Nụ hôn nồng cháy ngày xuân
Chương 24
Bị vạch trần trực tiếp bộ mặt đáng ghét nhất, nàng đột nhiên như mất đi chống đỡ tinh thần, sa sút ngã xuống đất, ôm mặt thống khổ khóc.
Liêu Đường, người đã lâu không lên tiếng ở một bên, nhìn xem khuôn mặt chướng mắt của Trần Nịch, lạnh giọng hỏi nàng: "Ngươi thích thay bạn bè ra mặt?" Vừa nói, vừa vươn tay ra thừa cơ đẩy mạnh nàng một cái.
Trần Nịch bị ép lùi về sau mấy bước, đạp phải hòn đá nhỏ suýt ngã, một bàn tay to lớn đã chống đỡ eo của nàng.
Giang Triệt mặc đồ rằn ri màu xanh quân đội, ủng da màu đen lưu loát, một tay nắm mũ lính, đứng giữa mấy nữ sinh càng nổi bật lên vẻ cao lớn, thẳng tắp của hắn. Thấp mắt nhìn xuống nữ hài tựa vào bàn tay mình, mặt nghiêng sát bên vai hắn, hàng mi dày rủ xuống trên gương mặt ửng đỏ, tạo thành bóng mờ nhàn nhạt.
Ánh mắt hắn đen nhánh, có thần, giọng nói đè nén mấy phần ngả ngớn, cười nhạo một tiếng: "Coi thường ngươi, bị bệnh còn có thể cùng người ta gây sự."
Thứ 12 chương: Tâm tư nhỏ
Khí tức trên người hắn lạnh lùng, hơi nóng phả vào tai, khiến Trần Nịch nhớ tới ngày đó ở bể bơi bị hắn nâng đùi ôm lấy.
Hai người dán chặt lấy nhau, nàng có thể trông thấy sống mũi cao thẳng và hàng lông mi rậm đen của nam sinh.
Có lẽ bởi vì đầu óc còn có chút hỗn độn, nàng tránh ra bàn tay đang nắm chặt eo của Giang Triệt, còn lảo đảo một chút.
Đại học không giống như trung học, có chút việc là có thể xin phép nghỉ về nhà.
Tất cả mọi người đều là người trưởng thành, không thể nào hễ không hài lòng liền trốn tránh.
Màn náo kịch này chỉ kéo dài vài phút, rất nhiều người nghe được tiếng còi liên tiếp của huấn luyện viên tất cả các lớp trên thao trường, tranh thủ thời gian chạy bộ tới.
Thịnh Tiểu Dụ cũng mang theo Nghê Hoan đi trước.
Liêu Đường rất biết nhìn sắc mặt người khác, nhìn thấy Giang Triệt tới, lập tức kéo Diêm Huệ Âm đi.
Trước khi đi vẫn không quên hung hăng "róc xương lóc thịt" Trần Nịch một chút, kẻ "thích xen vào chuyện người khác", tựa hồ cảm thấy không để cho người chị em tốt của mình tiếp tục tát người khác là phạm vào tội ác tày trời gì đó.
"Ta không có gây sự với ai." Trần Nịch đi lên phía trước, đối với lời lên án của hắn, nửa chữ cũng không nhận. Đi được một nửa lại quay đầu, "Sao ngươi biết ta bị bệnh?"
Giang Triệt chân dài, không cần mấy bước liền đuổi kịp nàng. Lấy điện thoại di động ra, ấn ở bên cạnh nàng, vừa giải thích: "Lộc Lộc nói giữa trưa ngươi phát sốt, bảo những học trưởng mang huấn luyện khóa này chiếu cố ngươi một chút."
Trước kia Hạng Hạo Vũ còn tưởng rằng là tiểu tổ tông không chịu được huấn luyện quân sự khổ cực, muốn lười biếng, ai ngờ lại là màn tỷ muội tình thâm.
Trong miệng nàng câu "Chăm sóc thế nào" còn chưa kịp hỏi ra lời, trên đỉnh đầu đột nhiên một trận gió thổi qua, làm mũ lính của nàng bị lật tung.
Giang Triệt nhanh tay lẹ mắt, đưa tay nắm lấy vành mũ của nàng, đè về trên đầu nàng. Khớp xương ngón tay rõ ràng lại ấn mạnh xuống đầu nàng, ấn cho kín một chút.
Không biết ở đâu ra một chiếc máy bay không người lái lượn vòng trên đầu nàng hóng gió, Trần Nịch thật sự cảm thấy mình vừa rời giường liền mơ hồ, giống như vẫn còn ở trong mộng.
Đầu tiên là người bạn cùng phòng sớm tối chung đụng bởi vì một đối tượng yêu qua mạng đột nhiên bị đánh, hiện tại lại tới đây làm ra một màn này.
Nàng đứng tại chỗ không nhúc nhích, hưởng thụ sức gió to lớn thổi cho mặt mình tê dại. Ngẩng lên cái cằm suy nghĩ nửa ngày, mới chú ý tới giao diện điều khiển trên điện thoại của người bên cạnh.
Giang Triệt ở trên cao nhìn xuống liếc nhìn phản ứng của nàng, lồng ngực bật ra vài tiếng cười, để tay trước mắt nàng vỗ tay phát ra tiếng: "Thấy choáng?"
Trần Nịch hai mắt đẫm lệ ngáp một cái: "Có thể dời cái thứ đồ chơi này khỏi trán ta được không?"
Hắn không nhanh không chậm, thanh âm trầm thấp: "Sách, Lộc Lộc lo lắng ngươi bị cảm nắng."
"Tâm lĩnh... Cho nên ngươi có thể thu nó về được không?" Trần Nịch gần như có thể tưởng tượng ra cảnh thứ này ở trên đầu mình hóng gió, bị toàn bộ khóa nhìn chăm chú, cảm giác xấu hổ vô cùng.
So với việc mất mặt trước bàn dân thiên hạ, nàng tình nguyện bị cảm nắng.
Giang Triệt nhìn nàng kiên trì như vậy, đành phải điều khiển chiếc máy bay không người lái kia bay trở lại trên mặt bàn hội nghị.
Bước chân của bọn hắn không tính là chậm, nhưng đội ngũ lớp của Trần Nịch ở tận cùng bên trong thao trường, xuyên qua nhiều lớp học cùng niên cấp như vậy, khó tránh khỏi tắm rửa trong ánh mắt của mọi người.
Giang Triệt ngược lại rất không để ý, hơi nghiêng người thấp mắt hỏi nàng: "Đã uống thuốc chưa?"
"Ân."
"Nghe nói ngươi không cho bác sĩ truyền nước, vì sao, sợ tiêm à?"
"..."
Lộ Lộc rốt cuộc còn nói những thứ gì với bọn hắn?
Thế mà còn hỏi loại vấn đề này, nàng không thể đơn thuần là vì sợ đau thôi sao?
Vừa oán thầm xong, liền nghe thấy Giang Triệt bổ sung một câu: "Đừng nói ngươi sợ đau, ta không tin."
"Nhưng ta chính là sợ đau a." Trần Nịch nhíu mày, chỉ chỉ một vị trí trên mu bàn tay, "Ta trước kia đã từng thấy bà của ta trước khi đi, chỗ này đều bị kim tiêm châm đến xanh tím."
Nàng nói rất chậm, thanh âm nhẹ như tiếng nỉ non.
Tướng mạo Trần Nịch không có chút nào tính công kích, trừ lúc ánh mắt vô thần có chút lạnh lùng, còn lại khi đứng đó thì rất ngoan.
Nhưng Giang Triệt từ khoảnh khắc nhìn thấy nàng đã biết nàng xưa nay không ngoan, cũng chưa từng xem nàng như những cô gái nũng nịu như nai tơ qua đường.
Bình thường, nàng sẽ không cùng người khác nói những điều này, có chút ý vị yếu thế.
Nhưng hắn lại gần như không cần suy nghĩ nhiều, dường như liền hiểu ra.
Lần trước ở bể bơi, hắn cũng thực sự đủ xấu, có chủ tâm trả thù nàng, đem người kéo vào trong nước.
Nhưng người ta rõ ràng cũng không làm sai gì cả, chỉ là ở trong nước lười một lát, lười biếng không muốn cử động. Nói cho cùng là tâm ma của hắn không tiêu tan, chính mình hù dọa chính mình.
Tiểu cô nương có thể cảm thấy phát hiện hắn một chút chuyện riêng tư không tốt lắm, cho nên cũng lộ ra bí mật nhỏ của nàng, để đạt tới sự cân bằng giữa hai người.
Giang Triệt nghĩ đến tầng ý tứ này, có chút ngoài ý muốn khi chính mình nhanh chóng phản ứng kịp với những tâm tư nhỏ của nàng.
-
Trần Nịch chen vào đội ngũ phương trận, đoàn trưởng đang nói chuyện trên đài hội nghị.
Phía dưới đứng 60-70 người là huấn luyện viên quân sự, doanh trưởng, đại đội trưởng, trung đội trưởng... Còn có mười học trưởng được chọn ra từ năm hai, năm ba để mang huấn luyện, chủ yếu là để thay ca với huấn luyện viên.
Hắn ở trên mở đại hội, xung quanh đội ngũ ở dưới đều đang mở tiểu hội.
Nghe nói hai năm trước, khoa hải dương của bọn hắn huấn luyện quân sự còn có ý định đi căn cứ trên nước luyện tập chèo thuyền, nhưng năm nay do thời tiết bão nên không cho đi.
Trần Nịch nghe xong chỉ cảm thấy may mắn, may mà không cần đi trên nước.
Nàng thể dục không được, có lẽ do từ nhỏ đã là thể chất nhỏ nhắn gầy yếu, cũng không có tế bào vận động nào.
Liêu Đường, người đã lâu không lên tiếng ở một bên, nhìn xem khuôn mặt chướng mắt của Trần Nịch, lạnh giọng hỏi nàng: "Ngươi thích thay bạn bè ra mặt?" Vừa nói, vừa vươn tay ra thừa cơ đẩy mạnh nàng một cái.
Trần Nịch bị ép lùi về sau mấy bước, đạp phải hòn đá nhỏ suýt ngã, một bàn tay to lớn đã chống đỡ eo của nàng.
Giang Triệt mặc đồ rằn ri màu xanh quân đội, ủng da màu đen lưu loát, một tay nắm mũ lính, đứng giữa mấy nữ sinh càng nổi bật lên vẻ cao lớn, thẳng tắp của hắn. Thấp mắt nhìn xuống nữ hài tựa vào bàn tay mình, mặt nghiêng sát bên vai hắn, hàng mi dày rủ xuống trên gương mặt ửng đỏ, tạo thành bóng mờ nhàn nhạt.
Ánh mắt hắn đen nhánh, có thần, giọng nói đè nén mấy phần ngả ngớn, cười nhạo một tiếng: "Coi thường ngươi, bị bệnh còn có thể cùng người ta gây sự."
Thứ 12 chương: Tâm tư nhỏ
Khí tức trên người hắn lạnh lùng, hơi nóng phả vào tai, khiến Trần Nịch nhớ tới ngày đó ở bể bơi bị hắn nâng đùi ôm lấy.
Hai người dán chặt lấy nhau, nàng có thể trông thấy sống mũi cao thẳng và hàng lông mi rậm đen của nam sinh.
Có lẽ bởi vì đầu óc còn có chút hỗn độn, nàng tránh ra bàn tay đang nắm chặt eo của Giang Triệt, còn lảo đảo một chút.
Đại học không giống như trung học, có chút việc là có thể xin phép nghỉ về nhà.
Tất cả mọi người đều là người trưởng thành, không thể nào hễ không hài lòng liền trốn tránh.
Màn náo kịch này chỉ kéo dài vài phút, rất nhiều người nghe được tiếng còi liên tiếp của huấn luyện viên tất cả các lớp trên thao trường, tranh thủ thời gian chạy bộ tới.
Thịnh Tiểu Dụ cũng mang theo Nghê Hoan đi trước.
Liêu Đường rất biết nhìn sắc mặt người khác, nhìn thấy Giang Triệt tới, lập tức kéo Diêm Huệ Âm đi.
Trước khi đi vẫn không quên hung hăng "róc xương lóc thịt" Trần Nịch một chút, kẻ "thích xen vào chuyện người khác", tựa hồ cảm thấy không để cho người chị em tốt của mình tiếp tục tát người khác là phạm vào tội ác tày trời gì đó.
"Ta không có gây sự với ai." Trần Nịch đi lên phía trước, đối với lời lên án của hắn, nửa chữ cũng không nhận. Đi được một nửa lại quay đầu, "Sao ngươi biết ta bị bệnh?"
Giang Triệt chân dài, không cần mấy bước liền đuổi kịp nàng. Lấy điện thoại di động ra, ấn ở bên cạnh nàng, vừa giải thích: "Lộc Lộc nói giữa trưa ngươi phát sốt, bảo những học trưởng mang huấn luyện khóa này chiếu cố ngươi một chút."
Trước kia Hạng Hạo Vũ còn tưởng rằng là tiểu tổ tông không chịu được huấn luyện quân sự khổ cực, muốn lười biếng, ai ngờ lại là màn tỷ muội tình thâm.
Trong miệng nàng câu "Chăm sóc thế nào" còn chưa kịp hỏi ra lời, trên đỉnh đầu đột nhiên một trận gió thổi qua, làm mũ lính của nàng bị lật tung.
Giang Triệt nhanh tay lẹ mắt, đưa tay nắm lấy vành mũ của nàng, đè về trên đầu nàng. Khớp xương ngón tay rõ ràng lại ấn mạnh xuống đầu nàng, ấn cho kín một chút.
Không biết ở đâu ra một chiếc máy bay không người lái lượn vòng trên đầu nàng hóng gió, Trần Nịch thật sự cảm thấy mình vừa rời giường liền mơ hồ, giống như vẫn còn ở trong mộng.
Đầu tiên là người bạn cùng phòng sớm tối chung đụng bởi vì một đối tượng yêu qua mạng đột nhiên bị đánh, hiện tại lại tới đây làm ra một màn này.
Nàng đứng tại chỗ không nhúc nhích, hưởng thụ sức gió to lớn thổi cho mặt mình tê dại. Ngẩng lên cái cằm suy nghĩ nửa ngày, mới chú ý tới giao diện điều khiển trên điện thoại của người bên cạnh.
Giang Triệt ở trên cao nhìn xuống liếc nhìn phản ứng của nàng, lồng ngực bật ra vài tiếng cười, để tay trước mắt nàng vỗ tay phát ra tiếng: "Thấy choáng?"
Trần Nịch hai mắt đẫm lệ ngáp một cái: "Có thể dời cái thứ đồ chơi này khỏi trán ta được không?"
Hắn không nhanh không chậm, thanh âm trầm thấp: "Sách, Lộc Lộc lo lắng ngươi bị cảm nắng."
"Tâm lĩnh... Cho nên ngươi có thể thu nó về được không?" Trần Nịch gần như có thể tưởng tượng ra cảnh thứ này ở trên đầu mình hóng gió, bị toàn bộ khóa nhìn chăm chú, cảm giác xấu hổ vô cùng.
So với việc mất mặt trước bàn dân thiên hạ, nàng tình nguyện bị cảm nắng.
Giang Triệt nhìn nàng kiên trì như vậy, đành phải điều khiển chiếc máy bay không người lái kia bay trở lại trên mặt bàn hội nghị.
Bước chân của bọn hắn không tính là chậm, nhưng đội ngũ lớp của Trần Nịch ở tận cùng bên trong thao trường, xuyên qua nhiều lớp học cùng niên cấp như vậy, khó tránh khỏi tắm rửa trong ánh mắt của mọi người.
Giang Triệt ngược lại rất không để ý, hơi nghiêng người thấp mắt hỏi nàng: "Đã uống thuốc chưa?"
"Ân."
"Nghe nói ngươi không cho bác sĩ truyền nước, vì sao, sợ tiêm à?"
"..."
Lộ Lộc rốt cuộc còn nói những thứ gì với bọn hắn?
Thế mà còn hỏi loại vấn đề này, nàng không thể đơn thuần là vì sợ đau thôi sao?
Vừa oán thầm xong, liền nghe thấy Giang Triệt bổ sung một câu: "Đừng nói ngươi sợ đau, ta không tin."
"Nhưng ta chính là sợ đau a." Trần Nịch nhíu mày, chỉ chỉ một vị trí trên mu bàn tay, "Ta trước kia đã từng thấy bà của ta trước khi đi, chỗ này đều bị kim tiêm châm đến xanh tím."
Nàng nói rất chậm, thanh âm nhẹ như tiếng nỉ non.
Tướng mạo Trần Nịch không có chút nào tính công kích, trừ lúc ánh mắt vô thần có chút lạnh lùng, còn lại khi đứng đó thì rất ngoan.
Nhưng Giang Triệt từ khoảnh khắc nhìn thấy nàng đã biết nàng xưa nay không ngoan, cũng chưa từng xem nàng như những cô gái nũng nịu như nai tơ qua đường.
Bình thường, nàng sẽ không cùng người khác nói những điều này, có chút ý vị yếu thế.
Nhưng hắn lại gần như không cần suy nghĩ nhiều, dường như liền hiểu ra.
Lần trước ở bể bơi, hắn cũng thực sự đủ xấu, có chủ tâm trả thù nàng, đem người kéo vào trong nước.
Nhưng người ta rõ ràng cũng không làm sai gì cả, chỉ là ở trong nước lười một lát, lười biếng không muốn cử động. Nói cho cùng là tâm ma của hắn không tiêu tan, chính mình hù dọa chính mình.
Tiểu cô nương có thể cảm thấy phát hiện hắn một chút chuyện riêng tư không tốt lắm, cho nên cũng lộ ra bí mật nhỏ của nàng, để đạt tới sự cân bằng giữa hai người.
Giang Triệt nghĩ đến tầng ý tứ này, có chút ngoài ý muốn khi chính mình nhanh chóng phản ứng kịp với những tâm tư nhỏ của nàng.
-
Trần Nịch chen vào đội ngũ phương trận, đoàn trưởng đang nói chuyện trên đài hội nghị.
Phía dưới đứng 60-70 người là huấn luyện viên quân sự, doanh trưởng, đại đội trưởng, trung đội trưởng... Còn có mười học trưởng được chọn ra từ năm hai, năm ba để mang huấn luyện, chủ yếu là để thay ca với huấn luyện viên.
Hắn ở trên mở đại hội, xung quanh đội ngũ ở dưới đều đang mở tiểu hội.
Nghe nói hai năm trước, khoa hải dương của bọn hắn huấn luyện quân sự còn có ý định đi căn cứ trên nước luyện tập chèo thuyền, nhưng năm nay do thời tiết bão nên không cho đi.
Trần Nịch nghe xong chỉ cảm thấy may mắn, may mà không cần đi trên nước.
Nàng thể dục không được, có lẽ do từ nhỏ đã là thể chất nhỏ nhắn gầy yếu, cũng không có tế bào vận động nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận