếc quan tài đen kia. Quan tài cổ xưa dưới một kích mạnh mẽ này lập tức xuất hiện một vết nứt đáng sợ.
"Hả?" Từ Hàn Y không khỏi kinh ngạc, chiếc quan tài đen trông có vẻ cũ nát này lại không bị nàng chém nát vụn ra!
"Tí tách." Trong sân yên tĩnh, đột nhiên vang lên tiếng chất lỏng nhỏ xuống.
Từ Hàn Y nhìn theo tiếng động, chỉ thấy chỗ vết nứt của quan tài đang chảy ra chất lỏng màu đỏ!
"Tí tách." Chất lỏng màu đỏ vẫn tiếp tục nhỏ xuống, hơn nữa càng lúc càng nhanh, chốc lát sau giống như dòng nước, ào ào tuôn ra.
"Ôi." Một mùi máu tươi nồng nặc xộc đến, khiến Từ Hàn Y vội lùi ra xa. Nhưng, còn chưa kịp hoàn hồn thì một tình cảnh càng kỳ quái xuất hiện.
"Soạt!" Một tờ tiền giấy màu trắng thong thả bay xuống. Ngay sau đó, vô số tiền giấy bay lả tả từ trên trời giáng xuống, giống như bông tuyết rơi dày đặc. Từ Hàn Y ngước nhìn, chỉ thấy cả trời tiền giấy trắng phấp phới, khiến cả sân trở nên quỷ dị hơn.
"Tí — ti — rồi — rồi" Từ xa truyền đến một trận âm thanh kèn chói tai, nghe giống như có người đang tổ chức đám cưới. Âm thanh từ xa vọng lại, không ngừng đến gần cổ trạch, cuối cùng dừng lại ngay cổng.
"Két~" Cánh cửa lớn tự động đóng lại ngay khi Từ Hàn Y bước vào, giờ phút này lại tự động mở ra.
Ở cổng cổ trạch, sương mù dày đặc như mực, đến mức có thể nuốt chửng mọi thứ. Hai hàng người giấy tay cầm đèn lồng trắng, lặng lẽ đứng hai bên đường.
Chính giữa cổng cổ trạch, một chiếc kiệu hoa đột ngột dừng lại. Kiệu cưới trang trí bằng lụa đỏ tươi, trong bầu không khí lạnh lẽo này lại càng thêm chói mắt. Lụa đỏ bay theo gió, phát ra âm thanh xào xạc.
"Sư phụ, nên lên kiệu rồi."
Tay nắm chặt trường kiếm, vừa định ra tay trước Từ Hàn Y đột nhiên nghe được một giọng nói quen thuộc đến mức mình ngày nhớ đêm mong từ sau lưng truyền đến, thân thể mềm mại run lên, vội vàng quay lại nhìn.
Không biết từ khi nào, chiếc quan tài đen cổ xưa kia đã được phủ một lớp sơn đỏ, trở nên đỏ thẫm như máu. Những hình nhân giấy mà lúc trước bị nàng chém nát trên mặt đất, cũng đã trở về hình dạng ban đầu, đồng loạt ngẩng đầu quỷ dị nhìn Từ Hàn Y.
"Sư phụ, nên lên kiệu!"
"Mau lên kiệu!"
"Không phải ngươi muốn gả cho ta sao?"
"Lên kiệu!"...
"Gả... Gả cho Xuyên Nhi..."
Từ Hàn Y chậm rãi nhắm mắt lại. Đến khi mở mắt ra thì tròng mắt chỉ còn một màu trắng, trên mặt lộ ra nụ cười giống hệt đám hình nhân giấy.
Từ Hàn Y chậm rãi tiến về chiếc kiệu hoa bên ngoài cổng, sau đó được đám hình nhân giấy dìu lên ngồi vào trong kiệu.
"Tí — ti — rồi — rồi" Âm thanh kèn chói tai lại vang lên, những giai điệu chói tai phá tan sự yên tĩnh. Những hình nhân giấy đi trước cầm đèn lồng trắng, khiêng kiệu giấy, động tác cứng ngắc và máy móc. Những hình nhân giấy phía sau đi theo, liên tục vung tiền giấy, tựa như hoa tuyết bay lả tả.
"Soạt." Trong sân, những hình nhân giấy vừa mới hồi phục lại một lần nữa trở về nguyên dạng, nằm ngổn ngang trên mặt đất. Chiếc quan tài màu máu cũng từ từ nhạt đi, trở về dáng vẻ ban đầu. Một làn gió nhẹ thổi qua, nơi đây lại lần nữa yên tĩnh. Cửa sân vẫn mở rộng, tiếng khóc thảm thiết hòa cùng tiếng ca dao lại vang lên, phảng phất đang chờ người tiếp theo đến...
... "Kỳ quái, tiếng khóc sao lại dừng rồi?" Lâm Xuyên dừng bước, khó hiểu nhìn xung quanh.
"Đến nơi rồi sao?" Hai cô gái thấy Lâm Xuyên dừng lại liền tò mò hỏi. Trên đường đi, chỉ có Lâm Xuyên nghe thấy tiếng khóc kỳ quái đó, còn các nàng thì không hề nghe thấy.
"Chắc chưa đến, vì tiếng khóc đột nhiên dừng rồi."
"Dừng lại?" Ly Nguyệt nhìn xung quanh, tầm nhìn vẫn còn rất hạn chế, không nhìn rõ phương hướng. Đầu mối duy nhất đã mất, xem ra bọn họ lại phải như ruồi không đầu, lảo đảo trong màn sương mù.
"Có khi nào là chủ nhân của tiếng khóc mệt quá nên không khóc nữa không?" Ly Nguyệt đưa ra ý kiến.
"Không loại trừ khả năng này." Lâm Xuyên khẽ gật đầu, vận dụng linh thị chi nhãn để nhìn xung quanh. Năng lực của linh thị chi nhãn cũng có thể sử dụng trong sương mù, nhưng tác dụng không lớn, chỉ hơn lúc không mở ra được mấy chục mét phạm vi quan sát, cũng không thể mở ra trong thời gian dài.
"Xem ra là thật sự mệt quá không khóc nổi nữa rồi." Lâm Xuyên nhìn quanh một lượt, vẫn không hề có chút phát hiện nào.
"Chúng ta ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi, cứ mù quáng như vậy..." Ly Nguyệt còn chưa nói hết câu, tiếng khóc lại vang lên. Lần này, tiếng khóc có vẻ lớn hơn rất nhiều, đến cả các nàng cũng nghe thấy.
Ba người nhìn nhau, sau khi xác nhận cả ba đều nghe được thì Ly Nguyệt kéo Giang Uyển Oánh và Lâm Xuyên, nhanh chóng đuổi theo hướng tiếng khóc.
"Diệp phiêu này thu phong mát, ngã xuống này ý bàng hoàng..." Càng đến gần nguồn phát ra tiếng khóc, Từ Hàn Y càng cảm thấy xung quanh có chút đáng sợ, hơn nữa người phát ra tiếng khóc kia, dường như đang hát một bài ca dao quỷ dị. Ca từ mơ hồ không rõ, nhưng lại khiến người ta rùng mình.
"Cũ ức giống như băng này phong trái tim, yêu hận khó mẫn này đau nhức gan ruột..." Ca dao vẫn tiếp tục ngâm nga, tiếng khóc đứt quãng.
Cách đó không xa, trong màn sương mù quỷ dị này, một tòa cổ trạch gạch xanh ẩn hiện. Cổ trạch phảng phất đã bị thời gian lãng quên, tràn ngập hơi thở mục nát. Gạch xanh loang lổ đầy rêu, cánh cửa sơn đỏ bong tróc, ngói nóc nhà không nguyên vẹn. Cửa sổ đóng kín, giấy dán cửa sổ rách nát bay phấp phới như quỷ mị thì thầm.
Dưới mái hiên, đèn lồng màu đỏ sẫm phát ra ánh sáng quỷ dị, bốn phía treo đầy câu đối phúng điếu màu trắng bay trong gió, chữ viết mờ ảo. Toàn bộ cổ trạch đắm chìm trong tĩnh mịch hoàn toàn, khiến người ta không rét mà run.
"Tiếng khóc hình như truyền đến từ bên trong, nơi này hẳn là nguồn phát." Từ Hàn Y đến trước cổ trạch, ánh mắt kinh nghi đánh giá kiến trúc trước mắt.
"Tiên bảo ở chỗ này sao?" Từ Hàn Y im lặng nắm chặt trường kiếm trong tay, không chút do dự bước vào cổ trạch.
"Ầm!" Từ Hàn Y vừa bước vào cổ trạch, đại môn trong nháy mắt tự động đóng sập, tiếng khóc cũng im bặt!
Từ Hàn Y cảnh giác nhìn xung quanh, chỉ thấy một khoảng sân yên tĩnh, bốn phía một màu mờ ảo, chỉ có ánh lửa yếu ớt từ đèn lồng dưới mái hiên chập chờn trong gió. Một chiếc quan tài cổ xưa nằm ngang giữa sân, phảng phất là một cánh cửa dẫn đến bóng tối vô tận.
Quanh quan tài, mấy hình nhân giấy đang đốt giấy tiền vàng, cứng đờ đứng vững. Khuôn mặt tái nhợt của chúng dưới ánh nến mờ ảo trông vô cùng quỷ dị, má tô son phấn lộ rõ vẻ kỳ quặc, lại mang một vẻ đẹp vặn vẹo rùng mình.
Mắt của hình nhân giấy nhìn chằm chằm phía trước, như khóc mà không phải khóc, đôi mắt trống rỗng ẩn chứa vô tận ai oán và sợ hãi. Gió nhẹ thổi qua, ống tay áo của hình nhân giấy nhẹ nhàng phấp phới, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ, dường như chúng đang thì thầm bí mật không muốn người biết.
"Giả thần giả quỷ!" Từ Hàn Y y phục không gió mà bay, từng đợt kiếm ý băng sương lan tỏa xung quanh. Trong nháy mắt, đám hình nhân giấy vỡ tan tành, mảnh giấy rơi lả tả trên đất.
"Ai ~" Trong quan tài đột nhiên vang lên tiếng thở dài.
"Ta xem ngươi muốn giả thần giả quỷ đến khi nào?" Từ Hàn Y cau mày, thần sắc khó chịu nhanh chóng tiến đến trước chiếc quan tài đen ngòm kia.
Đã đến đây rồi, mặc kệ là người hay quỷ, vì Xuyên Nhi, chỉ cần cản trở nàng tìm tiên bảo, vậy thì đáng chết!
"Sương Nguyệt!" Từ Hàn Y không chút do dự vung kiếm, hung hăng chém vào chiếc quan tài đen kia. Quan tài cổ xưa dưới một kích mạnh mẽ này lập tức xuất hiện một vết nứt đáng sợ.
"Hả?" Từ Hàn Y không khỏi kinh ngạc, chiếc quan tài đen trông có vẻ cũ nát này lại không bị nàng chém nát vụn ra!
"Tí tách." Trong sân yên tĩnh, đột nhiên vang lên tiếng chất lỏng nhỏ xuống.
Từ Hàn Y nhìn theo tiếng động, chỉ thấy chỗ vết nứt của quan tài đang chảy ra chất lỏng màu đỏ!
"Tí tách." Chất lỏng màu đỏ vẫn tiếp tục nhỏ xuống, hơn nữa càng lúc càng nhanh, chốc lát sau giống như dòng nước, ào ào tuôn ra.
"Ôi." Một mùi máu tươi nồng nặc xộc đến, khiến Từ Hàn Y vội lùi ra xa. Nhưng, còn chưa kịp hoàn hồn thì một tình cảnh càng kỳ quái xuất hiện.
"Soạt!" Một tờ tiền giấy màu trắng thong thả bay xuống. Ngay sau đó, vô số tiền giấy bay lả tả từ trên trời giáng xuống, giống như bông tuyết rơi dày đặc. Từ Hàn Y ngước nhìn, chỉ thấy cả trời tiền giấy trắng phấp phới, khiến cả sân trở nên quỷ dị hơn.
"Tí — ti — rồi — rồi" Từ xa truyền đến một trận âm thanh kèn chói tai, nghe giống như có người đang tổ chức đám cưới. Âm thanh từ xa vọng lại, không ngừng đến gần cổ trạch, cuối cùng dừng lại ngay cổng.
"Két~" Cánh cửa lớn tự động đóng lại ngay khi Từ Hàn Y bước vào, giờ phút này lại tự động mở ra.
Ở cổng cổ trạch, sương mù dày đặc như mực, đến mức có thể nuốt chửng mọi thứ. Hai hàng người giấy tay cầm đèn lồng trắng, lặng lẽ đứng hai bên đường.
Chính giữa cổng cổ trạch, một chiếc kiệu hoa đột ngột dừng lại. Kiệu cưới trang trí bằng lụa đỏ tươi, trong bầu không khí lạnh lẽo này lại càng thêm chói mắt. Lụa đỏ bay theo gió, phát ra âm thanh xào xạc.
"Sư phụ, nên lên kiệu rồi."
Tay nắm chặt trường kiếm, vừa định ra tay trước Từ Hàn Y đột nhiên nghe được một giọng nói quen thuộc đến mức mình ngày nhớ đêm mong từ sau lưng truyền đến, thân thể mềm mại run lên, vội vàng quay lại nhìn.
Không biết từ khi nào, chiếc quan tài đen cổ xưa kia đã được phủ một lớp sơn đỏ, trở nên đỏ thẫm như máu. Những hình nhân giấy mà lúc trước bị nàng chém nát trên mặt đất, cũng đã trở về hình dạng ban đầu, đồng loạt ngẩng đầu quỷ dị nhìn Từ Hàn Y.
"Sư phụ, nên lên kiệu!"
"Mau lên kiệu!"
"Không phải ngươi muốn gả cho ta sao?"
"Lên kiệu!"...
"Gả... Gả cho Xuyên Nhi..."
Từ Hàn Y chậm rãi nhắm mắt lại. Đến khi mở mắt ra thì tròng mắt chỉ còn một màu trắng, trên mặt lộ ra nụ cười giống hệt đám hình nhân giấy.
Từ Hàn Y chậm rãi tiến về chiếc kiệu hoa bên ngoài cổng, sau đó được đám hình nhân giấy dìu lên ngồi vào trong kiệu.
"Tí — ti — rồi — rồi" Âm thanh kèn chói tai lại vang lên, những giai điệu chói tai phá tan sự yên tĩnh. Những hình nhân giấy đi trước cầm đèn lồng trắng, khiêng kiệu giấy, động tác cứng ngắc và máy móc. Những hình nhân giấy phía sau đi theo, liên tục vung tiền giấy, tựa như hoa tuyết bay lả tả.
"Soạt." Trong sân, những hình nhân giấy vừa mới hồi phục lại một lần nữa trở về nguyên dạng, nằm ngổn ngang trên mặt đất. Chiếc quan tài màu máu cũng từ từ nhạt đi, trở về dáng vẻ ban đầu. Một làn gió nhẹ thổi qua, nơi đây lại lần nữa yên tĩnh. Cửa sân vẫn mở rộng, tiếng khóc thảm thiết hòa cùng tiếng ca dao lại vang lên, phảng phất đang chờ người tiếp theo đến...
... "Kỳ quái, tiếng khóc sao lại dừng rồi?" Lâm Xuyên dừng bước, khó hiểu nhìn xung quanh.
"Đến nơi rồi sao?" Hai cô gái thấy Lâm Xuyên dừng lại liền tò mò hỏi. Trên đường đi, chỉ có Lâm Xuyên nghe thấy tiếng khóc kỳ quái đó, còn các nàng thì không hề nghe thấy.
"Chắc chưa đến, vì tiếng khóc đột nhiên dừng rồi."
"Dừng lại?" Ly Nguyệt nhìn xung quanh, tầm nhìn vẫn còn rất hạn chế, không nhìn rõ phương hướng. Đầu mối duy nhất đã mất, xem ra bọn họ lại phải như ruồi không đầu, lảo đảo trong màn sương mù.
"Có khi nào là chủ nhân của tiếng khóc mệt quá nên không khóc nữa không?" Ly Nguyệt đưa ra ý kiến.
"Không loại trừ khả năng này." Lâm Xuyên khẽ gật đầu, vận dụng linh thị chi nhãn để nhìn xung quanh. Năng lực của linh thị chi nhãn cũng có thể sử dụng trong sương mù, nhưng tác dụng không lớn, chỉ hơn lúc không mở ra được mấy chục mét phạm vi quan sát, cũng không thể mở ra trong thời gian dài.
"Xem ra là thật sự mệt quá không khóc nổi nữa rồi." Lâm Xuyên nhìn quanh một lượt, vẫn không hề có chút phát hiện nào.
"Chúng ta ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi, cứ mù quáng như vậy..." Ly Nguyệt còn chưa nói hết câu, tiếng khóc lại vang lên. Lần này, tiếng khóc có vẻ lớn hơn rất nhiều, đến cả các nàng cũng nghe thấy.
Ba người nhìn nhau, sau khi xác nhận cả ba đều nghe được thì Ly Nguyệt kéo Giang Uyển Oánh và Lâm Xuyên, nhanh chóng đuổi theo hướng tiếng khóc.
Bạn cần đăng nhập để bình luận