Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 313 Man thắng thiên tư binh

Chương 313 Man Thắng Thiên Tư Binh
Tại đối diện Man Hoàng ngồi xuống, Tần Xuyên trực tiếp mở miệng nói: “Man Hoàng, lần này mặc dù chúng ta thắng, nhưng cũng tổn thất không nhỏ, ta cần ngươi chọn cho ta 3000 Man binh tinh nhuệ.”
“Lần này Phá Thiên quân tổn thất bao nhiêu người?” Man Hoàng vô ý thức hỏi, hắn chỉ biết Tần Xuyên thắng trận, cụ thể tổn thất thế nào hắn thật sự không rõ. Lúc này, nghe Tần Xuyên chỉ muốn 3000 Man binh tinh nhuệ, hắn có chút kinh ngạc. Không phải nhiều lắm, mà là quá ít. Trong lòng hắn, Tần Xuyên lần này ít nhất sẽ muốn 10.000 Man binh tinh nhuệ.
“Thương vong tăng thêm bị thương hơn tám ngàn người!” Tần Xuyên giọng điệu có chút nặng nề.
Cái gì? Mới tổn thất hơn tám ngàn người, hơn nữa còn tính cả số thương binh? Vậy chẳng phải Phá Thiên quân chỉ còn khoảng bốn, năm ngàn người? Man Hoàng trong lòng rất rúng động. Phải biết Cửu Tiêu quân có đến ba vạn người a! Tần Xuyên đối đầu 30.000 Cửu Tiêu quân, chỉ tổn thất như thế, thật khiến hắn khó tin. Vốn hắn tưởng rằng cho dù Tần Xuyên thắng, cũng là thắng thảm! Không ngờ lại thắng lớn như vậy! Giờ phút này, sự bội phục của hắn đối với Tần Xuyên đơn giản đạt đến mức đầu rạp xuống đất. Hắn có cảm giác, lần này hắn thật có thể thành công. Lập tức không chút do dự gật đầu nói: “Không vấn đề, hai ngày sau ta sẽ đưa 3000 tinh nhuệ Man binh đến đại doanh của ngươi!”
“Đa tạ Man Hoàng!” Tần Xuyên đứng dậy chắp tay nói: “Không có việc gì, ta xin phép đi trước!”
Nói xong Tần Xuyên liền chuẩn bị quay người rời đi, dù sao ở đại doanh còn rất nhiều việc cần hắn xử lý, hắn cũng thực sự sốt ruột muốn về đại doanh.
“Trấn Bắc Vương, xin dừng bước!” Tần Xuyên còn chưa kịp đi, lại bị Man Hoàng gọi lại.
Tần Xuyên quay đầu nghi hoặc nhìn Man Hoàng. Man Hoàng trầm ngâm một chút, chậm rãi nói: “Trấn Bắc Vương, thật ra bản hoàng biết, có một đội quân hùng mạnh, có thể cho chúng ta sử dụng?”
“Hơn nữa đội quân này, khoảng chừng ba vạn người! Người nào cũng không kém gì tinh nhuệ Cửu Tiêu quân, nếu thêm lang kỵ của Trấn Bắc Vương, chiến lực chắc chắn mạnh hơn!”
“Có ý gì?” Tần Xuyên có chút nghi hoặc. Cái gì mà có một đội quân hùng mạnh, có thể cho chúng ta sử dụng? Có thể dùng thì dùng, không thể dùng thì thôi, cái gì gọi là có thể cho chúng ta sử dụng.
Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của Tần Xuyên, Man Hoàng cười khổ giải thích: “Đội quân này không thuộc về Nam Man chúng ta, nói đúng ra là thuộc về Man Thắng Thiên!”
“Quân đội của Man Thắng Thiên?” Tần Xuyên càng nghi ngờ hơn: “Ta chưa từng nghe Man Thắng Thiên nhắc đến a!”
“Man Thắng Thiên chính hắn cũng không biết.” Man Hoàng giải thích: “Chắc hẳn vương gia cũng biết, thân phận của Man Thắng Thiên, hắn không phải người Nam Man chúng ta, càng không phải hoàng tộc Nam Man.”
Tần Xuyên gật gật đầu: “Việc này ta cũng từng nghe Man Thắng Thiên nói.”
“Thân phận của Man Thắng Thiên thật sự là đến từ Cửu Tiêu vương triều, hắn chỉ là ký dưỡng ở Nam Man chúng ta mà thôi. Bỗng một đêm, một đội quân hùng mạnh xông vào vương đình Nam Man, giao Man Thắng Thiên cho ta, để ta nuôi dưỡng Man Thắng Thiên trưởng thành!”
“Ta vốn không đồng ý nhưng khi biết bọn họ là người của Cửu Tiêu vương triều, ta chỉ có thể lựa chọn đồng ý.”
“Lúc trước người thủ lĩnh đội quân kia giao cho ta hai thứ, một tấm bản đồ và một cái lệnh bài!”
Nói xong, Man Hoàng từ sau án thư lấy ra một cái bọc, Tần Xuyên mang theo vài phần nghi hoặc tiến lên nhận, mở bọc ra, có hai thứ, một cái là lệnh bài lớn chừng bàn tay, màu đỏ như máu, ở giữa khắc một thanh ngân kiếm. Một cái khác là bản đồ cổ xưa, nhưng địa điểm và vị trí được đánh dấu trên bản đồ, Tần Xuyên chưa từng nghe đến.
“Người thủ lĩnh đội quân kia dặn dò, chờ Man Thắng Thiên trưởng thành thì giao hai thứ này cho Man Thắng Thiên.”
“Man Thắng Thiên có thể theo bản đồ tìm đến đội quân ba vạn người này, bằng lệnh bài có thể điều động đội quân đó để sử dụng!” Man Hoàng tiếp tục giải thích.
“Vốn ta chuẩn bị giao hai thứ này cho Man Thắng Thiên nhưng hiện tại Man Thắng Thiên đi theo Trấn Bắc Vương, ta không còn cách nào khác là trước tiên giao hai thứ này cho vương gia!”
“Vương gia xin yên tâm, tin tức này, Man Thắng Thiên hoàn toàn không biết!”
Nghe vậy, Tần Xuyên vuốt ve hai thứ đồ này, nửa ngày không nói. Hắn hiểu ý của Man Hoàng, đây là đem quyền xử lý đội quân hùng mạnh này hoàn toàn giao cho hắn. Một lát sau, Tần Xuyên lại ngồi xuống. Phân phó người đi gọi Man Thắng Thiên đến.
Rất nhanh, Man Thắng Thiên liền đi đến. Không hề giấu diếm gì, ngay trước mặt Man Hoàng, Tần Xuyên đưa hai thứ này cho Man Thắng Thiên, đồng thời đem mọi chuyện kể rõ cho Man Thắng Thiên.
Sau khi nghe xong, Man Thắng Thiên cũng đầy vẻ kinh ngạc. Nhìn Man Hoàng vô ý thức hỏi: “Bệ hạ, ngài có biết lai lịch của đội quân này?”
Man Hoàng cười khổ lắc đầu. Đừng nói lai lịch của đội quân này, ngay cả thân phận của người thủ lĩnh kia, hắn cũng không rõ ràng lắm. Nhưng hắn biết, chắc chắn không đơn giản. Cha mẹ của Man Thắng Thiên ở Cửu Tiêu vương triều, chắc chắn là nhân vật lớn.
Thấy Man Hoàng không biết, Man Thắng Thiên cũng có chút thất vọng. Bao nhiêu năm nay dù thân ở Nam Man, hắn vẫn luôn tìm kiếm thân thế của mình, tuy nói biết sơ qua, nhưng cũng không dám chắc chắn. Mặc dù hiện tại hắn không biết cụ thể thân phận của đội quân này, nhưng dựa theo sự xuất hiện của đội quân này, Man Thắng Thiên có thể chắc chắn 100% thân thế của mình. Lúc trước bái Tần Xuyên làm chủ, hắn nói kẻ thù của hắn là Cửu Tiêu đế, khi đó vẫn chỉ là suy đoán của riêng hắn, hiện tại hắn hoàn toàn xác định là thật.
Bất quá những điều này, Man Thắng Thiên không hề nói ra. Mà là đưa hai thứ đồ cho Tần Xuyên nói: “Vương gia, ta Man Thắng Thiên đã bái người làm chủ, những thứ này đương nhiên là của vương gia.”
Thấy Tần Xuyên không nhận, Man Thắng Thiên nói lần nữa: “Vương gia, đã nhiều năm như vậy, đừng nói trước đội quân này còn ở đó hay không, cho dù còn thì chỉ bằng một cái lệnh bài, bọn họ cũng không nhất định sẽ nghe theo sự điều khiển của ta.”
“Cho nên, vương gia cũng không cần phải có gánh nặng trong lòng, coi như ta Man Thắng Thiên tặng cho vương gia một món quà bình thường là được!”
Thấy Man Thắng Thiên thật sự xuất phát từ nội tâm, Tần Xuyên lúc này mới đưa tay nhận lấy. Bất quá hắn cũng không có bao nhiêu ý vui, ngược lại cảm thấy nặng nề. Giờ phút này, hắn cũng ý thức được, lời Man Thắng Thiên trước đó nói kẻ thù của hắn là Cửu Tiêu đế, hiển nhiên không phải là bịa chuyện, xác suất lớn là thật. Đây cũng là lần đầu tiên Tần Xuyên do dự khi Man Thắng Thiên đưa đồ cho mình, không phải là nhận ngay. Mà là đang suy nghĩ, nên làm như thế nào!
Cửu Tiêu đế sao? Vậy thì sao? Nếu Man Thắng Thiên bái hắn làm chủ, vậy hắn có nghĩa vụ bảo vệ Man Thắng Thiên chu toàn. Trong khoảng thời gian này ở chung với Man Thắng Thiên, hắn cũng thấy rất quý trọng con người này. Cất lệnh bài và bản đồ vào trong ngực, Tần Xuyên mang theo Man Thắng Thiên bái biệt Man Hoàng, quay người rời đi.
Trở lại doanh trướng, Tần Xuyên cũng không nói chuyện này cho ai biết. Mà là phân phó các thống soái, bắt đầu tiếp tục tổng kết những thiếu sót và ưu điểm của lang kỵ Phá Thiên quân, tối ưu hóa huấn luyện.
Hai ngày sau, mọi người rốt cục thảo luận kết thúc, Phá Thiên quân cũng khôi phục lại sau đại chiến, ngay cả 3000 Man binh tinh nhuệ mà Tần Xuyên cần cũng đã đến. Không chỉ là bổ sung 3000 Man binh tinh nhuệ, Tần Xuyên sớm đã điều một bộ phận tinh nhuệ từ chỗ Mạnh Hình Thiên đến. Sau khi bổ sung, lang kỵ Phá Thiên quân đạt đến sáu vạn người. Bắt đầu một vòng huấn luyện điên cuồng mới.
Bởi vì ai cũng biết, Cửu Tiêu quân chắc chắn không bỏ qua. Chẳng bao lâu nữa, một đợt Cửu Tiêu quân mới chắc chắn sẽ đến báo thù. Đến lúc đó, Cửu Tiêu quân chắc chắn sẽ càng đông, 50.000, 80.000, thậm chí có thể là 100.000. Bọn họ nhất định phải cố gắng huấn luyện, mới có thể đánh thắng Cửu Tiêu quân hùng mạnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận