Nụ hôn nồng cháy ngày xuân

Chương 81

Đến ngày thi chạy kiểm tra thể chất tổng hợp, Trần Nịch cảm thấy bên tai nghe hơn nửa ngày tiếng quỷ khóc sói gào. Sau khi đăng ký xong các loại hạng mục thành tích, cuối cùng đã đến phần thi 1200 mét mà phần lớn nữ sinh đều phải tốn sức. Vốn dĩ hồi cấp 3 mỗi ngày đều phải chạy bộ buổi sáng, một hai vòng này căn bản không thành vấn đề. Nhưng có câu nói người không thể lười biếng quả không sai, gần một năm nay cô không có tập chạy đàng hoàng.
Huống chi chỉ mới thực hiện xong mấy động tác gập bụng, nhảy xa, đã khiến cô mệt muốn xỉu. Thịnh Tiểu Dụ chạy đến nửa vòng đầu tiên đã kêu lên chân đau nhức, gần như là được Nghê Hoan kéo đi mới có thể chạy tiếp. Trần Nịch từ nhỏ đã không giỏi thể dục, thiếu rèn luyện, nên cứ cắm đầu xông về phía trước. Giữa trưa hè, mồ hôi nhễ nhại tuôn rơi.
Sân điền kinh có đến hàng ngàn người vây quanh một vòng, tiếng loa phát thanh, tiếng súng hiệu, ồn ào náo nhiệt, không khác gì đại hội thể thao. Nhưng kiểm tra thể chất là việc mỗi cá nhân đều phải tham dự, số lượng người đến còn đông hơn cả đại hội thể thao. Bên tai cô trừ tiếng gió, tiếng bước chân giẫm đạp trên đường chạy nhựa, còn có hai người bạn cùng phòng bất chợt kinh hô: "Ngọa tào, đó có phải Giang Triệt không?"
Thịnh Tiểu Dụ kích động gọi người bên cạnh: "Chìm Chìm, nhìn kìa! Bạn trai của ngươi đang ở vạch đích cuối đường chạy của ngươi kìa!" Trần Nịch dụi mắt, mồ hôi chảy ròng ròng, lấy mu bàn tay nặng nề lau khóe mắt, nhìn về phía trước. Nếu không phải xung quanh, ngay cả bên ngoài đường băng đều có người kinh ngạc lên tiếng, cô suýt chút nữa đã nghĩ rằng mình nhìn nhầm.
"Má ơi! Đó là Giang Triệt đúng không? Hắn ăn mặc sao mà diêm dúa thế......"
"Cái tóc này, con mẹ nó chứ không thể tin được! Thứ đang đung đưa theo gió không chỉ có tóc của hắn, mà còn có trái tim xao xuyến của ta!"
"Cảm giác soái ca của hắn mạnh mẽ quá đi mất! Có phải đến đây chờ bạn gái hay không vậy!?"
Ở vạch đích cuối 1200 mét đó, Giang Triệt mặc chiếc áo ngắn màu hồng mà Trần Nịch tặng, quần đen ôm lấy đôi chân dài, dáng đứng thẳng tắp như hạc. Ánh mặt trời chiếu lên ngũ quan lập thể thâm thúy của hắn, mí mắt sâu, sống mũi cao thẳng, môi mỏng, đường xương hàm dưới rõ ràng, sắc nét. Không giống dáng vẻ thường ngày, trên đầu hắn còn đội một mái tóc màu hồng phấn, nổi bật lên gương mặt kia càng thêm trắng nõn, yêu dã.
Quá mức thu hút, ngông cuồng, sinh ra đã không sợ trở thành tiêu điểm.
Trần Nịch chạy về phía trước, vừa vặn là vòng cuối cùng.
Khi ngày càng đến gần hắn, Giang Triệt đứng ở phía trước đường chạy của cô, trực tiếp giang rộng hai tay về phía cô. Hạ Ban ngày trong hội học sinh vừa vặn cùng Lê Minh tới hỗ trợ đăng ký thành tích, xa xa nhìn thấy Giang Triệt.
"Này này này! Giang Gia đầu tóc hồng này là nhuộm lúc nào vậy? Còn mặc cả áo màu hồng, đúng là thiếu nam tâm tràn đầy, ha ha ha ha ha ha ha ha!"
Lê Minh huých tay hắn, vẻ mặt chua chát: "Khó trách lần trước ta rủ đi cắt tóc hắn không đi, hóa ra là đợi đến hôm nay thay đổi màu tóc để đến cổ vũ cho Trần Muội của chúng ta."
Đừng nói là bọn hắn giật mình, ngay cả Trần Nịch cũng là lần đầu tiên nhìn thấy hắn nhuộm tóc hồng. Thấy hắn giang hai tay về phía mình, cô cũng không khách khí. Vừa chạy đến vạch đích, cô trực tiếp nhào vào lòng hắn, mồ hôi dính hết lên quần áo hắn.
Giang Triệt dễ dàng nhấc bổng thân thể cô lên, nắm lấy cánh tay cô, gõ gõ xương bánh chè của cô, cười lười biếng: "Thể lực kém thế."
Trần Nịch thở hồng hộc, không còn hơi sức phản bác. Cũng mặc hắn loay hoay với mình, nằm sấp trên cánh tay hắn giống như không có xương cốt vậy.
Lê Minh vừa rảnh rỗi bên kia liền cầm mấy bình nước đến phát cho mọi người: "Trần Muội uống nước đi." Hắn ném bình nước khoáng qua, Giang Triệt nhận lấy, vặn nắp đưa cho cô.
Vừa chạy xong không thể ngồi, Giang Triệt đỡ lấy cô, không để cho cô ngã xuống, đút nước cho cô xong, nheo mắt nhìn cô: "Chân của ngươi sao còn run rẩy?"
Trần Nịch lúc này mới có tinh thần, đỏ mặt một hồi, tiện tay chỉ vào đám nữ sinh vừa chạy xong 1200 mét: "Ngươi xem có mấy người không run rẩy?"
"Ta nhìn bọn họ làm gì." Giang Triệt ôm cô, xương cổ khẽ nhúc nhích, "Không phải bảo ngươi mặc chiếc áo trắng kia sao?"
Trần Nịch nhất thời không nhớ ra chiếc áo trắng nào, ngón tay nắm chặt quần áo trên người hắn mới hiểu được ý của hắn.
Rất rõ ràng, cô đã quên.
Giang Triệt xùy một tiếng: "Hóa ra hôm nay ta mặc uổng công rồi."
Còn đặc biệt nhuộm tóc cho hợp với bộ quần áo này, ngược lại cô hay thật, mua áo đôi xong liền để xó. Qua loa với ai vậy? Mặc cũng không thèm mặc.
Nam sinh chân dài, dáng người cao lớn, đứng trước mặt cô chắn đi ánh nắng chói mắt, mái tóc màu hồng phấn kia vừa tùy ý vừa phóng khoáng.
Người khác nhuộm có thể là thảm họa, hắn nhuộm thì lại cực kỳ đẹp, mặc màu hồng cũng đẹp. Dã tính xen lẫn một chút tiên diễm lãnh cảm, ánh sáng hắt ngược trên đầu hắn, ngay cả tóc cũng lấp lánh ánh vàng. Trần Nịch xem như bù đắp tiếc nuối khi nhìn thấy mái tóc đen của hắn ở trạm xe buýt, nhưng mà hắn đang tức giận, đương nhiên không thể nói mấy lời này. Cô nhíu mũi, biết sai nhưng không sửa, vội vàng nhận thua.
Một đôi tay tự nhiên trèo lên lưng hắn, chân vẫn còn nhức mỏi, muốn hắn cõng.
Giang Triệt Thuận khom lưng xuống để cô leo lên, tay nâng đùi cô nhấc lên cao, đi về phía ngoài sân vận động. Hắn hiếm lắm mới có một lần chiếm lý, trong miệng không ngừng phê bình: "Họ Trần, ngươi ỷ vào ta đây đẹp trai lại dễ bắt nạt đúng không? Đúng là không có chút ký ức nào, ngay cả việc ta giao cho ngươi..."
Hắn nói đến một nửa, đột nhiên cảm thấy cổ nóng lên. Sắp cắn phải đầu lưỡi, lời nói cứ thế dừng lại.
Trần Nịch hôn một cái lên cổ hắn, học theo dáng vẻ bình thường của hắn để lại dấu môi rồi còn nhẹ nhàng cắn một cái, bên tai hắn hỏi: "Đi sao?"
Bên cạnh còn có những người lục tục vội vàng đi kiểm tra thể chất lướt qua, cô thật sự là tính đột phá bản thân. Giang Triệt suýt chút nữa không chịu nổi, miệng há ra: "Ngươi đi cái rắm."
"......"
Giang Triệt đi nhuộm tóc này, còn có một phần nguyên nhân là vì tránh phải mặc đồng phục màu trắng của đội quốc kỳ trong năm nay. Chuyện quá gây chú ý, vừa mới vào đại học sẽ cảm thấy thú vị. Nhưng bây giờ đã sắp năm thứ ba đại học, căn bản không có chút hứng thú nào.
Vì thế, Trần Nịch còn cố ý lên diễn đàn năm ngoái tìm lại mấy tấm ảnh Giang Triệt vào đội quốc kỳ kéo cờ hồi năm nhất. Hắn mặc đồng phục màu trắng, dáng người thẳng tắp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận