Nụ hôn nồng cháy ngày xuân

Chương 68

“Tút tút tút”——— “......” Giang Triệt nhìn điện thoại bị cúp máy. Lừa đảo, đến 3 giây cũng không đếm xong.
- Trên bàn cơm bày một cái bánh sinh nhật, Phan Đại Hương vừa mới nghe thấy tiếng nàng nói chuyện trong phòng, hỏi: “Nói chuyện điện thoại với ai lâu vậy?” Trần Phụ nhìn nàng quản nhiều như vậy, không đồng ý, thích chọc nàng một câu: “Tiểu Cửu đã lên đại học rồi, bà quan tâm nó gọi điện thoại cho ai làm gì.” Phan Đại Hương bĩu môi: “Lên đại học thì sao? Nó tám mươi tuổi cũng là con gái của ta, ta còn không thể quản à?” Trần Phụ hừ nhẹ một tiếng: “Bà cứ quản đi, đừng quản đến lúc nó thành một đứa con gái bám váy mẹ, mấy năm đại học chẳng yêu đương gì.”
Đây cũng là nhắc nhở Phan Đại Hương, bà lấy giọng điệu người từng trải hỏi: “Tiểu Cửu, chưa yêu đương chứ?” Không biết từ lúc nào mà pháo hỏa lại chuyển dời lên người mình, Trần Nịch: “...... Chưa ạ.” Phan Đại Hương vỗ vỗ bờ vai của nàng: “Vậy thì tốt, muộn một chút rồi nói chuyện yêu đương cũng không vội...... Càng ở lâu càng có thể nhìn rõ nhân phẩm. Con trai a, quan trọng là phải biết thương người, tướng mạo đều chỉ là thứ yếu.” Trần Phụ: “Nói thế nhưng vẫn là nên tướng mạo đẹp một chút, tướng mạo tốt còn có thể cải thiện gen cho đời sau.” Phan Đại Hương không hài lòng: “Ông nói thế là có ý gì, lẽ nào Tiểu Cửu của chúng ta còn chưa đủ đẹp mắt?” Trần Phụ rất biết thừa nhận mình không đủ về mặt tướng mạo: “Vậy năm đó nếu bà gả cho một thanh niên trí thức trong đoàn văn công của bà, Tiểu Cửu còn có thể đẹp hơn nữa.”
“......” Phan Đại Hương sắp bị hắn làm cho tức chết, quay đầu hỏi Trần Nịch, “Con nói xem, có phải con đứng về phía mẹ không?” Xưa nay hễ cha mẹ có bất đồng quan điểm là thích lôi kéo con cái vào cuộc. Trần Nịch hiếm khi lắc đầu, chống mặt vô tội nói: “Mẹ à, con cũng thích người có tướng mạo đẹp.” “Ha ha ha ha ha, tuổi còn nhỏ mà, đều như vậy.” Trần Phụ an ủi giống như muốn mau chóng kết thúc chủ đề, nhìn xem ngọn nến đang chảy sáp, thúc giục Trần Nịch, “Mau tới đây, thổi nến ước nguyện đi.” Phan Đại Hương còn đang lẩm bẩm: “Đẹp mắt thì có ích gì, đẹp mắt đâu có thể dùng để ăn cơm.”
Cả nhà cắt bánh ngọt xong, ba người cũng chỉ ăn hết một nửa. Ăn một chút, nghỉ ngơi một chút, ở phòng khách còn cùng cha mẹ xem lại tiết mục tiểu phẩm của chương trình xuân muộn. Trần Nịch đem phần bánh ngọt còn lại bỏ vào tủ lạnh, nói chúc ngủ ngon với cha mẹ xong rồi trở về phòng. Từ lúc nàng vào cửa, chiếc điện thoại để trên bàn vẫn đang rung. Nếu chậm thêm một bước nữa, chắc hẳn nó đã rơi xuống đất. Trần Nịch xem nhẹ mười cuộc gọi nhỡ kia, rồi kết nối điện thoại: “Giang Triệt, em vừa mới xem ti vi ở phòng khách. Anh muốn làm gì? Có việc gì thì anh có thể nhắn tin.”
“Anh không mang điện thoại ra ngoài.” Hắn chẳng qua chỉ nhìn số dư còn lại trong thẻ từ từ giảm bớt, người cũng vô cớ không nhúc nhích trong buồng điện thoại. Trần Nịch bình tĩnh nói: “Vậy anh có thể gọi điện thoại của người khác, hẹn bọn họ đi chơi.” Giang Triệt: “Chỉ ghi nhớ mỗi số của em.”
Nàng nhớ kỹ lần cuối trông thấy hắn hình như là trong đoạn video phát cảnh Hạng Hạo Vũ trượt băng, là hai ngày trước. Trong tiếng cười đùa ồn ào của du khách, bên cạnh hắn có mấy cô gái vây quanh. Mà bối cảnh của cuộc trò chuyện ở một đầu khác lúc này lại rất yên tĩnh, nàng nắm chặt điện thoại, có thể nghe thấy tiếng hít thở của nam sinh: “Muộn lắm rồi, em đang ở đâu vậy?”
Giống như đang chờ đợi nàng nói ra câu này, Giang Triệt nói rất nhanh: “Nhà em có cách Cửu Trung không xa phải không? Ở trạm xe buýt lúc trước ấy.”
“......” Cách khai giảng cũng không còn mấy ngày, Trần Nịch thực sự không nghĩ tới lúc này hắn sẽ đến chỗ mình. Nhìn thoáng qua thời gian, nàng vừa quấn khăn quàng cổ, vừa nói với hắn: “Anh đợi em một chút, em xem cha mẹ em đã ngủ chưa.” Giang Triệt lần đầu tiên nghe được lời nói ngoan ngoãn như vậy, đột nhiên cười rất không đứng đắn: “Trần Đồng Học, đêm hôm khuya khoắt đi ra ngoài hẹn hò với bạn trai, có phải là rất kích thích không?”
Chương 29, đừng lộn xộn, không sợ cấn sao?
Lúc Trần Nịch ra khỏi phòng, vừa vặn đụng phải cha mẹ đang thu dọn đồ đạc muốn ra ngoài. Ba người đều đã mặc quần áo chỉnh tề, đối diện ánh mắt của nhau không khỏi ngỡ ngàng. Trần Nịch mặc một bộ áo khoác lông cừu màu trắng, quần jean bút chì, tóc dài xõa sau đầu, nhìn qua là biết có trang điểm. Phan Đại Hương nhìn chằm chằm vào cách ăn mặc này của nàng, liền lên tiếng trước: “Con định đi đâu vậy?”
“Con quên khóa cửa tiệm siêu thị......” Trần Nịch nhét di động vào trong túi, liếm liếm môi,“Cha mẹ đi đâu vậy ạ?” “Có người bạn làm ăn cùng cha con nói là ở giữa vòng xuyến bị xe đụng vào chân, hắn ở đây không người thân thích, cha mẹ sẽ qua đó xem thế nào.” Trần Phụ nhìn thoáng qua đồng hồ: “Chúng ta đi qua đó thuận tiện khóa cửa siêu thị giúp con, con ở nhà nghỉ ngơi đi.” Phan Đại Hương cũng đồng ý: “Đúng vậy, tối nay còn đang mưa đá, bên ngoài lạnh chết người.”
“Không cần đâu ạ, không tiện đường.” Trần Nịch khoát khoát tay, “Mà lại bình thường giờ này con vẫn còn đang trông cửa hàng, cha mẹ mau qua chỗ chú Mẫn đi.” Phan Đại Hương vừa xỏ giày, có chút lo lắng chần chừ một lát: “Vậy cũng được, ban đêm có khi chúng ta sẽ không về. Con khóa cửa xong thì về nhà sớm một chút, hơn mười giờ đêm mẹ sẽ gọi điện thoại kiểm tra.” Trần Phụ cầm chìa khóa xe, kéo bà đi ra ngoài: “Được rồi, được rồi, con gái hiểu chuyện như thế mà bà vẫn còn không yên tâm à.”
Trong hành lang, tiếng bước chân của hai người càng ngày càng xa. Trần Nịch thở phào nhẹ nhõm, lấy chiếc điện thoại vẫn chưa cúp máy trong túi ra: “Giang Triệt?”
Điện thoại di động của nàng đặt trong túi, những lời vừa rồi cũng không để đối phương nghe rõ được bao nhiêu. Giang Triệt ngồi trong buồng điện thoại kín mít, thanh âm miễn cưỡng, lộ ra vẻ cô tịch, âm sắc giống như cách qua một lớp kính mờ: “Vẫn còn đây.”
Trần Nịch đổi giày, ngay cả túi xách cũng không cầm: “Em hiện tại tới đây, đại khái mười lăm phút nữa có thể tới.”
Đi xuống lầu dưới, bên tai là tiếng gió lạnh gào thét.
“Bạn gái à, nhưng anh hình như sắp mất liên lạc với em rồi.” Hắn đột nhiên khẽ cười một tiếng, nhạt mắt thấy số dư còn lại trong thẻ điện thoại triệt để trở về số không.
“”
Khu phố vắng lặng, bốn bề không người, cách vài mét lại có một ngọn đèn đường màu cam ấm áp, nhưng lại hỏng mất mấy cái. Trên mặt đường nhựa ẩm ướt dính đầy những chiếc lá ngô đồng và nhãn thơm nặng trĩu lại khô héo, đá vụn phủ kín. Bước chân đạp lên phát ra tiếng “két két”, xen lẫn tiếng mưa rơi tí tách.
Bạn cần đăng nhập để bình luận