Hogwarts Mạnh Nhất Chồn

Chương 214: Thông báo

Chương 214: Thông báo
Nghe giáo sư Lupin nói, đám học sinh xung quanh đều reo hò, còn có không ít người không nhịn được nhìn về phía Link.
Bởi vì Link thật sự đoán đúng.
Mà giáo sư Lupin lại tiếp tục giải thích:
"Boggarts là một loại hắc ma pháp sinh vật giỏi biến hình, không ai gặp dáng vẻ nguyên bản của chúng. Bởi vì chúng có khả năng nhận biết lòng người, sau đó biến hóa ra thứ mà người khác sợ hãi nhất từ sâu trong nội tâm, rồi lấy sự hoảng sợ của người khác làm thức ăn! Đồng thời chúng còn thích sống ở những nơi âm u chật hẹp, tỷ như ngăn kéo, tủ quần áo. Nó từng có rất nhiều ghi chép chứng kiến ở thế giới Muggle, cũng bởi hai đặc tính trên, chúng thường bị đám trẻ con Muggle gọi là yêu quái dưới gầm giường."
"Coi như đối với phù thủy mà nói, đây cũng là một loại hắc ma pháp sinh vật rất vướng tay chân, dù sao không phải ai cũng có thể chiến thắng nỗi sợ hãi của chính mình. Bất quá hôm nay, ta sẽ dạy cho các ngươi hai bí quyết!"
Lupin vừa nói vừa vung ma trượng, "Đầu tiên, Boggarts tuy có năng lực đọc tâm, nhưng trí lực của chúng không cao lắm, vì lẽ đó chỉ cần số người mà nó có thể đọc tâm càng nhiều, nó sẽ càng hồ đồ. Đánh so sánh như này, ta sợ nhất là một cái váy hoa, mà ngươi lại sợ giáo sư Snape. Vậy nếu hai chúng ta đồng thời xuất hiện trước mặt Boggarts, nó sẽ không rõ nên biến thành váy hoa hay là Snape. Cho nên xác suất rất lớn là nó sẽ như hiện tại, trốn trong tủ quần áo, không muốn biến thành gì cả. Đương nhiên, còn có một khả năng là con Boggarts này đặc biệt tham lam, nó muốn hù dọa cả hai. Như vậy nó sẽ biến thành một giáo sư Snape mặc váy hoa! Loại biến hình này tự nhiên không hù dọa được người, cho nên ta kiến nghị các ngươi khi đối mặt với Boggarts thì nên kết bạn mà đi."
Trong đám người phát ra liên tiếp tiếng cười vang, mọi người đều hiện lên trong đầu hình tượng Snape mặc váy hoa.
Mà giáo sư Lupin thấy thế cũng cười, đợi đến khi mọi người cười gần xong mới nói tiếp:
"Ngoài phương pháp ta vừa nói, Boggarts còn đặc biệt sợ tiếng cười. Điều này sẽ làm nó cảm thấy xấu hổ, từ đó trốn đi. Chúng ta có thể lợi dụng điểm này! Lúc nó ra hù dọa ngươi, ngươi chỉ cần kiên cường tưởng tượng trong đầu dáng dấp khôi hài nhất của thứ đó, sau đó cho nó một cái biến hình thuật đơn giản là có thể giải quyết. Mà thần chú của biến hình thuật này là 'Buồn cười buồn cười'! Nào hãy đọc theo ta..."
Lupin dẫn mọi người cùng nhau đọc mấy lần thần chú, cuối cùng đi tới bên cạnh tủ quần áo, cười nói:
"Phương pháp đối phó Boggarts ta đã dạy cho các ngươi. Vậy bây giờ, có ai đồng ý thử một lần không?"
Lời vừa dứt, đám người xung quanh vốn đang hưng phấn dị thường trong nháy mắt liền yên tĩnh lại.
Mặc dù sau đó Lupin có cổ vũ thêm vài câu, nhưng vẫn không ai xung phong nhận việc.
Điều này rất dễ hiểu.
Sở dĩ mọi người cảm thấy môn học này thú vị, chỉ là vì phương thức khiến người ta trực diện với nỗi sợ nội tâm của môn học này có thể nhìn thấy rất nhiều chuyện bát quái, có thể tăng thêm rất nhiều đề tài nói chuyện mà thôi.
Nhưng thật sự đến lúc chính mình phải lên thì không có mấy người đồng ý.
Dù sao mùi vị bị người trêu chọc cũng không dễ chịu, huống chi còn là người đầu tiên lên sân.
Hiện trường yên lặng như tờ, xoắn xuýt một hồi lâu, mãi cho đến khi Lupin chuẩn bị tóm một người ra khai hỏa phát pháo đầu tiên thì John rốt cục không nhịn được.
Hắn liếc mắt nhìn về phía vị trí của các nữ sinh Ravenclaw, cắn răng đứng ra, giơ tay nói:
"Ta đến!"
"Khá lắm! Ngươi là John, bạn của Link đúng không!" Lupin vỗ tay, hưng phấn nói, "Vì dũng khí của ngươi, Hufflepuff cộng 5 điểm!"
Trong đám người cũng vang lên liên tiếp tiếng vỗ tay cổ vũ, dưới sự động viên của mọi người, John cũng không còn căng thẳng như vậy.
Hắn hít sâu một hơi, cuối cùng đứng trước tủ quần áo.
"Còn nhớ ta vừa nói gì không?" Lupin ấn vai hắn, dặn dò, "Không cần phải sợ, đó chỉ là hàng giả do Boggarts biến ra! Ngươi chỉ cần tưởng tượng một tình cảnh khôi hài nhất, sau đó giơ ma trượng lên, niệm 'Buồn cười buồn cười' vào nó là đủ!"
John gật gật đầu.
Thấy thế Lupin nhếch miệng cười, móc ma trượng ra, chỉ về phía tủ quần áo.
"Chuẩn bị xong chưa? Bắt đầu..."
Trong ánh mắt căng thẳng nhìn kỹ của mọi người, đầu ma trượng của Lupin bắn ra một luồng lửa, trực tiếp đánh trúng tay nắm cửa tủ quần áo.
Nhưng tiếp theo, thứ đi ra từ bên trong không phải là quái vật hình thù kỳ quái gì, mà là một nữ sinh Ravenclaw có tướng mạo khả ái.
Đám người vốn đã che miệng, chuẩn bị kỹ càng muốn rít gào đồng loạt sửng sốt, còn nữ sinh kia thì cẩn thận từng li từng tí đi tới trước mặt John, ôm ngực ngẩng đầu, dùng một loại giọng điệu ghét bỏ nói:
"Chỉ mình ngươi mà cũng muốn làm bạn trai ta? A! Không thèm vung nước tiểu soi lại dáng vẻ của mình!"
"Ngạch! ~"
Cả người John như bị sét đánh, đứng đờ bất động tại chỗ.
Trong đám người cũng xôn xao cả lên.
Đặc biệt là đám nữ sinh Ravenclaw, có một nữ sinh kêu sợ hãi đặc biệt lớn tiếng.
Link quay đầu nhìn lại, mới phát hiện nữ sinh kia có ngoại hình giống hệt Boggarts sau khi biến hình.
Điều này làm Link trong nháy mắt hiểu rõ chuyện gì xảy ra.
Tám phần đó chính là nữ sinh mà John thích!
Trong lúc nhất thời, đám người phản ứng lại được cười vang liên tục, còn nữ sinh kia thì bụm mặt ngồi co quắp trên mặt đất, nhìn dáng dấp vai nhún kia, hình như là đang khóc.
Lupin hiển nhiên cũng chưa từng gặp qua chuyện như vậy, đứng đó tay chân luống cuống.
Mà lúc này, John động.
Giờ phút này rõ ràng hắn đã bị mê hoặc, quên mất nhận biết ngoại giới, trong lúc đó móc ma trượng ra, sau đó chỉ về phía Boggarts trước mặt.
Sắc mặt Link đột nhiên biến đổi, nếu John thật sự dùng 'Buồn cười buồn cười' với Boggarts kia, nữ sinh Ravenclaw tuyệt đối sẽ là c·hết vì xã hội.
Cứ như vậy John có thể chiến thắng nỗi sợ hãi của mình hay không thì Link không biết, nhưng hắn biết tình yêu của John chắc chắn là c·hết.
Đúng như dự đoán, đám học sinh xung quanh Link, những kẻ xem náo nhiệt không chê chuyện lớn, cũng bắt đầu ồn ào, cùng kêu lên 'Buồn cười buồn cười'.
Link cắn răng, định đứng ra ngăn cản tất cả những chuyện này.
Dù sao John nói thế nào cũng là đàn em của hắn, có thể giúp vẫn nên giúp.
Chỉ là chưa kịp Link ra tay, John ở giữa phòng học lại đột nhiên ném ma trượng trong tay xuống, ôm đầu khóc rống lên:
"Ta không làm được! Ta sao có thể làm chuyện như vậy với Jasmine!"
Nữ sinh Ravenclaw do Boggarts hóa thành thấy thế, ghét bỏ lạnh lùng nói:
"Quả nhiên là đồ rác rưởi! Ngay cả chuyện như vậy cũng không làm được! Loại chuột như ngươi vẫn nên đàng hoàng ở trong cống thoát nước của ngươi đi! Đừng ra ngoài mất mặt xấu hổ!"
Nghe vậy thân thể John lại đột nhiên run rẩy một hồi.
Rất hiển nhiên, Boggarts vừa rồi lại đọc tâm hắn, lúc này mới nói ra một tràng lời tru tâm như vậy.
Nhưng John bạo phát như Link dự đoán vẫn chưa từng xuất hiện.
John chỉ hít sâu một hơi, sau đó nghẹn ngào nói:
"Mặc kệ ngươi đánh ta mắng ta ghét bỏ ta, hay là không muốn tiếp nhận ta, ta vĩnh viễn cũng sẽ không làm tổn thương ngươi."
John dừng một chút, sau đó gầm hét lên:
"Bởi vì ta yêu ngươi nha! Jasmine!"
"Rào! ~"
Lần này đoàn người coi như vỡ tổ.
Không ít nam sinh ở đó kích động Ồ ồ ồ! Réo lên không ngừng, các nữ sinh thì đã sớm che mặt rít gào.
Còn nữ sinh Ravenclaw kia, lại thẹn thùng đỏ mặt chạy ra khỏi phòng học.
Trong lúc nhất thời, trong phòng học hỗn loạn một mảnh.
Trong lúc hỗn loạn, Link và Lupin nhìn nhau, sau đó cả hai đều không nhịn được cười ra tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận