Nụ hôn nồng cháy ngày xuân

Chương 45

Hôm nay có hơi nhiều việc xảy ra, trên sân bóng rổ, Giang Triệt không hề che giấu mà công khai biểu thị chủ quyền, còn có việc Liêu Đường bị xử lý. Nàng thở dài, có thể đoán được một lát nữa trở về phòng ngủ sẽ là tình cảnh gì, nhất là Thịnh Tiểu Dụ, con nhỏ đó lại th·é·t lên.
Giang Triệt nhìn vẻ mặt xuất thần của nàng, khuôn mặt thanh tú mộc mạc dưới ánh nắng, hàng lông mi thon dài rung động mấy lần trong gió. Tóc Trần Nịch trong lúc chạy có hơi rối, tóc mái xốc xếch cũng bị gió thổi loạn, lộ ra vầng trán sáng bóng, cùng vài sợi tóc tơ mềm mại. Hai người cứ như vậy đi về hướng phòng ngủ, trên đường đi không nói lời nào.
Rõ ràng đây là hướng phòng ngủ nữ, nhưng Trần Nịch mặc kệ hắn đưa mình tới, không hề đuổi người đi. Hắn cứ nhìn chằm chằm nàng ngây ngốc trên đường, hắng giọng, vừa định mở miệng.
“Giang Triệt.” Nàng đột nhiên cắt ngang hắn.
“Ân?”
“Ngươi về tắm rửa đi được không? Một thân toàn mùi mồ hôi, rất thúi.”
“……”
Còn tưởng rằng nàng có thể nói ra điều gì đó, lần trước chê bẩn, lần này chê thối. Giang Triệt suýt tức c·h·ế·t: “Ta nói ngươi đối với ta có thể nói một câu dễ nghe không?”
Trần Nịch nói: “Cũng có a.”
Hắn rửa tai lắng nghe, mang theo chút mong đợi đè mi cốt nhìn nàng.
“Ngươi vừa rồi đánh bóng rổ, thật rất đẹp.” Trần Nịch ôm tay, ngẩng cằm lên nhìn hắn. Thanh âm nghe rất mềm rất dính, nhưng thần thái lại cực kỳ lạnh lùng.
Thật muốn hỏi nàng từ nhỏ đến lớn đã từng khen ai chưa, sao ngoài miệng nói dễ nghe, mà mặt lại còn ngông hơn cả hắn?
Giang Triệt im lặng, đã rất lâu rồi chưa im lặng như vậy. Đầu lưỡi day day quai hàm, liếm môi khô khốc, trực tiếp đưa tay đẩy bả vai nàng: “Ngươi hay là đừng nói chuyện nữa.”
Trần Nịch bị hắn đẩy ra, còn lảo đảo mấy bước.
Nhìn bộ dạng hắn như ăn phải quả đắng, muốn mắng mà không mắng được, nàng không nhịn được cười thành tiếng. Che mặt cười vài tiếng, lên lầu rồi cũng không quay đầu lại.
Lúc này mới đi đến tầng ba liền bị người chặn lại.
Là Phương Tình Hảo, người ở trên lầu đã nhìn bọn hắn chằm chằm liếc mắt đưa tình nãy giờ. Nàng ta đứng ở trên cầu thang, ôm cánh tay dựa lan can, nghiêng mắt từ trên cao nhìn xuống Trần Nịch.
Trần Nịch không quá thích tình cảnh này, khiến nàng nhớ tới thời trung học bị mấy nữ sinh chướng mắt chặn ở đầu bậc thang, nói mấy câu uy h·i·ế·p và trung nhị ngớ ngẩn.
Phương Tình Hảo thấy nàng đi qua như không có việc gì, gọi nàng lại: “Lần trước là ta nhìn thấy Nghê Hoan đem thư báo cáo vứt đi.”
Trần Nịch khựng lại, vậy mà Giang Triệt lại từ trên tay nàng ta lấy thư về?
Phương Tình Hảo chắc chắn nói: “Nàng không có đầu óc làm loại sự tình này, chỉ có thể là nét bút của ngươi đi.”
“Cám ơn ngươi đã để mắt ta như thế, bất quá.” Trần Nịch dừng chân, thần sắc thanh lãnh, “Ta đây không phải còn chưa động đến ngươi sao?”
Nàng phân biệt rõ ai cần phải giáo huấn, cũng biết rõ ai là kẻ gây tổn hại đến lợi ích của mình.
Liêu Đường và nàng kỳ thật tư nhân không có ân oán gì. Chỉ là Liêu Đường không ưa nàng, trong xã đoàn thường xuyên sai sử nàng làm việc đã đành, còn nhiều lần mượn những lý do kỳ quặc để cố ý tìm nàng gây phiền phức.
Nực cười thật, bởi vì chính mình không vui, nên cũng muốn làm người khác khó chịu.
Phương Tình Hảo bị ngữ khí âm trầm của nàng dọa sợ, không khỏi lùi lại hai bước. Chuyện Liêu Đường là do nàng ta tự làm tự chịu đã đành, nhưng còn nàng thì sao?
“Ngươi cho rằng ngươi khác biệt ở chỗ nào, ngươi thích hợp với người như Giang Triệt sao? Hắn quen ăn hải sâm vi cá, liền muốn nếm thử cháo hoa, đối với ngươi cũng chỉ là mới lạ thôi!”
Tại sao phải tính cả Giang Triệt lên đầu nàng?
Đều là con gái, những chuyện này làm cho người ta cảm thấy châm chọc. Diêm Tuệ Âm vì cái gì không đi tát Tiêu Ngật, mà lại tìm đến Nghê Hoan? Phương Tình Hảo vì cái gì không tìm Giang Triệt, mà lại ở chỗ này sỉ nhục nàng?
Trần Nịch tiến lên mấy bước, dồn nàng ta vào góc tường.
“Ngươi!” Phương Tình Hảo âm thanh im bặt khi tay nàng áp sát, cảm nhận được móng tay của nàng xẹt qua mặt mình, mi mắt run lên.
Nàng ta vốn yếu đuối, thể lực không bằng Trần Nịch.
Chỉ có thể nghe giọng nói lạnh nhạt của Trần Nịch vang bên tai mình: “Tự trọng một chút đi, làm người không tốt sao, cứ phải làm mình thành đồ ăn.”
Sau trận bóng rổ, Trần Nịch thành công thu hút được một đợt chú ý nhờ nhóm người Giang Triệt.
Nhưng có lẽ cũng bởi vì người kia là Giang Triệt, người không có gì định tính, nên ánh mắt mọi người dừng trên người nàng cũng không kéo dài quá lâu.
Sau khi màn kịch vui qua đi, Giang Triệt đối với nàng cũng không còn động thái gì nữa. Nàng vẫn là cô gái không phô trương, cũng không nổi bật ở trường, yên lặng sống qua mỗi ngày.
Một ngày trước, Trần Nịch vì tranh vé nên quên đặt đồng hồ báo thức, thức trắng đêm. Kết quả tỉnh dậy xem xét, trong điện thoại di động có ít nhất 10 cuộc gọi nhỡ từ Nghê Hoan.
Trong nhóm chat ký túc xá “Cẩu thả phú quý, chớ quên đi”, 【 Nghê Đại Hiệp Khách 】 spam hơn mười tin nhắn:
【 Hai vị tỷ tỷ, dậy đi có được không? Vị trí đã chiếm rất lâu rồi! 】
【 Vị trí bị người đoạt...... 】
【 Ta đi, vậy mà còn chưa đến. Lại là tiết của thầy Lão! Muốn vẽ trọng điểm cuối kỳ, các ngươi có phải muốn học kỳ sau học lại không? 】
Cùng Trần Nịch ngủ ngon trong ký túc xá còn có Thịnh Tiểu Dụ, tối hôm qua xem phim Hàn Mary Sue đến quên cả thời gian, đến rạng sáng bốn giờ mới ngủ.
Sau khi xác định đã muộn, hai người vội vội vàng vàng chạy tới lầu dạy học nhưng không dám vào.
Tiết học này là tiết lý thuyết môn “kỹ thuật kiểm trắc môi trường biển gần”, do viện trưởng hệ hải dương Lại Lão giảng dạy, người rất nghiêm khắc. Chỉ cần đến trễ vài phút sẽ bị tính là trốn nửa tiết học, bị trừ một nửa học phần, còn phải tốn mấy phút trên bục giảng kiểm điểm tư tưởng.
Trần Nịch đứng ở cửa phòng học đóng chặt, trông thấy Nghê Hoan nhắn một tin 【 Vẫn chưa điểm danh, chắc là sắp tan học mới điểm. 】
Nàng không hề thở phào, cùng Thịnh Tiểu Dụ động viên nhau hít sâu một hơi. Đang định đẩy cửa ra thì, sau lưng một bàn tay khớp xương rõ ràng bỗng dưng xuất hiện, tách bả vai nàng ra rồi xoay lại.
Nam sinh cúi đầu xuống, mùi hương gỗ lạnh lẽo thanh lãnh trên thân nhàn nhạt bao quanh chóp mũi Trần Nịch.
Nàng hơi hoảng hốt quay đầu, chưa tỉnh ngủ, còn chưa kịp phản ứng, ngón tay không cẩn thận lướt qua vải áo khoác lạnh lẽo cứng rắn của hắn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận