Hogwarts Mạnh Nhất Chồn

Chương 105: Kettleburn

Chương 105: Kettleburn
Mãi cho đến khi trời gần sáng, Link mới từ văn phòng của Snape đi ra.
Lúc này toàn thân hắn đã có chút rã rời. Cả đêm đó, dưới sự ép buộc của Snape, hắn đã liên tục pha chế mười lăm lần dinh dưỡng tề dự phòng, mãi cho đến khi hắn làm ra sản phẩm gần như giống hệt với thành phẩm mà Snape đưa ra thì Snape mới tạm thời buông tha hắn.
Chú ý, đây chỉ là tạm thời buông tha hắn.
Bởi vì sau đó Snape còn giao cho Link bài tập như đọc thuộc lòng "Bảng thành phần vật liệu học", "Học phương pháp phối chế ma dược", "Hóa học luyện chế cơ sở".
Thẳng thắn mà nói điều này khiến cho Link bối rối.
Đương nhiên, lý do Link có chút yếu đuối cũng không phải là do làm việc quá sức cả đêm không ngủ, hay là do quá nhiều bài tập mà nản lòng thoái chí. Dù sao thì Snape cũng là một người tu tiên lâu năm, ông ta có rất nhiều ma dược nâng cao tinh thần và ma dược bổ sung tinh lực, chỉ cần uống theo tình hình thì cho dù Link có tu tiên suốt một tuần cũng không có vấn đề gì lớn.
Nguyên nhân chủ yếu nhất tạo thành tình trạng tinh thần hoảng hốt hiện tại của Link vẫn là do Snape ép Link thưởng thức dinh dưỡng tề do mình làm ra.
Link cảm thấy cả đời này mình sẽ không quên được mùi vị k·h·ủ·n·g· ·b·ố đó.
Có điều, sự trả giá gian khổ như vậy cũng có thu hoạch.
Giờ khắc này, trước mặt Link hiện lên một dòng thông tin.
[Dinh dưỡng tề dự phòng LV2 đã nhận được!]
Nhìn dòng thông tin này dần dần biến mất, Link lại thở dài, quay người nhìn thoáng qua cánh cửa đá hình vòm tròn phía sau.
Tuy rằng Snape không nói rõ, nhưng ý của hắn Link vẫn hiểu rõ.
Chẳng phải hắn muốn thông qua việc dạy Link chú hiện hình của Scarpin và những kiến thức cao cấp khác liên quan đến ma dược, để Link có thể tự mình sáng tạo hoặc cải tiến ra một số ma dược, từ đó giúp Link nhận được huân chương Merlin hay sao.
Không nghi ngờ gì nữa, lão già khốn nạn ngạo kiều này có lòng tốt.
Chỉ có điều Link lại cảm thấy hắn hoàn toàn là lòng tốt làm chuyện xấu.
Bởi vì việc học lại toàn bộ hệ thống tri thức ma dược cao cấp để sáng tạo ra phương pháp phối chế ma dược mới là một công việc thực sự quá to lớn.
Link cảm thấy nếu như đi theo con đường cải tiến phát minh bùa chú mới thì sẽ càng thêm tiết kiệm sức lực và nhanh chóng hơn.
Phải biết rằng trước đó hắn đã thông qua việc cải tiến bùa chú làm đầy để nhận được thuật nổ tung thân thể, ở phương diện này cũng coi như là tích lũy được một chút kinh nghiệm.
Có điều, về phương diện ma dược, hắn vẫn có ý định tiếp tục học tập tri thức cao cấp từ Snape. Dù sao, tuy rằng trong nguyên tác có vẻ như không có quá nhiều miêu tả liên quan đến ma dược, nhưng nghiêm túc mà nói, toàn bộ thế giới phù thủy này chính là do ma chú và ma dược tạo thành.
Ở đây, địa vị của ma dược kỳ thực không hề thấp kém hơn so với ma chú, nó có thể làm được rất nhiều chuyện mà ma chú không làm được.
Hiện nay sở dĩ rất nhiều người đều cảm thấy ma dược suy thoái, chỉ có điều là bởi vì so với việc học ma chú, việc học tập sâu ma dược học cần thiên phú cực cao cùng với lượng lớn tài nguyên, rất nhiều người không thể gánh vác nổi mà thôi.
Hiện tại Snape đã đồng ý cung cấp tất cả điều kiện để dạy Link mà không cần trả giá, vậy thì dù có khổ (đắng) và mệt đến đâu, Link tự nhiên cũng cần phải nắm chắc cơ hội này.
Không phải là nhiệm vụ học tập khẩn trương hơn một chút sao?
Cùng lắm thì học tập như Snape, làm người tu tiên giỏi!
Mục tiêu của Link chính là ma chú ma dược cùng nở hoa!
Nghĩ như vậy, Link hít sâu một hơi, sau đó cất bước đi vào trong bóng tối.
Tranh thủ lúc trời còn chưa sáng hẳn, Link còn có một việc quan trọng muốn làm.
Đó là tiếp tục đến nhà vệ sinh nữ ở lầu hai kiểm tra tung tích của Arkham.
Hiện nay chú thu nhỏ bản đặc chế mà Dumbledore cho hắn Link đã hoàn toàn nắm giữ, nếu như Link có thể trực tiếp tìm thấy Arkham và thu nhỏ nó mang theo bên người, vậy thì nội dung vở kịch theo quán tính vẫn sẽ đưa cuốn nhật ký kia đến Hogwarts, Arkham cũng sẽ không bị Voldemort khống chế lại.
Nhưng điều đáng thất vọng là, mặc kệ Link gào thét thế nào vào bên trong đường ống đang mở, Arkham cũng không hề có ý muốn đáp lại.
Mãi cho đến khi trời sáng rõ, Link mới tạm thời từ bỏ việc tìm kiếm.
Không buông tha cũng không được.
Bên ngoài hành lang đã mơ hồ truyền đến âm thanh trò chuyện của những học sinh khác, nếu như lúc này có người tiến vào phòng rửa mặt, Link thật sự không biết giải thích thế nào.
"Link, cả đêm qua ngươi không trở về! Ngươi đã đi đâu vậy?"
Link vừa mới từ phòng rửa mặt đi ra, âm thanh quen thuộc của John liền truyền tới.
Nhìn vẻ mặt lo lắng trên mặt John, Link có chút mất mát nói:
"Khỏi phải nói, ta bị Snape bắt đến làm cu li cả đêm."
"Nha! Thật là xui xẻo! Hay là ngươi đi ăn chút gì rồi nghỉ ngơi một lúc đi?"
John có chút thương hại vỗ vỗ vai Link.
Năm ngoái, mỗi lần Link đến chỗ Snape, không uống thuốc thì cũng làm cu li, bọn họ cũng sớm đã quen với điều này.
"Thôi đi, bây giờ ngủ một lúc, lát nữa dậy ngược lại sẽ càng mệt hơn."
Link lắc lắc đầu, lấy từ trong túi ra một ống dược tề nâng cao tinh thần rồi uống vào.
Tiết 1 ngày hôm nay chính là lớp Bảo vệ Sinh vật Huyền bí, trình độ giảng dạy của giáo sư Kettleburn hẳn là tốt hơn Hagrid trong nguyên tác không ít, Link vô cùng hứng thú với điều này, cho nên cũng không muốn vắng mặt.
Mà John thấy vậy cũng không nói thêm gì, chỉ là đi cùng Link xuống lầu.
Sân bãi của lớp Bảo vệ Sinh vật Huyền bí thường ở xung quanh Rừng Cấm hoặc là trên bãi cỏ xung quanh Hồ Đen, khi Link và John đến địa điểm đã định, tuy còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ học, nhưng nơi này đã tụ tập không ít người.
Đáng nhắc tới là, nam sinh ở đây đều đang chạy đùa giỡn, phát tiết tinh lực dồi dào của bọn họ.
Còn các nữ sinh lại tụ tập ở gần Hồ Đen hơn.
Ở đó, vài con kỳ lân thánh khiết đang tắm mình trong ánh sáng vàng đang uống nước, những sinh vật có vẻ ngoài thánh khiết mỹ lệ này có sức hấp dẫn phi thường đối với các nữ sinh.
Link, người không ngủ cả đêm, cũng không tham gia vào cuộc đùa giỡn của các nam sinh, mà nằm một mình trên bãi cỏ.
Thời tiết hôm nay rất tốt, mặt trời đã lên cao từ sớm.
Nhờ đó, hơi nước đọng trên bãi cỏ đã hoàn toàn bốc hơi, nằm ở đó ấm áp dễ chịu, giống như là nằm trên thảm lông vậy.
Điều này khiến cho Link không nhịn được nhắm mắt lại, lim dim.
Có điều, ông trời hiển nhiên không muốn Link buông lỏng, Link vừa mới nằm xuống không lâu, một giọng nói khàn khàn cao vút từ xa vang lên.
"Tất cả lại đây! Đặc biệt là các nữ sinh! Đừng trêu chọc những con kỳ lân đó! Mau lại đây đi học!"
"Râu mép Merlin!"
Link nhẹ nhàng chửi rủa, cuối cùng vẫn gian nan đứng dậy đi về phía phát ra âm thanh.
Ở đó, giáo sư Kettleburn mặc một bộ đồ kaki đang đứng nghiêm, nhìn các học sinh tụ tập về phía mình.
Mãi cho đến khi tất cả học sinh đều đến đông đủ, giáo sư Kettleburn mới gật gật đầu, vuốt vuốt hàng lông mày rậm của mình nói:
"Ta là Silvanus Kettleburn, giáo sư môn Bảo vệ Sinh vật Huyền bí của các ngươi, các ngươi có thể gọi ta là giáo sư Kettleburn hoặc là trực tiếp gọi ta là giáo sư! Trong vòng một năm tới, ta sẽ dẫn dắt các ngươi tìm hiểu sâu kiến thức về sinh vật huyền bí..."
Giáo sư Kettleburn thao thao bất tuyệt giảng.
Link mãi đến bây giờ mới phát hiện giọng nói của ông ta rất thô ráp khàn khàn, ngữ điệu cũng rất kỳ quái, nghe vào không hiểu sao lại có chút hài hước.
Điều này khiến cho một thiếu niên Gryffindor bên cạnh Link không nhịn được cười ra tiếng.
Nói thật, tiếng cười của hắn kỳ thực rất khẽ, nhưng giáo sư Kettleburn vẫn ngay lập tức quay đầu sang, dùng đôi mắt có chút vẩn đục của mình nhìn chằm chằm nam sinh kia, hung dữ nói:
"Ngươi cảm thấy giọng nói của ta rất buồn cười sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận