Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 341 Ta còn có người tỷ tỷ?

Chương 341: Ta còn có người tỷ tỷ?
Nhìn xem thôn trưởng kích động như thế, Tần Xuyên cũng cảm thấy ngoài ý muốn, vô ý thức quay đầu nhìn về phía Man Thắng Thiên. Man Thắng Thiên mở miệng nói ra: “Vương gia nói không sai, tấm lệnh bài này chính là cha của ta để lại cho ta, có thể tìm tới nơi này cũng là bởi vì phụ thân lưu lại cho ta địa đồ.” Thôn trưởng gắt gao nhìn chằm chằm Man Thắng Thiên, hai mắt phiếm hồng. Một lát sau, hơi có vẻ run rẩy đi đến bên cạnh Man Thắng Thiên, đưa tay lên người Man Thắng Thiên vừa đi vừa về bắt bóp. Điều này khiến Man Thắng không hiểu ra sao, bất quá Man Thắng Thiên cũng không có phản kháng, tùy ý thôn trưởng ở trên người hắn chộp tới chộp lui. Sau một hồi, thôn trưởng mới dừng lại. Trở lại chỗ ngồi của mình, một ngụm đem nước trong chén uống hết. Trong phòng đi tới đi lui. Cúi đầu, hai đầu lông mày đều là do dự không quyết. Tần Xuyên mấy người nhìn nhau, cũng không nóng nảy, lẳng lặng chờ đợi.
Sau nửa canh giờ, thôn trưởng rốt cục cũng ngừng lại, ngẩng đầu nhìn Man Thắng Thiên, ngữ khí kiên định nói “Thắng Thiên, mấy người các ngươi đi theo ta!” Tần Xuyên mấy người mặc dù không biết thôn trưởng ý gì, nhưng từ trên người thôn trưởng bọn họ không cảm nhận được bất kỳ ác ý nào, đứng lên đi theo thôn trưởng. Thôn trưởng dẫn bọn họ đi vào một gian phòng, trên sàn nhà mở ra một cái hốc tối, từ trong đó lấy ra một cái hộp gấm. Cung kính ôm đặt lên trên bàn. Ngay trước mặt mấy người mở ra, trong hộp là một đốt xương ngón tay!
Nhìn thấy xương ngón tay, hai mắt thôn trưởng lại nhịn không được phiếm hồng, bình tĩnh hồi lâu mới nhìn Man Thắng Thiên nói ra: “Thắng Thiên, ngươi có thể nhỏ máu tươi của ngươi lên đốt xương ngón tay này được không?” Man Thắng Thiên không nói gì, mà là nhìn về phía Tần Xuyên. “Thôn trưởng, ngươi đây là muốn nhỏ máu nhận thân?” Tần Xuyên nhíu mày mở miệng hỏi.
“Đúng vậy!” Thôn trưởng gật đầu, thái độ kiên quyết nói: “Bước này nhất định phải làm!” Tần Xuyên quay đầu nhìn về phía Man Thắng Thiên. Mặc dù Tần Xuyên cảm thấy việc nhỏ máu nhận thân này không đáng tin cậy lắm, nhưng nếu thôn trưởng nói vậy, thì chắc chắn cũng có lý của người ta, bất quá việc này cần xem ý của Man Thắng Thiên.
Man Thắng Thiên hơi trầm ngâm, liền rút ra một thanh chủy thủ, trên lòng bàn tay quẹt cho một phát, lập tức máu tươi chảy ra. Hắn nhỏ xuống xương ngón tay. Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, máu đỏ tươi nhỏ lên trên đốt xương ngón tay, rất nhanh liền thấm vào trong đó, biến mất không thấy gì nữa.
“Thiếu chủ, quả thật là thiếu chủ!” Nhìn chăm chú vào máu tươi hòa vào đốt xương ngón tay, thôn trưởng trong miệng thấp giọng nỉ non, kích động không gì sánh được. Kịp phản ứng, thôn trưởng liền phù phù quỳ gối trước mặt Man Thắng Thiên, bái nói “lão thần tham kiến thiếu chủ!” Âm thanh run rẩy, nước mắt tuôn đầy mặt. “Thiếu chủ, lão thần cuối cùng cũng chờ được người, cuối cùng cũng chờ được người rồi!” Kỳ thật một màn này Man Thắng Thiên trước đó cũng từng nghĩ qua, cho nên cũng không có quá khẩn trương, mà bình tĩnh đỡ thôn trưởng dậy nói “thôn trưởng, có chuyện gì thì chúng ta ngồi xuống từ từ nói.” “Vâng, vâng, lão thần nghe theo thiếu chủ!” Nói xong, thôn trưởng vội vàng đứng lên, lau sạch nước mắt, ra hiệu mọi người ngồi xuống.
Ngồi xuống xong, thôn trưởng bắt đầu kể lại mọi chuyện.
Hóa ra phụ thân của Man Thắng Thiên lại là chủ của Đông Châu và Nam Châu. Cửu Tiêu đế hiện tại cũng là chủ của Song Châu, bất quá lại là Phó thành chủ Trung Châu và chủ của Tây Châu. Hai bên khi tranh đoạt vị trí Cửu Tiêu đế, phụ thân của hắn đã thất bại. Bị tân nhiệm Cửu Tiêu đế kiêng kị, từ đó dẫn tới họa sát thân. Cả nhà bao gồm người thân và tâm phúc đều bị giết hại. Phụ thân hắn liều chết đưa hai chị em hắn ra ngoài, nhưng không ai biết đã đưa tới chỗ nào.
Mà thôn Hi Vọng Sơn lại là nơi mà phụ thân hắn bí mật bồi dưỡng 30.000 Cửu Tiêu quân đóng quân, Cửu Tiêu quân ở nơi này, ngoài phụ thân hắn ra không một ai biết, nơi này cũng là chuyện mà cái chết của phụ thân hắn khiến bọn họ lo lắng nhất. Bọn họ nhận được một mệnh lệnh cuối cùng, chính là ở thôn Hi Vọng Sơn chờ thiếu chủ trở về. Nhưng đã nhiều năm trôi qua như vậy, những Cửu Tiêu quân ban đầu đều đã già, vẫn chưa chờ được thiếu chủ trở về.
Bất quá, bọn họ vẫn ghi nhớ mệnh lệnh của phụ thân hắn, từ trước đến nay không từng rời khỏi thôn Hi Vọng Sơn. Nguyên bản thôn trưởng nghĩ rằng đời này của mình chắc chắn sẽ không chờ được thiếu chủ, không ngờ bây giờ may mắn lại nhìn thấy thiếu chủ trở về. Sao có thể không kích động chứ.
Nghe xong lời tự thuật của lão thôn trưởng, tất cả mọi người đều im lặng. Đặc biệt là Man Thắng Thiên, cúi đầu mặt mày đắng chát, cũng không hề vui vẻ. Bầu không khí trầm muộn khiến cho lão thôn trưởng cũng lộ vẻ bất đắc dĩ.
Bây giờ thiếu chủ tìm tới bọn họ thì sao chứ, bọn họ đều đã già rồi, chắc chắn không có cách nào cùng thiếu chủ chinh chiến báo thù, điều này càng không cần phải nghĩ tới. Hiện tại toàn bộ Cửu Tiêu vương triều, dưới sự quản lý của tân Cửu Tiêu đế, đã hoàn toàn ổn định, muốn lật đổ, căn bản không có khả năng.
Một lát sau, thôn trưởng cười khổ nói: “Thiếu chủ, ngươi không cần quá lo lắng, mặc dù chúng ta đã già, nhưng bảo đảm ngươi cả đời cơm áo không lo thì vẫn không có vấn đề.” Nghe vậy, Man Thắng Thiên lắc đầu nói: “Thôn trưởng không cần lo lắng cho ta, ta có thể tự mình lo liệu!” Thực ra về kết cục này, trong lòng Man Thắng Thiên cũng có dự đoán, kết cục như vậy nằm trong dự liệu của hắn, huống chi trước đó hắn đều không hề kỳ vọng gì. Cho nên, cũng không quá để ý.
Không đợi thôn trưởng lên tiếng, Man Thắng Thiên liền tiếp lời hỏi: “Thôn trưởng nói ta còn có một người tỷ tỷ? Không biết thôn trưởng có biết tin tức gì về tỷ tỷ của ta không?” Thôn trưởng gật đầu. “Thôn trưởng, ngươi biết?” Nhìn thôn trưởng gật đầu, vốn chỉ thuận miệng hỏi một câu, không hề ôm hy vọng gì Man Thắng Thiên, lập tức kích động.
“Tỷ tỷ của ta, nàng ở đâu?” Man Thắng Thiên đột nhiên đứng dậy, giọng hưng phấn có chút run rẩy. Một mình lẻ loi lâu như vậy, đột nhiên biết mình còn có một người tỷ tỷ, hơn nữa còn có tin tức về tỷ tỷ, trong lòng lập tức trở nên nóng rực.
“Nàng ngay tại Đông Châu Thành, chỉ là chúng ta đã rất lâu không có liên lạc!” “Hai năm trước, sau khi nàng đến đây mang đi 15.000 tân binh của Cửu Tiêu quân thì liền đi, sau đó thì không có quay về!” “Nàng muốn báo thù cho cha của ngươi, bây giờ không biết là có còn…” Nói đến đây, lão thôn trưởng không nhịn được thở dài, không tiếp tục nói nữa.
Nghe vậy, Man Thắng Thiên lập tức cảm thấy lạnh buốt trong lòng. Lão thôn trưởng trong lời nói còn có ý khác, hắn đương nhiên nghe được. Tỷ tỷ của hắn mang theo 15.000 Cửu Tiêu quân đi báo thù, liệu có thành công không? Chắc chắn không thể nào thành công. Nếu bị bại lộ hoặc thất bại, bây giờ có thể còn sống cũng khó nói.
“Có hình chân dung của tỷ tỷ ta không?” Man Thắng Thiên hỏi lần nữa.
Lão thôn trưởng gật đầu, từ trong ngăn kéo lấy ra một bức tranh, đưa cho Man Thắng Thiên.
Man Thắng Thiên từ từ mở ra, một nữ tướng mặc áo giáp, tay cầm trường đao, tư thế hiên ngang đập vào mắt. “Đây chính là tỷ tỷ của ta sao?” Man Thắng Thiên nhìn chăm chú vào bức tranh, lông mày có chút nhíu chặt lại, sao hắn thấy quen thuộc đến thế, giống như đã từng thấy rồi. Trong đầu không khỏi hiện ra một bóng người, ngẩng đầu nhìn về phía Tần Xuyên, lúc này Tần Xuyên cũng vừa hay nhìn về phía Man Thắng Thiên.
“Có phải có điểm giống Túy Nương không?” Tần Xuyên mở miệng nói ra.
Man Thắng Thiên gật đầu, chỉ là khuôn mặt có chút giống, bất quá phong cách và khí chất của hai người cách xa nhau quá lớn. Túy Nương mang một vẻ phong trần bụi bặm, nhưng nữ tướng quân trong tranh lại không hề có, một chút cũng không nhìn thấy.
“Tỷ tỷ ta, nàng tên là gì?” Man Thắng Thiên lại hỏi.
Lão thôn trưởng lắc đầu, biểu thị không biết! Bọn họ là đội quân bí mật của Cửu Tiêu quân, không có tiếp xúc nhiều với họ, nên chưa từng gặp mặt hai người, càng không thể biết được tên tuổi. Hai năm trước, tỷ tỷ của hắn cũng cầm một tấm lệnh bài giống như của Man Thắng Thiên, đến để dẫn đi 15.000 tân binh do họ đào tạo.
Không thể biết được tên của tỷ tỷ mình, Man Thắng Thiên có chút thất vọng. Điều này khiến việc hắn tìm được tỷ tỷ sẽ trở nên khó khăn hơn một chút.
“Đợi khi chúng ta quay lại Đông Châu Thành, liền đưa chân dung tỷ tỷ ngươi cho Phù Thiên, chắc chắn hắn có thể tìm ra thôi!” Tần Xuyên mở miệng an ủi.
Man Thắng Thiên gật đầu.
Bạn cần đăng nhập để bình luận