Hogwarts Mạnh Nhất Chồn

Chương 243: Bạn cũ gặp lại (2 hợp 1)

Chương 243: Bạn cũ gặp lại (2 hợp 1)
Sau mười phút, Link cùng Snape rời khỏi phòng học không người.
Link cầm cuốn bút ký dày màu đen đi phía trước, vừa đi vừa lật xem, trông có vẻ khá là hưng phấn.
Mà Snape thì đi theo phía sau hắn, tuy rằng vẻ mặt vẫn lạnh lẽo, nhưng khóe miệng lại đang nhẹ nhàng nhếch lên.
Tâm trạng của hắn rất tốt.
Vừa rồi ở trong phòng học không người kia, một phen nói chuyện thẳng thắn đã giúp quan hệ giữa hắn và Link trở lại tốt đẹp.
Kỳ thực, suy nghĩ cẩn thận một chút thì cách làm của Link có hơi quá đáng, nhưng cũng có thể thông cảm được.
Đổi lại là Snape khi còn trẻ, vì biết được chân tướng có lẽ còn có thể làm ra những chuyện quá mức hơn.
Mà Link ít nhất còn có thể kịp thời tỉnh ngộ, này cũng đã rất tốt, Snape cảm thấy mình nhiều năm như vậy cũng coi như là không uổng công thương Link.
Còn về cuốn sổ kia, cho Link thì cứ cho Link đi.
Ngược lại những kiến thức kia của hắn sớm muộn gì cũng phải dạy cho Link, hiện tại cho sớm cũng không sao.
Huống hồ những thứ trên cuốn sách kia muốn học được cũng không dễ dàng như vậy...
Chỉ có một điểm duy nhất khiến Snape không vui là Link lại cho rằng hắn vì tức giận nên mới không tặng quà Giáng Sinh cho Link.
Đây hoàn toàn là nói xấu!
Hắn, Severus Snape, làm sao có thể là loại người mưu mô như vậy?
Hắn rõ ràng là thật sự không biết nên tặng Link thứ gì, cuối cùng mới không tặng thành lễ vật!
Điều này không thể trách hắn được!
Từ nhỏ hắn đã không am hiểu việc tặng quà cho người khác!
Còn về lần tặng hoa cho Lily kia, đó hoàn toàn là phúc chí tâm linh!
Đương nhiên, lý do chân chính này Snape tuyệt đối sẽ không nói cho Link biết.
Bởi vì hắn biết rõ, với tính cách ác liệt của Link, nếu như biết được chân tướng thì nhất định sẽ cười nhạo hắn!
Snape không ngừng suy nghĩ lung tung, nhưng hắn lại đột nhiên phát hiện, không biết từ lúc nào Link đi phía trước đã nghiêng đầu qua, giờ khắc này đang tựa như cười mà không phải cười nhìn hắn.
Gay go! Quên mất tiểu tử này biết Siêu Cảm Chú! Vừa nãy ta cười trộm sẽ không bị hắn nhìn thấy chứ?
Snape thầm kêu một tiếng không ổn, vẻ mặt lập tức khôi phục lại vẻ lạnh như băng nói:
"Ngươi nhìn cái gì vậy!?"
Link khoát tay áo một cái, cười qua loa nói:
"A, không có gì không có gì, ngài cứ tiếp tục đi, đừng để ý đến ta."
Tiểu tử này chỉ định là đã nhìn thấy!
Nghĩ như vậy, Snape toàn lực vận chuyển Đại Não Phong Bế Thuật, lúc này mới đè nén được xúc động muốn tiến tới đánh đập Link.
"Nói một chút đi! Ngươi chuẩn bị làm sao để bắt được Sirius Black?"
"Cái này thì ngươi không cần lo lắng. Ta cũng sớm đã làm tốt kế hoạch! Còn hiện tại, ta chuẩn bị đi ngủ một giấc thật ngon đã."
Nghe được Snape hỏi ý, Link khép cuốn bút ký trong tay lại, cười khẽ một tiếng nói.
Tuy rằng lần câu cá trước đã để Black chạy thoát, nhưng then chốt là mồi câu vẫn còn trong tay hắn, không phải sao?
Đã như vậy thì câu lại một lần là được.
Link đối với hai cái mồi câu là Harry và Pettigrew Peter vô cùng tự tin về sức hấp dẫn, chỉ cần nâng cấp một chút phương pháp câu thì Black lần này vẫn sẽ bị lừa như cũ.
Đồng thời Crookshanks, con mèo xấu kia, hắn không phải là vô duyên vô cớ mà thả đi.
Nghĩ như vậy, Link quay đầu, xuyên thấu qua cửa sổ hình vòm lung lay trên hành lang nhìn về phía thôn Hogsmeade.
Hắn luôn cảm thấy gió tuyết ở nơi đó dường như càng trở nên lớn hơn...
Cùng lúc đó, một bóng đen đang ở trong gió tuyết cẩn thận từng li từng tí tránh né đám Giám ngục trên đường phố, bay về phía một tòa nhà cũ nát trên bãi đất hoang.
Đó chính là tòa nhà nổi tiếng ở thôn Hogsmeade —— Lều Hét.
Từ năm 1971, trong căn nhà cũ bỏ hoang này thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng kêu rên thê lương.
Dân làng ở thôn Hogsmeade cho rằng bên trong có ma quái, nên không dám tới gần, đồng thời còn nhiệt tình cảnh cáo mỗi một người muốn tới đó thám hiểm.
Nhưng lòng tốt của bọn họ đã khiến nơi này trở thành ngôi nhà ma nổi tiếng nhất trong toàn bộ giới phù thủy ở Anh quốc!
Đã đến rất nhiều người đều khăng khăng đã thấy quỷ hồn ở đây!
Giờ khắc này, bóng đen kia lại hoàn toàn không e ngại Lều Hét, trực tiếp phá tan cánh cửa lớn bị đóng kín bằng ván gỗ, xông vào.
Rầm!
Sirius Black bị vứt trên sàn gỗ đầy tro bụi như một đống rác rưởi, mà làm xong tất cả những thứ này, bóng đen kia cũng dần dần trở nên nhạt đi, cuối cùng lộ ra bóng người ẩn thân ở bên trong —— Remus Lupin!
"Khụ khụ! Remus! Ngươi không thể nhẹ nhàng một chút sao? Ha ha ha ha!"
Nằm trên sàn nhà, Sirius giãy giụa bò dậy, oán giận vài câu sau liền bắt đầu cười lớn điên cuồng.
Sau đó, hắn hướng về phía Lupin mở rộng hai cánh tay, tựa hồ muốn tiến lên cho Lupin một cái ôm ấp.
Nhưng mà Lupin lại lạnh mặt giơ đũa phép lên, nhắm ngay mi tâm của hắn.
Điều này làm cho động tác của Sirius cứng đờ, chỉ vào mặt mình khó mà tin nổi nói:
"Ngươi không nhận ra ta sao Remus? Ta là Black đây! Sirius Black!"
"Ta đương nhiên nhận ra ngươi! Chính là ngươi đã hại chết James và Lily!"
Lupin lạnh lùng nói, nhưng bàn tay đang nắm đũa phép của hắn lại có chút bắt đầu run rẩy.
Mà nghe vậy, Black hai mắt đỏ bừng, như là phát bệnh, mãnh liệt tiến lên, đem trán mình chống đỡ lên đầu đũa phép của Lupin, điên cuồng hét lớn:
"Đúng vậy! Ta đã hại chết James! Ngươi giết ta đi! Remus! Van cầu ngươi! Giết ta đi!"
Tay Lupin run rẩy càng lợi hại.
Hắn từ lúc mới bắt đầu đã không muốn giết chết Black, nhiều lắm cũng chỉ muốn đưa hắn về Azkaban mà thôi.
Bằng không hắn cũng sẽ không ra tay cứu Black.
Đây chính là người huynh đệ đã cùng hắn trải qua toàn bộ thanh xuân a!
Đồng thời hắn có thể thấy được, hiện tại Black cũng không phải đang kêu gào, mà là thành tâm muốn chết!
Hắn muốn dùng cái chết của chính mình để sám hối, để đền bù cho những sai lầm mà mình đã phạm phải!
Lupin hít sâu một hơi, vẫn là quyết định đánh ngất Black rồi giao cho Bộ Pháp Thuật.
Bởi vì có một số việc không phải nói ngươi sám hối là có thể coi như chưa từng phát sinh!
Nhưng vào đúng lúc này, cặp mắt vốn đang điên cuồng của Sirius lại chậm rãi trở nên tỉnh táo.
Hắn như là đột nhiên nhớ ra cái gì đó, lùi lại mấy bước, rít gào nói:
"Không! Ngươi không thể giết ta! Ít nhất hiện tại vẫn chưa thể! Remus! Đi cứu Harry! Harry hiện tại đang gặp nguy hiểm! Peter, tên kia vẫn luôn ẩn nấp ở bên cạnh Harry! Trước tiên đi giết hắn rồi hãy đến giết ta!"
"Peter? Ngươi đang đùa gì thế?! Peter đã chết từ 12 năm trước rồi! Bị ngươi giết chết! Ngươi lại vẫn dám nhắc đến hắn trước mặt ta!?"
Lupin cũng trở nên kích động, đũa phép trong tay lại một lần nữa chống đỡ lên trán của Sirius.
Nhưng Sirius lại không sợ chút nào, hắn gian nan móc ra một tấm giấy da dê từ trong túi áo rách rưới, mở ra nói:
"Ta có thể chứng minh!"
"Bản Đồ Đạo Tặc?! Nó làm sao lại ở chỗ ngươi?"
Sirius không để ý đến Lupin, chỉ vào mấy dấu chân chồng lên nhau ở trên mặt giấy nói:
"Ngươi nói Peter đã chết? Vậy đây là ai?"
Lupin định thần nhìn lại, liền phát hiện ở phía trên những vết chân kia có mấy cái tên trùng điệp, lần lượt là Hermione Granger, Ron Weasley, Harry Potter, cùng với —— Pettigrew Peter!
"Này, sao có thể có chuyện đó? Nếu như hắn còn sống sót, tại sao trước đây vẫn không hiện thân? Trừ phi..."
Lupin không dám tin lảo đảo lùi lại mấy bước, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn Sirius nói:
"Trừ phi hắn mới là kẻ phản bội đã bán đứng James và Lily! Ngươi ngầm đem thân phận Người Giữ Bí Mật đổi cho hắn?!"
Sirius thống khổ gật gật đầu, hai mắt hõm sâu gắt gao nhìn chằm chằm Lupin, mơ hồ có ánh lệ lấp lóe.
"Merlin ơi..."
Lupin rên rỉ, tiến lên ôm chặt lấy Sirius.
Cái ôm đột ngột xuất hiện này khiến Sirius không kìm được nữa.
Hắn ôm chặt Lupin, nước mắt tuôn ra theo tiếng kêu rên, chảy ra hai dòng nước mắt trắng nõn trên khuôn mặt bẩn thỉu của hắn.
Hai người cứ thế ôm nhau khóc nức nở, qua một lúc lâu Sirius mới đẩy Lupin ra, nửa điên cuồng nửa nghiêm túc nói:
"Remus, hiện tại không phải lúc ôn chuyện. Còn nhớ những gì ta vừa nói không? Ngươi nhất định phải trở lại giết chết tên phản đồ kia!"
Lupin có chút uể oải lắc đầu nói:
"Ta không thể quay về, Dumbledore bọn họ khẳng định đã phát hiện ta không ở trong pháo đài."
"Ngươi cứ nói ngươi đi đuổi bắt ta! Như vậy đi! Ta cắt một cánh tay để ngươi mang về, như vậy bọn họ sẽ tin tưởng ngươi!"
Nói xong, Sirius cầm chủy thủ làm bộ muốn cắt tay.
Lupin vội vàng ngăn cản hắn, chỉ vào tên của Link và Snape trên Bản Đồ Đạo Tặc nói:
"Đừng phí thời gian, Link rất thông minh, hắn và Snape tuyệt đối sẽ không bị loại thủ đoạn này lừa gạt qua đi."
Sirius nhìn lướt qua Bản Đồ Đạo Tặc, hung hãn nói:
"Link Fawley! Quái vật kia!"
Lần này Lupin cũng không phản bác Sirius, sau khi phát hiện ra nhiều điểm dị thường của Link, hắn cũng có chút tán đồng quan điểm của Sirius.
Mà ngay khi hai người bó tay hết cách, một trận âm thanh mèo kêu khó nghe cùng tiếng cào cửa lại đột nhiên vang lên trong phòng.
Lupin lập tức cảnh giác giơ đũa phép lên.
Nhưng Sirius lại lộ ra vẻ mặt vui mừng, vội vàng kéo tấm cửa sống ở góc phòng.
Tiếp theo, một con mèo xấu xí màu vàng nghệ liền bị ôm đi ra.
Điều này khiến Lupin có chút mộng.
Hắn đương nhiên biết con mèo xấu xí có khuôn mặt như bị người dùng búa đập trước mắt này là Crookshanks mà Hermione nuôi, nhưng vấn đề là, nó làm sao lại xuất hiện ở đây?
Hơn nữa nhìn qua có vẻ rất quen thuộc với Sirius?
"Remus, ta đã nghĩ ra biện pháp."
Sirius đầu tiên là thân thiết với Crookshanks một lúc, sau đó nhìn Lupin nói:
"Đứa trẻ tên là Ron kia bảo vệ Peter rất tốt, Crookshanks không có cách nào trực tiếp bắt được Peter. Nhưng chuyện này cũng không hề gây trở ngại cho Crookshanks trong việc dẫn dụ Harry bọn họ, kể cả Peter, tới đây!"
"Ngạch, ngươi xác định là được không? Nó chỉ là một con mèo mà thôi..."
"Crookshanks đương nhiên có thể! Ngươi nói đúng không? Crookshanks!"
Crookshanks dùng hành động trả lời Black.
Chỉ thấy nó nhẹ nhàng nhảy một cái, liền lại lần nữa trở lại phía sau cánh cửa sống kia...
"Cái gì? Ngươi định dùng Harry Potter bọn họ làm mồi nhử? Ta tuyệt đối không cho phép!"
Sáng sớm ngày hôm sau, trong pháo đài Hogwarts, Snape vừa mới nghe xong kế hoạch của Link, liền rít gào lên.
Mà Link đi ở phía trước thấy thế, khóe mắt lại mỉm cười nói:
"Ngươi từ khi nào lại quan tâm Harry như vậy? Chẳng phải trong ngày thường người bắt nạt Harry nhiều nhất là ngươi sao? Hơn nữa, phụ thân James Potter của hắn năm đó đã từng ức hiếp ngươi."
Lời Link vừa nói ra, Snape lập tức nghẹn lời, sửng sốt một hồi lâu mới mạnh miệng nói:
"Này, này không giống nhau! Ta là giáo sư! Phải chịu trách nhiệm cho sự an toàn của học sinh!"
Link thổi một đoạn huýt sáo giễu cợt nói:
"Oa nha! Giáo sư Snape ngài thật là yêu nghề kính nghiệp!"
Mặt Snape đỏ bừng vì tức, đưa tay định túm lấy Link, nhưng lại bị Link linh hoạt né tránh.
Hắn cũng biết rõ không thể tiếp tục trêu chọc Snape, tên mưu mô này, vội vàng nói:
"Yên tâm đi, có hai chúng ta đi theo bảo vệ phía sau bọn họ, bọn họ tuyệt đối sẽ không có chuyện! Lại nói, không phải còn có Dumbledore sao?"
Snape đang định rút đũa phép ra, vừa nghe thấy bốn chữ 'Dumbledore' này mới dừng lại động tác, sắc mặt âm u nhìn Link nói:
"Được rồi, vậy cụ thể ngươi định làm gì?"
"Đùng! Chuyện này quá đơn giản!"
Link vỗ tay một cái nói, sau đó liền theo hành lang tiến vào phòng nhập môn.
Snape vốn định đi theo, nhưng Harry và Hermione ba người lại đột nhiên từ một phía khác đi vào lễ đường, điều này khiến hắn vội vàng lui về phía sau bóng tối.
Ngược lại Link, hắn không hề che giấu nửa điểm, trực tiếp đi về phía Harry ba người.
"Hắc! Harry, Ron và Hermione, chào buổi sáng!"
"Chào!"
Harry bản năng chào hỏi, trông có vẻ ngơ ngác.
Mà Ron thì tiến lên ân cần hỏi han:
"Link! Ngươi không sao chứ! Tối hôm qua rốt cuộc đã phát sinh chuyện gì? Tại sao ngươi cũng bị đưa tới phòng hiệu trưởng?"
Còn Hermione, nàng sau khi nhìn thấy Link thì sửng sốt một chút, cúi đầu giữ im lặng.
Link căn bản không để ý đến nàng, cười nói:
"Trên thực tế, đêm qua ta cũng bị Sirius Black tập kích, nhưng hắn hiển nhiên không phải là đối thủ của ta. Sau đó hắn muốn chạy trốn, ta liền đuổi theo."
"Khốc!"
Mắt Ron trợn to, bên trong đã bắt đầu lấp lánh ánh sao nhỏ.
Mặc dù Link vừa nãy lên tiếng có chút giống kiểu mèo khen mèo dài đuôi của Lockhart, nhưng Ron một mực tin tưởng.
Hết cách rồi, từ sau khi Link giúp hắn tìm lại được Scabbers, hắn liền luôn cảm thấy trên thế giới này không có chuyện gì mà Link không làm được.
Điểm quan tâm của Harry thì lại hoàn toàn khác với Ron, nghe vậy hắn đột nhiên giật mình, vội vàng hỏi:
"Vậy ngươi đã bắt được hắn chưa?"
Link nhìn chằm chằm Harry một lúc rồi mới thở dài nói:
"Rất đáng tiếc, Harry, hắn đã chạy thoát, thông qua một mật đạo không rõ tên."
Harry không nói gì, vẻ mặt thất lạc nắm chặt nắm đấm, Ron ở bên cạnh cũng phản ứng lại, bắt đầu an ủi hắn.
Link thấy thế lại nói:
"Tuy nhiên, tối hôm qua ta cùng các giáo sư đã nghĩ ra một ý kiến, nếu như thuận lợi, có thể bắt được Black."
"Là ý kiến gì!?"
"Harry, mật đạo kia ở gần cây Liễu Roi, Sirius Black sở dĩ có thể lẻn vào Hogwarts, cũng là bởi vì nó. Ta cần ba người các ngươi mang theo con chuột Scabbers và Crookshanks giả vờ chơi đùa ở gần đó, như vậy Sirius Black có thể sẽ không nhịn được mà ra tập kích các ngươi. Mà ta cùng các giáo sư sẽ quan sát ở bên cạnh, chỉ cần hắn dám lộ diện, chúng ta sẽ ra tay bắt hắn!"
Link nghiêm túc nói:
"Đương nhiên, ngươi có thể từ chối, Harry. Dù sao kế hoạch này sẽ có chút nguy hiểm, không ai biết Sirius Black phát điên có thể sẽ làm tổn thương đến ngươi trước hay không. Vì vậy, ta cảm thấy cần phải trưng cầu ý kiến của ngươi một chút."
"Ngươi định dùng Harry làm mồi nhử? Harry! Ngươi tuyệt đối không thể đồng ý!"
Hermione vẫn luôn im lặng bỗng nhiên ngẩng đầu lên, không dám tin nói.
Nhưng mà Harry lại không thèm liếc mắt nhìn nàng một cái, nắm chặt nắm đấm nói:
"Ta đồng ý với ngươi! Chỉ cần có thể bắt được tên khốn đã phản bội cha mẹ ta, ta cái gì cũng đồng ý!"
"Như vậy, kế hoạch sẽ bắt đầu vào chiều nay, sau khi các ngươi học xong. Chúc các ngươi may mắn!"
Nói xong, Link vỗ vỗ vai Harry, xoay người lại đi ra ngoài từ cửa phòng.
Mà lần rẽ này, liền gặp được Snape đang trốn trong bóng tối.
Hắn giờ phút này, đang nhìn chằm chằm ba người Harry đã bắt đầu tranh chấp ở trong lễ đường.
Có lẽ là chú ý tới Link, hắn thăm thẳm nói:
"Thật là một tên lỗ mãng, tự cho mình là đúng! Dễ dàng bị lửa giận báo thù che mờ lý trí như vậy, chuyện này quả thật giống..."
"Giống như phụ thân của hắn." Link cười ngắt lời, "Ngài nói đúng không?"
Snape trừng mắt liếc Link một cái, không nói gì liền xoay người rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận