Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 71: Các phương đến chúc
Chương 71: Các nơi đến chúc mừng.
Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn Giang Uyển Oánh, chỉ thấy nàng đứng lặng yên, bộ váy đỏ như ngọn lửa rực cháy, nồng nhiệt mà chói mắt. Mái tóc hơi bạc trong gió nhẹ nhàng bay, không hề có vẻ già nua mà ngược lại làm nàng thêm phần quyến rũ. Nàng tựa như một bức tranh tuyệt mỹ, váy đỏ diễm lệ cùng mái tóc hơi bạc phảng phất nét tang thương hòa vào nhau, còn thần sắc dịu dàng lại làm người ta như tắm gió xuân ấm áp, dường như thời gian bên nàng cũng chậm bước, không nỡ quấy rầy sự yên tĩnh và vẻ đẹp ấy.
“Các chủ bây giờ rất đẹp.” Thiếu nữ nói từ tận đáy lòng.
Nghe thiếu nữ trả lời, Giang Uyển Oánh hài lòng khẽ gật đầu, khóe miệng hơi cong, tâm trạng thoáng chốc trở nên vui vẻ.
“Còn có chuyện gì muốn báo cáo không? Nếu không có thì ngươi lui xuống trước đi.” Giang Uyển Oánh hỏi thiếu nữ trước mặt, nàng có chút nôn nóng muốn trở về gặp A Xuyên.
“Còn một việc, Công chúa Yêu tộc đã tìm được, hình như đang đi theo bên cạnh tôn thượng.” Thiếu nữ vừa dứt lời, liền cảm thấy một luồng khí nóng rực hướng mình ập tới, khi nàng định ngăn cản thì luồng khí đó lại đột ngột biến mất.
“Ta biết rồi, ngươi lui đi.” Lúc này giọng Giang Uyển Oánh lạnh lùng, mặt bình tĩnh như nước, khiến người ta không thể nào nhận ra hỉ nộ.
“Vâng.” Thiếu nữ nói xong rồi rời phòng. Trong phòng chỉ còn lại một mình Giang Uyển Oánh.
“Công chúa Yêu tộc? Ta ngược lại muốn xem xem ngươi dựa vào cái gì mà đi theo A Xuyên!” Sắc mặt bình tĩnh của Giang Uyển Oánh lập tức nhuốm một tầng sương lạnh. Đôi mắt đẹp của nàng hiện lên sự giận dữ, hàm răng cắn chặt môi dưới. Đầu ngón tay ngọc ban đầu khẽ khàng đặt cùng nhau, những ngón tay mảnh khảnh vì dùng sức mà có chút trắng bệch, móng tay dường như muốn cắm vào lòng bàn tay. Có thể thấy rõ gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, phảng phất đang thể hiện nội tâm tràn ngập cảm xúc.
Sau đó, nàng lại đột ngột thả lỏng ngón tay, đầu ngón tay run nhẹ cho thấy sự cố gắng kìm chế cảm xúc của nàng. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh trở lại, nhưng lồng ngực hơi nhấp nhô lại phản bội nội tâm đang không yên của nàng.
“A Xuyên, dù thế nào đi nữa, ta nhất định phải là người đầu tiên kết làm đạo lữ với ngươi!” Nói xong, Giang Uyển Oánh liền nhanh chóng đuổi theo hướng Thanh Loan thánh địa.
...
Ma tộc hoàng cung.
Quân Mạc Tà nhìn Lâm Uyển Hi ngày càng tiều tụy, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, cũng không có cách nào, lúc này thắp một nén trầm hương.
Lúc này Lâm Uyển Hi dần dần thiếp đi, dường như mơ thấy chuyện gì vui vẻ, đôi mày đang nhíu dần dần giãn ra, trên mặt cũng lộ ra nụ cười đã lâu không thấy.
“Ai, thằng nhãi kia thật sự là hại người quá nặng mà!” Quân Mạc Tà thở dài nói.
“Báo!”
Đột nhiên, một thị vệ đến báo tin.
Sau một hồi ba hoa, Quân Mạc Tà nhanh chóng biết được tin Lâm Xuyên còn sống, đồng thời bên cạnh còn có Công chúa Yêu tộc đi cùng.
Nhìn cô con gái vẫn đang cười ngây ngô trong mộng, lúc này Quân Mạc Tà cảm thấy càng thêm phiền muộn.
...
Bạch Vân thánh địa.
Bạch Chỉ nhận được tin tức cũng cau mày. Tìm nửa ngày Công chúa Yêu tộc làm sao lại ở bên cạnh Lâm Xuyên? Âm mưu, đúng, nhất định là âm mưu của Yêu tộc. Vì nhân tộc, Bạch Chỉ quyết định phải đến Thanh Loan thánh địa xem xem, rốt cuộc Công chúa Yêu tộc này có mưu đồ gì!
Nghĩ đến đây, Bạch Chỉ lập tức không chút do dự mà tiến về hướng Thanh Loan thánh địa.
...
Thương Long thánh địa.
“Sư phụ, ngài tìm con?” Đế Lâm bước vào thánh chủ đại điện, khẽ khom người, cung kính hỏi Viêm Tẫn trước mặt.
Viêm Tẫn nhìn Đế Lâm, thần sắc có chút ngưng trọng, chậm rãi nói: “Đồ nhi à, Thanh Loan thánh địa gần đây truyền đến tin tức, Lâm Xuyên kia chưa chết.”
Đế Lâm ngẩn người, sau đó nhàn nhạt đáp lại: “À.” Trong lòng lại thầm nghĩ: Không chết thì không chết thôi, nói với ta làm gì? Chẳng lẽ còn muốn ta đi tặng lễ? Nhưng trên mặt lại không hề tỏ ra quá nhiều cảm xúc, chỉ lẳng lặng nhìn Viêm Tẫn, chờ đợi câu sau của ông.
“Con đại diện thánh địa, mang chút quà đến Thanh Loan thánh địa chúc mừng việc Lâm Xuyên chưa chết.” Viêm Tẫn chậm rãi nói.
“Con không đi!” Vừa nghe đến việc phải đến Thanh Loan thánh địa, Đế Lâm lập tức kích động nói. Chỗ đó đơn giản chính là ác mộng, đánh chết hắn, hắn cũng không muốn đến chỗ đó nữa.
Viêm Tẫn sầm mặt xuống, giận dữ nói: “Hồ nháo! Con là thánh tử của thánh địa, con không đi thì ai đi?”
Đế Lâm cứng cổ, không hề nhượng bộ mà cứng rắn nói: “Muốn đi thì tự ngài đi! Cùng lắm thì con không làm thánh tử!” Đùa gì chứ, cũng bởi vì mình là thánh tử mà phải đáng đời đi đến cái nơi quái quỷ kia? Cái thánh tử này ai thích làm thì làm!
Từ khi trở về từ Thanh Loan thánh địa, mỗi lần vừa nghe đến bốn chữ “Thanh Loan thánh địa” này, hắn đều cảm thấy có một luồng cảm giác bị chôn sống ngạt thở ập đến, ban đêm cũng thường xuyên mơ ác mộng thấy mình toàn thân đầy ngân châm bị người sống chôn. Tìm sách thuốc về tinh thần mới phát hiện mình mắc phải hội chứng stress sau sang chấn. Hơn nữa những tiệm thuốc y quán không hiểu vì sao, vừa thấy hắn đến, những dược liệu và tiền khám bệnh liền tăng lên gấp mười mấy lần, không chữa nổi, căn bản là không chữa nổi!
“Ta đi?” Viêm Tẫn nghe lời này của Đế Lâm cũng khó xử, ông hồi tưởng lại một kiếm của Từ Hàn Y, chợt lắc đầu. Mặc dù gần đây ông nghe nói Từ Hàn Y ra ngoài, nhưng đồ đệ của bà đã về rồi, ai mà biết bà đã trở lại hay chưa.
“Nếu không thế này nhé?” Viêm Tẫn nhìn Đế Lâm cũng như mình, không muốn sống mà cũng không muốn đến Thanh Loan thánh địa, đành bất đắc dĩ nói: “Tài nguyên tu luyện của con năm nay gấp đôi, con thấy thế nào?”
Đế Lâm lắc đầu, không nói gì. Rõ ràng là hắn cự tuyệt!
“Vậy hai năm?” Viêm Tẫn hỏi lại.
Đế Lâm im lặng nhìn Viêm Tẫn, vẫn không nói lời nào.
“Hai năm rưỡi! Không thể hơn được nữa, nhiều hơn nữa thì ta đi thay con!” Viêm Tẫn cắn răng nói.
“Thành giao!” Đế Lâm vừa nghe xong, thoáng chốc lộ vẻ mừng rỡ như điên, vội vàng một lời đồng ý, sợ Viêm Tẫn đổi ý.
Viêm Tẫn: ...
...
Huyền Vũ thánh địa.
“Ta nói lão ca sao đi câu cá được một nửa lại về, hóa ra là thằng nhãi Lâm Xuyên kia chưa chết!” Biết được tin tức này, Long Chiến Thiên đầu tiên ngẩn người, sau đó liền hướng một thanh niên áo đen nằm trên giường hô to:
“Đừng ngủ! Mau mang chút lễ vật đến Thanh Loan thánh địa chúc mừng!”
Thanh niên trên giường dường như không nghe thấy gì, vẫn nằm im trên giường.
“Triệu Cương! Ngươi mà không nhúc nhích nữa thì đừng trách ta rút lại chức thánh tử của ngươi!” Long Chiến Thiên tức giận hét lớn với thanh niên. Thật là phản thiên, càng ngày càng không gọi được thằng đệ tử này.
Dường như nghe thấy Long Chiến Thiên hơi tức giận, thiếu niên trên giường mới có chút phản ứng. Đương nhiên, phản ứng cũng không lớn, chỉ là trở mình, ngủ tiếp.
Long Chiến Thiên: ヽ(#`Д´)ノ
Long Chiến Thiên không nhịn được nữa, chỉ thấy cơ bắp trên cánh tay nổi lên, nhanh chân bước đến cạnh giường của Triệu Cương.
“Ái u, sư phụ người làm gì vậy!” Triệu Cương đang ngủ liền bị Long Chiến Thiên kéo xuống giường, đè xuống đất một trận đánh tới tấp.
“Con sai rồi, con sai rồi, sư phụ, con đi không được sao, đừng đánh nữa, đánh nữa thì con bị thâm tím hết mặt mày mất!” Triệu Cương vội vàng xin tha. Lần này Long Chiến Thiên thật sự ra tay, mỗi quyền đều cảm nhận được sự đau đớn.
Rất lâu sau, Triệu Cương mặt mũi sưng vù, mang theo lễ vật xuất phát từ Huyền Vũ thánh địa, run run rẩy rẩy tiến về hướng Thanh Loan thánh địa.
...
Bắc Cảnh Thanh Loan đại lục.
Đây là một vùng cấm địa khiến người ta khiếp sợ. Nó tựa như một thế giới độc lập bị một lực lượng thần bí phong ấn, tỏa ra một hơi thở làm người ta kinh hãi. Những lớp sương mù quỷ dị chồng chất, như bức tường kín không thể xuyên thấu, tách biệt hoàn toàn khu vực này với thế giới bên ngoài. Bất kể là ai, chỉ cần đến gần khu cấm địa này, sẽ bị một loại áp lực vô hình bao phủ, dường như có những đôi mắt ẩn nấp trong bóng tối lạnh lùng quan sát. Nơi đây không có bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào, không có tiếng chim hót, không có tiếng thú rống, thậm chí một cơn gió nhẹ cũng không thể lọt vào. Nó cứ như thế đứng sừng sững ở phía bắc Thanh Loan đại lục, trở thành một góc khuất bị thời gian lãng quên, một cấm địa thần bí chứa đầy những điều không biết và nguy hiểm.
“Xuyên Nhi, vi sư nhất định sẽ cứu sống con, đến lúc đó, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa.” Đáy mắt Từ Hàn Y như có một cơn bão mãnh liệt đang điên cuồng tàn phá, ánh mắt kiên quyết như lưỡi kiếm sắc bén. Khuôn mặt nàng hơi vặn vẹo, mang một vẻ cố chấp gần như điên cuồng.
Khoảnh khắc tiếp theo, nàng không chút do dự lao vào màn sương mù, như thể đó không phải là một cấm địa nguy hiểm đầy bí ẩn, mà là một con đường có thể đưa nàng và Lâm Xuyên mãi mãi ở bên nhau. Bóng dáng của nàng kiên quyết mà điên cuồng, như thiêu thân lao đầu vào lửa, chỉ vì một chấp niệm trong lòng, đó là cứu sống Lâm Xuyên, và mãi mãi giam cầm hắn bên cạnh mình, vĩnh viễn không chia lìa.
...
Thiếu nữ ngẩng đầu nhìn Giang Uyển Oánh, chỉ thấy nàng đứng lặng yên, bộ váy đỏ như ngọn lửa rực cháy, nồng nhiệt mà chói mắt. Mái tóc hơi bạc trong gió nhẹ nhàng bay, không hề có vẻ già nua mà ngược lại làm nàng thêm phần quyến rũ. Nàng tựa như một bức tranh tuyệt mỹ, váy đỏ diễm lệ cùng mái tóc hơi bạc phảng phất nét tang thương hòa vào nhau, còn thần sắc dịu dàng lại làm người ta như tắm gió xuân ấm áp, dường như thời gian bên nàng cũng chậm bước, không nỡ quấy rầy sự yên tĩnh và vẻ đẹp ấy.
“Các chủ bây giờ rất đẹp.” Thiếu nữ nói từ tận đáy lòng.
Nghe thiếu nữ trả lời, Giang Uyển Oánh hài lòng khẽ gật đầu, khóe miệng hơi cong, tâm trạng thoáng chốc trở nên vui vẻ.
“Còn có chuyện gì muốn báo cáo không? Nếu không có thì ngươi lui xuống trước đi.” Giang Uyển Oánh hỏi thiếu nữ trước mặt, nàng có chút nôn nóng muốn trở về gặp A Xuyên.
“Còn một việc, Công chúa Yêu tộc đã tìm được, hình như đang đi theo bên cạnh tôn thượng.” Thiếu nữ vừa dứt lời, liền cảm thấy một luồng khí nóng rực hướng mình ập tới, khi nàng định ngăn cản thì luồng khí đó lại đột ngột biến mất.
“Ta biết rồi, ngươi lui đi.” Lúc này giọng Giang Uyển Oánh lạnh lùng, mặt bình tĩnh như nước, khiến người ta không thể nào nhận ra hỉ nộ.
“Vâng.” Thiếu nữ nói xong rồi rời phòng. Trong phòng chỉ còn lại một mình Giang Uyển Oánh.
“Công chúa Yêu tộc? Ta ngược lại muốn xem xem ngươi dựa vào cái gì mà đi theo A Xuyên!” Sắc mặt bình tĩnh của Giang Uyển Oánh lập tức nhuốm một tầng sương lạnh. Đôi mắt đẹp của nàng hiện lên sự giận dữ, hàm răng cắn chặt môi dưới. Đầu ngón tay ngọc ban đầu khẽ khàng đặt cùng nhau, những ngón tay mảnh khảnh vì dùng sức mà có chút trắng bệch, móng tay dường như muốn cắm vào lòng bàn tay. Có thể thấy rõ gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, phảng phất đang thể hiện nội tâm tràn ngập cảm xúc.
Sau đó, nàng lại đột ngột thả lỏng ngón tay, đầu ngón tay run nhẹ cho thấy sự cố gắng kìm chế cảm xúc của nàng. Nàng hít sâu một hơi, cố gắng để bản thân bình tĩnh trở lại, nhưng lồng ngực hơi nhấp nhô lại phản bội nội tâm đang không yên của nàng.
“A Xuyên, dù thế nào đi nữa, ta nhất định phải là người đầu tiên kết làm đạo lữ với ngươi!” Nói xong, Giang Uyển Oánh liền nhanh chóng đuổi theo hướng Thanh Loan thánh địa.
...
Ma tộc hoàng cung.
Quân Mạc Tà nhìn Lâm Uyển Hi ngày càng tiều tụy, cả ngày lấy nước mắt rửa mặt, cũng không có cách nào, lúc này thắp một nén trầm hương.
Lúc này Lâm Uyển Hi dần dần thiếp đi, dường như mơ thấy chuyện gì vui vẻ, đôi mày đang nhíu dần dần giãn ra, trên mặt cũng lộ ra nụ cười đã lâu không thấy.
“Ai, thằng nhãi kia thật sự là hại người quá nặng mà!” Quân Mạc Tà thở dài nói.
“Báo!”
Đột nhiên, một thị vệ đến báo tin.
Sau một hồi ba hoa, Quân Mạc Tà nhanh chóng biết được tin Lâm Xuyên còn sống, đồng thời bên cạnh còn có Công chúa Yêu tộc đi cùng.
Nhìn cô con gái vẫn đang cười ngây ngô trong mộng, lúc này Quân Mạc Tà cảm thấy càng thêm phiền muộn.
...
Bạch Vân thánh địa.
Bạch Chỉ nhận được tin tức cũng cau mày. Tìm nửa ngày Công chúa Yêu tộc làm sao lại ở bên cạnh Lâm Xuyên? Âm mưu, đúng, nhất định là âm mưu của Yêu tộc. Vì nhân tộc, Bạch Chỉ quyết định phải đến Thanh Loan thánh địa xem xem, rốt cuộc Công chúa Yêu tộc này có mưu đồ gì!
Nghĩ đến đây, Bạch Chỉ lập tức không chút do dự mà tiến về hướng Thanh Loan thánh địa.
...
Thương Long thánh địa.
“Sư phụ, ngài tìm con?” Đế Lâm bước vào thánh chủ đại điện, khẽ khom người, cung kính hỏi Viêm Tẫn trước mặt.
Viêm Tẫn nhìn Đế Lâm, thần sắc có chút ngưng trọng, chậm rãi nói: “Đồ nhi à, Thanh Loan thánh địa gần đây truyền đến tin tức, Lâm Xuyên kia chưa chết.”
Đế Lâm ngẩn người, sau đó nhàn nhạt đáp lại: “À.” Trong lòng lại thầm nghĩ: Không chết thì không chết thôi, nói với ta làm gì? Chẳng lẽ còn muốn ta đi tặng lễ? Nhưng trên mặt lại không hề tỏ ra quá nhiều cảm xúc, chỉ lẳng lặng nhìn Viêm Tẫn, chờ đợi câu sau của ông.
“Con đại diện thánh địa, mang chút quà đến Thanh Loan thánh địa chúc mừng việc Lâm Xuyên chưa chết.” Viêm Tẫn chậm rãi nói.
“Con không đi!” Vừa nghe đến việc phải đến Thanh Loan thánh địa, Đế Lâm lập tức kích động nói. Chỗ đó đơn giản chính là ác mộng, đánh chết hắn, hắn cũng không muốn đến chỗ đó nữa.
Viêm Tẫn sầm mặt xuống, giận dữ nói: “Hồ nháo! Con là thánh tử của thánh địa, con không đi thì ai đi?”
Đế Lâm cứng cổ, không hề nhượng bộ mà cứng rắn nói: “Muốn đi thì tự ngài đi! Cùng lắm thì con không làm thánh tử!” Đùa gì chứ, cũng bởi vì mình là thánh tử mà phải đáng đời đi đến cái nơi quái quỷ kia? Cái thánh tử này ai thích làm thì làm!
Từ khi trở về từ Thanh Loan thánh địa, mỗi lần vừa nghe đến bốn chữ “Thanh Loan thánh địa” này, hắn đều cảm thấy có một luồng cảm giác bị chôn sống ngạt thở ập đến, ban đêm cũng thường xuyên mơ ác mộng thấy mình toàn thân đầy ngân châm bị người sống chôn. Tìm sách thuốc về tinh thần mới phát hiện mình mắc phải hội chứng stress sau sang chấn. Hơn nữa những tiệm thuốc y quán không hiểu vì sao, vừa thấy hắn đến, những dược liệu và tiền khám bệnh liền tăng lên gấp mười mấy lần, không chữa nổi, căn bản là không chữa nổi!
“Ta đi?” Viêm Tẫn nghe lời này của Đế Lâm cũng khó xử, ông hồi tưởng lại một kiếm của Từ Hàn Y, chợt lắc đầu. Mặc dù gần đây ông nghe nói Từ Hàn Y ra ngoài, nhưng đồ đệ của bà đã về rồi, ai mà biết bà đã trở lại hay chưa.
“Nếu không thế này nhé?” Viêm Tẫn nhìn Đế Lâm cũng như mình, không muốn sống mà cũng không muốn đến Thanh Loan thánh địa, đành bất đắc dĩ nói: “Tài nguyên tu luyện của con năm nay gấp đôi, con thấy thế nào?”
Đế Lâm lắc đầu, không nói gì. Rõ ràng là hắn cự tuyệt!
“Vậy hai năm?” Viêm Tẫn hỏi lại.
Đế Lâm im lặng nhìn Viêm Tẫn, vẫn không nói lời nào.
“Hai năm rưỡi! Không thể hơn được nữa, nhiều hơn nữa thì ta đi thay con!” Viêm Tẫn cắn răng nói.
“Thành giao!” Đế Lâm vừa nghe xong, thoáng chốc lộ vẻ mừng rỡ như điên, vội vàng một lời đồng ý, sợ Viêm Tẫn đổi ý.
Viêm Tẫn: ...
...
Huyền Vũ thánh địa.
“Ta nói lão ca sao đi câu cá được một nửa lại về, hóa ra là thằng nhãi Lâm Xuyên kia chưa chết!” Biết được tin tức này, Long Chiến Thiên đầu tiên ngẩn người, sau đó liền hướng một thanh niên áo đen nằm trên giường hô to:
“Đừng ngủ! Mau mang chút lễ vật đến Thanh Loan thánh địa chúc mừng!”
Thanh niên trên giường dường như không nghe thấy gì, vẫn nằm im trên giường.
“Triệu Cương! Ngươi mà không nhúc nhích nữa thì đừng trách ta rút lại chức thánh tử của ngươi!” Long Chiến Thiên tức giận hét lớn với thanh niên. Thật là phản thiên, càng ngày càng không gọi được thằng đệ tử này.
Dường như nghe thấy Long Chiến Thiên hơi tức giận, thiếu niên trên giường mới có chút phản ứng. Đương nhiên, phản ứng cũng không lớn, chỉ là trở mình, ngủ tiếp.
Long Chiến Thiên: ヽ(#`Д´)ノ
Long Chiến Thiên không nhịn được nữa, chỉ thấy cơ bắp trên cánh tay nổi lên, nhanh chân bước đến cạnh giường của Triệu Cương.
“Ái u, sư phụ người làm gì vậy!” Triệu Cương đang ngủ liền bị Long Chiến Thiên kéo xuống giường, đè xuống đất một trận đánh tới tấp.
“Con sai rồi, con sai rồi, sư phụ, con đi không được sao, đừng đánh nữa, đánh nữa thì con bị thâm tím hết mặt mày mất!” Triệu Cương vội vàng xin tha. Lần này Long Chiến Thiên thật sự ra tay, mỗi quyền đều cảm nhận được sự đau đớn.
Rất lâu sau, Triệu Cương mặt mũi sưng vù, mang theo lễ vật xuất phát từ Huyền Vũ thánh địa, run run rẩy rẩy tiến về hướng Thanh Loan thánh địa.
...
Bắc Cảnh Thanh Loan đại lục.
Đây là một vùng cấm địa khiến người ta khiếp sợ. Nó tựa như một thế giới độc lập bị một lực lượng thần bí phong ấn, tỏa ra một hơi thở làm người ta kinh hãi. Những lớp sương mù quỷ dị chồng chất, như bức tường kín không thể xuyên thấu, tách biệt hoàn toàn khu vực này với thế giới bên ngoài. Bất kể là ai, chỉ cần đến gần khu cấm địa này, sẽ bị một loại áp lực vô hình bao phủ, dường như có những đôi mắt ẩn nấp trong bóng tối lạnh lùng quan sát. Nơi đây không có bất kỳ dấu hiệu sinh mệnh nào, không có tiếng chim hót, không có tiếng thú rống, thậm chí một cơn gió nhẹ cũng không thể lọt vào. Nó cứ như thế đứng sừng sững ở phía bắc Thanh Loan đại lục, trở thành một góc khuất bị thời gian lãng quên, một cấm địa thần bí chứa đầy những điều không biết và nguy hiểm.
“Xuyên Nhi, vi sư nhất định sẽ cứu sống con, đến lúc đó, chúng ta sẽ không bao giờ chia lìa.” Đáy mắt Từ Hàn Y như có một cơn bão mãnh liệt đang điên cuồng tàn phá, ánh mắt kiên quyết như lưỡi kiếm sắc bén. Khuôn mặt nàng hơi vặn vẹo, mang một vẻ cố chấp gần như điên cuồng.
Khoảnh khắc tiếp theo, nàng không chút do dự lao vào màn sương mù, như thể đó không phải là một cấm địa nguy hiểm đầy bí ẩn, mà là một con đường có thể đưa nàng và Lâm Xuyên mãi mãi ở bên nhau. Bóng dáng của nàng kiên quyết mà điên cuồng, như thiêu thân lao đầu vào lửa, chỉ vì một chấp niệm trong lòng, đó là cứu sống Lâm Xuyên, và mãi mãi giam cầm hắn bên cạnh mình, vĩnh viễn không chia lìa.
...
Bạn cần đăng nhập để bình luận