Nụ hôn nồng cháy ngày xuân
Chương 129
"A." Nàng nên đáp lại một cách lạnh nhạt.
Phan Đại Hương cười nhẹ, hòa hoãn bầu không khí: "Tiểu Triệt cùng với Tiểu Cửu nhà chúng ta có mối quan hệ bạn bè như thế nào?"
Trần Nịch: "Có hợp tác trong công việc."
Giang Triệt: "Bạn cũ nhiều năm."
Phan Đại Hương: "..."
Hai người này đồng thời lên tiếng, nhưng đáp án đưa ra lại hoàn toàn trái ngược, khác biệt không hề nhỏ.
Giang Triệt mí mắt cụp xuống, bổ sung thêm: "Bạn tốt, bây giờ lại vừa hay có hợp tác trong công việc."
"Úc." Phan Đại Hương liếc nhìn Trần Nịch không hề phản bác, lại nói, "Đứa nhỏ này hồi đi học cũng không có mấy người bạn, các ngươi quen biết bao lâu rồi?"
Giang Triệt: "Tính cả lần đầu gặp mặt, đã chín năm."
Trần Nịch ở bên cạnh mở hộp thuốc, đôi mắt rũ xuống, khẽ chớp hàng mi đen nhánh.
"Vậy là bạn học thời đại học rồi." Phan Đại Hương không nhanh không chậm tiếp tục hỏi, "Hình như cậu lớn hơn Tiểu Cửu nhà chúng ta một tuổi, là học trưởng của con bé à?"
Hắn không cần mặt mũi đùa: "Đúng vậy, Tiểu Cửu vừa nhập học đã nói tôi là học trưởng có dáng dấp đẹp mắt nhất, cho nên nguyện ý thân cận với tôi nhiều hơn."
Trần Nịch nghe hắn nói năng lung tung liền buột miệng: "Ngươi 'đánh rắm'."
Phan Đại Hương ở bên cạnh nghe thấy không thoải mái, trừng mắt nhìn nàng: "Tiểu Cửu, con lớn như vậy rồi, nói chuyện phải biết lễ phép."
"Vâng, mụ mụ." Trần Nịch ngoan ngoãn đáp, qua mấy giây, đổi cách xưng hô với Giang Triệt rồi nói lại, "Ngài 'đánh rắm'."
Khóe môi Giang Triệt cong lên, sống mũi cao thẳng hơi nhếch, mang theo chút nghi hoặc nhìn về phía nàng, trong mắt là sự cưng chiều quen thuộc không hề che giấu.
Phan Đại Hương một tay vỗ lên lưng Trần Nịch, dùng ánh mắt cảnh cáo nàng phải ăn nói cho cẩn thận.
Cũng không biết đứa nhỏ này hôm nay làm sao, ngày thường là một cô bé rất ngoan, hôm nay cảm xúc lại cực kỳ lớn. Sao có thể với bạn cũ của mình lại xẵng giọng như thế?
Trần Phụ bọn họ nằng nặc muốn giữ người ở lại ăn cơm, còn bảo Trần Nịch phải tiếp đãi người ta cho tốt. Trần Nịch nghĩ nửa ngày cuối cùng cũng đưa ra được một lý do: "Không được, con còn có việc."
"Con có việc gì?"
Trần Nịch nói đại: "Mọi người không nhớ con còn phải đến miếu ở đảo Nam Châu để tạ thần sao?"
Được nàng nhắc, Phan Đại Hương mới nhớ ra.
Năm đó khi Trần Nịch còn mang cái tên "Trần Lục Tửu" đã từng bị bệnh nặng một trận, hai vợ chồng họ ngoài việc mời cao nhân đổi lại tên cho nàng, trước đó còn đến miếu trong chùa cầu một túi phúc.
Theo lý thì việc tạ thần này không nên để đến gần hai mươi năm sau mới đi tạ.
Nhưng trước đó ngôi miếu kia bị thiên tai, gần đây Phan Đại Hương mới biết được vị chủ trì của ngôi miếu đó hiện đang ở một ngôi miếu nhỏ trên đảo Nam Châu.
Người có tuổi đều mê tín, đặc biệt là Trần Mẫu.
Bà nghe vậy liền nói: "Vậy con đi đi, Tiểu Triệt ở nhà ăn bữa cơm."
Giang Triệt uyển chuyển từ chối: "Dì Trần, con đi cùng Tiểu Cửu, vừa hay con cũng muốn đi cầu Phật."
Phan Đại Hương và Hứa Thiếu thấy người đàn ông trẻ tuổi, có triển vọng đang tin vào những điều này, liền hứng thú, hỏi hắn một câu: "Cậu muốn cầu gì?"
Trần Nịch ở trước cửa dừng động tác lại một chút, nghe người kia chậm rãi, êm tai đáp.
Hắn ngữ khí chậm rãi, ánh mắt hướng ra phía cửa nhìn, giọng nói trầm thấp lại mang theo chút cà lơ phất phơ: "Muốn hỏi Phật Tổ xem có thể thay đổi nguyện vọng sinh nhật trong suốt hai mươi bảy năm của ta không, cầu chút nhân duyên."
"..."
Hai người một trước một sau cùng đi ra cửa khu nhà, Trần Nịch quay đầu lại: "Gửi số tài khoản ngân hàng của anh cho tôi."
Hắn lười biếng nhắc nhở: "Em cho ta vào danh sách đen rồi."
Trần Nịch mặt không đổi sắc lấy điện thoại di động ra, đưa dãy số của hắn ra: "Được rồi."
"Ta muốn dùng Wechat để gửi."
Nàng nghe ra ý tứ được voi đòi tiên của hắn: "Anh kiếm chuyện à?"
"Không thêm cũng được." Giang Triệt bỏ vào túi đi theo sau nàng, đuôi lông mày đều lộ ra vẻ thoải mái, "Ta thích em nợ."
Trần Nịch bực bội, mấy giây sau xoay người đưa mã QR cho hắn.
Lời mời kết bạn xuất hiện trong tin nhắn mới, nàng liếc thấy hắn vẫn dùng tài khoản đó, ngay cả ảnh đại diện bao năm qua cũng không hề thay đổi.
Sau khi chấp nhận lời mời kết bạn, Giang Triệt cũng không vội vàng gửi số tài khoản cho nàng, ngược lại gửi đến mấy tấm ảnh chụp màn hình.
Tất cả đều là thông tin đăng ký chuyến bay, tất cả đều là các thành phố ven biển.
Nàng dừng lại trước xe, hỏi hắn: "Cái này có ý gì?"
"Sân bay và bến cảng của những thành phố này đều ở cùng một chỗ." Giang Triệt đến gần nàng, thấp giọng nói, "Xem 'Mùa hè có tuyết' chưa? Vậy ta dẫn em đến sân bay chờ thuyền."
"..."
Trần Nịch nhìn miếng băng cá nhân bị mình dán lệch trên cằm hắn, có chút giật mình.
Hắn một tay chống lên mui xe phía sau nàng, thanh âm chậm rãi: "Em nói việc không thể, ở chỗ ta đều là có thể."
Mùa hè kéo dài, màu xanh dâng trào.
Hai cây ngô đồng lớn đầu hẻm, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, hắt lên khoảng trống giữa hai người, giống như một ranh giới không thể nói rõ, cũng không thể miêu tả.
Nhưng Giang Triệt lại càng muốn tiến gần nàng thêm một bước, vượt qua ranh giới kia.
Chân dài bước vào giữa hai chân nàng, gáy nghịch ánh nắng: "Vậy ta và em còn có thể không?"
Trần Nịch vừa định nói chuyện, lại bị hắn ngắt lời: "Thôi, em nói không tính."
"..."
Hắn động tác rất nhanh, mở cửa xe trực tiếp lên ghế phụ lái, mặt dày mày dạn còn muốn khách khí một câu: "Phiền phức rồi."
"Anh lên xe tôi làm gì?"
"Nói rồi, cùng em đi bái Phật."
Trần Nịch tức đến mức đóng sầm cửa xe, ngồi vào ghế lái, bị ép phải mắng hắn vô liêm sỉ: "Bệnh tâm thần."
Phía trước một bóng đen bao trùm, Giang Triệt đến gần nhìn chằm chằm miệng của nàng: "Trần Lục Tửu, cô tới lui cũng chỉ có mấy câu này thôi à?"
Hắn bây giờ giống như đã đả thông được nhâm đốc nhị mạch, đầy máu hồi sinh, rất giống cái thời mười chín, đôi mươi vô lại.
Trần Nịch nghẹn lời: "Anh còn tiếp tục nói chuyện với ta, liền cút xuống."
Hắn làm động tác khóa miệng, tựa lưng vào ghế ngồi, du côn vô cùng.
Bất quá đoạn đường sau đó, trong xe thật sự được coi là hài hòa, yên tĩnh như không có một bóng người.
Ngôi miếu trên đảo Nam Châu nằm ở chân núi, núi non bao quanh, diện tích chùa miếu không lớn. Nhưng kỳ nghỉ hè có rất đông khách hành hương, hương khói đang rất thịnh vượng.
Phan Đại Hương cười nhẹ, hòa hoãn bầu không khí: "Tiểu Triệt cùng với Tiểu Cửu nhà chúng ta có mối quan hệ bạn bè như thế nào?"
Trần Nịch: "Có hợp tác trong công việc."
Giang Triệt: "Bạn cũ nhiều năm."
Phan Đại Hương: "..."
Hai người này đồng thời lên tiếng, nhưng đáp án đưa ra lại hoàn toàn trái ngược, khác biệt không hề nhỏ.
Giang Triệt mí mắt cụp xuống, bổ sung thêm: "Bạn tốt, bây giờ lại vừa hay có hợp tác trong công việc."
"Úc." Phan Đại Hương liếc nhìn Trần Nịch không hề phản bác, lại nói, "Đứa nhỏ này hồi đi học cũng không có mấy người bạn, các ngươi quen biết bao lâu rồi?"
Giang Triệt: "Tính cả lần đầu gặp mặt, đã chín năm."
Trần Nịch ở bên cạnh mở hộp thuốc, đôi mắt rũ xuống, khẽ chớp hàng mi đen nhánh.
"Vậy là bạn học thời đại học rồi." Phan Đại Hương không nhanh không chậm tiếp tục hỏi, "Hình như cậu lớn hơn Tiểu Cửu nhà chúng ta một tuổi, là học trưởng của con bé à?"
Hắn không cần mặt mũi đùa: "Đúng vậy, Tiểu Cửu vừa nhập học đã nói tôi là học trưởng có dáng dấp đẹp mắt nhất, cho nên nguyện ý thân cận với tôi nhiều hơn."
Trần Nịch nghe hắn nói năng lung tung liền buột miệng: "Ngươi 'đánh rắm'."
Phan Đại Hương ở bên cạnh nghe thấy không thoải mái, trừng mắt nhìn nàng: "Tiểu Cửu, con lớn như vậy rồi, nói chuyện phải biết lễ phép."
"Vâng, mụ mụ." Trần Nịch ngoan ngoãn đáp, qua mấy giây, đổi cách xưng hô với Giang Triệt rồi nói lại, "Ngài 'đánh rắm'."
Khóe môi Giang Triệt cong lên, sống mũi cao thẳng hơi nhếch, mang theo chút nghi hoặc nhìn về phía nàng, trong mắt là sự cưng chiều quen thuộc không hề che giấu.
Phan Đại Hương một tay vỗ lên lưng Trần Nịch, dùng ánh mắt cảnh cáo nàng phải ăn nói cho cẩn thận.
Cũng không biết đứa nhỏ này hôm nay làm sao, ngày thường là một cô bé rất ngoan, hôm nay cảm xúc lại cực kỳ lớn. Sao có thể với bạn cũ của mình lại xẵng giọng như thế?
Trần Phụ bọn họ nằng nặc muốn giữ người ở lại ăn cơm, còn bảo Trần Nịch phải tiếp đãi người ta cho tốt. Trần Nịch nghĩ nửa ngày cuối cùng cũng đưa ra được một lý do: "Không được, con còn có việc."
"Con có việc gì?"
Trần Nịch nói đại: "Mọi người không nhớ con còn phải đến miếu ở đảo Nam Châu để tạ thần sao?"
Được nàng nhắc, Phan Đại Hương mới nhớ ra.
Năm đó khi Trần Nịch còn mang cái tên "Trần Lục Tửu" đã từng bị bệnh nặng một trận, hai vợ chồng họ ngoài việc mời cao nhân đổi lại tên cho nàng, trước đó còn đến miếu trong chùa cầu một túi phúc.
Theo lý thì việc tạ thần này không nên để đến gần hai mươi năm sau mới đi tạ.
Nhưng trước đó ngôi miếu kia bị thiên tai, gần đây Phan Đại Hương mới biết được vị chủ trì của ngôi miếu đó hiện đang ở một ngôi miếu nhỏ trên đảo Nam Châu.
Người có tuổi đều mê tín, đặc biệt là Trần Mẫu.
Bà nghe vậy liền nói: "Vậy con đi đi, Tiểu Triệt ở nhà ăn bữa cơm."
Giang Triệt uyển chuyển từ chối: "Dì Trần, con đi cùng Tiểu Cửu, vừa hay con cũng muốn đi cầu Phật."
Phan Đại Hương và Hứa Thiếu thấy người đàn ông trẻ tuổi, có triển vọng đang tin vào những điều này, liền hứng thú, hỏi hắn một câu: "Cậu muốn cầu gì?"
Trần Nịch ở trước cửa dừng động tác lại một chút, nghe người kia chậm rãi, êm tai đáp.
Hắn ngữ khí chậm rãi, ánh mắt hướng ra phía cửa nhìn, giọng nói trầm thấp lại mang theo chút cà lơ phất phơ: "Muốn hỏi Phật Tổ xem có thể thay đổi nguyện vọng sinh nhật trong suốt hai mươi bảy năm của ta không, cầu chút nhân duyên."
"..."
Hai người một trước một sau cùng đi ra cửa khu nhà, Trần Nịch quay đầu lại: "Gửi số tài khoản ngân hàng của anh cho tôi."
Hắn lười biếng nhắc nhở: "Em cho ta vào danh sách đen rồi."
Trần Nịch mặt không đổi sắc lấy điện thoại di động ra, đưa dãy số của hắn ra: "Được rồi."
"Ta muốn dùng Wechat để gửi."
Nàng nghe ra ý tứ được voi đòi tiên của hắn: "Anh kiếm chuyện à?"
"Không thêm cũng được." Giang Triệt bỏ vào túi đi theo sau nàng, đuôi lông mày đều lộ ra vẻ thoải mái, "Ta thích em nợ."
Trần Nịch bực bội, mấy giây sau xoay người đưa mã QR cho hắn.
Lời mời kết bạn xuất hiện trong tin nhắn mới, nàng liếc thấy hắn vẫn dùng tài khoản đó, ngay cả ảnh đại diện bao năm qua cũng không hề thay đổi.
Sau khi chấp nhận lời mời kết bạn, Giang Triệt cũng không vội vàng gửi số tài khoản cho nàng, ngược lại gửi đến mấy tấm ảnh chụp màn hình.
Tất cả đều là thông tin đăng ký chuyến bay, tất cả đều là các thành phố ven biển.
Nàng dừng lại trước xe, hỏi hắn: "Cái này có ý gì?"
"Sân bay và bến cảng của những thành phố này đều ở cùng một chỗ." Giang Triệt đến gần nàng, thấp giọng nói, "Xem 'Mùa hè có tuyết' chưa? Vậy ta dẫn em đến sân bay chờ thuyền."
"..."
Trần Nịch nhìn miếng băng cá nhân bị mình dán lệch trên cằm hắn, có chút giật mình.
Hắn một tay chống lên mui xe phía sau nàng, thanh âm chậm rãi: "Em nói việc không thể, ở chỗ ta đều là có thể."
Mùa hè kéo dài, màu xanh dâng trào.
Hai cây ngô đồng lớn đầu hẻm, ánh nắng xuyên qua kẽ lá, hắt lên khoảng trống giữa hai người, giống như một ranh giới không thể nói rõ, cũng không thể miêu tả.
Nhưng Giang Triệt lại càng muốn tiến gần nàng thêm một bước, vượt qua ranh giới kia.
Chân dài bước vào giữa hai chân nàng, gáy nghịch ánh nắng: "Vậy ta và em còn có thể không?"
Trần Nịch vừa định nói chuyện, lại bị hắn ngắt lời: "Thôi, em nói không tính."
"..."
Hắn động tác rất nhanh, mở cửa xe trực tiếp lên ghế phụ lái, mặt dày mày dạn còn muốn khách khí một câu: "Phiền phức rồi."
"Anh lên xe tôi làm gì?"
"Nói rồi, cùng em đi bái Phật."
Trần Nịch tức đến mức đóng sầm cửa xe, ngồi vào ghế lái, bị ép phải mắng hắn vô liêm sỉ: "Bệnh tâm thần."
Phía trước một bóng đen bao trùm, Giang Triệt đến gần nhìn chằm chằm miệng của nàng: "Trần Lục Tửu, cô tới lui cũng chỉ có mấy câu này thôi à?"
Hắn bây giờ giống như đã đả thông được nhâm đốc nhị mạch, đầy máu hồi sinh, rất giống cái thời mười chín, đôi mươi vô lại.
Trần Nịch nghẹn lời: "Anh còn tiếp tục nói chuyện với ta, liền cút xuống."
Hắn làm động tác khóa miệng, tựa lưng vào ghế ngồi, du côn vô cùng.
Bất quá đoạn đường sau đó, trong xe thật sự được coi là hài hòa, yên tĩnh như không có một bóng người.
Ngôi miếu trên đảo Nam Châu nằm ở chân núi, núi non bao quanh, diện tích chùa miếu không lớn. Nhưng kỳ nghỉ hè có rất đông khách hành hương, hương khói đang rất thịnh vượng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận