Nụ hôn nồng cháy ngày xuân

Chương 42

Hàng mi đen dài che khuất mí mắt, phía trên vầng trán lấm tấm mồ hôi, toàn thân toát lên vẻ ngạo nghễ, lười biếng của một nam sinh. Phía đối diện sân bóng, có hai ba nam sinh viên người Nhật đang lớn tiếng hò hét trên khán đài, nói chuyện huyên náo bằng tiếng Nhật.
Lê Minh bực bội ngẩng đầu: "Bọn họ đang kêu cái gì?"
Trần Nịch chăm chú lắng nghe vài câu: "Đang nói thay người, bọn họ muốn đổi hai sinh viên năm trên vào sân."
Vốn dĩ đây chỉ là trận đấu của sinh viên năm nhất, coi như có nhờ người ngoài thì cũng chỉ cho phép một sinh viên năm trên ra sân, nhưng rõ ràng bên kia tân sinh viên đều không biết chơi bóng. Trọng tài đối với mấy sinh viên du học kia cũng không hiểu rõ, chỉ nhìn mặt cũng thấy dáng dấp không khác biệt lắm. Coi như vụng trộm đổi hai sinh viên năm hai vào, e rằng cũng chỉ có thể mở một mắt nhắm một mắt.
Hạ Chí Ban kinh ngạc hỏi: "Trần Muội, sao cậu còn biết tiếng Nhật vậy?"
"Chỉ biết sơ sơ thôi." Trần Nịch nhàn nhạt giải thích, "Chúng ta hồi cấp ba, lúc thi tốt nghiệp có thể chọn điểm tiếng Nhật thay cho điểm tiếng Anh. Khi đó tớ thích Cung Khi Tuấn (Miyazaki Hayao) và Cửu Thạch Nhượng (Hisaishi Joe), nên cũng đi dự thính một học kỳ."
"Tại hạ bất tài, kỳ thật cũng có thể nói mấy câu." Hạ Chí Ban gãi gãi sau gáy, cười híp mắt thể hiện, "Chụp ngươi kê oa, ngói đạt tây ngói, Ngõa Lực Ngõa Lực oa! Mẹ ngươi đào đất đậu, một nạy ra một bao tải ~"
Trần Nịch: "......"
Cậu có phải có bệnh không? Thế này thì tớ thật sự không đỡ nổi.
Lê Minh nhíu mày: "Hạ chó, cái này không thể làm nổi, chúng ta có thể lựa chọn không làm."
Ngồi ở một bên, Hạng Hạo Vũ đem bàn tay đang che dạ dày chuyển sang che lỗ tai, vẻ mặt chán chường: "Giết ta đi."
Lộ Lộc không hề che giấu vẻ ghét bỏ: "Hạ ca, anh vẫn nên im lặng đi! Em từng nghe tiểu mỹ nhân nói tiếng Nhật, so với anh nói thì dễ nghe và chuẩn hơn nhiều."
Hạ Chí Ban bị đả kích thương tích đầy mình: "......"
Bên cạnh đội bóng rổ đang trong giai đoạn chỉnh đốn.
Lưu Bằng Hỉ lau chùi xương bánh chè vừa bị đội lên trên sân bóng, có chút tức giận: "Giang Gia, cái tên số 7 kia đúng là chơi bẩn thật!"
Đâu chỉ chân bẩn, tay cũng bẩn.
Trọng tài có mấy lần làm động tác cảnh cáo, đối phương ngược lại rất ranh ma. Có vết xe đổ của Hạng Hạo Vũ bị thương, liền làm động tác nhỏ kín đáo hơn, thu tay lại rất nhanh.
Làm những người khác cũng không có tác dụng, đã giao đấu qua sẽ không đổi người. Ván đấu tiếp theo, đối phương khẳng định sẽ nhắm vào Giang Triệt.
Trần Nịch hỏi: "Bọn họ muốn phạm quy sao?"
"Haizz, Trần Muội, cậu không hiểu! Bọn hắn chính là giẫm lên cái vạch mà trọng tài không thổi phạt, chơi trò bẩn để làm người ta khó chịu." Lê Minh nói một nửa, nhìn cô cười đến có ẩn ý, đột nhiên hiểu ra, "Chờ chút, ý của cậu là......"
Trần Nịch gật đầu khẳng định cho những lời hắn chưa nói, mang theo vẻ mặt vô hại nói: "Bọn hắn muốn phạm quy, vậy thì giúp bọn hắn phạm quy. “Sư Di Trường Kỹ Dĩ Trị Di” thôi." (*Dùng kỹ thuật của đối phương để trị lại đối phương)
Giang Triệt nheo mắt nhìn đôi mắt lanh lợi giảo hoạt của cô, khóe môi hơi nhếch. Mím đôi môi khô khốc, quay đầu hỏi bọn họ: "Còn chưa hiểu sao?"
Nói thẳng như vậy mà còn không hiểu, thì heo cũng phải chạy đến thay bọn hắn ném rổ.
Mấy nam sinh bừng tỉnh đại ngộ, vỗ ngực lẫn nhau: "Đúng là đạo lý này, hay đấy hay đấy!"
"Trần Đồng Học Ngưu thật đấy, ha ha ha ha ha! Người ngồi trên ghế, kỹ thuật bóng rổ tự động tăng lên trong lòng à?"
"......"
Lộ Lộc vẫn là người chậm hiểu nhất, nhìn bên trái rồi nhìn bên phải, vẻ mặt không hiểu hỏi: "Các cậu đang cười cái gì vậy?"
Trần Nịch nhấp một ngụm nước, sờ sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô ấy: "Đang cổ vũ cho mọi người."
"A a a, mọi người cố lên! Nhất định phải thắng, hữu nghị thứ hai, tranh tài thứ nhất!" Lộ Lộc không chút do dự lặp lại.
Mấy người cười theo vài tiếng, rất nể mặt nói "Tuân mệnh, công chúa điện hạ".
Bọn họ đứng đó thương lượng xong đối sách, đợi đến lúc sắp bắt đầu, liền đi lên sân bóng.
Giang Triệt vừa vặn uống xong chai nước trong tay, đi ngang qua Trần Nịch đột nhiên dừng bước. Mí mắt nửa rũ xuống, dáng vẻ hờ hững, nhưng trong mắt người khác lại giống như tình nhân thân mật đang thì thầm: "Trần Lục Tửu, sao cậu không cổ vũ cho tớ?"
Trần Nịch vô thức lui về sau một bước khi hắn đến gần, nghe thấy tiếng trọng tài thúc giục ra sân, đành phải dựa vào hắn nói một câu: "Vậy cậu cố lên."
"Tốt, vì một câu cổ vũ của cậu cũng phải thắng." Hắn thu hết biểu cảm kinh ngạc của cô vào mắt, khàn giọng cười, đưa tay muốn sờ tóc cô, động tác này sau khi nhìn thấy ánh mắt uy hiếp của cô thì lại hạ xuống.
Trần Nịch thở phào nhẹ nhõm, tên này điên lên không biết nể nang trường hợp.
Nhưng hơi thở này còn chưa kịp buông lỏng, trên khán đài lại vang lên một loạt âm thanh ồn ào, đặc biệt rõ ràng là tiếng cảm thán của mấy nữ sinh.
Là Giang Triệt giơ tay lên, dùng vạt áo lau mồ hôi.
Hắn đang đối diện với cô, đường cong eo thon thả tràn đầy sức hút. Cơ bắp lộ ra căng tràn, lộ ra từng khối cơ săn chắc, gợi cảm, rất chói mắt.
Trần Nịch: "......"
Thật là thu hút sự chú ý quá mức.
Lộ Lộc vui mừng khi thấy tiến triển của hai người, mặt đầy nụ cười của bà dì ở phía sau trêu chọc cô: "Giang Triệt ca vừa gọi cậu là gì vậy? Cái gì Tửu? Hai người thế mà còn có biệt danh nhỏ rồi!"
Đội cổ động viên ở một bên cũng ra sức vung vẩy hoa cầu cổ vũ lòng người, Phương Tình dừng lại một lát, ánh mắt dừng ở chỗ Trần Nịch một hồi.
Bên phía đội của AI mặc dù không đổi người, nhưng điều chỉnh vị trí cá nhân.
Giang Triệt tài giỏi, đúng là luôn có nhiều việc phải làm, ra sân hay làm tiên phong, trận này liền biến thành hậu vệ khống chế bóng của đội.
Lưu Bằng Hỉ bọn họ vừa rồi nghe Giang Triệt nói đối phương sẽ nhắm vào hắn, quả nhiên, mấy người đối phương đều tập trung vào Giang Triệt.
Cái này kỳ thật cũng là sách lược của hắn, ván vừa rồi không phải là không thể thắng.
Cho nên Giang Triệt đi theo con đường cũ mà hắn am hiểu nhất là đơn đả độc đấu (một mình đấu một).
Hắn là loại tuyển thủ cô lang, phối hợp cả đội, đem tỷ số thắng đè lên người hắn hỗ trợ hắn một cái, ngược lại có thể thắng được một cách chắc chắn.
Mà bây giờ ổn định, tuy rằng một ván phân thắng thua, nhưng tiền đề này cũng là thi đấu mang tinh thần đồng đội, Giang Triệt liền đem cơ hội phân chia cho bốn người còn lại.
Trước mắt điểm số không chênh lệch nhiều, là cục diện đội này vượt đội kia, đội kia đuổi đội này.
Bóng được chuyền đến tay Giang Triệt, trận này hắn đã không còn mục đích ném rổ nữa. Đưa tay làm động tác giả giơ cao cánh tay, dụ dỗ đối phương đến cướp bóng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận