Nụ hôn nồng cháy ngày xuân
Chương 1
[Tình cảm hiện đại] "Ngày Xuân Ấm Áp" tác giả: Lễ Dã [Hoàn Kết]
Văn án
Trong miệng bạn cùng phòng Giang Triệt: Thiên chi kiêu tử được mọi người vây quanh, yêu thích tự do, phóng khoáng tùy tiện, ai đụng vào người đó sẽ nghiện.
Trần Nịch yên lặng lắng nghe, không nói một lời.
Trong bể bơi, nàng cho rằng hắn bị ngâm nước, vươn tay ra liền bị hắn ôm eo cùng nhau chìm xuống.
Bọt nước bắn tung tóe, nam sinh nhíu mày, che tai nàng cười đến nham hiểm: "Không có nói ngươi? Chúng ta cặn bã lại rồi."
Không ai có thể ngờ nhiều năm sau, hắn lại vì một cô gái mà uống say đến bí tỉ.
Ở hành lang, Trần Nịch lau son môi bị cắn loạn bên khóe miệng, giọng điệu mỉa mai: "Ngươi là chó à?"
Giang Triệt cúi người đến gần gáy nàng, mặc cho khói bụi nóng bỏng, tự giễu nhếch môi: "Là, chó của ngươi."
- Thế giới đang chìm xuống, chúng ta đang hôn nhau nồng nhiệt.
Tips: Kẻ ngỗ nghịch x bạch thiết hắc (bề ngoài ngây thơ, thực chất mưu mô) | trí tuệ nhân tạo x môi trường biển
Nhãn nội dung: Tình hữu độc chung (Một lòng một dạ)
Tìm kiếm từ khóa: Nhân vật chính: Trần Nịch | Phối hợp diễn: Giang Triệt | Cái khác: Chuyên mục «Sơ Luyến Liễu Mạ» cầu cất giữ vịt!
Một câu giới thiệu vắn tắt: Ở trong mắt của cặp đôi bất cần đời
Lập ý: Yêu người một cách nghiêm túc
Chương 1: Học sinh lớp 12, làm ra cái gì cũng không có gì lạ......
"Ngày Xuân Ấm Áp" Lễ Dã /2021.04.27
Chapter 1
Tiết trời cuối xuân, tết Nguyên Tiêu còn chưa qua hết, lớp 12 của trường Trung học số 9 đã sớm khai giảng.
Phía trên bên phải của tấm bảng đen lớn, cạnh thời khóa biểu viết dọc dòng chữ "Thư sơn hữu lộ cần vi kính, học hải vô nhai khổ tác chu" (Núi sách có đường, lấy cần cù làm con đường, biển học vô bờ, lấy chăm chỉ làm thuyền), phía dưới là dòng chữ đỏ thẫm được đánh dấu: Cách kỳ thi đại học còn 137 ngày!
Chữ "vẻn vẹn" còn được viết to hơn gấp đôi, sợ mọi người không coi trọng.
Trên thực tế, những người không đủ trình độ để đỗ vào các trường đại học hệ chính quy đã sớm từ bỏ việc giãy giụa.
Mà những người vẫn cố gắng là mấy chục người đứng đầu lớp học, căng thẳng thần kinh, từ hơn năm giờ sáng rời giường xác nhận đến chín giờ rưỡi tối lớp tự học, trừ làm bài thì vẫn là làm bài.
Tòa nhà dạy học âm u, tràn ngập tử khí, chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên bài thi, trừ lớp 9.
Tiết tự học cuối cùng của buổi tối, hiếm khi không có giáo viên giảng bài.
Bởi vì giáo viên dạy toán vốn muốn lên lớp, Kiều Sâm, mười phút trước đã khóc sướt mướt trên bục giảng vì một bản đánh giá nặc danh.
Đánh giá giáo viên là một trong những cách để học sinh phản hồi về trình độ giảng dạy của giáo viên.
Đây là năm thứ hai Kiều Sâm giảng dạy, đáng lẽ học kỳ này phải được bình xét giáo viên cao cấp, với điều kiện tiên quyết là lãnh đạo bộ giáo dục không nhận được tờ giấy đánh giá toàn điểm kém nặc danh này.
Nói là nặc danh, nhưng không biết Kiều Sâm lấy được bản gốc từ đâu. Đối chiếu nét chữ, một mực chắc chắn người đâm sau lưng mình chính là con sâu làm rầu nồi canh trong lớp: Tôn Ly.
Ở lớp mắng một hồi, sau đó trực tiếp đem người đến văn phòng để tiếp tục xả giận.
Kiều Sâm ở lớp 9 không được lòng dân, tuổi trẻ cay nghiệt, đi dạy muộn giờ, chiếm dụng thời gian tự học, đối xử bất công...
Mỗi một điểm đều làm người ta không thích.
Mọi người trong lớp đều đang xì xầm bàn tán, đơn giản là thảo luận về Tôn Ly, người luôn hoành hành ngang ngược, lần này lại làm được chuyện mà mọi người giận mà không dám nói.
"Trần Nịch, hay là cậu đến phòng làm việc cầu xin đi?"
"Vừa vặn cũng phải đi nộp bài tập, tiện thể đưa Tôn Ly về thôi."
"Đúng, để Trần Nịch đi! Tôi đi vệ sinh về, thấy thầy Phan cũng ở trong đó, Trần Nịch đi chắc chắn sẽ hữu dụng hơn chúng ta."
Lớp khoa học tự nhiên không có nhiều nữ sinh, liền ngay cả mấy nam sinh cũng ồn ào bảo nàng đi qua "cứu đồng đội".
Nữ sinh được "may mắn" chọn trúng có làn da trắng, lông mày mềm mại, tư thế ngồi đoan chính, mặc bộ đồng phục trắng nõn sạch sẽ.
Khóa kéo kéo đến trên xương quai xanh, ống tay áo cọ xát mép bàn cũng không dính nửa phần vết bẩn. Dáng vẻ học sinh tốt an tĩnh chăm chú, là điển hình học sinh xuất sắc mà các giáo viên yêu thích.
Trần Nịch đang cúi đầu giải đề, nghe vậy hơi ngẩng mắt.
Một đám người cùng tha thiết nhìn qua nàng.
Nàng gật đầu: "Giải xong bài này sẽ đi qua."
Dãy số không làm nàng chậm trễ bao lâu, nhưng Trần Nịch ôm bài tập đi xuống dưới lầu lại cố ý chậm rãi một lát, vừa vặn vượt qua Tôn Ly chịu mắng xong trở về.
Tôn Ly có lẽ không nghĩ nhanh như vậy sẽ trở về lớp bị chế giễu, hai người ở chỗ ngoặt cầu thang gặp nhau.
Nàng tựa ở đó, hốc mắt có chút đỏ vì ấm ức: "Đi nộp bài tập à?"
"Ừm." Trần Nịch không hiếu kỳ việc nàng chủ động nói chuyện với mình, khẽ hỏi: "Cậu không sao chứ?"
"Không sao cái rắm, Kiều Sâm ngu xuẩn." Tôn Ly cào một cái tóc, dáng vẻ tức giận, "Đều nói không phải tôi báo cáo, mẹ kiếp cứ khăng khăng là chữ của tôi! Đừng để tôi bắt được kẻ cầm đầu dám để lão tử đội nồi đen!"
Trần Nịch khẽ chớp mắt, như có điều suy nghĩ: "Không phải cậu à? Có thể mọi người trong lớp đều khen cậu."
Tôn Ly thu lại vẻ mặt nhe răng trợn mắt, do dự một lát: "Khen, khen tôi?"
"Đúng vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy cậu đã làm một chuyện dũng cảm." Trần Nịch nhạt giọng, đổi đề tài, "Thì ra không phải cậu báo cáo, thật ra tôi cũng không tin là cậu."
Tôn Ly đột nhiên nảy sinh ý nghĩ cái nồi đen này cũng không khó đội, hỏi nàng: "Vì sao không tin là tôi?"
"Bởi vì cậu và thầy Kiều ở một số chuyện rất giống nhau." Trần Nịch hỏi nàng có nhớ hay không lúc chia lớp Văn - Lý, nàng còn giả mạo mình viết một bức thư tình cho một nam sinh hèn mọn trong lớp.
Tôn Ly rất đục (tức giận vô cớ), đối với chuyện trước kia sớm đã không có ký ức.
Ánh sáng hành lang tối, nàng không nhìn rõ biểu cảm của Trần Nịch, cũng không đoán được nàng nhắc lại chuyện cũ là muốn như thế nào.
Trần Nịch nhìn ra nàng phòng bị, cười cười: "Không có ý gì khác. Chỉ là nhớ tới lúc đó thầy Kiều Sâm cònùa theo trò đùa của cậu mà cười theo. Tôi nghĩ các cậu giống nhau, quan hệ sẽ không tệ."
Tôn Ly đầu tiên là nhíu mày muốn phản bác, lại nhìn nàng một cái: "Lúc vừa chia lớp cũng không nhận ra, liền cùng cậu mở cái trò đùa. Cậu sẽ không để ý đến bây giờ chứ?"
Trần Nịch cong môi hình trăng lưỡi liềm, mười phần vô hại (tỏ vẻ ngây thơ) nhếch khóe miệng trấn an nàng: "Sao có thể? Đều qua rồi."
Nàng quấy rầy một cái, Tôn Ly cảm giác cảm xúc bực bội của mình tiêu tan không ít.
Đầu bậc thang truyền đến tiếng bước chân, nữ sinh đi lên là Chúc Giai Nghênh của lớp nghệ thuật, đến tìm Tôn Ly theo nàng ra ngoài trường.
Tôn Ly không có tâm trạng đi, nhưng vì nể tình giao hữu, không dám biểu hiện quá rõ ràng: "Tôi xui xẻo chết mất, lát nữa còn phải đi viết kiểm điểm 3000 chữ."
Văn án
Trong miệng bạn cùng phòng Giang Triệt: Thiên chi kiêu tử được mọi người vây quanh, yêu thích tự do, phóng khoáng tùy tiện, ai đụng vào người đó sẽ nghiện.
Trần Nịch yên lặng lắng nghe, không nói một lời.
Trong bể bơi, nàng cho rằng hắn bị ngâm nước, vươn tay ra liền bị hắn ôm eo cùng nhau chìm xuống.
Bọt nước bắn tung tóe, nam sinh nhíu mày, che tai nàng cười đến nham hiểm: "Không có nói ngươi? Chúng ta cặn bã lại rồi."
Không ai có thể ngờ nhiều năm sau, hắn lại vì một cô gái mà uống say đến bí tỉ.
Ở hành lang, Trần Nịch lau son môi bị cắn loạn bên khóe miệng, giọng điệu mỉa mai: "Ngươi là chó à?"
Giang Triệt cúi người đến gần gáy nàng, mặc cho khói bụi nóng bỏng, tự giễu nhếch môi: "Là, chó của ngươi."
- Thế giới đang chìm xuống, chúng ta đang hôn nhau nồng nhiệt.
Tips: Kẻ ngỗ nghịch x bạch thiết hắc (bề ngoài ngây thơ, thực chất mưu mô) | trí tuệ nhân tạo x môi trường biển
Nhãn nội dung: Tình hữu độc chung (Một lòng một dạ)
Tìm kiếm từ khóa: Nhân vật chính: Trần Nịch | Phối hợp diễn: Giang Triệt | Cái khác: Chuyên mục «Sơ Luyến Liễu Mạ» cầu cất giữ vịt!
Một câu giới thiệu vắn tắt: Ở trong mắt của cặp đôi bất cần đời
Lập ý: Yêu người một cách nghiêm túc
Chương 1: Học sinh lớp 12, làm ra cái gì cũng không có gì lạ......
"Ngày Xuân Ấm Áp" Lễ Dã /2021.04.27
Chapter 1
Tiết trời cuối xuân, tết Nguyên Tiêu còn chưa qua hết, lớp 12 của trường Trung học số 9 đã sớm khai giảng.
Phía trên bên phải của tấm bảng đen lớn, cạnh thời khóa biểu viết dọc dòng chữ "Thư sơn hữu lộ cần vi kính, học hải vô nhai khổ tác chu" (Núi sách có đường, lấy cần cù làm con đường, biển học vô bờ, lấy chăm chỉ làm thuyền), phía dưới là dòng chữ đỏ thẫm được đánh dấu: Cách kỳ thi đại học còn 137 ngày!
Chữ "vẻn vẹn" còn được viết to hơn gấp đôi, sợ mọi người không coi trọng.
Trên thực tế, những người không đủ trình độ để đỗ vào các trường đại học hệ chính quy đã sớm từ bỏ việc giãy giụa.
Mà những người vẫn cố gắng là mấy chục người đứng đầu lớp học, căng thẳng thần kinh, từ hơn năm giờ sáng rời giường xác nhận đến chín giờ rưỡi tối lớp tự học, trừ làm bài thì vẫn là làm bài.
Tòa nhà dạy học âm u, tràn ngập tử khí, chỉ có tiếng ngòi bút sột soạt trên bài thi, trừ lớp 9.
Tiết tự học cuối cùng của buổi tối, hiếm khi không có giáo viên giảng bài.
Bởi vì giáo viên dạy toán vốn muốn lên lớp, Kiều Sâm, mười phút trước đã khóc sướt mướt trên bục giảng vì một bản đánh giá nặc danh.
Đánh giá giáo viên là một trong những cách để học sinh phản hồi về trình độ giảng dạy của giáo viên.
Đây là năm thứ hai Kiều Sâm giảng dạy, đáng lẽ học kỳ này phải được bình xét giáo viên cao cấp, với điều kiện tiên quyết là lãnh đạo bộ giáo dục không nhận được tờ giấy đánh giá toàn điểm kém nặc danh này.
Nói là nặc danh, nhưng không biết Kiều Sâm lấy được bản gốc từ đâu. Đối chiếu nét chữ, một mực chắc chắn người đâm sau lưng mình chính là con sâu làm rầu nồi canh trong lớp: Tôn Ly.
Ở lớp mắng một hồi, sau đó trực tiếp đem người đến văn phòng để tiếp tục xả giận.
Kiều Sâm ở lớp 9 không được lòng dân, tuổi trẻ cay nghiệt, đi dạy muộn giờ, chiếm dụng thời gian tự học, đối xử bất công...
Mỗi một điểm đều làm người ta không thích.
Mọi người trong lớp đều đang xì xầm bàn tán, đơn giản là thảo luận về Tôn Ly, người luôn hoành hành ngang ngược, lần này lại làm được chuyện mà mọi người giận mà không dám nói.
"Trần Nịch, hay là cậu đến phòng làm việc cầu xin đi?"
"Vừa vặn cũng phải đi nộp bài tập, tiện thể đưa Tôn Ly về thôi."
"Đúng, để Trần Nịch đi! Tôi đi vệ sinh về, thấy thầy Phan cũng ở trong đó, Trần Nịch đi chắc chắn sẽ hữu dụng hơn chúng ta."
Lớp khoa học tự nhiên không có nhiều nữ sinh, liền ngay cả mấy nam sinh cũng ồn ào bảo nàng đi qua "cứu đồng đội".
Nữ sinh được "may mắn" chọn trúng có làn da trắng, lông mày mềm mại, tư thế ngồi đoan chính, mặc bộ đồng phục trắng nõn sạch sẽ.
Khóa kéo kéo đến trên xương quai xanh, ống tay áo cọ xát mép bàn cũng không dính nửa phần vết bẩn. Dáng vẻ học sinh tốt an tĩnh chăm chú, là điển hình học sinh xuất sắc mà các giáo viên yêu thích.
Trần Nịch đang cúi đầu giải đề, nghe vậy hơi ngẩng mắt.
Một đám người cùng tha thiết nhìn qua nàng.
Nàng gật đầu: "Giải xong bài này sẽ đi qua."
Dãy số không làm nàng chậm trễ bao lâu, nhưng Trần Nịch ôm bài tập đi xuống dưới lầu lại cố ý chậm rãi một lát, vừa vặn vượt qua Tôn Ly chịu mắng xong trở về.
Tôn Ly có lẽ không nghĩ nhanh như vậy sẽ trở về lớp bị chế giễu, hai người ở chỗ ngoặt cầu thang gặp nhau.
Nàng tựa ở đó, hốc mắt có chút đỏ vì ấm ức: "Đi nộp bài tập à?"
"Ừm." Trần Nịch không hiếu kỳ việc nàng chủ động nói chuyện với mình, khẽ hỏi: "Cậu không sao chứ?"
"Không sao cái rắm, Kiều Sâm ngu xuẩn." Tôn Ly cào một cái tóc, dáng vẻ tức giận, "Đều nói không phải tôi báo cáo, mẹ kiếp cứ khăng khăng là chữ của tôi! Đừng để tôi bắt được kẻ cầm đầu dám để lão tử đội nồi đen!"
Trần Nịch khẽ chớp mắt, như có điều suy nghĩ: "Không phải cậu à? Có thể mọi người trong lớp đều khen cậu."
Tôn Ly thu lại vẻ mặt nhe răng trợn mắt, do dự một lát: "Khen, khen tôi?"
"Đúng vậy, tất cả mọi người đều cảm thấy cậu đã làm một chuyện dũng cảm." Trần Nịch nhạt giọng, đổi đề tài, "Thì ra không phải cậu báo cáo, thật ra tôi cũng không tin là cậu."
Tôn Ly đột nhiên nảy sinh ý nghĩ cái nồi đen này cũng không khó đội, hỏi nàng: "Vì sao không tin là tôi?"
"Bởi vì cậu và thầy Kiều ở một số chuyện rất giống nhau." Trần Nịch hỏi nàng có nhớ hay không lúc chia lớp Văn - Lý, nàng còn giả mạo mình viết một bức thư tình cho một nam sinh hèn mọn trong lớp.
Tôn Ly rất đục (tức giận vô cớ), đối với chuyện trước kia sớm đã không có ký ức.
Ánh sáng hành lang tối, nàng không nhìn rõ biểu cảm của Trần Nịch, cũng không đoán được nàng nhắc lại chuyện cũ là muốn như thế nào.
Trần Nịch nhìn ra nàng phòng bị, cười cười: "Không có ý gì khác. Chỉ là nhớ tới lúc đó thầy Kiều Sâm cònùa theo trò đùa của cậu mà cười theo. Tôi nghĩ các cậu giống nhau, quan hệ sẽ không tệ."
Tôn Ly đầu tiên là nhíu mày muốn phản bác, lại nhìn nàng một cái: "Lúc vừa chia lớp cũng không nhận ra, liền cùng cậu mở cái trò đùa. Cậu sẽ không để ý đến bây giờ chứ?"
Trần Nịch cong môi hình trăng lưỡi liềm, mười phần vô hại (tỏ vẻ ngây thơ) nhếch khóe miệng trấn an nàng: "Sao có thể? Đều qua rồi."
Nàng quấy rầy một cái, Tôn Ly cảm giác cảm xúc bực bội của mình tiêu tan không ít.
Đầu bậc thang truyền đến tiếng bước chân, nữ sinh đi lên là Chúc Giai Nghênh của lớp nghệ thuật, đến tìm Tôn Ly theo nàng ra ngoài trường.
Tôn Ly không có tâm trạng đi, nhưng vì nể tình giao hữu, không dám biểu hiện quá rõ ràng: "Tôi xui xẻo chết mất, lát nữa còn phải đi viết kiểm điểm 3000 chữ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận