Hogwarts Mạnh Nhất Chồn

Chương 52: Lễ vật (cảm tạ tiểu binh thành tướng, 2 hà cùng với thư hữu đuôi hào 1,378)

Chương 52: Lễ vật (cảm ơn tiểu binh thành tướng, 2 hà cùng với thư hữu đuôi số 1,378)
Đêm khuya, trong phòng làm việc của Snape.
Khóe mắt Snape thoáng hiện ý cười, nhẹ giọng nói với Emilie:
"Emilie, hôm nay tới đây thôi."
"A! Thực sự cảm ơn ngài! Giáo sư Snape!"
Emilie cung kính cúi chào Snape, sau đó mới ôm sách vở cùng hộp đồ ăn trống không rời khỏi văn phòng.
Thấy vậy Link cũng không nói một lời, thu thập xong đồ đạc của mình, chuẩn bị lén lút rời đi.
Chỉ là hắn mới vừa đi tới cửa, âm thanh âm u của Snape liền vang lên từ phía sau:
"Ngươi muốn đi đâu? Link. Quay lại cho ta!"
A. Ngươi quả nhiên vẫn còn tức giận nha, giáo sư Snape.
Trên mặt Link thoáng qua một tia bất đắc dĩ, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, trở lại bên bàn làm việc.
Mà Snape tuy rằng đã gọi Link quay lại, nhưng lại không hề nói gì, ngược lại một mình đi đến góc phòng tìm kiếm món đồ gì đó.
Thừa dịp này, tâm tư của Link cũng bay lượn.
Đối với Emilie, Link kỳ thực vẫn luôn tin tưởng.
Kỳ thực từ lúc Cedric lần đầu tiên nhắc nhở hắn phải cẩn thận Emilie, Link cũng đã bắt đầu vận dụng năng lực kiếp trước của mình để bắt tay điều tra người này.
Mà kết quả điều tra lại có chút ngoài dự liệu.
Bởi vì trong một năm trước, Emilie xác thực vẫn luôn bắt nạt học sinh Hufflepuff.
Nhưng những kẻ bị Emilie tập kích đều có một điểm chung, đó chính là bọn họ đều từng bắt nạt Link trước khi bị tập kích.
Nói cách khác, Emilie kỳ thực là đang giúp Link báo thù.
Nhìn từ điểm này, nàng và nguyên chủ hẳn là đã sớm quen biết, đồng thời quan hệ giữa bọn họ hẳn là còn tương đối tốt.
Đây cũng là lý do tại sao Link, một kẻ cẩn thận đến mức ngay cả Snape cho hắn uống thuốc hắn cũng phải do dự hồi lâu, lại dám ăn bánh ngọt của Emilie.
Một kẻ như Emilie, tình nguyện núp trong bóng tối lặng lẽ trợ giúp Link, làm sao có thể hại hắn đây?
Chuyện này quả thật chính là trò cười thế kỷ!
Nghĩ như thế, Link lại chép miệng, nhớ lại hương vị của chiếc bánh bí đỏ vừa nãy.
Mà lúc này, bên tai Link lại truyền đến một tiếng vang lớn.
"Oành!"
Tiếng vang lớn này khiến Link sợ đến mức cả người đều run lên, hắn theo bản năng ngẩng đầu nhìn, mới phát hiện là Snape đã đập một phong thư lên mặt bàn trước mặt hắn.
"Mẹ ngươi gửi cho ngươi, ta không có mở ra."
Snape lạnh lùng nói, nói xong liền tự mình bày nồi nấu quặng.
Snape không có nói dối, bùa phòng ngự trên phong thư hướng về Link chứng minh điểm này, chỉ là điều khiến Link cảm thấy nghi hoặc là, mẹ mình tại sao lại nhờ Snape chuyển tin cho mình?
Chẳng lẽ nói hai người bọn họ thật sự có gian tình?
Link vừa suy nghĩ lung tung vừa mở phong thư ra xem.
Phong thư này rất dài, chi chít đầy chữ, nhưng ý tứ muốn biểu đạt trong thư lại rất đơn giản.
Đó chính là khen ngợi Link gần đây biểu hiện xuất sắc.
Ngoài ra, mẹ của Link, phu nhân Fawley còn cho biết bà ấy năm nay lễ Giáng Sinh muốn về Đức thăm ông ngoại của Link, vì lẽ đó Link năm nay lễ Giáng Sinh không cần về nhà, còn quà Giáng Sinh, bà ấy tự nhiên cũng sẽ chuẩn bị kỹ càng cho Link.
Nhưng ở phần cuối, Link lại không thấy được chữ ký như dự đoán, mà là một vệt son môi màu hồng.
Điều này khiến Link rất là cạn lời.
Có điều sau khi xem xong thư, Link vẫn thở phào một hơi.
Hắn vốn dĩ đang lo lắng vì chuyện phải về nhà vào lễ Giáng Sinh, không ngờ rằng bà mẹ tiện nghi của hắn lại quá hiểu ý, hắn còn chưa nghĩ ra lý do gì thì bà ấy đã chủ động nói ra.
Tiếp theo hắn liền lập tức phản ứng lại.
Lễ Giáng Sinh đến rồi, cũng là lúc phải chuẩn bị quà Giáng Sinh.
Nghĩ như vậy, trong đầu Link đầu tiên liền hiện lên bóng dáng Cedric, kẻ hay hô lớn "Ta là tầm thủ số một Hogwarts".
Hay là tặng Nimbus 2000 cho Cedric?
Ý nghĩ này một khi xuất hiện liền điên cuồng nảy lên trong đầu Link, có điều chuyện này Link tự nhiên là muốn thương lượng với phu nhân Fawley một chút, dù sao bản thân hắn một xu cũng không có.
Có điều Link phỏng chừng chuyện này vấn đề không lớn, dù sao Cedric là hạng người gì mọi người đều rõ như ban ngày, hắn vì Link trả giá tinh lực phu nhân Fawley cũng đều nhìn thấy, chỉ là một cây chổi bay Link tin tưởng phu nhân Fawley vẫn là cam lòng.
Cedric đã tặng, vậy những người khác có phải cũng nên tặng không?
Nghĩ như vậy, Link theo bản năng liền ngẩng đầu, nhìn về phía Snape ở bên cạnh.
Vừa mới bởi vì chuyện bánh bí đỏ mà đắc tội Snape, Link cảm thấy mình rất cần thiết phải tặng một món quà phòng ngừa sau này mình bị làm khó dễ.
Chỉ là. . . Muốn tặng cái gì đây?
Link do dự một hồi lâu, dứt khoát không nghĩ nữa, trực tiếp mở miệng hỏi:
"Giáo sư Snape, ngài có món quà gì đặc biệt mong muốn không?"
Lời vừa nói ra, Link liền thấy Snape cầm đũa khuấy đột nhiên run lên, suýt chút nữa đánh đổ cả nồi nấu quặng.
Tiếp theo Snape luống cuống tay chân chỉnh nhỏ lửa của nồi nấu quặng, lúc này mới quay đầu ác nghiệt nói:
"Ta cái gì cũng không cần!"
"Đúng không? Vậy ngài thấy ta tặng ngài một lọ dầu gội đầu hiệu 'Nhớ Lệ' thì thế nào? Ta thấy trong học viện chúng ta không ít học tỷ đều đang dùng, hơn nữa các nàng dùng đều khen là cẩn thận!"
"Ta đã nói rồi! Ta không cần!"
Âm thanh lớn của Snape khiến cho những chiếc bình thủy tinh trên tủ kính cũng bắt đầu rung rinh, mà Link nghe vậy lại chỉ hờ hững vỗ vỗ lỗ tai của mình.
Hắn biết rõ, Snape là một lão già ngạo kiều, vì lẽ đó quà vẫn phải tặng.
"Vậy quà cáp gì đó ta sẽ tự mình chọn, đến lúc đó nếu không đúng ý ngài thì cũng đừng trách ta a! Còn nữa! Quay đầu lại ngài đừng có đem quà của ta lẫn với mấy món quà chơi khăm của người khác mà ném đi đó!"
Link có chút nghiêm túc nhắc nhở.
Hắn đây không phải là đang nói đùa.
Trong nhật ký của nguyên chủ có ghi chép lại chuyện Snape đem quà hắn tặng ném đi, cuối cùng nguyên chủ vẫn là ở trong thùng rác tìm được quà của mình mới biết được chuyện này.
Vì thế hắn đã đau lòng rất lâu.
Nhưng chuyện này kỳ thực cũng không thể trách Snape, làm giáo sư không được yêu thích nhất Hogwarts, Snape hàng năm nhận được vô số quà chơi khăm vào lễ Giáng Sinh, nhiều đến mức đếm không xuể (trong đó phần lớn đều là do anh em nhà Weasley cống hiến).
Những món quà rõ ràng là có ý xấu này Snape tự nhiên là sẽ không mở ra, vậy thì cũng chỉ có thể ném đi.
Snape nghe vậy cũng tựa hồ nhớ tới chuyện năm ngoái, ánh mắt hắn có chút lấp lóe, bất động thanh sắc, vẫn cúi đầu nhìn kỹ nồi nấu quặng trên mặt bàn.
Nhưng đối với Link mà nói, sự im lặng này đã là câu trả lời đầy đủ.
"Vậy ta đi trước đây."
Chào hỏi một tiếng, Link liền cười hì hì rời khỏi văn phòng của Snape.
Mãi cho đến khi cánh cửa lớn của văn phòng đóng lại, Snape lúc này mới đột nhiên ngẩng đầu liếc nhìn phương hướng Link rời đi, sau đó từ trong lồng ngực móc ra một bình ma dược màu vàng tỏa ra hơi thở mờ ảo, cẩn thận từng li từng tí bỏ vào trong một chiếc hộp giấy hình vuông màu xám.
Bạn cần đăng nhập để bình luận