Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 289 Đại quân gây dựng lại hoàn thành

Chương 289 Đại quân gây dựng lại hoàn thành.
Ai nấy đều có thể thấy rõ, Phá Thiên quân chính là lực lượng chủ yếu để Đại Võ chinh chiến thiên hạ sau này, là quân chủ lực cứng rắn hơn cả Cửu Tiêu quân. Đã là một nam nhân, ai mà không muốn cầm quân chinh phạt bốn phương, lập công gây dựng sự nghiệp. Bởi vậy, trong lòng bọn họ đều khao khát trở thành một vị thống soái của Phá Thiên quân. Ngay cả người luôn cầu sự ổn trọng như Mạnh Hình Thiên, giờ phút này cũng đang nhìn chằm chằm Tần Xuyên với ánh mắt sáng rực. Huống chi là những người khác.
Phá Thiên quân, vị thống soái thứ nhất, Man Thắng Thiên.
Vị thống soái thứ hai, Trần Quang Minh.
Vị thống soái thứ ba, Triệu Thanh.
Tần Xuyên không hề vòng vo mà trực tiếp tuyên bố các chức vụ mình bổ nhiệm. Những người không được chọn thì lộ vẻ thất vọng, nhưng họ không hề có chút mâu thuẫn nào với quyết định của Tần Xuyên, họ đều hiểu rằng, Tần Xuyên đã bổ nhiệm như vậy ắt hẳn có ý nghĩ và đạo lý riêng. Họ tuyệt đối ủng hộ quyết định của Tần Xuyên.
Quân sư của Phá Thiên quân: Thành Bách Lý.
Đội trưởng đội cận vệ của ta: Bạt Sơn.
Tần Xuyên tiếp tục tuyên bố những bổ nhiệm của mình.
Mạnh Hình Thiên đảm nhiệm chức Đại soái dự bị quân, thống lĩnh toàn bộ dự bị quân.
Diệp Phong đảm nhiệm Phó soái dự bị quân, giúp đỡ Mạnh Hình Thiên làm tốt công tác quản lý dự bị quân. Các tướng lĩnh khác của dự bị quân do Mạnh Hình Thiên tự bổ nhiệm, sau cùng báo lên chỗ ta là được.
“Mọi người có ý kiến gì không?” Sau khi tuyên bố xong các chức vụ, Tần Xuyên nhìn lướt qua mọi người rồi cất tiếng hỏi.
“Không có ý kiến gì, toàn bằng vương gia phân công.” Mọi người đồng thanh đáp lời. Đương nhiên bọn họ nói không phải chỉ là nói suông, mà thực tâm cảm thấy việc bổ nhiệm của Tần Xuyên hết sức hợp lý, không có vấn đề gì.
Quân đội sau khi được tổ chức lại quy củ, công năng của quân đội càng thêm hoàn thiện, trách nhiệm cũng càng rõ ràng, mọi người từ trong nội tâm đồng ý.
Nhìn thấy mọi người không có ý kiến gì, Tần Xuyên gật đầu, từ trong ngực lấy ra Phá Phong Tam Trảm, nói: “Việc tu luyện Phá Phong mười tám đao, binh sĩ đã luyện tập đến đâu rồi?” “Toàn quân đều đã học được, đặc biệt là Phá Thiên quân là ưu tú nhất.” Thành Bách Lý trả lời.
“Tốt, vậy cứ phổ biến bộ Phá Phong Tam Trảm này xuống, nhưng chỉ cho Phá Thiên quân luyện tập thôi!” Tần Xuyên nói.
Thành Bách Lý tiếp nhận lệnh, gật đầu. Dù không biết Phá Phong Tam Trảm này là gì, nhưng Tần Xuyên đã bảo luyện tập, thì hắn sẽ không do dự mà thi hành.
“Việc huấn luyện Phá Thiên quân tạm thời giao cho Triệu Thanh phụ trách.” Tần Xuyên cảm thấy phương thức huấn luyện trước kia đã không còn thích hợp, nếu phương thức huấn luyện của Triệu Thanh có thể tăng thêm lực lượng và chiến lực, thì cứ theo phương thức huấn luyện trước đó của Triệu Thanh mà tiến hành, trong quá trình nếu có gì không đủ, sẽ thêm vào cải tiến sau.
“Vương gia, vậy thuốc tắm thì sao?” Trong lòng Triệu Thanh rất rõ ràng, phương thức huấn luyện trước đó của họ dựa vào thuốc tắm, nếu không có thuốc tắm, thì bọn họ căn bản không thể nào chịu nổi.
“Yên tâm, ngươi cứ chuẩn bị sẵn sàng, ba ngày sau bản vương nhất định sẽ mang thuốc mà ngươi cần đến.” Nghe được câu trả lời khẳng định của Tần Xuyên, Triệu Thanh gật đầu, cam đoan nhất định sẽ huấn luyện Phá Thiên quân thật tốt.
“Quân đội đã gây dựng xong, tiếp theo chúng ta nên thảo luận xem đối phó với Cửu Tiêu vương triều như thế nào.” Nghe Tần Xuyên nhắc tới Cửu Tiêu vương triều, sắc mặt mọi người không khỏi ngưng trọng thêm vài phần, đều nhíu mày suy tư, không dám tùy tiện lên tiếng.
Tần Xuyên cũng không làm khó mọi người, hắn dẫn đầu nói: “Cửu Tiêu vương triều thì cường đại đấy, nhưng theo ta tìm hiểu thì bọn họ không phải là không thể chiến thắng.” “Nội bộ Cửu Tiêu vương triều không phải là một khối thép, bọn họ tranh đấu không ngừng, đó chính là cơ hội lớn để chúng ta chiến thắng bọn họ.” “Đương nhiên, dù nội bộ bọn họ tranh đấu không ngừng, với thực lực hiện tại của chúng ta cũng không thể tùy tiện rung chuyển bọn họ được, cho nên chúng ta cần phải tăng cường sức mạnh tự thân, tìm đồng minh.” “Ý của Vương gia là, muốn đi tìm Nam Man liên minh?” Thành Bách Lý lập tức hiểu ý của Tần Xuyên.
“Đúng vậy!” Tần Xuyên gật đầu.
“Nhưng mà, liệu Nam Man có đồng ý hay không?” Trong lòng Thành Bách Lý có chút lo lắng, dù sao Man Hoàng lại là bạn bè tốt với Đông Châu Châu chủ, trước đây còn không ngại đường xa đến giúp đỡ Man Hoàng.
“Lần này Man Hoàng không đồng ý cũng phải đồng ý, hắn không có sự lựa chọn khác.” “Với quốc lực của Man tộc hiện tại, căn bản không có cách nào đối đầu với Đại Võ của chúng ta.” “Nếu Man Hoàng không đồng ý, thì thay một Man Hoàng khác cho Nam Man là được!” Nghe Tần Xuyên nói một câu chắc nịch, mang đầy khí phách, các tướng lĩnh đều cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. Đã từng có thời, bọn họ bị Nam Man chèn ép đủ đường. Mà bây giờ, Man Hoàng Nam Man bọn họ muốn đổi là đổi được. Điều này thật khiến người ta kiêu ngạo biết bao. Thử nghĩ, nếu một ngày nào đó Cửu Tiêu vương triều cũng phải cúi đầu xưng thần trước mặt bọn họ, thì còn gì vui sướng hơn. Trong lòng mọi người càng thêm sục sôi nhiệt huyết.
“Sau đó, bản vương sẽ đến Nam Man vương đình một chuyến, để giải quyết chuyện liên minh với Nam Man.” Tần Xuyên tiếp tục nói: “Trong khoảng thời gian ta rời đi, Bách Lý các ngươi nhất định phải huấn luyện tốt Phá Thiên quân.” “Và cũng phải chuẩn bị sẵn sàng để xuất kích bất cứ lúc nào, dù sao Cửu Tiêu vương triều có thể đến trả thù chúng ta bất cứ lúc nào.” “Dạ!” Thành Bách Lý cúi người đáp lời.
“Tốt, hôm nay đến đây thôi!” Nói xong, Tần Xuyên dẫn đầu đứng dậy rời khỏi soái trướng, Bạt Sơn rất nhanh chóng đã đuổi theo, hiện tại hắn là đội trưởng đội hộ vệ của Tần Xuyên, tự nhiên là phải theo Tần Xuyên không rời nửa bước, bảo vệ an toàn cho Tần Xuyên.
Tần Xuyên không dừng lại chút nào, đi thẳng đến kho thuốc trong quân doanh. Lúc này, không ít y sư đang bận rộn. Tần Xuyên đi đến gần một vị lão giả, nhưng lão giả đang chuyên tâm bào chế thuốc, nên không phát hiện Tần Xuyên đã đến. Bạt Sơn định mở miệng nhắc nhở, thì bị Tần Xuyên khoát tay ra hiệu dừng lại. Hai người im lặng chờ đợi. Sau khi lão nhân bào chế xong một thang thuốc, lúc này mới ngẩng đầu, thấy Tần Xuyên thì vội vàng đứng lên muốn hành lễ, lại bị Tần Xuyên ngăn lại.
“Hoa ngự y, thuốc cung cấp cho Phá Thiên quân, bao lâu có thể phối xong?” Tần Xuyên mở lời hỏi.
Vị y sư này không ai khác, chính là Hoa ngự y từng phối thuốc cho Phá Thiên quân trước đây, khi Tần Xuyên đến biên cương đã mang theo ông ta đến.
“Nếu có đủ tài nguyên thì cần năm ngày!” “Ba ngày, trong vòng ba ngày nhất định phải phối xong!” Thấy Tần Xuyên rất gấp gáp, Hoa ngự y trầm ngâm một hồi, cắn răng nói: “Được, trong ba ngày ta nhất định sẽ phối xong thuốc dùng cho Phá Thiên quân!” Tần Xuyên gật đầu: “Có cần gì thì ngươi cứ tìm Đại soái Mạnh Hình Thiên, hắn sẽ dốc toàn lực phối hợp ngươi.” “Tạ vương gia!” Tần Xuyên gật đầu rồi rời đi. Sau khi đi một vòng trong quân doanh để xác nhận không có sai sót gì, Tần Xuyên trở về soái trướng, gọi Man Thắng Thiên đến rồi hỏi: “Trước đây ngươi có nói với ta, gần vương đình Nam Man có một Lang Cốc, sói ở trong đó đều rất to lớn, hung mãnh, đó có thật không?” Manh Hình Thiên không biết tại sao Tần Xuyên lại đột nhiên nhắc tới Lang Cốc Nam Man, nhưng hắn vẫn gật đầu nói “Thiên chân vạn xác.” “Mỗi năm vào mùa đông, sói ở Lang Cốc sẽ kéo đến thành đàn tấn công các bộ lạc Nam Man, vì vậy vương đình Nam Man đã cố ý cho 30.000 quân đóng ở ngoài Lang Cốc để phòng ngừa.” Nghe vậy, Tần Xuyên cúi đầu trầm tư. Một lát sau Tần Xuyên nói “Được, ta đã biết!” “Ngươi đi chuẩn bị một chút, ngày mai chúng ta sẽ lên đường đến vương đình Nam Man, lần này ngươi sẽ đi cùng ta.” “Được!” Man Thắng Thiên gật đầu.
Nhìn Man Thắng Thiên rời đi, Tần Xuyên phân phó Bạt Sơn: “Ngươi đi thông báo cho Man Cơ chuẩn bị, ngày mai nàng cũng cần theo giúp ta đến Nam Man.” “Dạ!” Bạt Sơn quay người rời đi, nhưng hắn vừa đi đến cửa soái trướng thì bị Tần Xuyên đột ngột gọi lại.
Bạt Sơn quay đầu nhìn Tần Xuyên hỏi: “Vương gia, còn gì phân phó ạ?” “Ngươi cũng đi nói với Cừu Mặc rằng, lần đi Nam Man này cần mang theo nàng cùng.” “Mang theo Cừu Mặc ư?” Bạt Sơn tỏ vẻ hết sức ngạc nhiên, không nghĩ ra tại sao Tần Xuyên lại muốn làm vậy, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu, quay người rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận