Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 14: Vi sư rất già?
Chương 14: Vi sư rất già?So với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài, bên trong Thiên Kiếm Phong lại có vẻ rất yên tĩnh. Trong gian phòng cổ kính, nhân vật chính của chúng ta vẫn nằm hôn mê bất tỉnh trên giường."Thương thế trong cơ thể và bên ngoài cơ thể đã hoàn toàn khôi phục, hắn đoán chừng không bao lâu nữa sẽ tỉnh lại." Từ Hàn Y sau khi kiểm tra thân thể Lâm Xuyên xong liền nói với Giang Uyển Oánh bên cạnh."Vậy ta đi lấy linh dược." Giang Uyển Oánh vui vẻ nói. Trong những ngày Lâm Xuyên hôn mê, mỗi ngày Giang Uyển Oánh đều làm việc này, trông coi Lâm Xuyên, chờ Từ Hàn Y đến kiểm tra tình hình, cho Lâm Xuyên uống linh dược, rồi lại trông coi Lâm Xuyên, ngay cả việc luyện kiếm hàng ngày cũng ít đi. Cũng may Lâm Xuyên đã tiến vào Trúc Cơ kỳ, ngược lại có thể Tích Cốc, không cần ăn uống. Sau khi Giang Uyển Oánh đi, đôi mắt đẹp của Từ Hàn Y nhìn Lâm Xuyên đang nằm trên giường, không khỏi bắt đầu suy tư. "Xuyên Nhi ngộ ra kiếm ý là do trải qua mười lần thiên kiếp, hay là do trải qua mười lần thiên kiếp mà mới ngộ ra kiếm ý?" Từ Hàn Y khẽ nhíu mày. Sau khi suy nghĩ không có kết quả, Từ Hàn Y liền khống chế một sợi băng sương kiếm ý đến gần Lâm Xuyên, muốn dò xem kiếm ý của Lâm Xuyên. Chỉ là luồng băng sương kiếm ý này vừa tới gần Lâm Xuyên, một cỗ khí tức hủy diệt đột nhiên bộc phát ra, trực tiếp vùi dập băng sương kiếm ý của Từ Hàn Y. "Hả? Kiếm ý này vậy mà còn bá đạo hơn ta, lại còn mang theo một tia khí tức hủy diệt của thiên kiếp?" Từ Hàn Y có chút chấn kinh. Thế là, Từ Hàn Y tiếp tục khống chế băng sương kiếm ý, không ngừng đến gần Lâm Xuyên. Cuối cùng Hủy Diệt kiếm ý bắt đầu không địch lại, dù sao chủ nhân vẫn còn đang hôn mê, hiện tại Hủy Diệt kiếm ý cũng chỉ là thứ còn sót lại trong cơ thể từ lúc Lâm Xuyên độ kiếp."Lạnh quá." Lâm Xuyên đang hôn mê trên giường đột nhiên run lên một cái, miệng lẩm bẩm, tựa như đang nói mê."Xuyên Nhi!" Từ Hàn Y vừa sốt ruột, vội vàng muốn thu hồi băng sương kiếm ý. Đột nhiên, ngay lúc Hủy Diệt kiếm ý tán loạn, khi Lâm Xuyên cảm thấy lạnh, lại xuất hiện một cỗ kiếm ý màu trắng, bám vào toàn thân Lâm Xuyên, ngăn cách băng sương kiếm ý của Từ Hàn Y ra bên ngoài. "Cái này? ? ?" Từ Hàn Y trợn tròn mắt. Kiếm ý này sao lại giống với những cái thiên lôi lưu lại trong cơ thể Xuyên Nhi để chữa trị thân thể như vậy? Nếu kiếm ý ban đầu là hủy diệt thì cỗ kiếm ý hộ thân này chính là tân sinh. Chưa từng nghe thấy qua tình huống này, Từ Hàn Y cảm thấy có chút đau đầu, sau này nàng sẽ dạy Lâm Xuyên như thế nào đây?. . . Lúc Lâm Xuyên tỉnh lại, phát hiện mình đã về tới gian phòng quen thuộc, trong phòng vẫn còn mùi thơm quen thuộc."Sư tỷ?" Lâm Xuyên kêu. "A Xuyên, ngươi tỉnh rồi?" Lúc này đang là ban đêm, Giang Uyển Oánh ngồi tĩnh tọa trên ghế nghe được động tĩnh, lập tức chạy tới bên giường. Nhìn Lâm Xuyên đã tỉnh lại, Giang Uyển Oánh chỉ cảm thấy mắt cay cay, nước mắt rốt cuộc không thể khống chế được. "Ô ô ô, A Xuyên, cuối cùng ngươi cũng tỉnh." "Sư tỷ đừng khóc, ta không phải không có việc gì sao." Lâm Xuyên an ủi. Cảm giác được người khác quan tâm thật là tốt... Khóc một hồi lâu, Giang Uyển Oánh liền nằm ngủ thiếp đi bên cạnh giường, Lâm Xuyên đoán có lẽ là do Giang Uyển Oánh quá lo lắng cho mình, dẫn đến tinh thần căng thẳng, hiện tại Lâm Xuyên tỉnh lại, tinh thần trầm tĩnh lại nên ngủ mất. Lâm Xuyên ôm Giang Uyển Oánh lên giường, khi vừa ôm Giang Uyển Oánh lên, toàn thân nàng căng cứng, nhưng ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người Lâm Xuyên, liền thả lỏng, trong miệng còn lẩm bẩm A Xuyên. Sau khi ôm Giang Uyển Oánh vào giường đắp kín chăn, Lâm Xuyên liền đi ra ngoài. Hồi tưởng lại kinh nghiệm độ kiếp của mình, cái đó nói là cửu tử nhất sinh cũng không đủ, bất quá cũng may bước đầu tiên của con đường tu tiên xem như đã bước ra được. "Đúng rồi, ta hình như còn nhân họa đắc phúc ngộ ra kiếm ý nữa." Lâm Xuyên đột nhiên nhớ lại lúc đạo thiên lôi cuối cùng bổ về phía mình, mình dường như phấn khởi chống cự, cuối cùng trong trạng thái điên cuồng, ngộ ra được kiếm ý. Lâm Xuyên nhắm mắt lại, tỉ mỉ cảm ngộ. Một cỗ khí tức hủy diệt mạnh mẽ dũng mãnh lao tới bốn phương tám hướng, trên mặt đất xung quanh hiện lên từng đạo vết kiếm, cỏ cây xung quanh vết kiếm toàn bộ hóa thành tro bụi."Đây chính là Hủy Diệt Kiếm Ý sao?" Lâm Xuyên lẩm bẩm nói."Đến chỗ vi sư một chuyến." Một giọng nói thanh lãnh vang lên bên tai Lâm Xuyên. Sư phụ gọi đến, mau chóng đi thôi. Bên trong chủ điện. Từ Hàn Y bên ngoài khoác một tầng Sa Y mỏng như cánh ve, nổi bật dáng người như ẩn như hiện, mái tóc dài như thác nước, tùy ý tản mát trên vai, mấy sợi tóc rủ xuống trước ngực, lộ ra vẻ quyến rũ động lòng người. "Sư phụ gọi ta đến đây, có chuyện gì cần làm?" Nhìn nữ tử trước mắt, Lâm Xuyên không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, Tiểu Lâm Xuyên cũng có chút ngẩng đầu muốn tìm hiểu hư thực. Hôm nay sư phụ ăn mặc sao lại khác ngày thường vậy. Lâm Xuyên thầm nghĩ. "Lần này gọi ngươi đến đây, chủ yếu là muốn xem thương thế của ngươi thế nào, bây giờ xem ra ngươi không sao rồi, thậm chí cảnh giới còn tăng lên tới Trúc Cơ trung kỳ, ta đây cũng yên tâm." Từ Hàn Y giải thích nói. "Đúng rồi, chuyện ngươi ngộ ra hai cỗ kiếm ý chớ nói ra ngoài, người tu hành tốt nhất nên có một vài lá bài tẩy cho mình, như ngươi, khi vừa bước vào tu hành, người khác chỉ biết ngươi lĩnh ngộ một đạo kiếm ý, đạo kiếm ý còn lại có thể làm át chủ bài.""Hai đạo kiếm ý?" Lâm Xuyên hoang mang nói. Mình không phải chỉ có một đạo kiếm ý sao? "Ngươi không biết sao?" Từ Hàn Y nghi ngờ nói. Lâm Xuyên: ? ? ? Nhìn vẻ mặt Lâm Xuyên không giống như đang giả vờ. Từ Hàn Y trầm tư một lát, một đạo băng sương kiếm ý đột nhiên phóng tới Lâm Xuyên. Lâm Xuyên còn chưa kịp phản ứng thì phát hiện cơ thể không thể động đậy, cảm giác như huyết dịch sắp bị đông cứng lại. Đột nhiên, Lâm Xuyên cảm thấy toàn thân ấm áp, bên ngoài cơ thể nổi lên một trận bạch quang, băng sương kiếm ý trong thân thể lập tức bị khu trục ra ngoài. Cỗ kiếm ý này là do lôi kiếp sao? ? ? Lâm Xuyên cảm nhận được một chút lôi kiếp chi lực từ cỗ kiếm ý màu trắng này, lúc ấy khi độ kiếp, chính là cỗ lực lượng này đã chữa trị thân thể. "Xuyên Nhi thử xem có khống chế được nó không." Từ Hàn Y phân phó nói. Thế là Lâm Xuyên bắt đầu tập trung tinh lực điều động kiếm ý màu trắng, bạch quang trên thân thể càng ngày càng sáng tỏ, cuối cùng cỗ kiếm ý màu trắng đã bị Lâm Xuyên khống chế, có thể thu phóng tự nhiên. "Không có lực công kích gì, chỉ có thể dùng để bảo vệ mình thôi." Lâm Xuyên cảm thấy cũng hữu dụng, nhưng tác dụng không lớn lắm. "Sau này khi ngươi hành tẩu bên ngoài, có thể dùng đạo kiếm ý này đối địch, còn Hủy Diệt Kiếm Ý xem như át chủ bài." Từ Hàn Y nghĩ thay cho Lâm Xuyên. "Đúng a, gừng vẫn là lão cay, sao mình lại không nghĩ tới, trước dùng cái yếu để đối phó người ta, lúc then chốt lại cho hắn niềm vui bất ngờ, ha ha." Lâm Xuyên đã bắt đầu tưởng tượng, mình dùng kiếm khí màu trắng đối phó với người ta, bị kẻ xấu xem thường, lúc then chốt Lâm Xuyên bất ngờ cho kẻ xấu một phát hủy diệt kiếm khí, kẻ xấu lập tức tan thành mây khói. Thực tế là, nguy hiểm đã lặng lẽ tới gần. "Hả? Nói như vậy là Xuyên Nhi cảm thấy vi sư rất già sao?" Một giọng nói mang theo sự u oán vang lên bên tai. Lâm Xuyên tại chỗ liền muốn xù lông. Xong rồi, quá kích động, không chú ý đến chi tiết nhỏ, ta tiêu rồi!"Sao lại thế, ta đây là khen sư phụ thông minh mà, sư phụ đâu có già, trong mắt ta, sư phụ mãi mãi là người trẻ tuổi, mỹ mạo nhất." Mặt Lâm Xuyên thành thật nói."Thật sao?" Từ Hàn Y có chút hồ nghi."Thiên chân vạn xác! ! !" Lúc này ánh mắt kiên định của Lâm Xuyên có thể so với khi vào đảng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận