Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 274 Kín đáo sắp đặt

Tần Xuyên cười lạnh: "Cái Cửu Tiêu vương triều kia cũng phải có thể biết được!"
Trong tay ngân thương thế công càng thêm mãnh liệt. Cửu Tiêu quân dù cường hãn, nhưng bọn hắn dù sao cũng chỉ là binh lính bình thường. Đối đầu với Tần Xuyên, tự nhiên vẫn là kém không ít. Trong chớp mắt, lại có hai người chết dưới thương của Tần Xuyên. Lại thêm Bạt Sơn, Man Thắng Thiên bọn người cùng nhau ra tay, trong một thời gian ngắn, mười tên Cửu Tiêu quân đã thương vong hơn phân nửa, ngay cả đội trưởng A Lang cũng đã chết. Còn có bốn người đang khổ cực chống chọi.
"Ta yểm trợ, ba người các ngươi lao ra." Thấy Tần Xuyên đã quyết tâm chém giết toàn bộ bọn họ, một người trong đó quát lớn. Hắn biết, chỉ có lao ra, bọn hắn mới có thể truyền tin đến Cửu Tiêu vương triều, mới có thể báo thù cho bọn hắn, mới có thể cứu thống lĩnh Ngô Loan.
"Được!" Ba người khác lớn tiếng nói. Mấy người phối hợp trong nháy mắt, phóng ra ngoài.
"Muốn chạy?" Tần Xuyên cười lạnh, nếu để mấy người các ngươi cứ thế chạy trốn, ta cũng không cần lăn lộn nữa.
"Giết! Không chừa một ai." Thanh âm Tần Xuyên lãnh khốc.
Phía sau, Tần Xuyên không ra tay nữa, mà thu thương lẳng lặng quan sát. Hắn muốn để Vô Địch quân tự mình cảm nhận chút phương thức tác chiến của Cửu Tiêu quân, dù sao đây chỉ là sự khởi đầu, đại chiến còn ở phía sau.
Một khắc đồng hồ, tất cả Cửu Tiêu quân bị chém giết toàn bộ!
Tần Xuyên dựa lưng vào một cây đại thụ, nhìn hai mắt cốc, nhíu mày suy tư.
Man Thắng Thiên mặt đầy máu đi đến bên cạnh hắn, trầm giọng nói: "Vương gia, chúng ta chiến tử bốn người, bị thương mười một người."
Tần Xuyên gật đầu, một trận trầm mặc.
"Ta đi quét dọn chiến trường!" Man Thắng Thiên nói xong, quay người rời đi.
Tần Xuyên thở dài một hơi, nội tâm có chút nặng nề. Tuy rằng đã đánh giá rất cao chiến lực của Cửu Tiêu quân nhưng hiện tại hắn cảm thấy vẫn đánh giá thấp. Bạt Sơn, Man Thắng Thiên cùng ba thống soái khác thêm hắn, còn có hơn trăm Vô Địch quân cùng vây giết mười một tên Cửu Tiêu quân, mà vẫn có thương vong. Có thể thấy Cửu Tiêu quân cường hãn đến mức nào. Phải biết, trước kia trong cuộc chiến với Nam Man, chưa bao giờ xảy ra chuyện như vậy.
Bất quá, trong lòng Tần Xuyên cũng không hề e ngại, ngược lại có chút hưng phấn. Như vậy mới có tính khiêu chiến, không phải sao? Trước kia Nam Man, trong mắt nhiều người, chẳng phải cũng là không thể chiến thắng sao? Hiện tại còn không phải bị hắn giẫm dưới chân. Cửu Tiêu quân thì sao, Cửu Tiêu vương triều thì sao, dám ức hiếp hắn, hắn cũng có thể đánh bại. Ta, Tần Xuyên, không gây chuyện, nhưng cũng tuyệt đối không sợ hãi. Ai dám khi dễ, vậy thì một chữ: Làm liền xong.
Tần Xuyên cắm ngân thương xuống đất, nhìn Vô Địch quân đã quét dọn xong chiến trường, thản nhiên nói: "Cửu Tiêu quân mạnh, nhưng người Đại Võ chúng ta cũng có khí phách."
"Lý niệm của bản vương là: Ai dám ức hiếp chúng ta, chúng ta đánh cược mạng sống để đánh ngã hắn."
"Nam Man như thế, Cửu Tiêu vương triều cũng không ngoại lệ."
"Người Đại Võ chúng ta sẽ không khúm núm trước bất kỳ quốc gia nào, bất kỳ thế lực nào."
"Người Đại Võ nhất định phải có tôn nghiêm để sống, sống giống như một con người!"
Lời Tần Xuyên nói, khiến Vô Địch quân nhiệt huyết dâng trào. Hồi tưởng mấy ngày Cửu Tiêu quân vênh váo đắc ý trong đại doanh của bọn họ, đối bọn họ kêu gào hò hét, không coi bọn họ ra gì, trong lòng cũng một trận bi phẫn. Trước kia bị Nam Man áp bức, bọn họ liều sống liều chết đánh đuổi Nam Man, còn chưa kịp thở phào thì Cửu Tiêu Đế Quốc lại đến áp bức bọn họ, dựa vào cái gì. Ta Đại Võ sinh ra là phải bị người ức hiếp sao? Tuyệt đối không có chuyện đó.
"Vương gia nói đúng, chúng ta Đại Võ dựa vào cái gì phải bị người khi dễ, người Đại Võ chúng ta cũng muốn sống ngẩng cao đầu."
"Ai dám ức hiếp chúng ta, ta liền đánh ngã hắn!"
Bạt Sơn dẫn đầu lên tiếng, quát lớn. Hắn từng sống ở tầng lớp dưới đáy xã hội, cảm xúc bị khi nhục là sâu sắc nhất, cho nên phản ứng nhanh nhất, cũng lớn nhất.
"Đánh ngã Cửu Tiêu vương triều!"
"Đánh ngã Cửu Tiêu vương triều!" Theo Bạt Sơn dứt lời, Vô Địch quân hô to.
Kỳ thực, cho dù Tần Xuyên không nói những lời này, chỉ cần Tần Xuyên nói làm Cửu Tiêu vương triều, Vô Địch quân cũng sẽ không chút do dự chấp hành. Dù sao, Vô Địch quân chính là sư phụ Tần Xuyên tạo ra cho hắn.
Tần Xuyên đưa tay, toàn bộ Vô Địch quân lập tức an tĩnh lại, hắn từ tốn nói: "Sau đó, mọi người bắt đầu đào hố cự mã xung quanh lối ra của hai mắt cốc."
"Có thể đào bao nhiêu thì đào bấy nhiêu, tốc độ phải nhanh!"
"Vâng!" Mọi người đồng thanh hô.
Vừa mới bắt đầu động thủ, Mạnh Hình Thiên dẫn 400 Vô Địch quân cũng đến tham gia đào hố cự mã.
"Vương gia, người lo Ngô Loan trong hai mắt cốc sẽ lao ra sao?" Man Thắng Thiên nhìn Tần Xuyên sai Vô Địch quân đào hố cự mã, nhẹ giọng hỏi.
"Không phải lo, mà là bọn họ nhất định sẽ lao ra!" Tần Xuyên khẳng định đáp.
Ban đầu, Tần Xuyên định sẽ phong kín cửa ra vào của hai mắt cốc, bỏ đói Ngô Loan và đám người kia trong hai mắt cốc, rồi bọn họ sẽ ra tay chém giết. Nhưng, sau đó Tần Xuyên nghĩ lại thấy không ổn. Bởi vì quá trình này quá dài, dù sao trong cốc còn có không ít con mồi cho bọn chúng dùng. Không có nửa tháng, khẳng định không thể thực hiện. Mà, thời gian càng dài, càng dễ xảy ra biến cố. Ngô Loan ở trong cốc tìm ra phương pháp ra cốc khác cũng không phải không thể. Cho nên, hắn không phá hủy lối ra. Cố ý để lại cho chúng một chút hy vọng sống. Chỉ cần Ngô Loan muốn, chúng dùng hai ba ngày có thể đào mở được tảng đá chặn ở lối ra. Như vậy, Ngô Loan sẽ không mất công đi tìm cách ra khác, còn có thể tiêu hao thể lực của bọn họ, quan trọng nhất là tất cả đều nằm trong khống chế của hắn. Đợi chúng thông lối ra, chắc chắn sẽ mệt mỏi rã rời, đói khát đến mức suy sụp. Lối ra lại có đầy hố cự mã, Ngô Loan không thể dùng chiến mã tác chiến, như vậy sức chiến đấu của bọn chúng sẽ không còn gì, đối với Tần Xuyên, chém giết sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Sau khi Tần Xuyên chỉ điểm, Man Thắng Thiên trong nháy mắt hiểu rõ bố cục của Tần Xuyên. Trong lòng đối với Tần Xuyên rất là bội phục, tự cảm thấy hổ thẹn. Thầm nghĩ, lúc trước mình thua không oan uổng chút nào. Bố cục kín kẽ như vậy, đến cả nhân tính cũng tính vào, trên đời có được mấy người. Giờ phút này, hắn vô cùng may mắn khi trước đã chọn đi theo Tần Xuyên. Mấy ngày trước, hắn nghe Trần Quang Minh nói, trước kia hắn bị oan uổng, chính là từ khi đi theo Tần Xuyên, Tần Xuyên đã giúp gia tộc bọn họ lật lại bản án, được rửa tội. Hắn cũng rất chờ mong đến ngày Tần Xuyên giúp hắn việc đó. Nghĩ đến đây, Man Thắng Thiên tràn đầy nhiệt tình, quay người tham gia vào đội đào hố cự mã. Nhìn Tần Xuyên chỉ biết cười khổ.
Có lẽ có người nói, chỉ đối phó với hơn trăm người Cửu Tiêu quân, mà tốn nhiều tâm tư như vậy, có phải quá lãng phí hay không, Tần Xuyên không hề cảm thấy vậy. Ngược lại thấy càng cẩn thận thì cũng không thừa. Dù sao, quái vật khổng lồ Cửu Tiêu vương triều vẫn ở đó, với thực lực hiện tại của bọn hắn, một khi bại lộ, tuyệt đối sẽ là tai họa ngập đầu. Hắn cần thời gian. Với cái giá thấp nhất, lặng yên không tiếng động xử lý xong Ngô Loan, cho dù Cửu Tiêu quân vương biết, cũng là chuyện của mấy tháng sau. Muốn đối kháng Cửu Tiêu vương triều, chỉ dựa vào Đại Võ của bọn hắn khẳng định là không đủ. Mấy tháng này thời gian, đủ để hắn ngầm chiếm được Nam Man vương đình. Trùng chỉnh quân đội hai nước, dùng để chống cự lại sự phản công của Cửu Tiêu vương triều.
Bạn cần đăng nhập để bình luận