Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 12: Mười đạo lôi kiếp, lĩnh ngộ kiếm ý
Chương 12: Mười đạo lôi kiếp, lĩnh ngộ kiếm ý
Oanh! ! !
Một đạo kiếp lôi đánh xuống, Lâm Xuyên phát hiện tê tê dại dại, không đau không ngứa. Chính lúc Lâm Xuyên cho là chỉ có thế này thôi.
Oanh! ! !
Lại là một đạo kiếp lôi đánh xuống. Lâm Xuyên lập tức trở nên đen như than.
Dựa vào, có chút tác dụng đấy, nhưng không nhiều, đến tiếp đi, Lâm Xuyên ngước đầu nhìn kiếp vân.
Thiên Đạo tựa hồ cảm nhận được khiêu khích, kiếp vân trở nên càng ngày càng dày, cuối cùng hình thành hình vòng xoáy.
Oanh! ! ! Oanh! ! ! Oanh! ! !
Liên tiếp ba đạo kiếp lôi đánh xuống. Lâm Xuyên lập tức da tróc thịt bong, máu me khắp người, nhưng vẫn sừng sững không ngã.
Tê ~ cái này đúng là đau đấy, chắc là kết thúc rồi chứ.
Những người bên ngoài quan sát kiếp nạn cũng cho rằng như thế, dù sao năm đạo kiếp lôi cũng đã được coi là tư chất đỉnh tiêm, còn có những người trước đây như thánh chủ Lý Tuấn khi tiến vào Độ Kiếp kỳ, cũng chỉ giáng xuống bảy đạo lôi kiếp.
Về phần Từ Hàn Y, không ai biết nàng đã độ bao nhiêu đạo lôi kiếp.
Từ Hàn Y nhìn lên bầu trời vẫn còn tụ lại kiếp vân, khẽ nhíu mày, quả nhiên, vẫn chưa kết thúc.
Oanh! ! ! Oanh! ! ! Oanh! ! ! Oanh! ! !
Mà ngay cả bốn đạo kiếp lôi đánh xuống! ! !
Lâm Xuyên: Ta *** nhiệt tình luôn! ! ! Ta @#&*. . .
Bên ngoài Thiên Kiếm Phong, đã sôi trào.
Đám người: Không phải chứ, chín. . . Chín đạo lôi kiếp? Chuyện này chẳng phải chỉ có trong cổ tịch, ở thời đại mà quy tắc thiên đạo có biến như hiện nay, lại có thể hạ xuống chín đạo lôi kiếp sao?
Trong nhất thời, đám người cũng không biết người độ kiếp này là may mắn hay bất hạnh, vượt qua được thì đời này có ích lợi vô cùng, còn không vượt được. . . thì cũng chỉ có thể ăn mừng một trận lớn thôi.
"A Xuyên! ! !" Giang Uyển Oánh lo lắng kêu to, nếu không phải Từ Hàn Y ngăn lại, lúc này có lẽ nàng đã sớm xông vào.
Chỉ thấy lôi quang mãnh liệt hiện lên, kèm theo một tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng, thiên địa cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
"Người độ kiếp chết rồi sao?" Một đệ tử đứng phía ngoài nghi hoặc hỏi.
"Chắc chắn là không còn cặn, chuẩn bị bữa tiệc để an ủi đi, loại lôi kiếp này nếu mà còn sống, ta sẽ bao một năm dọn dẹp nhà vệ sinh ở ngoại môn."
"Ngươi sao lại có cái tật ăn uống giống vị sư huynh kia vậy."
."Sư tôn, tiểu sư đệ thế nào rồi ạ?" Giang Uyển Oánh lo lắng hỏi.
"Hắn còn chịu được, chỉ là. . ." Từ Hàn Y muốn nói rồi lại thôi.
"Chỉ là cái gì ạ?" Biết được tiểu sư đệ còn sống Giang Uyển Oánh hận không thể ngay lập tức đi nhìn Lâm Xuyên một cái, sư tôn nói không sao chỉ là lời sư tôn nói thôi, chỉ có mình tận mắt nhìn thấy Lâm Xuyên không có chuyện gì thì mới có thể an tâm được.
"Chỉ là cái thiên kiếp này có vẻ như vẫn chưa kết thúc." Từ Hàn Y có chút do dự nói.
"Cái gì! ! !" Gương mặt xinh đẹp của Giang Uyển Oánh bỗng trở nên tái nhợt.
Chín đợt thiên kiếp, tiểu sư đệ thật vất vả mới sống sót được, kết quả cái thiên đạo đáng chết này, lại hạ xuống đạo thứ mười, thiên đạo vì sao cứ như vậy không dung nổi tiểu sư đệ của nàng! ! !
"Không đúng, lúc trước ta Độ Kiếp cũng chỉ có chín đợt thiên kiếp, vì sao hắn lại có đạo thứ mười." Từ Hàn Y có chút không hiểu.
Bên ngoài Thiên Kiếm Phong, đám người vừa mới bắt đầu còn hăng hái bàn luận việc ăn tiệc hay quét nhà cầu, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.
"Mây kiếp sao còn chưa tan?" Có người không hiểu hỏi.
"Không phải chứ? Đạo lôi kiếp thứ mười? Người này có thể từ trong chín đạo lôi kiếp sống sót đã đủ làm chấn động toàn bộ đại lục, bây giờ ngươi nói với ta, lại còn có đạo thứ mười sao?" Mọi người đều kinh hãi.
"Tiểu tử này chắc là kiếp trước đã thọc thiên đạo một dao." Có người nhịn không được mà nói móc.
Kiếp vân ngày càng dày đặc, lần này còn dày hơn so với bất kỳ một lần nào trong chín lần trước đó.
Một bóng người bay vào Thiên Kiếm Phong.
"Hả? Sư tỷ? Ta còn tưởng rằng là ngươi độ kiếp Tiên Nhân Cảnh, làm ta giật mình, nhanh chân chạy tới quan sát một phen, không phải ngươi, không phải cái nha đầu Giang Uyển Oánh kia, ta dựa vào! Không phải là tiểu tử kia đấy chứ! Mới có mấy ngày, đã náo loạn ra động tĩnh lớn như vậy rồi?" Người đến chính là thánh chủ Thanh Loan thánh địa Lý Tuấn.
"Sư tỷ, đệ tử này của ngươi có chút nghịch thiên nha, ngay cả năm đó ngươi cũng chỉ là độ chín đợt thiên kiếp, đệ tử này của ngươi lần này e rằng. . ." Câu còn chưa nói hết, Lý Tuấn đã cảm thấy hai đạo ánh mắt mang theo sự giận dữ nhìn về phía mình.
Lý Tuấn: (° -°〃) "Khụ khụ, người hiền tự có thiên tướng, ta thấy tiểu đệ tử nhà ngươi tuyệt không phải vật trong ao, lần lôi kiếp này chắc chắn có thể làm cho hắn lột xác thành Chân Long." Lý Tuấn vội vàng nói lấp liếm.
Hai nữ lúc này mới thu hồi ánh mắt.
"Ta đã cho vào trong lệnh bài của hắn một sợi phân hồn của ta, lúc cần thiết ta sẽ thay hắn chịu kiếp, đến lúc đó ta sẽ ngăn lại thiên kiếp, sư đệ ngươi hãy đi bắt người, đưa vào cấm địa thánh địa, nơi đó hẳn là có thể ngăn cách thiên đạo."
"Sư tỷ!"
"Sư tôn!"
"Ta đã quyết định." . .
Lâm Xuyên bên kia, vừa trải qua chín đạo thiên lôi tẩy lễ, thiên điện đã bị đánh thành phế tích, Lâm Xuyên cảm thấy toàn thân như sắp bị đánh tan ra từng mảnh. Trong cơ thể còn có chút thiên lôi chi lực đang lưu chuyển, chữa trị thân thể đã nát bấy.
Lâm Xuyên: Đây chính là lôi kiếp sao, trong sự hủy diệt lại mang theo tân sinh.
Đột nhiên, Lâm Xuyên ý thức được có gì đó không đúng, kiếp vân trên đỉnh đầu vẫn chưa tiêu tan.
Lâm Xuyên: Ta xxx ngươi dập mặt lớn! ! ! chó thiên đạo, ngươi muốn ta chết thì cứ việc nói thẳng, nhất định phải từng đạo từng đạo đánh ta vậy sao?
Không có cách, Lâm Xuyên bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để vượt qua kiếp nạn.
Tu vi? ? ? Hắn vẫn chỉ là Thối Thể đại viên mãn.
Công pháp? ? ? Còn chưa học.
Kiếm chiêu? ? ? Đồ thì có, nhưng chưa phát huy được tác dụng gì cả.
Pháp bảo? ? ? Chỉ có một thanh Đêm Tối.
Xem ra thứ có thể cứu ta chỉ có kiếm ý, nếu có thể lâm thời lĩnh ngộ kiếm ý, có lẽ có cơ hội vượt qua lần thiên kiếp này.
Xin nhờ, nghịch thiên ngộ tính. Hãy cho ta lĩnh ngộ được kiếm ý đi.
Lâm Xuyên ngồi xếp bằng, hồi tưởng lại kiếm ý của Giang Uyển Oánh.
Rút kiếm là vì cái gì?
Thủ hộ?
Không, kiếm đạo của ta không nên như vậy.
Lâm Xuyên bắt đầu hồi tưởng lại từng chút một trong hai kiếp sống của mình, ở Lam Tinh, hắn sinh ra trong một gia đình nông thôn, đã bỏ ra rất nhiều cố gắng, từng bước từng bước leo lên, kết quả cấp trên lại đối đãi hắn như con ghẻ, muốn vứt thì vứt, hắn cũng từng ở trong đêm tối say khướt, cảm thán Vận mệnh bất công, có những người sinh ra đã ở Rome, còn có những người vì hắn mà được gọi là Rome, mà hắn, trải qua thiên tân vạn khổ, lại mua không nổi một tấm vé thông tới Rome. Hắn không cam tâm. Đến thế giới này, có sư tỷ và sư tôn tốt đãi hắn như người thân, thiên phú của mình lại là hàng đỉnh cấp, nhưng thiên đạo lại dường như không dung được hắn, nhất định phải đánh chết hắn, hắn không cam tâm! ! !
Ta có một kiếm, nên chém hết những bất công của thế gian! ! !
Đã ngươi không muốn ta sống, vậy thì ngươi cũng đừng có sống!
Lâm Xuyên chậm rãi đứng dậy, tay cầm Đêm Tối, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, đây là —— Hủy Diệt Kiếm Ý! ! !
Đến đây! Chẳng phải ngươi thích sắp đặt vận mệnh của ta sao! Mệnh như trời định, vậy ta sẽ phá cái thiên này của ngươi! Lâm Xuyên hướng lên trời gầm giận dữ.
Đáp lại hắn chỉ có đạo thứ mười thiên lôi.
Oanh! ! !
Lâm Xuyên chật vật dùng Đêm Tối chống đỡ, từng ngụm từng ngụm phun máu, hai đầu gối đã sớm bị thiên kiếp chi lực ép gãy, Đêm Tối bởi vì thiên lôi và Hủy Diệt Kiếm Ý rèn luyện, toàn thân trở nên đen nhánh, nhìn từ xa phảng phất như một thanh ma kiếm.
Hủy Diệt Kiếm Ý, phá cho ta! ! ! Lâm Xuyên dồn hết toàn lực, thế nhưng vẫn là không địch lại, kiếp lôi cuối cùng vẫn rơi trên người.
Từ Hàn Y vừa mới chuẩn bị giúp Lâm Xuyên độ kiếp liền dừng lại.
"Hả? Lôi kiếp này hình như cũng không chí mạng, Xuyên Nhi dùng kiếm ý ngăn lại phần lớn kiếp lôi chi lực, phần còn lại bổ vào Xuyên Nhi cũng không làm cho hắn mất mạng ngay lập tức, trong cơ thể Xuyên Nhi dường như còn có một luồng lực lượng không ngừng khôi phục thương thế cho hắn. Chuyện này tựa như họa được phúc rồi?" Từ Hàn Y kinh ngạc nói.
"Cái gì, thật làm cho tiểu tử này vượt qua được, tiểu tử này còn ở Thối Thể kỳ mà đã ngộ ra được kiếm ý?" Lý Tuấn không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Hai thứ này tùy tiện đặt lên người ai khác cũng khó mà thực hiện, tiểu tử này thế mà thực hiện được cả hai?
Xem ra thánh địa lần này đúng là nhặt được bảo! ! !
Oanh! ! !
Một đạo kiếp lôi đánh xuống, Lâm Xuyên phát hiện tê tê dại dại, không đau không ngứa. Chính lúc Lâm Xuyên cho là chỉ có thế này thôi.
Oanh! ! !
Lại là một đạo kiếp lôi đánh xuống. Lâm Xuyên lập tức trở nên đen như than.
Dựa vào, có chút tác dụng đấy, nhưng không nhiều, đến tiếp đi, Lâm Xuyên ngước đầu nhìn kiếp vân.
Thiên Đạo tựa hồ cảm nhận được khiêu khích, kiếp vân trở nên càng ngày càng dày, cuối cùng hình thành hình vòng xoáy.
Oanh! ! ! Oanh! ! ! Oanh! ! !
Liên tiếp ba đạo kiếp lôi đánh xuống. Lâm Xuyên lập tức da tróc thịt bong, máu me khắp người, nhưng vẫn sừng sững không ngã.
Tê ~ cái này đúng là đau đấy, chắc là kết thúc rồi chứ.
Những người bên ngoài quan sát kiếp nạn cũng cho rằng như thế, dù sao năm đạo kiếp lôi cũng đã được coi là tư chất đỉnh tiêm, còn có những người trước đây như thánh chủ Lý Tuấn khi tiến vào Độ Kiếp kỳ, cũng chỉ giáng xuống bảy đạo lôi kiếp.
Về phần Từ Hàn Y, không ai biết nàng đã độ bao nhiêu đạo lôi kiếp.
Từ Hàn Y nhìn lên bầu trời vẫn còn tụ lại kiếp vân, khẽ nhíu mày, quả nhiên, vẫn chưa kết thúc.
Oanh! ! ! Oanh! ! ! Oanh! ! ! Oanh! ! !
Mà ngay cả bốn đạo kiếp lôi đánh xuống! ! !
Lâm Xuyên: Ta *** nhiệt tình luôn! ! ! Ta @#&*. . .
Bên ngoài Thiên Kiếm Phong, đã sôi trào.
Đám người: Không phải chứ, chín. . . Chín đạo lôi kiếp? Chuyện này chẳng phải chỉ có trong cổ tịch, ở thời đại mà quy tắc thiên đạo có biến như hiện nay, lại có thể hạ xuống chín đạo lôi kiếp sao?
Trong nhất thời, đám người cũng không biết người độ kiếp này là may mắn hay bất hạnh, vượt qua được thì đời này có ích lợi vô cùng, còn không vượt được. . . thì cũng chỉ có thể ăn mừng một trận lớn thôi.
"A Xuyên! ! !" Giang Uyển Oánh lo lắng kêu to, nếu không phải Từ Hàn Y ngăn lại, lúc này có lẽ nàng đã sớm xông vào.
Chỉ thấy lôi quang mãnh liệt hiện lên, kèm theo một tiếng kêu thảm thiết như tan nát cõi lòng, thiên địa cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
"Người độ kiếp chết rồi sao?" Một đệ tử đứng phía ngoài nghi hoặc hỏi.
"Chắc chắn là không còn cặn, chuẩn bị bữa tiệc để an ủi đi, loại lôi kiếp này nếu mà còn sống, ta sẽ bao một năm dọn dẹp nhà vệ sinh ở ngoại môn."
"Ngươi sao lại có cái tật ăn uống giống vị sư huynh kia vậy."
."Sư tôn, tiểu sư đệ thế nào rồi ạ?" Giang Uyển Oánh lo lắng hỏi.
"Hắn còn chịu được, chỉ là. . ." Từ Hàn Y muốn nói rồi lại thôi.
"Chỉ là cái gì ạ?" Biết được tiểu sư đệ còn sống Giang Uyển Oánh hận không thể ngay lập tức đi nhìn Lâm Xuyên một cái, sư tôn nói không sao chỉ là lời sư tôn nói thôi, chỉ có mình tận mắt nhìn thấy Lâm Xuyên không có chuyện gì thì mới có thể an tâm được.
"Chỉ là cái thiên kiếp này có vẻ như vẫn chưa kết thúc." Từ Hàn Y có chút do dự nói.
"Cái gì! ! !" Gương mặt xinh đẹp của Giang Uyển Oánh bỗng trở nên tái nhợt.
Chín đợt thiên kiếp, tiểu sư đệ thật vất vả mới sống sót được, kết quả cái thiên đạo đáng chết này, lại hạ xuống đạo thứ mười, thiên đạo vì sao cứ như vậy không dung nổi tiểu sư đệ của nàng! ! !
"Không đúng, lúc trước ta Độ Kiếp cũng chỉ có chín đợt thiên kiếp, vì sao hắn lại có đạo thứ mười." Từ Hàn Y có chút không hiểu.
Bên ngoài Thiên Kiếm Phong, đám người vừa mới bắt đầu còn hăng hái bàn luận việc ăn tiệc hay quét nhà cầu, đột nhiên cảm thấy có gì đó sai sai.
"Mây kiếp sao còn chưa tan?" Có người không hiểu hỏi.
"Không phải chứ? Đạo lôi kiếp thứ mười? Người này có thể từ trong chín đạo lôi kiếp sống sót đã đủ làm chấn động toàn bộ đại lục, bây giờ ngươi nói với ta, lại còn có đạo thứ mười sao?" Mọi người đều kinh hãi.
"Tiểu tử này chắc là kiếp trước đã thọc thiên đạo một dao." Có người nhịn không được mà nói móc.
Kiếp vân ngày càng dày đặc, lần này còn dày hơn so với bất kỳ một lần nào trong chín lần trước đó.
Một bóng người bay vào Thiên Kiếm Phong.
"Hả? Sư tỷ? Ta còn tưởng rằng là ngươi độ kiếp Tiên Nhân Cảnh, làm ta giật mình, nhanh chân chạy tới quan sát một phen, không phải ngươi, không phải cái nha đầu Giang Uyển Oánh kia, ta dựa vào! Không phải là tiểu tử kia đấy chứ! Mới có mấy ngày, đã náo loạn ra động tĩnh lớn như vậy rồi?" Người đến chính là thánh chủ Thanh Loan thánh địa Lý Tuấn.
"Sư tỷ, đệ tử này của ngươi có chút nghịch thiên nha, ngay cả năm đó ngươi cũng chỉ là độ chín đợt thiên kiếp, đệ tử này của ngươi lần này e rằng. . ." Câu còn chưa nói hết, Lý Tuấn đã cảm thấy hai đạo ánh mắt mang theo sự giận dữ nhìn về phía mình.
Lý Tuấn: (° -°〃) "Khụ khụ, người hiền tự có thiên tướng, ta thấy tiểu đệ tử nhà ngươi tuyệt không phải vật trong ao, lần lôi kiếp này chắc chắn có thể làm cho hắn lột xác thành Chân Long." Lý Tuấn vội vàng nói lấp liếm.
Hai nữ lúc này mới thu hồi ánh mắt.
"Ta đã cho vào trong lệnh bài của hắn một sợi phân hồn của ta, lúc cần thiết ta sẽ thay hắn chịu kiếp, đến lúc đó ta sẽ ngăn lại thiên kiếp, sư đệ ngươi hãy đi bắt người, đưa vào cấm địa thánh địa, nơi đó hẳn là có thể ngăn cách thiên đạo."
"Sư tỷ!"
"Sư tôn!"
"Ta đã quyết định." . .
Lâm Xuyên bên kia, vừa trải qua chín đạo thiên lôi tẩy lễ, thiên điện đã bị đánh thành phế tích, Lâm Xuyên cảm thấy toàn thân như sắp bị đánh tan ra từng mảnh. Trong cơ thể còn có chút thiên lôi chi lực đang lưu chuyển, chữa trị thân thể đã nát bấy.
Lâm Xuyên: Đây chính là lôi kiếp sao, trong sự hủy diệt lại mang theo tân sinh.
Đột nhiên, Lâm Xuyên ý thức được có gì đó không đúng, kiếp vân trên đỉnh đầu vẫn chưa tiêu tan.
Lâm Xuyên: Ta xxx ngươi dập mặt lớn! ! ! chó thiên đạo, ngươi muốn ta chết thì cứ việc nói thẳng, nhất định phải từng đạo từng đạo đánh ta vậy sao?
Không có cách, Lâm Xuyên bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để vượt qua kiếp nạn.
Tu vi? ? ? Hắn vẫn chỉ là Thối Thể đại viên mãn.
Công pháp? ? ? Còn chưa học.
Kiếm chiêu? ? ? Đồ thì có, nhưng chưa phát huy được tác dụng gì cả.
Pháp bảo? ? ? Chỉ có một thanh Đêm Tối.
Xem ra thứ có thể cứu ta chỉ có kiếm ý, nếu có thể lâm thời lĩnh ngộ kiếm ý, có lẽ có cơ hội vượt qua lần thiên kiếp này.
Xin nhờ, nghịch thiên ngộ tính. Hãy cho ta lĩnh ngộ được kiếm ý đi.
Lâm Xuyên ngồi xếp bằng, hồi tưởng lại kiếm ý của Giang Uyển Oánh.
Rút kiếm là vì cái gì?
Thủ hộ?
Không, kiếm đạo của ta không nên như vậy.
Lâm Xuyên bắt đầu hồi tưởng lại từng chút một trong hai kiếp sống của mình, ở Lam Tinh, hắn sinh ra trong một gia đình nông thôn, đã bỏ ra rất nhiều cố gắng, từng bước từng bước leo lên, kết quả cấp trên lại đối đãi hắn như con ghẻ, muốn vứt thì vứt, hắn cũng từng ở trong đêm tối say khướt, cảm thán Vận mệnh bất công, có những người sinh ra đã ở Rome, còn có những người vì hắn mà được gọi là Rome, mà hắn, trải qua thiên tân vạn khổ, lại mua không nổi một tấm vé thông tới Rome. Hắn không cam tâm. Đến thế giới này, có sư tỷ và sư tôn tốt đãi hắn như người thân, thiên phú của mình lại là hàng đỉnh cấp, nhưng thiên đạo lại dường như không dung được hắn, nhất định phải đánh chết hắn, hắn không cam tâm! ! !
Ta có một kiếm, nên chém hết những bất công của thế gian! ! !
Đã ngươi không muốn ta sống, vậy thì ngươi cũng đừng có sống!
Lâm Xuyên chậm rãi đứng dậy, tay cầm Đêm Tối, không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, đây là —— Hủy Diệt Kiếm Ý! ! !
Đến đây! Chẳng phải ngươi thích sắp đặt vận mệnh của ta sao! Mệnh như trời định, vậy ta sẽ phá cái thiên này của ngươi! Lâm Xuyên hướng lên trời gầm giận dữ.
Đáp lại hắn chỉ có đạo thứ mười thiên lôi.
Oanh! ! !
Lâm Xuyên chật vật dùng Đêm Tối chống đỡ, từng ngụm từng ngụm phun máu, hai đầu gối đã sớm bị thiên kiếp chi lực ép gãy, Đêm Tối bởi vì thiên lôi và Hủy Diệt Kiếm Ý rèn luyện, toàn thân trở nên đen nhánh, nhìn từ xa phảng phất như một thanh ma kiếm.
Hủy Diệt Kiếm Ý, phá cho ta! ! ! Lâm Xuyên dồn hết toàn lực, thế nhưng vẫn là không địch lại, kiếp lôi cuối cùng vẫn rơi trên người.
Từ Hàn Y vừa mới chuẩn bị giúp Lâm Xuyên độ kiếp liền dừng lại.
"Hả? Lôi kiếp này hình như cũng không chí mạng, Xuyên Nhi dùng kiếm ý ngăn lại phần lớn kiếp lôi chi lực, phần còn lại bổ vào Xuyên Nhi cũng không làm cho hắn mất mạng ngay lập tức, trong cơ thể Xuyên Nhi dường như còn có một luồng lực lượng không ngừng khôi phục thương thế cho hắn. Chuyện này tựa như họa được phúc rồi?" Từ Hàn Y kinh ngạc nói.
"Cái gì, thật làm cho tiểu tử này vượt qua được, tiểu tử này còn ở Thối Thể kỳ mà đã ngộ ra được kiếm ý?" Lý Tuấn không khỏi trợn mắt há hốc mồm.
Hai thứ này tùy tiện đặt lên người ai khác cũng khó mà thực hiện, tiểu tử này thế mà thực hiện được cả hai?
Xem ra thánh địa lần này đúng là nhặt được bảo! ! !
Bạn cần đăng nhập để bình luận