Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 42: Trên đời này tốt nhất sư phụ
Chương 42: "Sư phụ tốt nhất trên đời"
"Khách quan ngài khỏe, hoan nghênh đến Nghê Thường các, xin hỏi ngài muốn mua loại phục sức gì? Ở đây chúng ta có..." Lâm Xuyên vừa bước vào cửa, lập tức có tỳ nữ vây quanh, nhiệt tình giới thiệu các mặt hàng trong tiệm.
"Xin hỏi có quần áo nào thích hợp cho nữ tu sĩ, loại nào cao cấp một chút không?" Nghe tỳ nữ giới thiệu một hồi, loại đắt nhất cũng chỉ ba trăm linh thạch, Lâm Xuyên có chút không hài lòng, cảm thấy không xứng với Từ Hàn Y.
"Có có, công tử xin mời đi theo ta." Nghe Lâm Xuyên chê quần áo quá bình thường, tỳ nữ lập tức dẫn Lâm Xuyên lên lầu ba.
"Công tử, đây là quần áo nữ tốt nhất của Nghê Thường các chúng tôi." Tỳ nữ giới thiệu.
Quả nhiên, bất kể là kiểu dáng hay chất liệu vải vóc đều vượt xa tầng một. Giá cả cũng không hề rẻ, đều từ một ngàn linh thạch trở lên.
Lâm Xuyên cẩn thận lựa quần áo trong Nghê Thường các, trong mắt tràn đầy sự chuyên chú. Hắn cầm từng món lên, so sánh, tưởng tượng dáng vẻ Từ Hàn Y khi mặc chúng.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn bị một chiếc Sa Y màu trắng thu hút.
"Huyễn ve sa, giá 2800 linh thạch."
Chiếc Sa Y kia nhẹ nhàng, mỏng như cánh ve, phảng phất như một cơn gió nhẹ là có thể thổi bay. Chất liệu mềm mại, bóng loáng, sờ vào mịn màng như tơ lụa. Màu trắng của nó tinh khiết như tuyết, không chút tạp chất, thuần khiết như thánh thần.
Lâm Xuyên không chút do dự chọn nó, đang định mua thì đột nhiên một bàn tay khác cũng duỗi tới.
"Ca ca, người ta thích cái này, có được không?" Một nữ tu dáng người nảy nở rúc vào trong lòng một nam tu sĩ, nũng nịu nói. Xem ra là một đôi tình nhân ở nội môn.
"Được được, chỉ cần Điềm Điềm thích thì mua." Nam tu sĩ vung tay lên, định mua chiếc Sa Y đó.
"Xin lỗi, cái này ta đã chọn trước." Lâm Xuyên đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn quần áo mình chọn bị người khác mua mất.
"Nhãi con, biết ta là ai không? Dám tranh đồ với ta!" Thấy mình tán gái bị quấy rầy, nam tử có chút tức giận.
"Ta mặc kệ ngươi là ai, ta chỉ biết ai đến trước thì người đó được." Lâm Xuyên thản nhiên nói.
"Bá Thường, hay là thôi đi, tuy ta rất thích, nhưng người ta thấy trước rồi." Nữ tử rúc vào ngực nam tử, ngoài miệng nói không sao, nhưng vẻ mặt ủy khuất vô cùng.
Quý Bá Thường nào chịu được như thế, quyết tâm phải mua bằng được chiếc Sa Y.
"Chiếc Sa Y này 2800 linh thạch phải không, ta trả 3000, bán cho ta!" Quý Bá Thường nói với tỳ nữ bên cạnh.
"Xin lỗi, chiếc Sa Y này vị công tử kia đã chọn trước rồi, xin ngài thứ lỗi, cửa hàng chúng tôi vẫn còn quần áo khác, ngài có thể cùng phu nhân xem lại." Tỳ nữ từ chối yêu cầu của Quý Bá Thường, đồng thời gói ghém Sa Y cẩn thận giao cho Lâm Xuyên.
"Nhãi con, ta thấy ngươi đúng là không uống rượu mời lại thích uống rượu phạt." Thấy mình năm lần bảy lượt bị từ chối, Quý Bá Thường cảm thấy mặt mũi không thể chịu được nữa, liền muốn ra tay.
"Cuối cùng cũng đến rồi, chăm chỉ tu luyện chẳng phải vì ngày này sao? Ta thường ngày hay giả bộ ép người, kiệt kiệt kiệt." Lâm Xuyên thầm vui vẻ, vừa định bộc lộ tu vi Kim Đan kỳ thì một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên bên tai.
"Ai dám làm loạn trên địa bàn Phong gia ta!" Người tới chính là Phong Ngưng Nhi.
Tỳ nữ nhìn thấy Phong Ngưng Nhi, liền lập tức xoay người cung kính nói: "Thiếu các chủ!"
"Thật đúng dịp, Lâm sư đệ, ta nói sao ngươi từ chối cùng ta ăn cơm, hóa ra là chạy đến đây à? Lâm sư đệ, đây là người ngươi thích?" Phong Ngưng Nhi nhìn chiếc Sa Y trên tay Lâm Xuyên, tùy tiện hỏi.
Lâm Xuyên không trả lời câu hỏi của Phong Ngưng Nhi, mà hỏi ngược lại: "Đây là sản nghiệp của Phong gia cô sao?"
Sao lại trùng hợp thế chứ, hắn vừa bước vào Nghê Thường các phát sinh mâu thuẫn, Phong Ngưng Nhi liền xuất hiện.
"Đúng vậy." Phong Ngưng Nhi hào phóng thừa nhận.
"Vậy ngươi đưa ta lệnh bài đi, cái này ở đây cũng dùng được đúng không?" Lâm Xuyên tiếp tục dò hỏi.
"Đương nhiên, ngươi là khách khanh tôn quý của Phong gia ta, chỉ cần là sản nghiệp của Phong gia ta, ngươi vĩnh viễn là thượng khách." Phong Ngưng Nhi thành thật nói.
"Ta nói các ngươi nói chuyện đủ chưa, mau đưa Sa Y đây!" Quý Bá Thường rống lớn. Một thân tu vi hiện ra, chính là Trúc Cơ đại viên mãn!
Nhưng ngoại trừ Lâm Xuyên biến thái này ra thì rất hiếm có ai tu Trúc Cơ có thể nghịch phạt Kim Đan. Còn chưa kịp để Lâm Xuyên lên tiếng, hai người Quý Bá Thường đã bị Phong Ngưng Nhi xách cổ ném ra ngoài như xách gà con.
Bị ném ra ngoài, Quý Bá Thường cảm thấy mình chịu nhục nhã lớn, nhưng cũng tự biết mình không phải đối thủ của nữ tử kia, đành phải để lại lời hung ác với Lâm Xuyên trong Nghê Thường các: "Nhãi con, ngươi chỉ biết núp sau lưng đàn bà, ngươi chờ đó, biểu ca ta là đội chấp pháp, ta nhất định sẽ khiến biểu ca ta phế ngươi." Nói xong hắn liền dẫn Điềm Điềm rời khỏi đây.
"Xin lỗi, nghênh đón không chu đáo, khiến ngươi chê cười rồi, thế này đi, chiếc Sa Y đó coi như cửa hàng chúng ta tặng ngươi, có thời gian thì cùng nhau ăn bữa cơm nhé." Phong Ngưng Nhi nói với Lâm Xuyên.
"Không cần, đây không phải lỗi của ngươi, huống hồ nhân viên ở đây rất tốt, cũng không khiến ta chịu ủy khuất." Hợp tác thì hợp tác, mua bán là mua bán, Lâm Xuyên vẫn kiên quyết trả tiền mua Sa Y.
Trả tiền xong, Lâm Xuyên liền lập tức đi về Thiên Kiếm Phong.
Nhìn bóng lưng Lâm Xuyên rời đi, hứng thú trong mắt Phong Ngưng Nhi càng đậm.
Thiên Kiếm Phong.
Lâm Xuyên vừa về đến nơi, liền vội vã đi tới chỗ Từ Hàn Y ở.
"Sư phụ, con về rồi."
"Ừm."
"Sư phụ, con mang quà về cho người này, người xem đi." Lâm Xuyên lấy chiếc huyễn ve sa mua ở Nghê Thường các ra đưa đến trước mặt Từ Hàn Y, mong đợi nhìn nàng.
Từ Hàn Y chỉ nhìn Lâm Xuyên, giữ im lặng.
"Sao vậy, sư phụ không vui sao?" Thấy Từ Hàn Y có vẻ lạnh nhạt, Lâm Xuyên còn tưởng mình chọn nhầm đồ.
"Không thích." Từ Hàn Y thản nhiên nói.
Lâm Xuyên:...
Được thôi, cũng không biết Nghê Thường các có cho trả lại không nữa, chắc là được nhỉ. Lâm Xuyên tính tới tính lui, cũng không tính được việc Từ Hàn Y vậy mà lại không thích.
Thái độ không mấy thân thiện, có lẽ người tu tiên cũng có những ngày như vậy? Lâm Xuyên thầm đoán.
"Linh thạch không đủ sao không nói với ta?" Từ Hàn Y nhìn thẳng vào Lâm Xuyên, đột nhiên hỏi.
"Hả? Đệ tử linh thạch đủ tiêu mà?" Lâm Xuyên ngơ ngác, sao lại tự dưng thành hết linh thạch?
"Đủ tiêu sao còn đi tìm người Phong gia!" Từ Hàn Y đột nhiên lớn giọng, trong giọng nói tựa hồ mang theo một chút ghen tuông.
"Sư phụ đâu có gây thù với nhà người ta?" Thấy Từ Hàn Y có vẻ hơi tức giận, Lâm Xuyên vội vàng kể lại đầu đuôi sự việc.
Một lúc sau.
"Vậy, Xuyên Nhi chỉ là đi tìm Phong Ngưng Nhi kia làm ăn?"
"Đúng vậy."
Lúc này, sắc mặt Từ Hàn Y mới dịu lại. Đúng mà, Xuyên Nhi của nàng sao có thể giấu sư phụ tự nhiên lại đi yêu đương chứ?
"Chờ đã, vẫn có chút không đúng." Nhìn chiếc Sa Y Lâm Xuyên mua cho mình, sắc mặt vừa dịu đi của Từ Hàn Y lại trở về như cũ.
"Con mua quần áo cho vi sư đâu có phải loại bình dân, con lấy linh thạch ở đâu? Có phải quan hệ con và Phong Ngưng Nhi tốt hơn, cô ta cho con?" Từ Hàn Y nghi ngờ nhìn chằm chằm Lâm Xuyên, như muốn nhìn thấy dấu vết nào đó trên mặt hắn.
"Oan uổng quá! Linh thạch này là sư phụ sư tỷ cho con mà, bình thường con đâu có xài mấy, bây giờ có thể tự kiếm được rồi nên con muốn mua cho sư phụ bộ quần áo, hiếu kính người." Lâm Xuyên kêu oan ầm ĩ, khóc không ra nước mắt.
Hiểu lầm được giải quyết, Từ Hàn Y lúc này mới vui vẻ trở lại, nhìn sang Lâm Xuyên bên cạnh, không biết tại sao liền có một loại xúc động muốn ôm chặt lấy hắn, nhưng nàng vẫn cố nhịn lại.
"Linh thạch không đủ thì cứ nói với vi sư, của ta là của con, con không cần đi kiếm tiền. Quà cáp gì đó, Xuyên Nhi có chút lòng thành này là vi sư vui lắm rồi, không đáng để con đặc biệt mua." Miệng nói là vậy, nhưng mắt Từ Hàn Y vẫn tràn đầy vui vẻ đưa tay ra muốn nhận chiếc huyễn ve sa.
Nội tâm Từ Hàn Y: Xuyên Nhi tặng cho ta món quà đầu tiên, thật vui!
Nhưng Lâm Xuyên lại đột ngột thu huyễn ve sa lại, Từ Hàn Y vừa định đưa tay ra thì liền khựng lại, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lâm Xuyên.
"Xuyên Nhi có ý gì đây, chẳng lẽ trước đó nói toàn là gạt ta, hắn căn bản không muốn đưa Sa Y cho ta?" Trong chớp mắt, Từ Hàn Y suy nghĩ rất nhiều, sắc mặt cũng lần nữa trở nên lạnh lùng.
"Sư phụ đã không thích thì con đành phải đem đi trả." Lâm Xuyên không hề biết chuyện gì xảy ra, hắn chỉ biết là Từ Hàn Y vừa mới nói không thích chiếc Sa Y này. Không còn cách nào, đành phải cầm đi trả thôi.
"Ai nói ta không thích, chỉ cần là Xuyên Nhi tặng ta đều thích." Từ Hàn Y giật lấy chiếc Sa Y, tỉ mỉ quan sát.
"Nhưng mà, sư phụ vừa mới..." Lâm Xuyên chưa kịp nói xong đã bị Từ Hàn Y cắt ngang.
"Sao? Con có ý kiến? Vừa rồi ta chỉ là muốn thăm dò xem Xuyên Nhi có thật tâm muốn đưa ta không mà thôi." Từ Hàn Y kiêu ngạo nói.
Lâm Xuyên: ....
"Được thôi được thôi, a, lòng dạ đàn bà đáy biển kim." Lâm Xuyên cúi đầu, trong lòng thầm oán trách.
"Xuyên Nhi, vi sư mặc chiếc Sa Y này đẹp không?" Từ Hàn Y đột nhiên hỏi.
Lâm Xuyên ngẩng đầu nhìn Từ Hàn Y trước mắt, không biết từ lúc nào nàng đã mặc chiếc Sa Y hắn mua rồi.
Chỉ thấy Từ Hàn Y cao vút đứng đó, người khoác Sa Y, tựa tiên tựa họa. Sa Y nhẹ như sương, trong gió nhẹ lay động phất phơ. Sắc màu nhàn nhạt phác họa ra đường cong mềm mại của nàng. Tay áo tung bay như cánh bướm. Nàng khẽ động, Sa Y dập dềnh, tựa như tiên nữ bước ra từ trong tranh.
Lâm Xuyên trong nháy mắt ngây người, nửa ngày mới phản ứng, chân thành nói: "Sư phụ, người siêu cấp đẹp!"
Thấy Lâm Xuyên đã bị mình mê hoặc, môi đỏ Từ Hàn Y khẽ cong lên, đáy mắt mang theo ý cười nhìn về phía Lâm Xuyên, nói: "Ngắm cũng ngắm rồi, cho vi sư xoa vai không quá đáng chứ?"
Dù sao có thể ở khoảng cách gần mở rộng tầm mắt, có chuyện tốt như này, Lâm Xuyên tự nhiên không từ chối, vội vàng hấp tấp đi ra sau lưng Từ Hàn Y xoa bóp vai cho nàng.
Đương nhiên, Từ Hàn Y cũng hiểu rõ mỗi khi Lâm Xuyên xoa bóp cho mình thì mắt và tay cũng không thật thà, nhưng nàng cũng không ghét, bằng không thì cũng không liên tục nhờ Lâm Xuyên xoa bóp.
Xuyên Nhi khổ cực xoa bóp cho mình, cho một ít lợi lộc cũng đâu có gì quá đáng nhỉ?
Mà như vậy còn có thể tăng thêm định lực cho Xuyên Nhi, sau này sẽ không bị những cô gái khác dễ dàng lừa mất.
Ta Từ Hàn Y thật sự là sư phụ tốt nhất trên đời!.
"Khách quan ngài khỏe, hoan nghênh đến Nghê Thường các, xin hỏi ngài muốn mua loại phục sức gì? Ở đây chúng ta có..." Lâm Xuyên vừa bước vào cửa, lập tức có tỳ nữ vây quanh, nhiệt tình giới thiệu các mặt hàng trong tiệm.
"Xin hỏi có quần áo nào thích hợp cho nữ tu sĩ, loại nào cao cấp một chút không?" Nghe tỳ nữ giới thiệu một hồi, loại đắt nhất cũng chỉ ba trăm linh thạch, Lâm Xuyên có chút không hài lòng, cảm thấy không xứng với Từ Hàn Y.
"Có có, công tử xin mời đi theo ta." Nghe Lâm Xuyên chê quần áo quá bình thường, tỳ nữ lập tức dẫn Lâm Xuyên lên lầu ba.
"Công tử, đây là quần áo nữ tốt nhất của Nghê Thường các chúng tôi." Tỳ nữ giới thiệu.
Quả nhiên, bất kể là kiểu dáng hay chất liệu vải vóc đều vượt xa tầng một. Giá cả cũng không hề rẻ, đều từ một ngàn linh thạch trở lên.
Lâm Xuyên cẩn thận lựa quần áo trong Nghê Thường các, trong mắt tràn đầy sự chuyên chú. Hắn cầm từng món lên, so sánh, tưởng tượng dáng vẻ Từ Hàn Y khi mặc chúng.
Bỗng nhiên, ánh mắt hắn bị một chiếc Sa Y màu trắng thu hút.
"Huyễn ve sa, giá 2800 linh thạch."
Chiếc Sa Y kia nhẹ nhàng, mỏng như cánh ve, phảng phất như một cơn gió nhẹ là có thể thổi bay. Chất liệu mềm mại, bóng loáng, sờ vào mịn màng như tơ lụa. Màu trắng của nó tinh khiết như tuyết, không chút tạp chất, thuần khiết như thánh thần.
Lâm Xuyên không chút do dự chọn nó, đang định mua thì đột nhiên một bàn tay khác cũng duỗi tới.
"Ca ca, người ta thích cái này, có được không?" Một nữ tu dáng người nảy nở rúc vào trong lòng một nam tu sĩ, nũng nịu nói. Xem ra là một đôi tình nhân ở nội môn.
"Được được, chỉ cần Điềm Điềm thích thì mua." Nam tu sĩ vung tay lên, định mua chiếc Sa Y đó.
"Xin lỗi, cái này ta đã chọn trước." Lâm Xuyên đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn quần áo mình chọn bị người khác mua mất.
"Nhãi con, biết ta là ai không? Dám tranh đồ với ta!" Thấy mình tán gái bị quấy rầy, nam tử có chút tức giận.
"Ta mặc kệ ngươi là ai, ta chỉ biết ai đến trước thì người đó được." Lâm Xuyên thản nhiên nói.
"Bá Thường, hay là thôi đi, tuy ta rất thích, nhưng người ta thấy trước rồi." Nữ tử rúc vào ngực nam tử, ngoài miệng nói không sao, nhưng vẻ mặt ủy khuất vô cùng.
Quý Bá Thường nào chịu được như thế, quyết tâm phải mua bằng được chiếc Sa Y.
"Chiếc Sa Y này 2800 linh thạch phải không, ta trả 3000, bán cho ta!" Quý Bá Thường nói với tỳ nữ bên cạnh.
"Xin lỗi, chiếc Sa Y này vị công tử kia đã chọn trước rồi, xin ngài thứ lỗi, cửa hàng chúng tôi vẫn còn quần áo khác, ngài có thể cùng phu nhân xem lại." Tỳ nữ từ chối yêu cầu của Quý Bá Thường, đồng thời gói ghém Sa Y cẩn thận giao cho Lâm Xuyên.
"Nhãi con, ta thấy ngươi đúng là không uống rượu mời lại thích uống rượu phạt." Thấy mình năm lần bảy lượt bị từ chối, Quý Bá Thường cảm thấy mặt mũi không thể chịu được nữa, liền muốn ra tay.
"Cuối cùng cũng đến rồi, chăm chỉ tu luyện chẳng phải vì ngày này sao? Ta thường ngày hay giả bộ ép người, kiệt kiệt kiệt." Lâm Xuyên thầm vui vẻ, vừa định bộc lộ tu vi Kim Đan kỳ thì một giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên bên tai.
"Ai dám làm loạn trên địa bàn Phong gia ta!" Người tới chính là Phong Ngưng Nhi.
Tỳ nữ nhìn thấy Phong Ngưng Nhi, liền lập tức xoay người cung kính nói: "Thiếu các chủ!"
"Thật đúng dịp, Lâm sư đệ, ta nói sao ngươi từ chối cùng ta ăn cơm, hóa ra là chạy đến đây à? Lâm sư đệ, đây là người ngươi thích?" Phong Ngưng Nhi nhìn chiếc Sa Y trên tay Lâm Xuyên, tùy tiện hỏi.
Lâm Xuyên không trả lời câu hỏi của Phong Ngưng Nhi, mà hỏi ngược lại: "Đây là sản nghiệp của Phong gia cô sao?"
Sao lại trùng hợp thế chứ, hắn vừa bước vào Nghê Thường các phát sinh mâu thuẫn, Phong Ngưng Nhi liền xuất hiện.
"Đúng vậy." Phong Ngưng Nhi hào phóng thừa nhận.
"Vậy ngươi đưa ta lệnh bài đi, cái này ở đây cũng dùng được đúng không?" Lâm Xuyên tiếp tục dò hỏi.
"Đương nhiên, ngươi là khách khanh tôn quý của Phong gia ta, chỉ cần là sản nghiệp của Phong gia ta, ngươi vĩnh viễn là thượng khách." Phong Ngưng Nhi thành thật nói.
"Ta nói các ngươi nói chuyện đủ chưa, mau đưa Sa Y đây!" Quý Bá Thường rống lớn. Một thân tu vi hiện ra, chính là Trúc Cơ đại viên mãn!
Nhưng ngoại trừ Lâm Xuyên biến thái này ra thì rất hiếm có ai tu Trúc Cơ có thể nghịch phạt Kim Đan. Còn chưa kịp để Lâm Xuyên lên tiếng, hai người Quý Bá Thường đã bị Phong Ngưng Nhi xách cổ ném ra ngoài như xách gà con.
Bị ném ra ngoài, Quý Bá Thường cảm thấy mình chịu nhục nhã lớn, nhưng cũng tự biết mình không phải đối thủ của nữ tử kia, đành phải để lại lời hung ác với Lâm Xuyên trong Nghê Thường các: "Nhãi con, ngươi chỉ biết núp sau lưng đàn bà, ngươi chờ đó, biểu ca ta là đội chấp pháp, ta nhất định sẽ khiến biểu ca ta phế ngươi." Nói xong hắn liền dẫn Điềm Điềm rời khỏi đây.
"Xin lỗi, nghênh đón không chu đáo, khiến ngươi chê cười rồi, thế này đi, chiếc Sa Y đó coi như cửa hàng chúng ta tặng ngươi, có thời gian thì cùng nhau ăn bữa cơm nhé." Phong Ngưng Nhi nói với Lâm Xuyên.
"Không cần, đây không phải lỗi của ngươi, huống hồ nhân viên ở đây rất tốt, cũng không khiến ta chịu ủy khuất." Hợp tác thì hợp tác, mua bán là mua bán, Lâm Xuyên vẫn kiên quyết trả tiền mua Sa Y.
Trả tiền xong, Lâm Xuyên liền lập tức đi về Thiên Kiếm Phong.
Nhìn bóng lưng Lâm Xuyên rời đi, hứng thú trong mắt Phong Ngưng Nhi càng đậm.
Thiên Kiếm Phong.
Lâm Xuyên vừa về đến nơi, liền vội vã đi tới chỗ Từ Hàn Y ở.
"Sư phụ, con về rồi."
"Ừm."
"Sư phụ, con mang quà về cho người này, người xem đi." Lâm Xuyên lấy chiếc huyễn ve sa mua ở Nghê Thường các ra đưa đến trước mặt Từ Hàn Y, mong đợi nhìn nàng.
Từ Hàn Y chỉ nhìn Lâm Xuyên, giữ im lặng.
"Sao vậy, sư phụ không vui sao?" Thấy Từ Hàn Y có vẻ lạnh nhạt, Lâm Xuyên còn tưởng mình chọn nhầm đồ.
"Không thích." Từ Hàn Y thản nhiên nói.
Lâm Xuyên:...
Được thôi, cũng không biết Nghê Thường các có cho trả lại không nữa, chắc là được nhỉ. Lâm Xuyên tính tới tính lui, cũng không tính được việc Từ Hàn Y vậy mà lại không thích.
Thái độ không mấy thân thiện, có lẽ người tu tiên cũng có những ngày như vậy? Lâm Xuyên thầm đoán.
"Linh thạch không đủ sao không nói với ta?" Từ Hàn Y nhìn thẳng vào Lâm Xuyên, đột nhiên hỏi.
"Hả? Đệ tử linh thạch đủ tiêu mà?" Lâm Xuyên ngơ ngác, sao lại tự dưng thành hết linh thạch?
"Đủ tiêu sao còn đi tìm người Phong gia!" Từ Hàn Y đột nhiên lớn giọng, trong giọng nói tựa hồ mang theo một chút ghen tuông.
"Sư phụ đâu có gây thù với nhà người ta?" Thấy Từ Hàn Y có vẻ hơi tức giận, Lâm Xuyên vội vàng kể lại đầu đuôi sự việc.
Một lúc sau.
"Vậy, Xuyên Nhi chỉ là đi tìm Phong Ngưng Nhi kia làm ăn?"
"Đúng vậy."
Lúc này, sắc mặt Từ Hàn Y mới dịu lại. Đúng mà, Xuyên Nhi của nàng sao có thể giấu sư phụ tự nhiên lại đi yêu đương chứ?
"Chờ đã, vẫn có chút không đúng." Nhìn chiếc Sa Y Lâm Xuyên mua cho mình, sắc mặt vừa dịu đi của Từ Hàn Y lại trở về như cũ.
"Con mua quần áo cho vi sư đâu có phải loại bình dân, con lấy linh thạch ở đâu? Có phải quan hệ con và Phong Ngưng Nhi tốt hơn, cô ta cho con?" Từ Hàn Y nghi ngờ nhìn chằm chằm Lâm Xuyên, như muốn nhìn thấy dấu vết nào đó trên mặt hắn.
"Oan uổng quá! Linh thạch này là sư phụ sư tỷ cho con mà, bình thường con đâu có xài mấy, bây giờ có thể tự kiếm được rồi nên con muốn mua cho sư phụ bộ quần áo, hiếu kính người." Lâm Xuyên kêu oan ầm ĩ, khóc không ra nước mắt.
Hiểu lầm được giải quyết, Từ Hàn Y lúc này mới vui vẻ trở lại, nhìn sang Lâm Xuyên bên cạnh, không biết tại sao liền có một loại xúc động muốn ôm chặt lấy hắn, nhưng nàng vẫn cố nhịn lại.
"Linh thạch không đủ thì cứ nói với vi sư, của ta là của con, con không cần đi kiếm tiền. Quà cáp gì đó, Xuyên Nhi có chút lòng thành này là vi sư vui lắm rồi, không đáng để con đặc biệt mua." Miệng nói là vậy, nhưng mắt Từ Hàn Y vẫn tràn đầy vui vẻ đưa tay ra muốn nhận chiếc huyễn ve sa.
Nội tâm Từ Hàn Y: Xuyên Nhi tặng cho ta món quà đầu tiên, thật vui!
Nhưng Lâm Xuyên lại đột ngột thu huyễn ve sa lại, Từ Hàn Y vừa định đưa tay ra thì liền khựng lại, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lâm Xuyên.
"Xuyên Nhi có ý gì đây, chẳng lẽ trước đó nói toàn là gạt ta, hắn căn bản không muốn đưa Sa Y cho ta?" Trong chớp mắt, Từ Hàn Y suy nghĩ rất nhiều, sắc mặt cũng lần nữa trở nên lạnh lùng.
"Sư phụ đã không thích thì con đành phải đem đi trả." Lâm Xuyên không hề biết chuyện gì xảy ra, hắn chỉ biết là Từ Hàn Y vừa mới nói không thích chiếc Sa Y này. Không còn cách nào, đành phải cầm đi trả thôi.
"Ai nói ta không thích, chỉ cần là Xuyên Nhi tặng ta đều thích." Từ Hàn Y giật lấy chiếc Sa Y, tỉ mỉ quan sát.
"Nhưng mà, sư phụ vừa mới..." Lâm Xuyên chưa kịp nói xong đã bị Từ Hàn Y cắt ngang.
"Sao? Con có ý kiến? Vừa rồi ta chỉ là muốn thăm dò xem Xuyên Nhi có thật tâm muốn đưa ta không mà thôi." Từ Hàn Y kiêu ngạo nói.
Lâm Xuyên: ....
"Được thôi được thôi, a, lòng dạ đàn bà đáy biển kim." Lâm Xuyên cúi đầu, trong lòng thầm oán trách.
"Xuyên Nhi, vi sư mặc chiếc Sa Y này đẹp không?" Từ Hàn Y đột nhiên hỏi.
Lâm Xuyên ngẩng đầu nhìn Từ Hàn Y trước mắt, không biết từ lúc nào nàng đã mặc chiếc Sa Y hắn mua rồi.
Chỉ thấy Từ Hàn Y cao vút đứng đó, người khoác Sa Y, tựa tiên tựa họa. Sa Y nhẹ như sương, trong gió nhẹ lay động phất phơ. Sắc màu nhàn nhạt phác họa ra đường cong mềm mại của nàng. Tay áo tung bay như cánh bướm. Nàng khẽ động, Sa Y dập dềnh, tựa như tiên nữ bước ra từ trong tranh.
Lâm Xuyên trong nháy mắt ngây người, nửa ngày mới phản ứng, chân thành nói: "Sư phụ, người siêu cấp đẹp!"
Thấy Lâm Xuyên đã bị mình mê hoặc, môi đỏ Từ Hàn Y khẽ cong lên, đáy mắt mang theo ý cười nhìn về phía Lâm Xuyên, nói: "Ngắm cũng ngắm rồi, cho vi sư xoa vai không quá đáng chứ?"
Dù sao có thể ở khoảng cách gần mở rộng tầm mắt, có chuyện tốt như này, Lâm Xuyên tự nhiên không từ chối, vội vàng hấp tấp đi ra sau lưng Từ Hàn Y xoa bóp vai cho nàng.
Đương nhiên, Từ Hàn Y cũng hiểu rõ mỗi khi Lâm Xuyên xoa bóp cho mình thì mắt và tay cũng không thật thà, nhưng nàng cũng không ghét, bằng không thì cũng không liên tục nhờ Lâm Xuyên xoa bóp.
Xuyên Nhi khổ cực xoa bóp cho mình, cho một ít lợi lộc cũng đâu có gì quá đáng nhỉ?
Mà như vậy còn có thể tăng thêm định lực cho Xuyên Nhi, sau này sẽ không bị những cô gái khác dễ dàng lừa mất.
Ta Từ Hàn Y thật sự là sư phụ tốt nhất trên đời!.
Bạn cần đăng nhập để bình luận