Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?

Chương 16: Thổ lộ sư tỷ? ? ?

Chương 16: Thổ lộ với sư tỷ? ? ?Ăn xong bữa sáng, Lâm Xuyên liền định đến thư các một chuyến. Thanh Loan thánh địa có năm ngọn núi lớn, lần lượt là Thiên Dược phong, Thiên Phù phong, Thiên Khí phong, Thiên Kiếm Phong, và Thanh Loan phong nơi thánh chủ ở. Trong thánh địa đệ tử thăng cấp: Tạp dịch → ngoại môn → nội môn. Đệ tử nội môn sau khi học tập một thời gian, sẽ dựa theo tình hình thực tế của bản thân mà bái sư tại một trong năm ngọn núi, nhưng Thiên Kiếm Phong là ngoại lệ, Từ Hàn Y thực sự không thích nhiều người, hơn nữa lại chê bọn họ quá đần, dạy phiền phức. Vì vậy đệ tử nội môn thường sẽ bái vào bốn ngọn núi còn lại. Mà thư các mà Lâm Xuyên muốn đến lại ở Thanh Loan phong, nơi thánh chủ ngự trị. Nếu tự mình đi bằng hai chân thì chắc chắn không được, hắn vẫn chỉ là tiểu trúc cơ, không thể ngự kiếm, cũng không học được pháp thuật gì, đi bằng chân thì chắc phải mất hai ba ngày mới đến được Thanh Loan phong. Chuyện nhỏ này chắc chắn không thể làm phiền sư phụ, vậy chỉ còn cách nhờ sư tỷ. Lâm Xuyên tìm đến Giang Uyển Oánh, nói rõ ý định của mình, Giang Uyển Oánh rất sảng khoái đồng ý. "A Xuyên ôm chặt ta, chuẩn bị xuất phát." "Được." Lâm Xuyên từ phía sau ôm chặt eo ngọc thon thả của Giang Uyển Oánh. Nhìn vòng tay vừa vặn ôm trọn vòng eo, Lâm Xuyên không nhịn được mà nhẹ nhàng véo một cái. Eo sư tỷ mềm thật đấy! Lâm Xuyên không khỏi cảm thán. "Sư đệ, tay của ngươi..." Giang Uyển Oánh mặt sớm đã đỏ bừng, đôi tai trong veo long lanh đỏ ửng như sắp nhỏ máu. Cảm thấy mình có vẻ hơi quá tay, Lâm Xuyên lập tức thu hồi tay "heo ăn mặn" lại. "Sư tỷ, ta..." Lâm Xuyên vừa định giải thích. "A Xuyên sao lại nới lỏng tay, nhanh ôm chặt ta vào, coi chừng ngã đấy." Giang Uyển Oánh vội nói. Thế là Lâm Xuyên đành phải một lần nữa ôm lấy eo ngọc của Giang Uyển Oánh, đồng thời chuyển chủ đề. "Sư tỷ xinh đẹp như vậy, sau này sẽ tìm một đạo lữ thế nào, sư tỷ đến lúc đó có đạo lữ rồi, cũng đừng quên người sư đệ nhỏ bé này nha." "Đạo lữ sao..." Trong đầu Giang Uyển Oánh chậm rãi hiện ra bóng hình Lâm Xuyên, nhìn hai tay đang ôm hông mình, ánh mắt Giang Uyển Oánh bắt đầu mê ly. Hình như A Xuyên cũng rất tốt. Phi phi phi, hắn là sư đệ nhỏ của ta, sao ta có thể chứ... Giang Uyển Oánh vội xua đi ý nghĩ trong đầu. "Sư tỷ không muốn tìm đạo lữ, bên cạnh có sư tôn cùng A Xuyên như vậy là đủ rồi." Giang Uyển Oánh chậm rãi nói ra. "Thật sao?" Lâm Xuyên hỏi lại. "Ừm." Giang Uyển Oánh đáp với giọng hơi thiếu lực. "Nhưng, ta muốn tìm đạo lữ." "Sư đệ có để ý ai rồi sao, là người ngọn núi nào, hay là nữ tử phàm tục, ta nghe nói nữ tử bên ngoài rất mưu mô đấy, không giống người Thiên Kiếm Phong chúng ta, sư đệ tốt nhất nên cân nhắc kỹ càng." Giang Uyển Oánh nói một hơi rất nhiều, trong giọng nói có chút vội vàng và thất vọng. "Không phải người bên ngoài hay người phàm tục." Lâm Xuyên giải thích. "Vậy là...?" Không lẽ là sư tôn sao, sư tôn là tuyệt sắc giai nhân, nhưng...nhưng A Xuyên cũng to gan quá đi! Không được, ta phải khuyên nhủ A Xuyên tránh để hắn bị sư tôn một kiếm đâm chết. "Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt." Lâm Xuyên tựa đầu lên vai Giang Uyển Oánh. "Hả?" Vừa định khuyên Lâm Xuyên đừng có ý nghĩ với sư tôn thì Giang Uyển Oánh lập tức đơ người. A Xuyên nói thích... mình? Mình có nên đáp ứng luôn bây giờ hay là tối nay hãy đáp ứng? A Xuyên có phải cố tình trêu mình không?. . . Giờ khắc này, Giang Uyển Oánh suy nghĩ rất nhiều, thậm chí cả tên con sau này là gì cũng đã sắp nghĩ xong. "Sư tỷ, mau dừng lại, sắp... sắp đâm vào người rồi!!!". Vẫn còn đang chìm trong ảo tưởng, Giang Uyển Oánh không hề chú ý rằng đã đến Thanh Loan phong. Phi kiếm không có chút nào có ý dừng lại, mắt thấy sắp đụng vào một đệ tử Thanh Loan Phong cũng đang ngự kiếm đến. Cũng may đệ tử Thanh Loan Phong kia có kỹ thuật ngự kiếm cao siêu, cố gắng lách người sang bên. "Các ngươi có thể hay không..." Đệ tử Thanh Loan Phong vừa thoát nạn vừa định mở miệng trách móc thì thấy người cưỡi phi kiếm kia liền thay đổi sắc mặt. Đây chẳng phải là nữ ma đầu Thiên Kiếm Phong sao, người phía sau nàng chắc là đệ tử mới của Thiên Kiếm Phong, tên Trúc Cơ ngoan nhân Lâm Xuyên vừa trải qua mười lần thiên kiếp. Nhìn Lâm Xuyên đang ôm eo Giang Uyển Oánh, lại nhìn mặt Giang Uyển Oánh đỏ ửng. Má ơi, ghê vậy, đến nữ ma đầu cũng cua được? Chắc thằng em là tiên nhân du lịch nhân gian xuống rồi! Thôi mặc kệ, trước hết thoát khỏi ma nữ này đã rồi tính! "Giang sư tỷ, sư đệ ta hôm nay đi vội quá, suýt nữa không cẩn thận đụng vào sư tỷ, đây là năm mươi linh thạch, bồi thường cho sư tỷ." Đệ tử Thanh Loan Phong nịnh nọt nói. "Ừ." Giang Uyển Oánh nhẹ gật đầu, bình thản nhận lấy linh thạch đưa tới. Sau đó từ không gian trữ vật lại lấy thêm một nghìn linh thạch, cùng đưa cho Lâm Xuyên. "Cầm lấy mà tiêu, không đủ thì tìm ta." Lâm Xuyên: Ta đây là được bao nuôi sao? ? ?Không đùa đấy chứ, còn có thể như vậy sao? Rõ ràng là Giang Uyển Oánh ngự kiếm ngây người ra, suýt đụng phải đệ tử Thanh Loan Phong kia. Giờ nhìn lại thì y như là đệ tử Thanh Loan Phong đang rất muốn dùng tiền bịt miệng Giang Uyển Oánh cho xong chuyện. Đây chính là thế giới của cường giả sao, nắm đấm lớn mới là chân lý! ! ! "Giang sư tỷ, ta còn có việc, đi trước nhé?" Thấy Giang Uyển Oánh đã nhận linh thạch, đệ tử Thanh Loan Phong vội hỏi. Giang Uyển Oánh nhẹ gật đầu. Đệ tử Thanh Loan Phong kia như nhặt được đại xá, quay đầu bỏ chạy. Cười chết mất, muốn như trước đây, nhà mình phải bay mất một nửa rồi, chắc chắn đi không nổi. Không thể không khâm phục vị sư đệ mới đến, vậy mà cua được cả nữ ma đầu. Lại còn làm nàng tính tình thu liễm đi nhiều như vậy. Trâu! ! ! Chuyện không thể tin nổi nhất là, con ma nữ kia lại quay đầu đem số linh thạch kia cho Lâm Xuyên, còn cho thêm một nghìn nữa, mà đây vẫn chỉ là tiền tiêu vặt! ! ! Bọn hắn những đệ tử của phong chủ, một tháng cũng chỉ lĩnh được 300 linh thạch. Hứ, cũng không phải vì có mỗi cái mặt đẹp trai với thiên tư tốt, tên đệ tử Thanh Loan Phong kia trong lòng có chút chua xót.(PS: Linh thạch trợ cấp: Ngoại môn 30, nội môn 100, đệ tử các ngọn núi 300, thân truyền phong chủ 500). . . Giang Uyển Oánh sau khi đưa linh thạch cho Lâm Xuyên xong, liền đưa Lâm Xuyên đến quảng trường, rồi vội vàng rời khỏi đó. Vì quá ngại ngùng, Giang Uyển Oánh không biết phải làm thế nào, đành phải chuồn trước! Không nhận được câu trả lời, Lâm Xuyên đi trên quảng trường Thanh Loan Phong, nhìn số 3000 linh thạch trong không gian trữ vật, không khỏi cảm thán, quả thật là lưng tựa vào cây lớn mát cả người a! Hắn đây chính là cái gọi là trai bao như trong truyện chứ gì. Lâm Xuyên bắt đầu đi hỏi thăm các đệ tử ở quảng trường để tìm vị trí thư các. Sau một hồi hỏi han, cuối cùng nhờ một nữ đệ tử nhiệt tình dẫn đường, hắn cũng đến được thư các. "Lâm sư đệ, kia chính là thư các." Nữ đệ tử kia chỉ tay về phía tòa cổ lâu ở phía xa. "Cám ơn vị sư tỷ này." Lâm Xuyên vội nói lời cảm tạ. "Không có gì, ta tên Phong Ngưng Nhi, trong nhà làm nghề buôn bán linh dược, thương hội Phong gia chúng ta trải khắp đại lục, sau này sư đệ muốn mua linh dược gì, hoặc là cần linh dược gì đều có thể đến Thanh Loan Phong tìm ta." Phong Ngưng Nhi nói. "Vậy Phong sư tỷ có Băng Long Thảo không?" Nghe Phong Ngưng Nhi giới thiệu, Lâm Xuyên lập tức mắt sáng lên. "Băng Long Thảo à, cái này thì không có, ta nhớ các ngươi Phong chủ Thiên Kiếm Phong hình như ủy thác chúng ta đi tìm, có điều Băng Long Thảo là linh dược thiên kiếp, điều kiện sinh trưởng rất hà khắc, khó kiếm lắm." Phong Ngưng Nhi có chút bất đắc dĩ. "Vậy làm phiền Phong sư tỷ giúp ta tiếp tục để ý Băng Long Thảo, có tin tức gì thì báo ngay cho ta biết, giá cả tuyệt đối không thành vấn đề." Thấy Phong Ngưng Nhi không có Băng Long Thảo, Lâm Xuyên cảm thấy có chút thất vọng, nhưng vẫn nhờ Phong Ngưng Nhi giúp chú ý. "Không vấn đề." Phong Ngưng Nhi đồng ý ngay. . .
Bạn cần đăng nhập để bình luận