Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 62 Đường Băng Dao hối hận

Chương 62 Đường Băng Dao hối hận
Đường phủ. Cũng nhận được thánh chỉ. Khác với việc Tần Xuyên được thăng quan tiến chức, Đường Băng Dao chẳng những không có chút khen thưởng nào, còn bị tước bỏ phong hào Bạch Ngọc Chiến Tướng, ngay cả chức quan cũng bị giáng liền ba cấp. Từ thống lĩnh vạn quân Thiên tướng hạ xuống chỉ còn có thể thống lĩnh trăm người bách phu trưởng. Sự chênh lệch to lớn này khiến bầu không khí cả Đường phủ trở nên ảm đạm. Đặc biệt là Đường Phụ, sau khi nhận được thánh chỉ, cả người như rơi vào hầm băng, không kìm được mà khóc lớn. Bách phu trưởng, Đường phủ của bọn hắn về sau ngay cả tư cách được gọi là phủ cũng không còn, chỉ có thể gọi là Đường Trạch. Về sau, hắn cũng không thể yêu cầu người khác gọi hắn là Đường đại nhân. Những lão hữu kia phía sau còn không biết sẽ chế giễu hắn thế nào. Điều làm cho Đường Phụ suy sụp nhất chính là, Bạch Túc. Vốn dĩ chỉ mong cho dù nữ nhi của mình bị giáng chức, chỉ cần Bạch Túc giống như Tần Xuyên được thăng chức cũng được. Không ngờ hắn còn thê thảm hơn cả con gái mình. Trực tiếp bị một đường đánh xuống làm thứ dân, không còn chức quan gì. Cuối cùng, Đường Phụ vẫn không chống chọi được cú đả kích nặng nề này mà hôn mê bất tỉnh.
Đường Băng Dao luống cuống tay chân đỡ cha lên giường, vội vàng gọi y sư đến khám. Cũng may không sao, chỉ là khí buồn bực, lửa giận công tâm, nghỉ ngơi nhiều một chút là sẽ ổn. Y sư rời đi không lâu, Đường Phụ liền mơ màng tỉnh lại. Nhìn Đường Băng Dao đang đứng bên cạnh, không nhịn được lớn tiếng giận mắng: “Cái đầu óc ngu si của ngươi lúc trước nghĩ cái gì vậy, vậy mà lại đoạn tuyệt quan hệ với Tần Xuyên. Nhìn Tần Xuyên xem, người ta bây giờ chẳng những là Trấn Bắc Vương, hơn nữa còn được thăng chức là tam phẩm thực chức Vệ tướng quân, dẫn ba vạn quân trấn bắc bảo vệ đô thành.”
Tam phẩm Vệ tướng quân a! Nghĩ đến thôi Đường Phụ đã thấy đầy lòng ngưỡng mộ. Nếu như lúc trước Đường Băng Dao không đoạn tuyệt quan hệ với Tần Xuyên, với thân phận hiện giờ của Tần Xuyên, ở cái đô thành lớn như vậy này ai mà không nể nang hắn ba phần. Có thể… Đường gia bọn họ ngay cả tư cách gọi phủ cũng không có, chỉ có thể gọi là trạch! Trạch a! Đường Phụ càng nghĩ càng giận. Giọng nói đột nhiên trở nên the thé.
“Nhìn lại ngươi xem, lại còn bị hạ xuống làm bách phu trưởng.”
“Bách phu trưởng a!”
“Ngươi là muốn tức chết vi phụ sao?”
“Đệ đệ ngươi không có nói sai, Bạch Túc chính là một cái tai tinh!”
“Là cái tai tinh, ngươi biết không?”
“Nhất định phải lập tức, lập tức đoạn tuyệt quan hệ với Bạch Túc.” Đường Phụ lửa giận trong lòng hừng hực. Nhớ lại lúc Đường Băng Dao còn cùng Tần Xuyên ở một chỗ, mọi việc của Đường gia đều thuận lợi, phát triển không ngừng. Ngày nào ông cũng sống nhẹ nhàng tự tại, hài lòng thoải mái. Từ sau khi Tần Xuyên rời đi, ông rốt cuộc không có được ngày nào thoải mái, cả Đường phủ càng ngày càng sa sút. Nhất định phải gọi Tần Xuyên trở về. Ý nghĩ này trong lòng Đường Phụ càng thêm gấp gáp. Cái tên phường trưởng vô dụng kia. Lần trước sai hắn đi gọi Tần Xuyên mà không làm được, hơn nữa còn ngấm ngầm trào phúng ông vô sỉ, khiến ông tức điên. Người ngoài đều không trông cậy vào được. Chỉ có thể để Đường Băng Dao đi, chỉ có Đường Băng Dao đi mới có thể gọi Tần Xuyên trở về. Nghĩ đến đây, giọng Đường Phụ hơi hòa hoãn, lạnh lùng nói: “Ngày mai, không, hiện tại ngươi tự mình đi tìm Tần Xuyên, cúi đầu xin lỗi.”
“Hai người các ngươi nhất định phải trở lại như xưa!” Đường Phụ vội vàng nói.
“Không đi.” Giọng Đường Băng Dao bình tĩnh, thái độ lại hết sức kiên quyết. Cha mắng nàng nàng có thể nhịn, thậm chí đánh nàng nàng cũng có thể chịu, nhưng bảo nàng đi tìm Tần Xuyên thì tuyệt đối không thể. Dù cho nàng cũng cảm thấy hiện tại Tần Xuyên rất ưu tú.
“Các ngươi cũng không cho phép đi!” Lúc trước cha cô sau lưng cô phái người đi tìm Tần Xuyên, cô đều biết cả, vô cùng tức giận.
“Đường Băng Dao, ngươi muốn tức chết vi phụ sao?” Đường Phụ căm giận nói: “Mặt mũi của ngươi quan trọng hay là tiền đồ của Đường phủ quan trọng?”
“Đệ đệ ngươi sắp phải Võ khảo, không tìm Tần Xuyên về, đệ đệ ngươi liền phế rồi.”
“Phế rồi, ngươi biết không?”
“Hơn nữa ta còn nghe nói bệ hạ có ý định tứ hôn Tần Xuyên cho Trưởng công chúa, nếu mà là thật thì đến lúc đó ngươi có hối hận cũng không kịp!”
“Bệ hạ tứ hôn cho Tần Xuyên cùng Trưởng công chúa?” Sắc mặt Đường Băng Dao đột biến: “Ngươi nghe ai nói vậy?” Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng. Cho dù Tần Xuyên có ưu tú đến mấy cũng kém xa Trưởng công chúa. Coi như bệ hạ đồng ý, Trưởng công chúa cũng chắc chắn không đồng ý. Tuyệt đối là tin đồn. Đường Băng Dao căn bản không tin.
“Không có lửa làm sao có khói, trên đời này không có thuốc hối hận.” Đường Phụ khuyên nhủ: “Mau đi đi, càng kéo càng thêm biến cố.”
Đường Băng Dao lắc đầu, thái độ vẫn kiên quyết: “Ta tuyệt đối không thể đi.”
“Phụ thân, người cứ nghỉ ngơi cho khỏe, con ra ngoài một lát.” Nói xong, không đợi Đường Phụ trả lời, Đường Băng Dao trực tiếp quay người rời đi. “Ngươi…” Đường Phụ chỉ biết nhìn theo mà giận, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.
Trong Xuyên Dao hoa viên. Đường Băng Dao ngồi trong đình. Ngơ ngác nhìn trời. Không hiểu vì sao trong lòng bỗng hoảng hốt. Lúc trước bị bệ hạ tước phong hào Bạch Ngọc Chiến Tướng, thậm chí bị giáng xuống làm bách phu trưởng cô đều không có cảm giác này. Nhưng khi nghe đến việc bệ hạ tứ hôn Trưởng công chúa cho Tần Xuyên thì cảm giác này thế nào cũng không thể đè nén xuống được. Trong đầu không khỏi hiện lên từng li từng tí khoảnh khắc cô cùng Tần Xuyên và người nhà của Tần Xuyên chung sống. Mẫu phi của Tần Xuyên bao dung sự bồng bột của cô, xưa nay không bắt cô phải biết cầm kỳ thư họa. Phụ hoàng của Tần Xuyên ủng hộ lý tưởng của cô, ủng hộ cô tập võ, tìm cho cô sư phụ giỏi nhất, hạ mình đến chỗ bệ hạ để tranh các phúc lợi cho cô. Tần Xuyên thì càng hết lòng nghe theo, chăm sóc cô chu đáo. Bây giờ ngẫm lại thì so với cha cô đối với cô còn tốt hơn gấp trăm lần. Đặc biệt là khi cô xuất chinh, Tần Xuyên còn thỉnh đông đảo danh tướng đến phụ tá cho cô. Giống như Thành Bách Lý đã nói, lần đầu cô dẫn quân đi đánh trận mà thắng được là do Tần Xuyên có một nửa công lao. Giờ phút này cô cảm thấy điều đó là đúng. Nhưng việc đầu tiên cô làm khi trở về lại là nói với Tần Xuyên rằng mình thích Bạch Túc, kiên quyết đoạn tuyệt quan hệ với Tần Xuyên, còn trào phúng Tần Xuyên tay trói gà không chặt, không xứng với cô. Hơn nữa lại là trong lúc phụ mẫu Tần Xuyên không có ở bên, đang xem cô như thân nhân duy nhất.
Nghĩ, nghĩ… Đường Băng Dao không kìm được hai hàng lệ rơi xuống.
“Tần Xuyên, xin lỗi!”
“Không phải ngươi không xứng với ta, mà là ta không xứng với ngươi.”
“Là ta Đường Băng Dao không xứng với ngươi.” Nhưng cô biết, bây giờ nói gì cũng đã muộn. Dù cho cô muốn cùng Tần Xuyên trở về như xưa, Tần Xuyên cũng tuyệt đối không đồng ý. Mặc dù Đường Băng Dao ngoài miệng không nói, nhưng tiềm thức đã nói cho cô biết, lúc trước cô chọn Bạch Túc là một sai lầm biết bao. Dù cho Bạch Túc là dòng chính Bạch gia, cũng không thay đổi được sự thật này. Bạch Túc chỉ nghĩ cho bản thân mình, căn bản không để ý đến cảm nhận của cô. Suy tư, hối hận dần dần tràn ngập cả tâm trí của Đường Băng Dao, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài khe khẽ…
Trấn Bắc Vương phủ.
Trưởng công chúa trước đó đã đến tìm Tần Xuyên. Thấy Tần Xuyên đang bôi bôi vẽ vẽ trong thư phòng, Trưởng công chúa vô cùng nghi hoặc hỏi: “Tần Xuyên, ngươi đang làm gì vậy?”
“Ta chuẩn bị chế tạo một đội quân thần bí, đang lên kế hoạch đây.”
“Ồ.” Nghe Tần Xuyên muốn luyện quân, Trưởng công chúa lập tức mất hứng, quay đầu nhìn nơi khác. Đây là lần đầu tiên Trưởng công chúa đến thư phòng của Tần Xuyên, tràn đầy hiếu kỳ. Thấy Trưởng công chúa vẻ mặt không có hứng thú, Tần Xuyên cười khổ. Vốn dĩ hắn còn muốn để cho Trưởng công chúa cảm thấy hiếu kỳ để hướng Trưởng công chúa xin ít tiền. Chế tạo đội quân vô địch cần rất nhiều tiền, phủ Trấn Bắc Vương của hắn không có khả năng đáp ứng được, còn nhất định phải nhờ Trưởng công chúa vị thần tài này hỗ trợ. Bất quá hắn cũng không bỏ qua Trưởng công chúa như vậy, mà là ho khan vài tiếng, hắng giọng nói: “Trưởng công chúa, bản vương chế tạo đội quân thần bí này cần người hỗ trợ một chút tiền bạc.”
“Ngươi muốn tiền?” Trưởng công chúa vẫn cứ nhìn ngó xung quanh, vừa tùy ý hỏi.
Tần Xuyên gật đầu: “Ừm.”
“Ngươi muốn bao nhiêu?”
“Mười lăm triệu lượng, ngươi thấy thế nào?” Tần Xuyên thăm dò hỏi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận