Hogwarts Mạnh Nhất Chồn

Chương 218: Giao dịch

Chương 218: Giao dịch "Là cho Lupin đi."
Link hời hợt một câu nói khiến nụ cười của Snape trong nháy mắt biến mất, mà Link lại nói tiếp:
"Lupin là người sói, chuyện này ta sớm đã biết. Ngươi sẽ không quên chứ, năm thứ hai mẹ ta cho ta báo lớp bổ túc, giáo sư bên trong chính là Lupin. Hắn khi đó còn giúp ta hoàn thiện chú ngữ nghiên cứu."
Snape gật gật đầu, hiển nhiên là nhớ lại chuyện lúc ban đầu.
Sau đó hắn cười lạnh một tiếng nói:
"Dumbledore bị váng đầu, dĩ nhiên lại tìm một người sói đến làm giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám. Đây là không chịu trách nhiệm với toàn thể giáo viên và học sinh Hogwarts! Link, nếu ngươi đã biết thân phận thật sự của Lupin, vậy thì đi đem tin tức này truyền bá ra đi."
Link đứng dậy lui về phía sau vài bước cười nói:
"Ngài cùng Remus Lupin có thù oán đi? Không chỉ như vậy, ngài cùng James Potter - cha của Harry, cùng với tên tội phạm vượt ngục khét tiếng đang ở bên ngoài kia - Sirius Black cũng đều có thù oán đi?"
Tuy rằng dùng là câu nghi vấn, nhưng ngữ khí của Link lại cực kỳ khẳng định.
Mà nghe vậy, sắc mặt Snape trong nháy mắt liền thay đổi, bắp thịt cả người trong nháy mắt căng cứng, trong đôi mắt không hề lay động kia phảng phất như nhấc lên sóng to gió lớn, gắt gao nhìn chằm chằm Link, từng chữ từng chữ nói rằng:
"Ngươi biết những gì?!""
"Đừng dùng loại ánh mắt này nhìn ta." Link liên tục khoát tay nói, "Ta chẳng qua là có chút hiếu kỳ đối với quá khứ của giáo sư Snape ngài, vì lẽ đó hỏi thăm mẹ một chút. Mà nàng cũng chỉ nói là ngài đến trường thường thường bị mấy kẻ Gryffindor do James Potter cầm đầu bắt nạt thôi."
Sắc mặt Snape thoáng dịu đi một chút, nhưng ánh mắt như cũ nguy hiểm.
Thấy thế Link khẽ cười, nói tiếp:
"Giáo sư Snape, ta trong quá khứ cũng từng trải qua tao ngộ giống như ngài, vì lẽ đó ta hoàn toàn có thể hiểu được sự oán giận của ngài đối với Lupin và Black. Truyền bá tin tức Lupin là người sói đương nhiên ta có thể làm, không chỉ như vậy, ta thậm chí còn có thể bắt được Sirius Black, đem hắn tới trước mặt ngài mặc cho ngài xử trí!"
"A! Khẩu khí thật là lớn, ngay cả Dumbledore cũng không dám nói như thế!"
Snape xem thường nói, nhưng toàn thân lại lần nữa khôi phục bắp thịt lỏng lẻo, bán đứng tâm tình chân thật của hắn giờ khắc này.
Mà Link giờ khắc này lại thu hồi nụ cười vẫn luôn treo ở trên mặt, nghiêm túc nói:
"Những điều ta nói ở trên đều là thật, nói có thể giúp ngươi bắt được Black, vậy ta chính là có thể giúp ngươi bắt được."
Link dừng một chút, "Nhưng để trao đổi, ta muốn thỉnh cầu ngài nói cho ta biết năm đó sau khi ta bị phù thủy tập kích, những người kia rốt cuộc đã làm gì với ta? Tại sao ta lại có nhiều hồn chứng như vậy? Nhiếp hồn quái lại tại sao không thể gây tổn thương cho ta?"
Nói xong, Link căng thẳng nuốt ngụm nước bọt, đồng thời trong đáy mắt sinh ra một tia xấu hổ.
Hắn vốn không muốn lấy phương thức giao dịch này để ép hỏi Snape, dù sao hắn và Snape có tình cảm thâm hậu, Snape cũng vẫn luôn thành tâm thực lòng đối với hắn.
Hắn cũng càng không muốn lấy Lupin và Black làm thẻ đánh bạc, trong đó người trước cũng từng trợ giúp qua hắn, người sau lại là một nhân vật hắn kiếp trước phi thường yêu thích.
Nhưng vì có thể giải quyết mầm họa do Mike mang đến, Link không thể không làm như vậy.
Lúc trước ngồi bất động lâu như vậy ở bên Hắc hồ, Link kỳ thực có một ít suy đoán về bí mật trên người mình.
Theo Emilie miêu tả, thời kỳ hài đồng của mình kỳ thực phi thường bình thường, mấu chốt chân chính dẫn đến mình tính cách đại biến chính là lần bị phù thủy thần bí tập kích đó.
Như vậy sự tình liền rất rõ ràng.
Trên người mình xuất hiện nhiều vấn đề như vậy, hoặc là chính là do cái gọi là phù thủy thần bí kia, hoặc là chính là mình sau khi bị thương sắp chết, vì cứu sống mình mà phu nhân Fawley bọn họ đã sử dụng một số thủ đoạn có tác dụng phụ rất mạnh, tỷ như trộn lẫn huyết thống của Nhiếp hồn quái chẳng hạn.
Chỉ có làm rõ bí mật trong này, Link mới có cơ hội có thể giải quyết vấn đề.
Nghĩ như vậy, trong ánh mắt Link nhìn về phía Snape nhiều thêm mấy phần chờ mong.
Vậy mà lúc này Snape lại dĩ nhiên mở ra Bế quan Bí thuật, dùng âm điệu lạnh lùng không chút tình cảm nào phun ra một chữ về phía Link.
"Cút.""
"Vậy thì đêm nay ta sẽ không quấy rầy ngài luyện dược nữa. Có điều ta đồng ý lời hứa này là có hiệu lực lâu dài, nếu như ngài hồi tâm chuyển ý, có thể bất cứ lúc nào tìm đến ta."
Nghe vậy Link cũng không khuyên nữa, trực tiếp đẩy cửa rời khỏi văn phòng.
"Két kẹt! ~"
Cửa đá hình vòm đóng lại nặng nề, Link bước vào trong bóng tối ở bên ngoài kia lại thở phào nhẹ nhõm.
Bị Snape từ chối chuyện như vậy hắn cũng đã sớm đoán được.
Dù sao Snape là một gã ngạo kiều, Link đã biết hắc lịch sử trước đây của hắn, Snape coi như nguyện ý hợp tác với Link cũng sẽ bởi vì nổi giận cùng sự xấu hổ mà không chịu lập tức gật đầu.
Hơn nữa nếu như sự kiện kia đúng như Link suy đoán, trọng yếu như vậy, vậy thì Snape cũng rất có thể sẽ vô cùng kiên định bảo vệ bí mật kia.
Có điều coi như là như vậy, Link cũng vẫn còn hậu chiêu đang đợi Snape đây.
Phải biết Hogwarts nhưng vẫn còn có Harry Potter - một người được Snape cho rằng là tồn tại quan trọng hơn cả sinh mệnh.
Đồng thời bên ngoài hiện nay càng là điên truyền Black muốn giết Harry giúp Voldemort báo thù.
Trong tình huống như vậy, Link chỉ cần thuận thế đẩy tới một cái, khiến cho sự tình tiếp sau càng thêm nghiêm túc một chút, vậy thì không cần sợ Snape không vào khuôn phép!
Sâu sắc thở dài, Link hướng về phía cánh cửa đá đóng chặt kia cúi thật sâu, dùng âm thanh chỉ có chính hắn có thể nghe rõ nói rằng:
"Xin lỗi! Giáo sư Snape!"
Nói xong, Link liền bước nhanh hướng về phòng nghỉ Hufflepuff, ngày hôm nay phát sinh nhiều chuyện như vậy, hắn không chỉ tiêu hao rất nhiều ma lực, trí tuệ càng là có chút không chịu nổi gánh nặng, bởi vậy cần gấp phải ngủ một giấc.
Mà khi đi ra khỏi hành lang uốn khúc, lại phát hiện bên cạnh lối vào phòng nghỉ Hufflepuff, đang có một thân ảnh có chút gầy yếu ôm một cuốn sách dày như viên gạch khổ đọc.
"Hermione?"
Hermione bị dọa hết hồn, thấy người tới là Link, lúc này mới thu hồi sách vở có chút sốt sắng hỏi:
"Link, hiện tại ngươi cảm thấy thế nào?"
"Ta rất tốt," Link cau mày nói, "Chẳng lẽ ngươi vẫn luôn chờ ở chỗ này sao?"
Hermione gật gật đầu, hai tay gắt gao cầm lấy cuốn sách dày kia, nhăn nhó nói:
"Ngươi không có chuyện gì là tốt rồi. Còn có, ta muốn hỏi ngươi, Emilie nói quãng thời gian trước ngươi bị bệnh. Cái kia, cái kia rốt cuộc là bệnh gì a?"
Nói xong Hermione cảm thấy mặt mình nóng lên, nóng đến mức gần như có thể nướng thịt.
Nàng rất rõ ràng chính mình là không nên tới, chuyện này nếu như truyền ra ngoài sẽ khiến cho rất nhiều hiểu lầm, lãng phí nhiều thời gian như vậy càng là sẽ làm lỡ việc học tập của chính mình.
Chỉ là cuối cùng nàng vẫn là không cách nào ức chế mà chờ ở nơi này.
Mà nguyên nhân căn bản cổ động nàng làm như vậy lại là một vệt chấp niệm!
Liên quan đến Link, Emilie biết sự tình thì nàng cũng nhất định phải biết!
Mà một bên khác, Link nghe vậy thì lại nhất thời im lặng.
Hắn biết Hermione rất bướng bỉnh, nhưng lại không nghĩ rằng bướng bỉnh đến trình độ này.
Emilie lúc trước vẻn vẹn chỉ dùng cái đề tài bị bệnh này để hù dọa Hermione một hồi, kết quả Hermione liền vì chuyện này trực tiếp chờ Link ở trước cửa phòng nghỉ Hufflepuff đến tận bây giờ.
Phải biết hắn cùng Snape tuy rằng nói chuyện không nhiều, nhưng chế tác ma dược tim rồng lại tốn không ít thời gian.
Hiện nay trời cũng đã gần sáng!
"Cảm mạo mà thôi, nếu như là bệnh nặng gì ta cũng sẽ không tiếp tục đến trường." Link xoa xoa huyệt thái dương nói, "Đúng rồi, ngươi đó, sao lại không yêu quý thân thể của chính mình như thế, đã muộn thế này rồi còn chờ ở đây!"
Nghe vậy Hermione lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, trên mặt cũng xuất hiện một vệt nụ cười, nói rằng:
"Không sao, ta hiện tại có rất nhiều thời gian!"
Lời vừa nói ra, lông mày Link kích động, ánh mắt không tự giác liền nhìn về phía cổ của Hermione.
Bạn cần đăng nhập để bình luận