Đoạn Tuyệt Quan Hệ Sau, Ta Kế Thừa Trấn Bắc Vương

Chương 310 Kịch chiến

Chương 310 Kịch chiến“Cái gì? Đại lượng phá thiên quân đang hướng chúng ta đánh tới?” Lôi soái kinh hãi. “Đúng, theo mạt tướng quan sát, phá thiên quân hẳn là toàn quân xuất động!” Trinh sát ngữ khí vô cùng ngưng trọng. Lôi soái lập tức ngơ ngác! Sao có thể như vậy? Phá thiên quân làm sao có thể biết, bọn họ đêm nay sẽ khởi xướng tập kích, mà lại sớm ra khỏi thành hướng bọn họ đánh tới! Nếu không phải hắn lần này mang tới Cửu Tiêu quân tất cả đều là những lão binh trung thành tuyệt đối, hắn cũng hoài nghi trận doanh mình có nội gián. “Lôi soái, chúng ta phải làm sao bây giờ? Tiếp tục tiến công sao?” Bên cạnh một tên tướng lĩnh, giọng điệu trầm trọng mà hỏi. Lôi soái không lên tiếng, sắc mặt âm trầm, hai tay vô thức nắm chặt. Trong lòng đủ thứ suy nghĩ hiện lên. Rút lui sao? Nên rút lui về đâu, hơn nữa kỵ lang tốc độ so với chiến mã của bọn họ nhanh hơn không ít, cho dù hiện tại rút lui, xác suất lớn cũng sẽ bị đuổi kịp. Suy nghĩ hồi lâu, Lôi soái thở dài một hơi, giọng điệu kiên định nói: “Tốc độ cao nhất tiến công.” Nói xong liền dẫn đầu một ngựa lao ra. Sau lưng Cửu Tiêu quân theo sát phía sau. Hiện tại, bọn họ chỉ có giết ra một đường máu, mới có một chút hy vọng sống. Lập tức Cửu Tiêu quân không còn che giấu nữa, tiếng vó ngựa vang trời vang vọng cả bầu trời đêm, vừa ra khỏi thành không bao lâu Tần Xuyên lập tức nghe thấy! Lập tức chấn động. Mọi người đồng thời nhìn nhau. Đều nhìn thấy sự may mắn trong mắt đối phương. Trong lòng đối với Thành Bách Lý càng âm thầm bội phục. Hiển nhiên tất cả mọi người ý thức được, lần này lại bị Thành Bách Lý đoán trúng. Cửu Tiêu quân lại có tốc độ nhanh như vậy, tối nay liền muốn tập kích bọn họ. Nếu không phải Thành Bách Lý đoán trước được, để Cửu Tiêu quân dạ tập thành công, tổn thất tất nhiên sẽ rất lớn. Ổn định lại tinh thần, Tần Xuyên trên mặt mọi người lộ ra một vòng hưng phấn, mạnh mẽ thúc kỵ lang, dẫn theo đại quân đồng dạng hướng Cửu Tiêu quân xông đến. Bởi vì trận chiến trước, lúc này binh sĩ phá thiên quân và kỵ lang phối hợp có tiến bộ rất lớn. Dù phi nhanh hết tốc lực, vẫn có thể bảo trì hoàn chỉnh đội hình. Hơn nữa sự hợp tác giữa người và sói cũng có tăng lên rất nhiều. Khi bắt đầu chạy, không những tốc độ càng nhanh, mà khí thế cũng càng mạnh. Dưới ánh trăng lạnh lẽo, hai quân giống như hai dòng lũ cuối cùng cũng gặp nhau trên đại địa rộng lớn. Trong khoảnh khắc tiếp xúc, liền vang lên liên tiếp tiếng kêu thảm thiết, tiếng la hét giết chóc. Máu tươi văng tung tóe! Lôi soái xông lên phía trước nhất, không ngừng vung đao chém ngã một con sói đầu đàn, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm hướng Tần Xuyên. Đồng thời mệnh lệnh 15.000 Cửu Tiêu quân toàn quân tập hợp một chỗ, theo hắn hướng chỗ Tần Xuyên mà đánh tới. Đêm nay hắn chỉ có một mục tiêu, đó chính là bắt Tần Xuyên. Bây giờ bọn họ muốn chiến thắng, đường ra duy nhất là bắt sống Tần Xuyên. Đương nhiên bởi vì lần trước thất bại, lần này Lôi soái còn mang theo bốn tên tướng lĩnh cùng đi, chỉ để lại một tên tướng lĩnh chỉ huy chiến đấu. Lôi soái dẫn đầu, bốn tên tướng lĩnh theo sát phía sau. Mấy người như một thanh đao nhọn, không ngừng xé rách vòng vây của kỵ lang. Lúc đang giết địch Tần Xuyên cũng nhìn thấy Lôi soái đang phi tốc lao tới. Cũng không hề do dự, lập tức triệu tập Bạt Sơn, Man Thắng Thiên, Trần Quang Minh, Triệu Thanh mấy người hướng Lôi soái mà xông tới, đem quyền chỉ huy quân đội giao cho Thành Bách Lý. “Tần Xuyên, ngươi muốn chết sao!” Nhìn Tần Xuyên lại chủ động tới gần hắn, hai mắt Lôi soái lóe lên sát ý lạnh lẽo, đồng thời phân phó với bốn tên tướng lĩnh: “Các ngươi hãy mau chóng giết đám tướng lĩnh sau lưng Tần Xuyên, sau đó đến giúp ta!” “Tuân lệnh!” Bốn tên tướng lĩnh sau lưng Lôi soái lĩnh mệnh, hướng bốn người Man Thắng Thiên xông đến. Tần Xuyên thì mạnh đấy, nhưng Lôi soái không tin, thuộc hạ của Tần Xuyên mạnh được như hắn. Chỉ cần nhanh chóng giết đám thuộc hạ của Tần Xuyên, hắn thêm bốn tên tướng lĩnh, bắt được Tần Xuyên cũng sẽ dễ dàng như trở bàn tay. Vì vậy, trước mắt Lôi soái có sách lược chính là ngăn chặn Tần Xuyên, chờ đợi bốn tên tướng lĩnh chém giết Man Thắng Thiên và những người khác về sau đến trợ giúp hắn, cho nên hắn không nóng vội tấn công khi đối đầu với Tần Xuyên mà chọn cách phòng thủ là chính để kéo dài thời gian. Tần Xuyên đương nhiên cũng nhìn ra dụng ý của Lôi soái. Chân mày không khỏi nhíu lại. Vừa cùng Lôi soái kịch chiến, thỉnh thoảng quan sát trận đấu của mấy người Man Thắng Thiên. Trong lòng có chút lo lắng. Chiến lực của mấy người Man Thắng Thiên như thế nào hắn biết rất rõ, nếu đơn đả độc đấu tất nhiên không phải đối thủ của tướng lĩnh Cửu Tiêu quân, nhưng có thêm kỵ lang thì có thể hòa nhau. Bất quá, trong lòng Tần Xuyên vẫn chưa thể hoàn toàn xác định được. Trong lòng thầm than, tên Lôi soái này quả là một đối thủ khó nhằn. Luôn có thể vào những thời khắc mấu chốt, chọn ra phương án có lợi nhất cho hắn. May mà hắn có kỵ lang nhiều hơn đối phương mấy lần, nếu không là tuyệt đối không có khả năng thắng được. Tần Xuyên vừa ra chiêu với Lôi soái, một bên không ngừng chú ý tới mấy người Man Thắng Thiên. Cũng may đám người Man Thắng Thiên có sự phối hợp của kỵ lang, tuy ứng phó có chút khó khăn, nhưng trong thời gian ngắn khẳng định sẽ cầm cự được. Lôi soái cũng quan sát trận chiến của bốn tên tướng lĩnh kia. Thấy đã qua lâu như vậy, bốn tên tướng lĩnh vẫn chưa hạ được đám người Man Thắng Thiên, nội tâm của hắn có chút sốt ruột. Lôi soái rõ ràng, trong thời gian ngắn, kéo dài thời gian sẽ có lợi cho bọn họ, nhưng nếu kéo dài quá lâu sẽ không có lợi chút nào. Dù sao số lượng kỵ lang của phá thiên quân hơn Cửu Tiêu quân bọn họ rất nhiều. “Tấn công kỵ lang của bọn chúng!” Người trong cuộc thì mê người ngoài cuộc thì tỉnh, Lôi soái chỉ liếc mắt liền nhận ra, sở dĩ Man Thắng Thiên mấy người có thể chống cự được là nhờ một phần lớn công lao của đám kỵ lang ở dưới thân. Ngay khi Lôi soái dứt lời, bốn tên tướng lĩnh lập tức thay đổi sách lược, điên cuồng tấn công kỵ lang. Nhưng, điều khiến Lôi soái và Tần Xuyên ngoài ý muốn là, đám người Man Thắng Thiên cũng không hề bối rối, mà lựa chọn cách “lấy đạo của người trả lại cho người”. Thế mà cũng bắt đầu tấn công điên cuồng chiến mã của đối phương. Một hành động kia, khiến sắc mặt của Lôi soái lập tức tối sầm lại. Còn Tần Xuyên thì cười! Song phương vẫn duy trì thế giằng co, trong thời gian ngắn hai bên vẫn chưa làm gì được đối phương. Cuối cùng Lôi soái cũng hết kiên nhẫn. Đặc biệt là nhìn thấy Cửu Tiêu quân của bọn họ ngã xuống càng lúc càng nhiều, tốc độ cũng càng lúc càng nhanh, trong lòng bắt đầu hoảng loạn! Hắn biết, nếu tiếp tục như vậy nữa, Cửu Tiêu quân của bọn họ sẽ tiêu đời. Lập tức không kéo dài thời gian nữa, bắt đầu điên cuồng tấn công Tần Xuyên. Bất quá lúc này Tần Xuyên lại không hề vội vàng! Tránh trái tránh phải, không cùng Lôi soái giao chiến trực diện. Tuy nhiên ánh mắt Tần Xuyên vẫn luôn chú ý tới mấy người Man Thắng Thiên, nếu bọn họ gặp nguy hiểm, sẽ sẵn sàng tìm cách cứu viện. “Tần Xuyên, đồ tiểu nhân hèn hạ, có giỏi thì ra đây đánh với ta Lôi soái một trận!” Nhìn Tần Xuyên cố tình kéo dài thời gian, Lôi soái giận dữ mắng lên. Tần Xuyên lại không rảnh quan tâm, vẻ mặt ung dung không vội. Thậm chí còn thỉnh thoảng nhìn Lôi soái bằng ánh mắt khinh miệt. Khiến Lôi soái tức đến muốn hộc máu. Khi Tần Xuyên kéo dài, Cửu Tiêu quân ngã xuống càng lúc càng nhiều. Mà kỵ lang của phá thiên quân, thì càng đánh càng hăng. Sự phối hợp giữa người và sói cũng càng lúc càng ăn ý, sức chiến đấu càng tăng lên nhanh chóng. Tốc độ ngã xuống của Cửu Tiêu quân cũng càng nhanh hơn. Lúc này, ngay cả Cửu Tiêu quân bên người Lôi soái cũng bắt đầu dần dần ngã xuống, đồng thời cũng có không ít kỵ lang phá thiên quân tham gia, bắt đầu phối hợp đám người Man Thắng Thiên bao vây bốn tên tướng lĩnh của Lôi soái. Đám người Man Thắng Thiên nguyên bản đang ở thế yếu, khó khăn chống đỡ giờ thế cục bắt đầu xoay chuyển. Tần Xuyên biết, cơ hội đến! Lập tức không du đấu nữa, vung thương đón đánh Lôi soái. Hôm nay hắn nhất định phải chém Lôi soái xuống ngựa, giành được thắng lợi!
Bạn cần đăng nhập để bình luận