Cái Gì, Tiểu Tử Này Bối Cảnh Cứng Như Vậy?
Chương 40: Phong Ngưng Nhi
Sáng sớm hôm sau.
Lâm Xuyên đã dậy sớm, hắn dự định đến Thanh Loan Phong một chuyến để tìm Phong Ngưng Nhi. Nàng trước đó đã giới thiệu về mình, thương hội Phong gia của bọn họ trải rộng khắp đại lục, có lẽ hắn có thể bán cho nàng loại linh dịch độc nhất vô nhị của mình. Nếu hợp tác suôn sẻ, sau này còn có thể tiếp tục đầu tư đan dược, phù lục và pháp khí.
Nghĩ là làm, Lâm Xuyên đạp phi kiếm thẳng đến Thanh Loan Phong.
"Xuyên Nhi tối qua mới học được phi kiếm, hôm nay đã muốn đi đâu rồi?" Nhìn theo bóng lưng Lâm Xuyên rời đi, Từ Hàn Y không khỏi có chút nghi hoặc.
"Theo tới xem, kẻo Xuyên Nhi gặp nguy hiểm gì." Sau khi tìm cho mình một cái cớ hợp lý, Từ Hàn Y liền lén lút theo sau lưng Lâm Xuyên.
"Ta đây là lo lắng cho an toàn của Xuyên Nhi thôi, nếu Xuyên Nhi biết chắc chắn sẽ không trách ta. Ừm, đúng, không sai, là như vậy đó." Từ Hàn Y vừa theo dõi vừa tự thôi miên bản thân.
Lâm Xuyên đã đi qua Thanh Loan Phong nhiều lần, đường đi sớm đã thuộc lòng. Khó khăn lắm mới có cơ hội một mình ra ngoài, trên đường đi cũng không gặp phải những đệ tử lập tức nhảy ra châm chọc khiêu khích, Lâm Xuyên cảm thấy có chút vô vị.
Hắn là dạng người có thiên phú, những nhân vật phản diện trời sinh kia đi đâu hết rồi?
An an ổn ổn tiến vào Thanh Loan Phong, Lâm Xuyên bắt đầu nghe ngóng tung tích của Phong Ngưng Nhi.
"Ngươi tìm sư tỷ Phong Ngưng Nhi? Ta cũng không biết nàng ở đâu."
"Hết hy vọng rồi đi, sư tỷ Phong Ngưng Nhi là của ta."
"Sư tỷ Phong Ngưng Nhi hôm qua còn trở lại, hiện tại không biết đi đâu rồi.". . .
Hỏi một vòng, Lâm Xuyên đều không dò được tin tức gì về Phong Ngưng Nhi, cũng chỉ đành định về Thiên Kiếm Phong trước, mấy ngày nữa hỏi lại sau.
"Tiểu tử ngươi tìm Phong Ngưng Nhi làm gì?" Một giọng nói quen thuộc truyền đến, người tới chính là thánh chủ Lý Tuấn.
"Bẩm thánh chủ, đệ tử tìm nàng có việc thương lượng." Lâm Xuyên không hề nói cho Lý Tuấn biết về việc định bán linh dịch.
"A~ Thật sao?" Lý Tuấn nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Thiên chân vạn xác." Ánh mắt Lâm Xuyên kiên định. Nhưng trong lòng thầm phỏng đoán, "Chẳng lẽ thánh chủ đã biết mục đích ta tìm Phong Ngưng Nhi rồi sao?"
"Phong Ngưng Nhi vừa xinh đẹp vừa hoàn hảo, gia tộc thế lực cũng trải rộng khắp đại lục. Bất quá, người theo đuổi nàng rất đông, tiểu tử ngươi vẫn nên cố gắng lên!" Lý Tuấn vỗ vỗ vai Lâm Xuyên, khích lệ nói.
"Nhưng mà, ta ngược lại đặc biệt coi trọng ngươi, từ khi ngươi nhập thánh đến giờ, luôn cho ta hết bất ngờ này đến bất ngờ khác."
"Phong Ngưng Nhi đang ở sự vụ đường giúp ta tính sổ sách đó, ngươi cầm theo lệnh bài này đi, tự nhiên sẽ gặp được nàng." Nói xong, Lý Tuấn ném cho Lâm Xuyên một tấm lệnh bài, chính diện có viết chữ "Sự tình" to tướng.
Lâm Xuyên nhận lấy lệnh bài, vội vàng nói cảm tạ. Đang định đi đến sự vụ đường thì bị Lý Tuấn gọi lại.
"Khụ khụ, tiểu tử, lần trước ngươi Kết Đan dẫn tới thiên phạt, chắc hẳn đã ngưng ra Vô Cực Kim Đan nhỉ. Lúc ấy sư phụ ngươi muốn xông ra cứu ngươi, bị ta cản lại, nàng hiện tại hẳn là không giận ta chứ?" Lý Tuấn kéo Lâm Xuyên sang một bên, nhỏ giọng dò hỏi.
Lâm Xuyên nhìn bộ dạng cẩn thận từng li từng tí của Lý Tuấn, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng vẫn lựa chọn trấn an Lý Tuấn.
"Tâm trạng sư phụ dạo gần đây cũng không tệ lắm, cũng không hề nhắc đến chuyện thánh chủ đã vây khốn người."
Nghe được câu trả lời của Lâm Xuyên, nỗi lòng lo lắng của Lý Tuấn lúc này mới hạ xuống. Từ sau khi hắn trở về, hắn luôn lo sợ, sợ Từ Hàn Y sẽ chạy tới cầm kiếm chém hắn, may mà Lâm Xuyên không gặp chuyện gì, nếu không hắn đã muốn bỏ cả thánh địa, đi trốn ra ngoài rồi.
"Không giận là tốt, khụ khụ, không có gì, ngươi đi tìm Phong Ngưng Nhi đi." Lý Tuấn phất tay, nhìn Lâm Xuyên rời đi, tâm tình cũng hoàn toàn thoải mái trở lại, không nhịn được ngâm nga một đoạn hát nhỏ.
"Sư đệ, có chuyện gì mà vui vẻ thế, kể ra cho sư tỷ nghe xem nào." Một giọng nói thanh lãnh truyền đến, Lý Tuấn vừa thả lỏng người lập tức trở nên căng cứng.
"Sư tỷ ~ gió nào đưa người tới vậy, cũng không thèm báo trước." Lý Tuấn mồ hôi lạnh đổ ròng, trong thoáng chốc đã muốn chạy trốn.
"Xuyên Nhi đến chỗ ngươi làm gì?" Từ Hàn Y lười biếng nói chuyện phiếm với Lý Tuấn, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Thấy mục tiêu của Từ Hàn Y không phải mình, Lý Tuấn lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu tử kia đến tìm Phong Ngưng Nhi." Lý Tuấn trả lời.
"Phong Ngưng Nhi là ai?" Từ Hàn Y bình thường không hay tham gia vào các công việc quản lý của Thanh Loan Thánh Địa, tự nhiên không biết Phong Ngưng Nhi là ai.
"Nàng là đích trưởng nữ của Phong gia, là bảo bối của hội trưởng thương hội Phong gia. Phong Ngưng Nhi từ nhỏ đã có thiên phú kinh doanh rất mạnh, sau này bái vào Thanh Loan Thánh Địa, ta liền sắp xếp cho nàng đến sự vụ đường giúp ta quản lý sổ sách."
"Ta thấy tiểu tử kia, hơn phân nửa là bị Phong Ngưng Nhi mê hoặc rồi, cũng phải, vừa xinh đẹp lại vừa giàu có, người thiếu niên nào không yêu thích cho được." Lý Tuấn vừa giới thiệu về Phong Ngưng Nhi, vừa giễu cợt Lâm Xuyên.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Lý Tuấn cảm giác nhiệt độ xung quanh giảm đi không ít, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mặt trời vẫn cứ treo cao giữa không trung.
"Chuyện gì vậy?" Không hiểu vì sao Lý Tuấn gãi đầu.
"Thương hội Phong gia giàu có lắm à, so với ta thì thế nào?" Giọng nói lạnh lùng lần nữa truyền vào tai, Lý Tuấn lập tức tìm ra nguyên nhân nhiệt độ giảm xuống.
Mặc dù không biết sư tỷ sao lại thế, nhưng lời đáp Lý Tuấn tuyệt đối không thể mập mờ, "Đương nhiên là so không được với sư tỷ rồi, thực lực của sư tỷ là vô địch trên đại lục, thương hội Phong gia chẳng qua là có nhiều tiền một chút thôi, chỉ cần sư tỷ muốn, trong vài phút có thể lấy được thương hội Phong gia."
Nhiệt độ xung quanh dường như có vẻ tăng lên lại, Lý Tuấn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra, sư tỷ đã được hắn dỗ dành ổn rồi, chắc chắn sẽ không cầm kiếm chém hắn.
Sau khi đạt được tin tức mình muốn, Từ Hàn Y liền trở về Thiên Kiếm Phong. Đồ đệ của mình tìm đạo lữ, nàng có gì tốt để mà xen vào. Chỉ là không biết tại sao, trong lòng có chút khó chịu, có cảm giác như đang giận mà không có chỗ xả. . .
Lâm Xuyên sau khi cáo biệt Lý Tuấn, liền hướng đến sự vụ đường.
"Sư huynh xin dừng bước, đây là sự vụ đường, không có lệnh bài thì cấm vào!" Lâm Xuyên vừa tới sự vụ đường, chuẩn bị đi vào thì bị hai đồng tử canh cổng chặn lại.
"Là cái này sao?" Lâm Xuyên đưa lệnh bài Lý Tuấn cho mình.
"Sư huynh mời vào." Hai đồng tử trả lại lệnh bài cho Lâm Xuyên, đồng thời tránh ra khỏi cửa.
"Đa tạ hai vị, có thể cho ta biết, Phong Ngưng Nhi đang ở chỗ nào trong sự vụ đường không?" Lâm Xuyên nhìn tòa nhà trước mắt có vẻ không khác gì ký túc xá ở Lam Tinh, vội vàng hỏi.
"Sư tỷ Ngưng Nhi ở giữa sổ sách vụ trên tầng hai." Hai đồng tử đồng thanh đáp.
Sau khi biết được vị trí của Phong Ngưng Nhi, Lâm Xuyên liền đi đến lầu hai sự vụ đường, tìm một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy chỗ làm sổ sách.
"Cộc cộc cộc!!!"
"Mời vào."
Lâm Xuyên đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Phong Ngưng Nhi mặc một bộ áo bào xanh đang cúi đầu tính toán trên bàn, bên cạnh là một chồng sổ sách dày cộp.
. . .
Lâm Xuyên đã dậy sớm, hắn dự định đến Thanh Loan Phong một chuyến để tìm Phong Ngưng Nhi. Nàng trước đó đã giới thiệu về mình, thương hội Phong gia của bọn họ trải rộng khắp đại lục, có lẽ hắn có thể bán cho nàng loại linh dịch độc nhất vô nhị của mình. Nếu hợp tác suôn sẻ, sau này còn có thể tiếp tục đầu tư đan dược, phù lục và pháp khí.
Nghĩ là làm, Lâm Xuyên đạp phi kiếm thẳng đến Thanh Loan Phong.
"Xuyên Nhi tối qua mới học được phi kiếm, hôm nay đã muốn đi đâu rồi?" Nhìn theo bóng lưng Lâm Xuyên rời đi, Từ Hàn Y không khỏi có chút nghi hoặc.
"Theo tới xem, kẻo Xuyên Nhi gặp nguy hiểm gì." Sau khi tìm cho mình một cái cớ hợp lý, Từ Hàn Y liền lén lút theo sau lưng Lâm Xuyên.
"Ta đây là lo lắng cho an toàn của Xuyên Nhi thôi, nếu Xuyên Nhi biết chắc chắn sẽ không trách ta. Ừm, đúng, không sai, là như vậy đó." Từ Hàn Y vừa theo dõi vừa tự thôi miên bản thân.
Lâm Xuyên đã đi qua Thanh Loan Phong nhiều lần, đường đi sớm đã thuộc lòng. Khó khăn lắm mới có cơ hội một mình ra ngoài, trên đường đi cũng không gặp phải những đệ tử lập tức nhảy ra châm chọc khiêu khích, Lâm Xuyên cảm thấy có chút vô vị.
Hắn là dạng người có thiên phú, những nhân vật phản diện trời sinh kia đi đâu hết rồi?
An an ổn ổn tiến vào Thanh Loan Phong, Lâm Xuyên bắt đầu nghe ngóng tung tích của Phong Ngưng Nhi.
"Ngươi tìm sư tỷ Phong Ngưng Nhi? Ta cũng không biết nàng ở đâu."
"Hết hy vọng rồi đi, sư tỷ Phong Ngưng Nhi là của ta."
"Sư tỷ Phong Ngưng Nhi hôm qua còn trở lại, hiện tại không biết đi đâu rồi.". . .
Hỏi một vòng, Lâm Xuyên đều không dò được tin tức gì về Phong Ngưng Nhi, cũng chỉ đành định về Thiên Kiếm Phong trước, mấy ngày nữa hỏi lại sau.
"Tiểu tử ngươi tìm Phong Ngưng Nhi làm gì?" Một giọng nói quen thuộc truyền đến, người tới chính là thánh chủ Lý Tuấn.
"Bẩm thánh chủ, đệ tử tìm nàng có việc thương lượng." Lâm Xuyên không hề nói cho Lý Tuấn biết về việc định bán linh dịch.
"A~ Thật sao?" Lý Tuấn nở một nụ cười đầy ẩn ý.
"Thiên chân vạn xác." Ánh mắt Lâm Xuyên kiên định. Nhưng trong lòng thầm phỏng đoán, "Chẳng lẽ thánh chủ đã biết mục đích ta tìm Phong Ngưng Nhi rồi sao?"
"Phong Ngưng Nhi vừa xinh đẹp vừa hoàn hảo, gia tộc thế lực cũng trải rộng khắp đại lục. Bất quá, người theo đuổi nàng rất đông, tiểu tử ngươi vẫn nên cố gắng lên!" Lý Tuấn vỗ vỗ vai Lâm Xuyên, khích lệ nói.
"Nhưng mà, ta ngược lại đặc biệt coi trọng ngươi, từ khi ngươi nhập thánh đến giờ, luôn cho ta hết bất ngờ này đến bất ngờ khác."
"Phong Ngưng Nhi đang ở sự vụ đường giúp ta tính sổ sách đó, ngươi cầm theo lệnh bài này đi, tự nhiên sẽ gặp được nàng." Nói xong, Lý Tuấn ném cho Lâm Xuyên một tấm lệnh bài, chính diện có viết chữ "Sự tình" to tướng.
Lâm Xuyên nhận lấy lệnh bài, vội vàng nói cảm tạ. Đang định đi đến sự vụ đường thì bị Lý Tuấn gọi lại.
"Khụ khụ, tiểu tử, lần trước ngươi Kết Đan dẫn tới thiên phạt, chắc hẳn đã ngưng ra Vô Cực Kim Đan nhỉ. Lúc ấy sư phụ ngươi muốn xông ra cứu ngươi, bị ta cản lại, nàng hiện tại hẳn là không giận ta chứ?" Lý Tuấn kéo Lâm Xuyên sang một bên, nhỏ giọng dò hỏi.
Lâm Xuyên nhìn bộ dạng cẩn thận từng li từng tí của Lý Tuấn, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng vẫn lựa chọn trấn an Lý Tuấn.
"Tâm trạng sư phụ dạo gần đây cũng không tệ lắm, cũng không hề nhắc đến chuyện thánh chủ đã vây khốn người."
Nghe được câu trả lời của Lâm Xuyên, nỗi lòng lo lắng của Lý Tuấn lúc này mới hạ xuống. Từ sau khi hắn trở về, hắn luôn lo sợ, sợ Từ Hàn Y sẽ chạy tới cầm kiếm chém hắn, may mà Lâm Xuyên không gặp chuyện gì, nếu không hắn đã muốn bỏ cả thánh địa, đi trốn ra ngoài rồi.
"Không giận là tốt, khụ khụ, không có gì, ngươi đi tìm Phong Ngưng Nhi đi." Lý Tuấn phất tay, nhìn Lâm Xuyên rời đi, tâm tình cũng hoàn toàn thoải mái trở lại, không nhịn được ngâm nga một đoạn hát nhỏ.
"Sư đệ, có chuyện gì mà vui vẻ thế, kể ra cho sư tỷ nghe xem nào." Một giọng nói thanh lãnh truyền đến, Lý Tuấn vừa thả lỏng người lập tức trở nên căng cứng.
"Sư tỷ ~ gió nào đưa người tới vậy, cũng không thèm báo trước." Lý Tuấn mồ hôi lạnh đổ ròng, trong thoáng chốc đã muốn chạy trốn.
"Xuyên Nhi đến chỗ ngươi làm gì?" Từ Hàn Y lười biếng nói chuyện phiếm với Lý Tuấn, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Thấy mục tiêu của Từ Hàn Y không phải mình, Lý Tuấn lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Tiểu tử kia đến tìm Phong Ngưng Nhi." Lý Tuấn trả lời.
"Phong Ngưng Nhi là ai?" Từ Hàn Y bình thường không hay tham gia vào các công việc quản lý của Thanh Loan Thánh Địa, tự nhiên không biết Phong Ngưng Nhi là ai.
"Nàng là đích trưởng nữ của Phong gia, là bảo bối của hội trưởng thương hội Phong gia. Phong Ngưng Nhi từ nhỏ đã có thiên phú kinh doanh rất mạnh, sau này bái vào Thanh Loan Thánh Địa, ta liền sắp xếp cho nàng đến sự vụ đường giúp ta quản lý sổ sách."
"Ta thấy tiểu tử kia, hơn phân nửa là bị Phong Ngưng Nhi mê hoặc rồi, cũng phải, vừa xinh đẹp lại vừa giàu có, người thiếu niên nào không yêu thích cho được." Lý Tuấn vừa giới thiệu về Phong Ngưng Nhi, vừa giễu cợt Lâm Xuyên.
Không biết có phải là ảo giác hay không, Lý Tuấn cảm giác nhiệt độ xung quanh giảm đi không ít, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, mặt trời vẫn cứ treo cao giữa không trung.
"Chuyện gì vậy?" Không hiểu vì sao Lý Tuấn gãi đầu.
"Thương hội Phong gia giàu có lắm à, so với ta thì thế nào?" Giọng nói lạnh lùng lần nữa truyền vào tai, Lý Tuấn lập tức tìm ra nguyên nhân nhiệt độ giảm xuống.
Mặc dù không biết sư tỷ sao lại thế, nhưng lời đáp Lý Tuấn tuyệt đối không thể mập mờ, "Đương nhiên là so không được với sư tỷ rồi, thực lực của sư tỷ là vô địch trên đại lục, thương hội Phong gia chẳng qua là có nhiều tiền một chút thôi, chỉ cần sư tỷ muốn, trong vài phút có thể lấy được thương hội Phong gia."
Nhiệt độ xung quanh dường như có vẻ tăng lên lại, Lý Tuấn không khỏi thở phào nhẹ nhõm, xem ra, sư tỷ đã được hắn dỗ dành ổn rồi, chắc chắn sẽ không cầm kiếm chém hắn.
Sau khi đạt được tin tức mình muốn, Từ Hàn Y liền trở về Thiên Kiếm Phong. Đồ đệ của mình tìm đạo lữ, nàng có gì tốt để mà xen vào. Chỉ là không biết tại sao, trong lòng có chút khó chịu, có cảm giác như đang giận mà không có chỗ xả. . .
Lâm Xuyên sau khi cáo biệt Lý Tuấn, liền hướng đến sự vụ đường.
"Sư huynh xin dừng bước, đây là sự vụ đường, không có lệnh bài thì cấm vào!" Lâm Xuyên vừa tới sự vụ đường, chuẩn bị đi vào thì bị hai đồng tử canh cổng chặn lại.
"Là cái này sao?" Lâm Xuyên đưa lệnh bài Lý Tuấn cho mình.
"Sư huynh mời vào." Hai đồng tử trả lại lệnh bài cho Lâm Xuyên, đồng thời tránh ra khỏi cửa.
"Đa tạ hai vị, có thể cho ta biết, Phong Ngưng Nhi đang ở chỗ nào trong sự vụ đường không?" Lâm Xuyên nhìn tòa nhà trước mắt có vẻ không khác gì ký túc xá ở Lam Tinh, vội vàng hỏi.
"Sư tỷ Ngưng Nhi ở giữa sổ sách vụ trên tầng hai." Hai đồng tử đồng thanh đáp.
Sau khi biết được vị trí của Phong Ngưng Nhi, Lâm Xuyên liền đi đến lầu hai sự vụ đường, tìm một vòng, cuối cùng cũng tìm thấy chỗ làm sổ sách.
"Cộc cộc cộc!!!"
"Mời vào."
Lâm Xuyên đẩy cửa bước vào, chỉ thấy Phong Ngưng Nhi mặc một bộ áo bào xanh đang cúi đầu tính toán trên bàn, bên cạnh là một chồng sổ sách dày cộp.
. . .
Bạn cần đăng nhập để bình luận