Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 16 Đường Phủ xây dựng thêm đình công

Chương 16: Đường Phủ tạm dừng việc xây dựng thêm công trình.
“Bẩm bệ hạ, vi thần... lựa chọn rút lui.” Khi Tần Xuyên nhàn nhạt cự tuyệt lời tại ngự thư phòng truyền ra, tất cả mọi người đều sững sờ, mặt mũi tràn đầy vẻ khó tin nhìn Tần Xuyên. Ai cũng hiểu rõ, Tần Xuyên vừa kế thừa tước vị Trấn Bắc vương, chỉ là mới có danh hiệu mà không có thực quyền, muốn đứng vững chắc nhất định phải có quân công. Cơ hội lập quân công bày ra trước mắt như vậy, hắn vậy mà lại từ bỏ? Đặc biệt là Đường Băng Dao cùng Bạch Túc, trên mặt lộ rõ vẻ khó tin. Trưởng công chúa ra sức nháy mắt với Tần Xuyên, nhưng Tần Xuyên vẫn không hề lay động.
Triệu Vô Cực nhíu mày, lạnh lùng nói: "Lâm trận lùi bước, không phải hành vi của một tướng sĩ nên có, càng không phải hành vi mà một Trấn Bắc vương như ngươi nên có!"
"Bẩm bệ hạ, không phải thần lùi bước mà là theo hiểu biết của thần, năm nhóm sơn tặc lớn ở Đông Sơn quận không phải là đám ô hợp, đúng như lời Bạch Ngọc Chiến Tướng nói, có đao có thương, có cả chiến giáp, thậm chí còn có cả quân sư và có cả người phụ trách việc quân y."
"Thần xem xét các trận điển hình trước đó của bọn chúng, bọn chúng tác chiến rất có bài bản, không hề thua kém quân chính quy." Tần Xuyên không nhanh không chậm giải thích. "Hơn nữa, nơi ẩn nấp của chúng ở vùng núi sâu, dựa vào việc thông thuộc địa hình mà thường xuyên sử dụng chiến thuật đánh du kích, khiến cho quân đội ta tổn thất không ít, xét trên một số phương diện còn mạnh hơn cả quân chính quy."
“Vậy thì sao?” Triệu Vô Cực truy vấn.
"Vậy nên theo thần đoán, 5.000 đại quân căn bản không thể hoàn thành nhiệm vụ tiễu phỉ, ít nhất cần điều động 20.000 đại quân mới được."
Tần Xuyên vừa dứt lời, Bạch Túc lập tức hừ lạnh nói: "Tần Xuyên, đây là đang thảo luận chiến sự, không phải lúc ngươi mang tư thù trả thù, ngươi không làm được, không có nghĩa là người khác cũng không làm được."
Tần Xuyên không hề để ý tới Bạch Túc, tiếp tục nói: "Nếu tự nhận thấy mình không làm được thì đương nhiên phải nhường cơ hội cho người khác, dù sao có thể đổi lấy thành quả lớn nhất bằng cái giá thấp nhất thì đều tốt."
Nghe vậy, Triệu Vô Cực gõ nhẹ tay lên mặt bàn, trong lòng suy tư. Hắn cho rằng bọn sơn phỉ dù sao cũng chỉ là sơn phỉ, sức chiến đấu chắc chắn không thể so với quân chính quy được. Lần trước tiễu phỉ thất bại chủ yếu là vì nhân số quá ít, dù sao lần trước cũng chỉ có 2.000 người. Lần này có tận 5.000 người cơ mà. Tần Xuyên lại chưa từng có kinh nghiệm chiến trường, suy đoán của hắn chưa chắc đã không có yếu tố thổi phồng. Bạch Túc và Đường Băng Dao đều là người từ chiến trường trở về, lại còn là người chiến thắng, hắn tin tưởng bọn họ hơn. Triệu Vô Cực dừng ánh mắt trên người Bạch Túc, hỏi: "Trẫm cho ngươi 5.000 đại quân, ngươi có chắc chắn sẽ hoàn thành nhiệm vụ tiễu phỉ ở Đông Sơn quận?"
Bạch Túc đứng ra, kiên định nói: "Vi thần đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Nói xong, vẫn không quên ném cho Tần Xuyên một ánh mắt khiêu khích.
"Tốt, trẫm sẽ ban chỉ ngay, phong ngươi làm Đông Sơn quận tiễu phỉ thống soái, Bạch Ngọc Chiến Tướng làm phó tướng, dẫn 5.000 đại quân tinh nhuệ tiến về Đông Sơn quận tiễu phỉ."
"Ba ngày sau đại quân xuất phát."
"Thần, Bạch Túc, thần Đường Băng Dao lĩnh mệnh!"
"Được, giải tán hết đi, hai người cũng nên tranh thủ thời gian về chuẩn bị." Triệu Vô Cực phất tay.
"Thần, cáo lui."
"Thần, cáo lui."
"Thần, cáo lui." Đám người cúi người rời khỏi ngự thư phòng.
"Trấn Bắc vương, đa tạ!" Ra khỏi ngự thư phòng, Bạch Túc lộ rõ vẻ đắc ý, khiêu khích mười phần, "Chờ ta khải hoàn trở về, nhất định sẽ mời ngươi một chén."
Tần Xuyên liếc nhìn Bạch Túc một cái, không thèm để ý tới hắn. Bạch Túc còn muốn nói gì đó, nhưng bị Đường Băng Dao trực tiếp kéo đi.
Hai người vừa ra khỏi hoàng cung, Đường Băng Dao lập tức bực tức hỏi: "Bạch Túc, chẳng phải chúng ta đã bàn bạc là ít nhất cũng phải cần 1 vạn đại quân sao? Sao ngươi lại tự ý đổi thành 5.000?"
"Băng Dao, chẳng phải ta đang vì chúng ta có thể thành công nhận được nhiệm vụ tiễu phỉ lần này hay sao?"
"Nếu ta cũng nói 10.000 quân, đến lúc đó Tần Xuyên báo ít xuống một chút thì chẳng phải là nhiệm vụ đó thuộc về hắn sao?"
"Vậy cũng không thể giảm ít như vậy được chứ, 5.000 quân thì chúng ta có cơ hội nào mà thắng?" Đường Băng Dao lộ rõ vẻ giận dữ.
"Đủ rồi, nhớ ngày xưa chúng ta chỉ có hai người mà có thể giết ra vào trong quân địch như chỗ không người, đánh cho mấy ngàn quân địch tinh nhuệ tan tác."
"Huống chi những sơn phỉ này, chẳng phải quá dễ dàng sao?"
"Ai, được thôi, nhưng chúng ta vẫn nên cẩn thận thì hơn, Tần Xuyên nói cũng không phải là không có lý." Đường Băng Dao hoàn toàn công nhận suy đoán của Tần Xuyên. Lúc đó Tần Xuyên nói ra phán đoán của mình, nàng cũng rất ngạc nhiên, bởi vì trong lòng nàng cũng nghĩ như vậy. Một người chưa từng ra trận, lại có thể phán đoán chính xác về đối thủ như vậy, khiến nàng có chút bất ngờ. Nàng phát hiện sau khi tách ra với Tần Xuyên, nàng càng ngày càng không hiểu con người của Tần Xuyên nữa.
"Yên tâm đi, lần này chúng ta nhất định khải hoàn." Bạch Túc tràn đầy tự tin, hai người vừa trò chuyện vừa đi về nhà.
Bạch Túc đưa Đường Băng Dao tới cửa Đường Phủ xong thì quay trở về nhà mình.
Đường Băng Dao vừa bước chân vào phủ thì liền bị Đường Phụ mặt mũi giận dữ ngăn lại.
“Đường Băng Dao, con cái nghịch nữ này, ai cho con quyền tự ý cho dừng việc xây dựng thêm công trình giai đoạn hai của Đường Phủ lại?”
Đối diện với cơn thịnh nộ của phụ thân, Đường Băng Dao khẽ ngẩn người, cười khổ giải thích: "Thưa phụ thân, tài vật bệ hạ ban thưởng người đều trả lại hết cho Tần Xuyên rồi, trong tay con làm gì còn ngân lượng nữa chứ."
“Hơn nữa con đang chuẩn bị yến tiệc ăn mừng, cũng cần không ít tiền bạc, những số tiền này cũng là do Bạch Túc bỏ ra đấy chứ!”
“Việc xây dựng thêm Đường Phủ mà bị dừng lại như thế, con để ta làm sao đối mặt với đám lão hỏa kế kia, để cha sau này ra ngoài làm sao mà ngẩng mặt lên được chứ?”
“Không được, việc xây dựng thêm Đường Phủ không thể dừng được!”
"Chẳng phải Bạch Túc đã đưa tiền cho con xử lý tiệc ăn mừng đó sao? Vậy thì bảo hắn bỏ thêm chút nữa, đưa tiền ra luôn cả cho việc xây dựng thêm Đường Phủ luôn đi!" Đường Phụ không chịu buông tha.
Đường Băng Dao tức đến suýt nghẹn họng, giận dữ nói: “Đây là Đường Phủ xây dựng thêm, đâu phải Bạch phủ xây dựng thêm, dựa vào cái gì lại muốn người ta bỏ tiền ra chứ.”
“Đừng quên rằng, số tiền xây dựng thêm trước kia không phải Đường Phủ chúng ta bỏ ra, mà đều là Tần Xuyên bỏ ra đấy, Tần Xuyên làm được thì tại sao Bạch Túc lại không làm được?" Đường Phụ cười lạnh: "Hay là Bạch Túc căn bản là không yêu con?”
"Tỷ à, hay là tỷ đi tìm Tần Xuyên thử xem, ta tin rằng chỉ cần tỷ mở lời thì Tần Xuyên chắc chắn sẽ giúp chúng ta hoàn thành việc xây dựng thêm Đường Phủ giai đoạn sau." Đường Nguyên Phong chen vào nói.
Đường Băng Dao bị Đường Phụ và em trai làm cho tức không nói được lời nào, nhưng trong lòng lại vô cùng chấn kinh. Số tiền xây dựng thêm Đường Phủ giai đoạn trước đều do Tần Xuyên bỏ ra? Ban đầu nàng còn tưởng rằng tiền xây dựng thêm Đường Phủ giai đoạn trước đều là do bệ hạ ban thưởng, chỉ có những chi phí lặt vặt sau đó mới là do Tần Xuyên chi. Nghe Hồ công nói thì tiền quy hoạch và xây dựng ban đầu đã tiêu tốn gần 150.000 lượng bạc. Lúc đầu nàng nghĩ Tần Xuyên để Đường Phủ trả lại 60.000 lượng bạc là để trả thù nàng, giờ xem ra thì hình như Tần Xuyên đã giảm bớt đi cho nàng. Lúc này, nàng có chút hối hận vì đã đối xử như vậy với Tần Xuyên. Đường Băng Dao không nhịn được thở dài.
Việc xây dựng thêm Đường Phủ giai đoạn hai mà muốn Bạch Túc bỏ tiền ra cũng như Tần Xuyên thì chắc chắn là không thể rồi, nàng không mở miệng nổi. Hơn nữa, Bạch Túc cũng không có ý chủ động muốn giúp nàng.
“Thưa phụ thân, việc xây dựng thêm Đường Phủ chỉ là tạm thời bị hoãn lại, sẽ không dừng hẳn đâu.”
“Không nói dối người, hôm nay bệ hạ đã phong ta và Bạch Túc dẫn quân đi tiễu phỉ ở Đông Sơn quận. Mà bệ còn nói, nhiệm vụ lần này cũng không khác gì việc thu phục một vùng đất đã mất, đợi ta tiễu phỉ thành công trở về, bệ hạ chắc chắn sẽ còn nhiều ban thưởng hơn nữa, lúc đó con sẽ tiếp tục xây dựng thêm."
“Con gái đảm bảo, nhất định sẽ xây dựng Đường Phủ được nguy nga tráng lệ.”
“Hừ, mong là con nói được làm được.” Nghe vậy, Đường Phụ không vui hừ lạnh một tiếng rồi đóng sầm cửa lại bỏ đi, trước khi đi ra khỏi cửa còn không quên dặn dò: “Tiệc ăn mừng lần này nhất định phải tổ chức thật long trọng vào đấy."
“Con gái ghi nhớ!” Đường Băng Dao đáp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận