Nụ hôn nồng cháy ngày xuân

Chương 150

Ngô Thiên Dương cảm giác người anh em này thật tùy tiện, chỉ một động tác cũng có thể đùa bỡn. Nơi này của bọn hắn trong nháy mắt đã trở thành điểm tập trung của không ít cô gái, đầu óc choáng váng, hắn hướng theo phương hướng người kia nhìn chằm chằm mà nhìn theo.
Chen vai thích cánh, người người nhốn nháo trong sàn nhảy, có một thân ảnh yểu điệu đang nhảy JAZZ. Ánh đèn xanh lam mờ ảo, lưu chuyển, cô gái cùng một nữ sinh khác dán người uốn éo. Cái eo xoay chuyển nhanh đến mức khiến toàn bộ mọi người ở đây phải kinh ngạc.
Ngô Thiên Dương xem như đã hiểu vì sao vị ca này nhìn không chớp mắt, không tự giác thốt lên sợ hãi thán phục: "Ngọa tào, tỷ tỷ mặc đồ thủy thủ màu xanh trắng kia thật nóng bỏng, cái eo này, cái mông này, không được, ta phải xuống dưới đó xin số điện thoại mới được!"
"Xin cái con mẹ ngươi, nhắm mắt lại cho lão tử."
Giang Triệt lạnh lùng nói, giọng nói như rít lên từ kẽ răng, ném kính mắt xuống bàn. Người này băng qua khán đài, trực tiếp nhảy xuống.
Ngô Thiên Dương suýt chút nữa bị tiếng mắng kia của hắn làm cho tỉnh cả rượu, quay đầu lại: "Hạng, Hạng tổng, Giang Gia thế nào rồi?"
"Aiz, người quen cũ." Hạng Hạo Vũ cùng Lê Minh đi tới, dựa vào lan can nhìn xuống.
Hai người liếc thấy sau đám đông trong sàn nhảy, còn âm thầm ép một ván cược, xem Giang Triệt sẽ vác người đi hay là trực tiếp ra tay tại chỗ.
-
Trần Nịch đêm nay vốn không có ý định đến quán bar chơi, nàng không thích những nơi ồn ào như thế này. Nhưng Nghê Hoan gần đây nói muốn yêu đương, thật sự quen biết một cậu em. Cậu em là sinh viên thể dục, thích đi bar, cho nên đã mời mọi người đến đây.
Lúc này tiến vào sàn nhảy, Nghê Hoan cũng đã uống hơi nhiều, dán người Trần Nịch khiêu vũ. Không khí trong này nóng lên, Trần Nịch lại vốn có khiếu vũ đạo, không cần học cũng biết, có thể ở trong môi trường ồn ào náo động này như cá gặp nước.
Giang Triệt nheo mắt nhìn cô gái trước mặt, váy xếp nếp làm nổi bật đôi chân thon dài, khuôn mặt vừa thuần khiết vừa quyến rũ, phần ngực lộ ra mảng da thịt trắng nõn. Phía sau có một gã đàn ông rục rịch muốn tiến tới, hắn nhanh chân bước đến trước, kéo người ra.
Nghê Hoan cảm giác được một thân hình cao lớn, mạnh mẽ rắn rỏi che khuất mình, đang muốn quay đầu mắng người, trông thấy là Giang Triệt. Nam nhân này khi không biểu cảm, có phần không khác Trần Nịch là bao, lạnh lùng nghiêm mặt, bất kể là thời đại học hay hiện tại, đều khiến người ta không dám đùa giỡn.
Hai người không nói chuyện, nàng tự giác nhường chỗ, trở về tìm cún con của mình.
Trong sàn nhảy, một nhóm nhỏ người có lẽ cũng là đang nhìn mặt, tự động nhường cho hắn và Trần Nịch một khoảng trống.
Trần Nịch nhảy một lúc mới phát hiện Nghê Hoan không thấy, đang muốn quay đầu tìm người, cổ tay bỗng dưng bị giữ chặt, sau lưng dán lên lồng ngực rộng lớn, hơi thở nam tính mát lạnh quanh quẩn trong mũi.
Giang Triệt có chiều cao vượt trội giữa đám đông, là hạc giữa bầy gà, cúi cổ xuống, môi kề sát bên tai nàng: "Hôm nay mặc bộ đồ này, là chơi cosplay?"
"..." Trần Nịch thả lỏng bàn tay đang nắm chặt, xoay người nghiêng đầu, "Sao ngươi lại ở đây?"
Trên mặt nàng trang điểm nhẹ nhàng, mí mắt còn có những hạt lấp lánh màu lam, nổi bật khuôn mặt vừa đáng yêu lại vừa tinh khiết. Mặc váy càng khiến nàng trông nhỏ nhắn, như nữ sinh cấp ba trộm đi vào đây khiêu vũ. Đôi mắt nàng cũng rất linh động, cắn môi dưới, ngẩng đầu nhìn hắn.
Giang Triệt liếc nhìn màu son môi nàng, hỏi ngược lại: "Ta ở đây rất kỳ quái?"
Trần Nịch nghĩ nghĩ, vẫn rất nghiêm túc trả lời: "Vẫn là ta ở đây càng kỳ quái."
Sàn nhảy ồn ào, nàng lúc nói chuyện sợ hắn nghe không rõ, theo bản năng tiến lại gần một chút. Giang Triệt thuận thế ôm eo nàng, tâm tình không hiểu sao tốt hơn nhiều, nhướng mày: "Vừa rồi nhảy rất đẹp, còn nhảy nữa không?"
Mí mắt nàng khẽ rung, thuận miệng hỏi: "Đẹp cỡ nào?"
Đến gần, Giang Triệt ngửi được nàng đã uống vài chén rượu. Mặc dù không đến mức say, nhưng ít ra cũng có thể làm choáng váng đầu óc luôn tỉnh táo của nàng.
Hắn đột nhiên nghĩ đến kỳ thật mình cũng chưa có xem Trần Nịch nhảy múa mấy lần, trước kia từng theo nàng đi lễ hội âm nhạc một lần. Thời gian còn lại ít đến thảm thương, chủ yếu đều tập trung cảm nhận độ mềm dẻo của cơ thể nàng.
Hắn lấy lại tinh thần, thấp giọng dỗ dành: "Rất đẹp, ngươi biết nhảy gì thì cứ nhảy đi."
Trần Nịch không biết từ lúc nào bị đám đông đẩy, mặt đụng vào ngực hắn, nhăn mũi: "Ta biết rất nhiều."
"Giỏi như vậy?"
Áo sơ mi trắng của hắn bị cọ lem son môi của nàng, Trần Nịch có chút hốt hoảng, trực tiếp dùng ngón tay lau, còn ý đồ nói chuyện với hắn để đánh lạc hướng: "Đúng a, năm ngoái ta còn về trường thay mẹ ta dạy mấy tiết vũ đạo."
Giang Triệt nhìn nàng tự cho là thông minh dùng ngón tay lau sơ mi của hắn, nén cười: "Nhưng mà Trần lão sư, nội dung lớp vũ đạo của cô ở đây nhảy không thích hợp lắm?"
Trần Nịch lườm hắn, gò má ửng đỏ vì say: "Ta đâu chỉ biết nhảy mấy động tác đó."
Giang Triệt đưa tay nâng mặt nàng lên, phía dưới tóc mái lộ ra đôi lông mày đen, mảnh: "Vậy Tiểu Trần lão sư còn biết nhảy gì?"
Vừa dứt lời, cả người liền cứng đờ trong nháy mắt, cảm nhận được Trần Nịch nhấc chân, cọ nhẹ vào quần tây của hắn. Nàng hoàn toàn coi hắn như công cụ, hơi thở nhẹ nhàng, như say mà không say: "Ta còn biết múa cột."
Chương 62: không chịu được ngươi
Ánh đèn ngũ sắc hỗn loạn chiếu vào trong sàn nhảy, không khí xung quanh đã lên đến cao trào. Tiếng chuông lắc, tiếng xúc xắc va chạm, tiếng ly rượu leng keng cùng đá lạnh, âm thanh nhạc rock mạnh mẽ cùng những mảnh giấy bay lượn trong không khí, tất cả đẩy không khí lên đỉnh điểm.
"Trời ạ ha ha ha ha, mọi người mau đến xem!" Ngô Thiên Dương nằm bò trên khán đài, không biết từ lúc nào đeo kính của Giang Triệt lên, có vài phần buồn cười khi bắt chước một cách vụng về. Hắn ngược lại là không hề hay biết, vẫy tay gọi mọi người nhìn xuống sàn nhảy.
Giang Triệt một thân âu phục cao cấp, nổi bật giữa đám đông, đứng nghiêm đờ người. Trần Nịch trước mặt hắn lại hoàn toàn ngược lại, áo vải bông mềm mại dán chặt lấy tay hắn, hơi thở nhàn nhạt mùi rượu thơm.
Lông mi nàng khẽ rung, hơi thở lạnh lẽo của thuốc lá cùng tiếng hít thở nặng nề hòa quyện vào nhau. Tay bị nắm lấy ôm eo hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ lên có vài phần bị động.
Trên khán đài, Hạng Hạo Vũ đêm nay uống có chút quá chén, trong trạng thái say khướt vẫn dẫn đầu phát ra tiếng cười nhạo vô tình: "Phốc phốc! Triệt bảo của chúng ta sao lại giống rễ ống thép vậy? Đúng vậy, quán ăn đêm tiểu vương tử gặp bạn gái cũ liền biến thành người máy lạnh nhạt."
Bạn cần đăng nhập để bình luận