Hogwarts Mạnh Nhất Chồn

Chương 426: Làm người điểm mấu chốt cùng lương tri

**Chương 426: Điểm mấu chốt và lương tri của một con người**
Ở John muốn rách cả mí mắt nhìn kỹ, một thiếu niên Slytherin tướng mạo có chút dữ tợn vượt ra khỏi mọi người, trước tiên đứng ở phía sau George và Fred.
Đây là một học sinh năm thứ tư mà John nhận thức, ngày thường làm việc rất là ra sức, lại còn chăm chỉ hiếu học, thường thường sau khi tan làm còn vây quanh bàn làm việc của hắn đứng bên cạnh quan sát thỉnh giáo, chuẩn bị cho cuộc thi năm sau.
Đối phương cũng là một người cơ khổ, thuộc tầng lớp thấp nhất trong học viện Slytherin, cũng chính là loại học sinh chỉ có huyết thống nhưng lại nghèo túng chán nản.
Chỉ là không ngờ vì một chút tiền tài, giờ khắc này lại trực tiếp cùng George và Fred đứng chung một chỗ.
Mà có hắn dẫn đầu, những người vốn còn có chút do dự rốt cục không thể kìm nén được nữa.
Một cái, hai cái, ba cái...
Càng ngày càng nhiều người bắt đầu hướng về phía George và Fred dựa vào, cuối cùng nối liền thành một mảnh, chặn kín cả cửa ra vào.
Đương nhiên, không phải tất cả mọi người đều vô liêm sỉ như vậy.
Trong đám người có một học sinh năm thứ ba Hufflepuff thừa dịp tất cả mọi người đều chú ý tới John mà lén lút chạy ra ngoài.
George và Fred đối với việc này không hề phát hiện, vẻ đắc ý trên mặt bọn họ biểu lộ hết, khiêu khích giống như mở trừng hai mắt nói với John: "John, ngươi thấy chưa, mọi người đều không tán thành cách làm của ngươi. Đây giống như một câu châm ngôn phương đông Link từng nói, gọi là... Gọi là gì ấy nhỉ?"
George mang vẻ mặt suy tư nhìn về phía Fred, người sau vội vã bổ sung: "Đắc đạo người giúp đỡ nhiều, thất đạo người ít giúp đỡ!"
"Đúng! Chính là như vậy!" George đột nhiên vỗ đùi nói, "Hiện tại chúng ta mới là chính nghĩa, John, ngươi còn có lời gì muốn nói không?"
Vào giờ phút này, sắc mặt John đã không còn vẻ nổi giận lúc trước, chỉ là ánh mắt lại lạnh đến mức lợi hại, qua lại đảo qua trên người đám người George, như là muốn đem khuôn mặt của những người này tất cả đều khắc sâu vào trong đầu.
Hắn thực sự không nghĩ tới, những đồng nghiệp ngày thường cùng nhau làm việc, đồng thời mắng chửi George và Fred là hai tên keo kiệt, ở thời điểm chân chính đối mặt với tranh chấp lợi ích lại trực tiếp vứt bỏ lương tri như vậy.
Có điều ngẫm nghĩ lại thì việc này cũng bình thường.
Lại như hắn lúc trước đã biết, George và Fred cần thiết vẻn vẹn là những người làm công mềm yếu nghe lời, nơi này căn bản không tồn tại xương cứng.
Ngay cả chính hắn, khi trước cầu chức biểu hiện thấp kém cũng căn bản không giống một người chính trực.
Có điều John tự nhận vẫn là so với những người trước mắt này mạnh hơn một chút.
Bởi vì hắn so với những người này có nhiều hơn một thứ, đó chính là -- điểm mấu chốt.
Cách đó không xa, George và Fred vẫn đang đợi John trả lời.
Bọn họ tựa hồ rất hưởng thụ loại cảm giác ỷ thế hiếp người trước mắt, bởi vậy cũng không có giục John trả lời ngay.
Nhưng John đứng ở phía đối lập bọn họ lúc này lại đã làm ra quyết định.
"Ai! ~"
Chỉ thấy John thật dài thở dài, vai hơi sụp, bắp thịt thả lỏng, như là đã từ bỏ kiên trì.
Mọi người ở đây cho rằng hắn quyết định thuận theo, cho nên thả lỏng cảnh giác, nhưng lại thấy tay phải hắn đột nhiên vung lên, một viên đạn màu nâu đen liền bị ném ra ngoài.
Ầm ầm ầm ——
Viên đạn chạm đất nổ vang dồn dập, cỗ lớn sương khói màu xanh lục bên trong bí mật mang theo một chút tanh tưởi màu nâu phóng lên trời!
"Ngọa Tào! bom phân! Mau dùng gió xoáy quét sạch, khụ khụ khụ ——" George liếc mắt liền nhận ra thân phận những viên đạn này, gào thét lên tiếng.
Chỉ tiếc những học sinh làm công phía sau hắn, nếu có thể vứt bỏ đạo nghĩa đứng về phía bọn họ, ý chí tác chiến tự nhiên cũng không cao được bao nhiêu.
Trước mắt bị sương khói tanh tưởi này xông tới, từng người đều bị kích thích lệ rơi đầy mặt, ho khan liên tục, đừng nói há mồm làm phép phản kích, giờ khắc này càng là không thèm để ý George và Fred, trực tiếp giải tán.
George và Fred tự nhiên cũng không hy vọng những người này, đồng thời nói chuyện đã cố nén dục vọng ho khan rút ma trượng ra chuẩn bị tự mình động thủ.
Chỉ tiếc, John cũng không có cho bọn họ cơ hội này.
"Trừ ngươi vũ khí (Expelliarmus)!"
"Hết thảy hoá đá (Petrificus Totalus)!"
Một đỏ một tro hai đạo ma chú đột nhiên tiến vào sương khói vẩn đục, trực tiếp trúng mục tiêu, đánh bay ma trượng vừa mới móc ra trong tay George, còn đem Fred hoá đá tại chỗ.
Mà làm xong tất cả những thứ này, John lại lấy một miếng vải ướt che miệng mũi mình và cậu bé Hufflepuff trong ngực, trực tiếp xuyên qua sương khói lao ra phòng học.
Lúc này bên ngoài phòng học, những học sinh đã trốn thoát đang chuẩn bị ván gỗ các loại, dự định phong kín phòng học.
Công việc này bọn họ làm rất thông thạo, bởi vì mấy ngày trước bọn họ vừa mới hỗ trợ phong bế một phòng học bị bom phân ô nhiễm qua.
Điểm khác biệt duy nhất giữa hai gian phòng học này chính là, mùi hôi trong phòng học mấy ngày trước có màu xanh lục, hơn nữa mùi càng thêm khủng bố.
Cho tới George, Fred và John đám người còn ở bên trong thì bọn họ mặc kệ, bọn họ nghĩ hít chút mùi hôi không chết người, vừa vặn coi như cho những tên vô lại này một bài học.
Đúng vậy, John ở trong mắt của những người này, nghiễm nhiên cũng đã thành người xấu.
Thậm chí còn ngang hàng với George và Fred.
Trước mắt thấy John, người xấu này, ôm cậu bé kia lao ra phòng học, mọi người vừa mới vận chuyển ván gỗ các loại tài liệu đều bị dọa sợ hết hồn, không khỏi cùng nhau lùi về sau.
Nhưng đó chỉ là phản ứng bản năng trong nháy mắt, đợi đến khi bọn họ phản ứng lại John chỉ có một mình, trong lòng còn ôm một người bệnh, hành động bất tiện, mấy câu nói lúc trước của George và Fred lại vang lên trong đầu bọn họ —— nếu như George đem người đưa đến phòng cứu thương, nhà xưởng này tất yếu bị các giáo sư niêm phong, mọi người cũng không còn phần thu nhập này nữa.
Đoàn người lại lần nữa chậm rãi tụ lại, chặn trước mặt John.
John đối với những người từng là đồng nghiệp này từ lâu đã không còn thiện ý cùng hy vọng, thấy thế cười lạnh chất vấn:
"George và Fred, hai con quỷ lông đỏ này đều ngã rồi, các ngươi hiện tại còn u mê không tỉnh?"
Mọi người nghe vậy sắc mặt buồn bã.
Có điều rất nhanh thì có mấy học sinh lớn tuổi từ trong đám người đi ra khuyên nhủ:
"John, chúng ta đã mời bạn học có thuật trị liệu, vị tiểu học đệ này sẽ không gặp nguy hiểm, ngươi cần gì phải đập vỡ bát cơm của tất cả chúng ta đây?"
"Đúng đấy John, ngươi đáng thương tiểu học đệ này, ai có thể đến đáng thương chúng ta đây? Ngươi cũng là người cùng khổ, nên cũng rất rõ ràng, không còn phần thu nhập này, việc học của chúng ta hiện tại căn bản không duy trì được! Hơn nữa ngay cả như vậy, vẫn là sau khi Link · Fawley tiên sinh rót tiền vào. Trước khi hắn trở thành thành viên ban quản trị nhà trường, những kẻ nghèo lại không thiên phú như chúng ta làm gì có cơ hội học luyện kim cùng ma dược a!"
"Không sai, John, nghe chúng ta..."
"Tất cả câm miệng!" John trực tiếp đánh gãy khuyên bảo của mọi người, gầm hét lên, "Làm người phải có điểm mấu chốt và lương tri, nếu các ngươi không muốn làm người, vậy cũng đừng trách ta không khách khí!"
John nói xong lại giơ ma trượng lên.
Việc này khiến mọi người sợ hết hồn.
Nhưng lần này, đoàn người không có tản ra, mà là tiếp tục kiên quyết không rời chắn trong hành lang.
Thấy thế, ánh mắt John lóe lên một tia cay đắng.
Mới vừa rồi hắn hoàn toàn là đang hư trương thanh thế, muốn hù dọa đám người kia.
Hiện tại nếu không thể thành công hù dọa, vậy thì hắn hôm nay sợ rằng lành ít dữ nhiều, rất khó mang theo bé trai trong lòng rời khỏi nơi này.
Dù sao, hai tay khó địch bốn tay.
Cho tới bom phân.
Thứ đó ngược lại là đạo cụ tốt để phá vòng vây.
Chỉ tiếc những viên vừa rồi đã là toàn bộ số lượng hắn có.
Đó đều là những sản phẩm không đạt tiêu chuẩn mà hắn mỗi ngày đi phân xưởng bom phân tìm kiếm, số lượng rất khó có quy mô.
"Hô!"
John hít sâu mấy cái, vẻ khổ sở trong mắt diệt hết, thay vào đó là sự kiên định.
Chính như hắn vừa nói, làm người là phải có lương tri cùng điểm mấu chốt.
Trước mắt tuy rằng hy vọng xa vời, nhưng hắn vẫn đồng ý thử một lần!
Không thẹn với lòng là tốt rồi!
Nghĩ như vậy, một vệt hồng mang tự đầu ma trượng John nhộn nhạo lên.
Mà đối diện với hắn, mọi người thấy thế cũng rốt cục từ bỏ ảo tưởng, rối rít rút ma trượng ra...
Cùng lúc đó, ở một phía khác của pháo đài chủ thể Hogwarts, Link và Cedric đang đi dạo ở trong hành lang.
Hành lang này có tính chất gần như hành lang mà George và Fred hai huynh đệ chiếm cứ.
Hai bên đều là phòng học đã bỏ đi, giao thông cũng không thuận tiện.
Nhưng khác biệt ở chỗ, hành lang mà Link và Cedric đang ở, nhìn qua bận rộn hơn so với chỗ của George và Fred.
Bên cạnh Link và Cedric, lượng lớn gia tinh Hogwarts mặc đồng phục đang tay chân lanh lẹ quét dọn vệ sinh nơi này, đồng thời dùng ma pháp lắp đặt một ít đồ dùng trong nhà cùng loại cỡ lớn dụng cụ vào các phòng học hai bên.
Link và Cedric cứ thế đi giữa khung cảnh bận rộn, một lúc lâu sau người sau mới cau mày nói:
"Link, ta rất coi trọng hạng mục học sinh làm công của ngươi, nhưng hiện tại ngươi đã bắt đầu bố trí, hơn nữa còn sử dụng nhân công đều là gia tinh Hogwarts, việc này có phải hơi..."
Cedric không có nói hết, nhưng Link đầy đủ lĩnh hội ý tứ đối phương, thở dài nói:
"Ta biết dùng gia tinh làm việc là trái quy định của Hufflepuff, nhưng hết cách rồi, thời gian cấp bách."
Cedric khẽ nhíu mày.
Mấy ngày trước hắn kỳ thực cũng đã từ Link hiểu rõ toàn bộ đầu đuôi sự việc, bởi vậy đối với ý nghĩa tồn tại của hạng mục học sinh làm công này vô cùng rõ ràng, cũng rất tán thành.
Hắn duy nhất không thể lý giải là, tại sao Link lại nóng ruột như thế?
Phải biết hiện tại vừa mới khai giảng một tuần a!
"Không nói cái này, " Link lắc đầu nói, "Cedric, ta nhờ ngươi làm việc kia thế nào rồi?"
Nghe vậy Cedric gật đầu, trên mặt cũng rốt cục có ý cười:
"Đã quyết định, giáo sư Sprout cùng giáo sư Flitwick đối với việc này đều rất tán thành. Bọn họ cảm thấy hạng mục này không chỉ có thể giúp nhiều học sinh có tiền học tập môn học cao thâm hơn, còn có thể rèn luyện năng lực sinh hoạt thực tế cho các học sinh, giúp bọn họ thích ứng hơn với cuộc sống sau khi tốt nghiệp."
Cedric quay đầu nhìn về phía Link, "Có điều chỉ hai người họ gật đầu cũng vô dụng, nếu hiệu trưởng Dumbledore cùng hai vị viện trưởng còn lại không đồng ý thì tất cả đều là công cốc."
Link nói tiếp: "Điểm này ta đương nhiên biết. Snape bên kia ngươi không cần lo lắng, quan hệ của ta với hắn ngươi cũng rõ ràng, ta mở miệng hắn tất nhiên đồng ý. Cho tới Dumbledore, ha ha, hắn hiện tại bị Hắc Ma Vương cùng bộ phép thuật làm cho tự lo không xong. Vì duy trì phía sau ổn định, hắn coi như không mở miệng ủng hộ, nhưng cũng không trực tiếp phủ định hạng mục này, xem như là ngầm đồng ý đi."
"Vậy giáo sư McGonagall thì sao?" Cedric nói, "Vị giáo sư già ngoan cố, căn bản không nghe lọt bất kỳ lời khuyên nào mới là then chốt, ngươi dự định làm sao giải quyết bà ấy?"
Link nhíu mày cười nói: "Làm sao giải quyết? Đương nhiên là hiểu chi dĩ tình, động chi dĩ lý rồi."
Sắc mặt Cedric khó coi, hắn cảm thấy Link hoàn toàn là đang đùa hắn.
Có thể còn không chờ hắn mở miệng, một bóng người lanh chanh liền vọt tới trước mặt bọn họ.
"Rừng... Link! Nhà xưởng đen bên kia... Bên kia xảy ra vấn đề rồi! John bị George và Fred bọn họ..."
Người đến thở hồng hộc nói, tuy lời mở đầu không khớp với lời sau, nhưng nụ cười trên mặt Link càng thêm xán lạn.
Link đưa tay ngăn người đến muốn nói tiếp, quay đầu lại nói với Cedric:
"Nhìn đi, cơ hội thuyết phục giáo sư McGonagall không phải đến rồi sao? Chúng ta qua đó thôi. Còn ngươi, " Link lại lần nữa nhìn về phía người báo tin nói, "Phiền ngươi đi một chuyến nữa, đi thông báo một hồi cho giáo sư McGonagall đi."
Lời vừa nói ra, sắc mặt người báo tin nhất thời bay lên một vệt sầu khổ.
Nhưng vẻ sầu khổ này sau khi Link ném ra hai viên Galleon vàng rực rỡ liền trong nháy mắt bị vui sướng thay thế...
Mười phút sau, Link và Cedric hai người thành công đến nhà xưởng đen của George và Fred.
Lúc này trong hành lang đã loạn thành một đoàn.
Khắp nơi đều nằm la liệt những học sinh đang kêu loạn, mà còn có càng nhiều học sinh vẫn tụ lại cùng nhau, vây quanh John.
Cedric thấy thế sốt sắng, há mồm liền muốn gọi tất cả mọi người dừng lại.
Có thể Link lại ngăn hắn.
Link rất rõ ràng, tình huống trước mắt rõ ràng là song phương đều đã đánh nhau thật.
Dưới tình huống kích động, những học sinh này liên giáo sư đều không nhất định nghe, vậy thì càng không cần nói bọn họ, những cấp trưởng cùng hội trưởng hội học sinh này.
Đã như vậy, so với hô lên những lời không ai nghe, cuối cùng mất mặt.
Vậy không bằng trực tiếp dùng thủ đoạn tàn nhẫn.
Vù ——
Ma lực khổng lồ dâng trào, hóa thành sức mạnh nguyền rủa hình thành trường lực đột nhiên đè xuống, trực tiếp đem tất cả mọi người phía trước bao gồm cả John ép nằm sấp trên mặt đất.
Mọi người bị việc đột ngột này làm cho có chút thất kinh, dồn dập bắt đầu giãy dụa.
Mà khi bọn họ thấy rõ người đang chậm rãi đi tới cách đó không xa chính là Link, tất cả mọi người cứng đờ tại chỗ.
"Link, ngươi nghe ta giải thích, chúng ta không muốn làm gì John, là hắn trước tiên động thủ với chúng ta!"
Một học sinh lớn tuổi trong góc lớn tiếng nói.
Hắn thực sự có chút sợ.
Ai không biết John là bạn cùng phòng của Link?
Tuy nói mọi người đều nghiêng về George và Fred, tin tưởng quan hệ giữa hai người bọn họ không quá chặt chẽ.
Nhưng chân chính khi sự việc xảy ra, ai có thể không hoảng hốt đây?
Link đi về phía trước như không hề nghe thấy giải thích của những người này.
Cho đến khi đi tới trước mặt John ở giữa đám người mới dừng bước.
Lúc này John xem ra kỳ thực cũng không tệ lắm.
Trên người căn bản không có vết thương chảy máu, chỉ là trên mặt cùng trên cánh tay có mấy khối bầm tím.
Nhìn dáng vẻ đám người kia mặc dù đang nổi giận, nhưng vẫn duy trì sự khắc chế tối thiểu, biết nếu như John bị thương quá nặng, vậy tính chất của chuyện này sẽ thay đổi.
Kiểm tra xong thương thế của John, xác nhận không có việc gì lớn sau Link mới thở phào nhẹ nhõm.
Mà lúc này John cũng rốt cục nhận ra Link.
Hắn gắng gượng đẩy trường trọng lực, vươn mình để lộ cậu bé đang giấu dưới thân nói:
"Link, mau dẫn hắn đến phòng cứu thương, đi trễ hắn sẽ bị hủy dung!"
Bạn cần đăng nhập để bình luận