Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 307 Chiến lôi soái

Chương 307 Chiến Lôi Soái
Vạn mã phi như bay, bụi đất tung mù, khí thế ngút trời. Người trong nghề vừa ra tay, liền biết ngay có hay không. Tần Xuyên nhìn Cửu Tiêu quân lao nhanh tới, sắc mặt cũng trở nên vô cùng ngưng trọng. Không nói đâu xa, chỉ nhìn Cửu Tiêu quân đang vội xông trận mà vẫn giữ được đội hình bất loạn, đã đủ hiểu sự cường hãn của Cửu Tiêu quân.
"Phá thiên quân! Giết!" Nhìn chằm chằm Cửu Tiêu quân đang phi tốc đến gần, Tần Xuyên đột ngột giơ ngân thương, hét lớn.
"Giết! Giết! Giết!" Phá thiên quân cũng đồng loạt rút đao hét lớn. Những con lang kỵ dưới hông cũng phối hợp, thân thể nghiêng về phía trước chuẩn bị cho cuộc xung kích bất cứ lúc nào.
Theo Tần Xuyên dẫn đầu xông ra, năm vạn năm nghìn lang kỵ phía sau cũng theo sát trùng sát, khiến cả vùng đại địa rung chuyển. Thanh thế mạnh hơn Cửu Tiêu quân gấp mấy lần.
Lôi Soái đang phi nhanh, sắc mặt cũng trở nên vô cùng ngưng trọng. Nhưng lúc này hắn không còn đường lui, chỉ còn cách cắn răng kiên trì.
"Cửu Tiêu quân, giết cho ta!"
"Bắt sống Tần Xuyên!" Lôi Soái cũng lớn tiếng hô.
Ngay khi Lôi Soái vừa dứt lời, Cửu Tiêu quân cũng theo đó gầm thét, sĩ khí lập tức tăng cao ngút trời.
Quả không hổ là lang kỵ, tốc độ nhanh hơn chiến mã của Cửu Tiêu quân rất nhiều, dù Cửu Tiêu quân là đội xuất kích trước, nhưng lang kỵ lại phát sau đến trước.
Cuối cùng, hai bên tiếp xúc.
Trong khoảnh khắc giao chiến, với sức xung kích mạnh mẽ của lang kỵ, Cửu Tiêu quân lập tức người ngã ngựa đổ. Phá thiên quân ngồi trên lang kỵ thừa cơ vung thương, thu gặt sinh mạng của các binh sĩ Cửu Tiêu quân.
Sức mạnh của lang kỵ khiến quân sĩ Phá thiên quân nội tâm đại chấn. Họ đã nghĩ đến sự lợi hại của lang kỵ, nhưng không ngờ lại lợi hại đến vậy. Chỉ một đợt chạm trán, đã giết Cửu Tiêu quân người ngửa ngựa nghiêng. Trong phút chốc, nỗi e ngại trong lòng mọi người biến mất không ít, sĩ khí đại chấn.
Trái lại, Cửu Tiêu quân lại lộ rõ vẻ sợ hãi trên mặt. Nhưng dù sao Cửu Tiêu quân cũng là đội quân tinh nhuệ của Cửu Tiêu đế quốc, dạng chiến đấu nào cũng đã từng trải qua, trong nháy mắt liền dẹp bỏ sợ hãi, nhanh chóng ổn định đội hình, bắt đầu phản kích hữu hiệu.
Lôi Soái đang phi nhanh, nội tâm cũng thắt lại, càng liều mạng thúc chiến mã, hướng về Tần Xuyên mà lao đi. Lúc này, hắn nhận ra bản thân đã xem thường Tần Xuyên, xem thường lang kỵ của Phá thiên quân. Với tình hình trước mắt, đừng nói đến đánh bại, liệu bọn họ có thể ngăn được Phá thiên quân hay không còn là một vấn đề lớn. Phá thiên quân này quá mạnh!
Trong lòng hắn hiểu rõ, muốn chiến thắng, con đường duy nhất của Cửu Tiêu quân là nhanh chóng bắt sống Tần Xuyên. Tần Xuyên chỉ là một Trấn Bắc vương nhỏ bé của Đại Võ, chiến lực chắc chắn có hạn, với hắn mà nói, chỉ cần có thể lao đến gần Tần Xuyên, hắn tin có thể nhanh chóng bắt được.
Lôi Soái muốn bắt sống Tần Xuyên, Tần Xuyên cũng muốn bắt sống Lôi Soái. Hắn phóng về phía Tần Xuyên, Tần Xuyên cũng đang phóng về phía hắn. Chỉ là Tần Xuyên đang bị Cửu Tiêu Quân cản lại.
Nhưng ngay khi Tần Xuyên vừa định ra tay giải quyết đám Cửu Tiêu quân này, Lang Vương dưới hông lại đột nhiên há cái miệng rộng như chậu máu, cắn phập vào cổ con chiến mã của một tên binh sĩ Cửu Tiêu quân. Bất thình lình hất mạnh, quật thẳng con chiến mã xuống đất. Con chiến mã nằm trên mặt đất kêu la thảm thiết, binh sĩ Cửu Tiêu quân cưỡi trên đó cũng bị hất văng đi thật xa.
Sau khi cắn chết một con chiến mã, Lang Vương không dừng lại, quay sang tấn công con chiến mã khác, cũng cắn vào cổ rồi vung ra. Trong chớp mắt, bốn năm tên Cửu Tiêu quân đang cản đường Tần Xuyên bị Lang Vương đánh bại.
Tần Xuyên ngồi trên lưng Lang Vương cũng bị cảnh tượng này làm kinh ngạc. Lúc này, hắn nhận ra bản thân đã xem thường Lang Vương, và cả lang kỵ. Sức chiến đấu của lang kỵ mạnh hơn chiến mã không chỉ một chút.
Cảnh tượng này không chỉ xảy ra với Tần Xuyên, tất cả lang kỵ đều như vậy. Cửu Tiêu quân cản đường Tần Xuyên bị Lang Vương cắn giết, con đường trước mặt Tần Xuyên cuối cùng cũng được mở ra, ngay lúc Tần Xuyên đang thúc Lang Vương lao về phía Lôi Soái, đột nhiên cảm nhận được một đạo lưỡi đao sắc bén tấn công tới.
Tần Xuyên vội vàng ngẩng đầu lên nhìn, không biết từ khi nào Lôi Soái đã lao đến gần hắn, vung đao chém tới.
Nhưng Lôi Soái không chém Tần Xuyên mà là Lang Vương. Lập tức toàn thân Lang Vương dựng lông, Tần Xuyên có thể cảm nhận cơ bắp của Lang Vương đang căng cứng, sẵn sàng phản công. Tần Xuyên vội vàng khẽ kẹp bụng sói bằng hai chân, ra hiệu cho Lang Vương an tâm. Đồng thời vung thương đánh về phía Lôi Soái.
"Keng!" Một đao một thương va chạm, tia lửa văng tung tóe!
Tần Xuyên cảm thấy một luồng phản chấn mạnh mẽ ập đến, khiến hai cánh tay run rẩy, trường thương suýt chút nữa tuột khỏi tay. Lang Vương dưới hông cũng bị đẩy lùi hai bước.
Tần Xuyên thầm cảm thấy may mắn, may mà dưới hông là Lang Vương, nếu là chiến mã thông thường, có lẽ giờ đã ngã nhào. Quả không hổ là Lôi Soái của Cửu Tiêu quân, lực lượng này quả nhiên cường hãn. Tần Xuyên một phen kinh hãi.
Lúc này không chỉ Tần Xuyên kinh hãi, Lôi Soái người vừa đánh lén cũng kinh ngạc tột độ. Đòn vừa rồi, là hắn đã tích tụ chín thành sức mạnh, lại thêm yếu tố bất ngờ. Vốn tưởng có thể một chiêu hạ gục Tần Xuyên, kết thúc trận chiến. Không ngờ rằng không những không hạ được Tần Xuyên, mà nhìn bộ dáng người ta thương còn không động đậy. Cái này... Lôi Soái chấn kinh!
Nơi rừng núi hẻo lánh của Đại Võ đế quốc vậy mà lại có cường giả như vậy? Sao có thể? Thực lực của hắn, ở Cửu Tiêu vương triều cũng được xếp vào hàng có số có má. Trong tình huống đánh lén mà còn không gây tổn thương được chút nào cho Tần Xuyên, điều này đã quá phá vỡ nhận thức của hắn!
Đến nỗi Lôi Soái ngơ ngác nhìn Tần Xuyên mà quên mất phải thừa thắng xông lên. Lúc này Lôi Soái nhận ra rằng, bất kể là hắn hay là châu chủ đã đánh giá thấp Trấn Bắc vương Tần Xuyên rồi. Trấn Bắc vương Tần Xuyên, so với những gì họ tưởng tượng còn mạnh hơn rất rất nhiều.
Hít sâu một hơi. Chiến ý trong hai mắt của Lôi Soái bùng cháy! Tần Xuyên, dù có mạnh hơn trong tưởng tượng của hắn thì sao? Gặp phải hắn Lôi Soái, dù mạnh đến đâu cũng phải quỳ gối!
Lần nữa giơ trảm mã đao lên, nhìn chằm chằm Tần Xuyên, sát ý nghiêm nghị nói: "Tần Xuyên, dù ngươi có mạnh hơn so với tưởng tượng của ta thì sao, hôm nay ngươi cũng phải chết!"
"Đám lang kỵ của ngươi, rồi cũng sẽ thuộc về Lôi Soái ta!" Nói xong, hắn thúc chiến mã xông về phía Tần Xuyên. Con trảm mã đao trong tay, từ trên xuống dưới bổ thẳng về phía đầu Tần Xuyên.
Nhìn Lôi Soái xông đến, trong mắt Tần Xuyên, chiến ý cũng bùng lên. Hai tay giơ thương lên đỉnh đầu ngăn cản.
"Keng!" Trảm mã đao mạnh mẽ chém vào trường thương của Tần Xuyên, tia lửa tóe ra, cùng lúc đó một lực đạo khổng lồ truyền đến, khiến cho hai tay của Tần Xuyên hơi cong lên. Lang Vương dưới hông cũng lắc lư đôi chút.
Nhưng cuối cùng cũng ngăn cản được không hề hấn gì. Chậm lại một nhịp, Tần Xuyên đột nhiên dùng sức đẩy trảm mã đao của Lôi Soái ra, vung thương đâm thẳng vào cổ họng Lôi Soái.
Thấy Tần Xuyên không những đỡ được toàn lực một đao của hắn, mà còn có thể phản công, Lôi Soái trong lòng càng thêm kinh hãi, nhưng trước mắt nguy cấp không cho phép hắn suy nghĩ nhiều, vội vàng giơ ngang đao lên trước cổ.
"Đốt!" Mũi thương của Tần Xuyên chạm vào mặt đao. Một luồng lực đạo mạnh mẽ trực tiếp làm mặt kia của đao đập vào cằm của Lôi Soái.
Lập tức, một tiếng xương gãy vang lên, Lôi Soái đau đến nhe răng trợn mắt.
Nhưng Tần Xuyên không dừng lại, mà hai lần tăng mạnh lực đạo, ý đồ thông qua lực lượng cường đại trực tiếp đánh Lôi Soái rơi khỏi ngựa.
Nhưng Lôi Soái cũng không yếu. Cứng rắn ngăn được công thế của Tần Xuyên. Hai người lại giằng co nhau, ai cũng không dám hành động trước.
Trong khi hai người còn đang giằng co thì Lang Vương dưới hông Tần Xuyên đột nhiên há miệng, táp thẳng vào cổ chiến mã của Lôi Soái.
Bạn cần đăng nhập để bình luận