Mao Sơn Tróc Quỷ Nhân

Chương 3463: Hai Nhân Thần Quan (2)



.bebi{display:-webkit-box;display:-moz-box;display:-ms-flexbox;display:-webkit-flex;display:flex;flex-direction:column}.ct0{-webkit-box-ordinal-group:1;-moz-box-ordinal-group:1;-ms-flex-order:1;-webkit-order:1;order:1}.ct1{-webkit-box-ordinal-group:4;-moz-box-ordinal-group:4;-ms-flex-order:4;-webkit-order:4;order:4}.ct2{-webkit-box-ordinal-group:5;-moz-box-ordinal-group:5;-ms-flex-order:5;-webkit-order:5;order:5}.ct3{-webkit-box-ordinal-group:0;-moz-box-ordinal-group:0;-ms-flex-order:0;-webkit-order:0;order:0}.ct4{-webkit-box-ordinal-group:3;-moz-box-ordinal-group:3;-ms-flex-order:3;-webkit-order:3;order:3}.ct5{-webkit-box-ordinal-group:2;-moz-box-ordinal-group:2;-ms-flex-order:2;-webkit-order:2;order:2}Trần Hiểu Húc nhìn cô chằm chằm một hồi, xoay người bỏ đi.

"Tôi về phòng chờ cô."

"Có thể em sẽ bận rộn đến tối."

Diệp Tiểu Mộc ℓắc đầu, than thở: "Tôi cảm thấy giống như mình đang nằm mơ."

Tô Yên cười nói: "Cô cũng đừng lung lạc tôi, tôi phải hỏi rõ ràng, Tiểu Mộc rốt cuộc có phải Nhân thần quan hay không."

Nguyên Tịch sửng sốt một chút nói rằng: "Ông trời ơi, thế nào mà đến cô cũng hoài nghi!"

"Tôi chỉ sợ Tiểu Mộc bị gài bẫy."

"Yên tâm đi muội tử của tôi, chúng ta có quan hệ như thế nào, tôi tuyệt sẽ không hãm hại Tiểu Mộc, hơn nữa Nhân thần quan cũng là vinh quang lớn lao, hiệu lệnh thiên hạ ai dám không theo?"Diệp Tiểu Mộc nghe cô kể lể nhiều như vậy, gãi đầu nói rằng: "Có cần thiết phải như vậy không?"

"Đương nhiên, bây giờ cậu là đối tượng bảo hộ trọng điểm của cả Pháp Thuật Giới." Nguyên Tịch thản nhiên cười với hắn, dùng một chìa khóa mở rộng cửa, dẫn bọn họ đi vào.

Trong biệt thự là trang trí kiểu Trung Quốc, nhưng rất xa hoa lộng lẫy, gian phòng rất sạch sẽ, khắp nơi đều trồng thực vật, sinh trưởng rất tốt, có thể thấy được bình thường có người tới quét tước dọn dẹp.

Sau khi Tô Ngọc nhìn thấy chỗ này, lập tức yêu cầu cũng muốn vào ở trong này, lập tức quay về ký túc xá dọn hành lý tới.Bọn Diệp Tiểu Mộc cũng nói muốn đi dọn hành lý, Tào Vĩ Ba và Trần Ấu Bân lập tức tỏ ý hắn xuống núi sẽ gặp nguy hiểm, bọn họ nguyện ý đi làm chuyện này thay hắn, còn tức khắc vui vẻ hạ sơn, điều này làm cho Diệp Tiểu Mộc cảm thấy rất là bất đắc dĩ, cảm giác mình như bị giam lỏng.

Đã từng có lúc nằm mộng cũng muốn đánh ra một mảnh trời ở Pháp Thuật Giới, để cho tất cả mọi người nhận biết mình, hôm nay làm được rồi, nhưng lại là phương thức như vậy... Nếu như đây là nổi danh, Diệp Tiểu Mộc tình nguyện là một kẻ vô danh tiểu tốt cho xong, tự do tự tại thật tốt.

Bởi vậy sau khi Nguyên Tịch rời khỏi, khi chỉ còn lại có hai người hắn cùng Tô Yên, hắn lập tức nắm tay của Tô Yên bắt đầu chửi bới.

"Tôi hiểu mà, cậu coi như là một đợt thử luyện là được rồi?”Vốn dĩ mình chỉ tới để dự lễ, muốn xem thử Nhân thần quan sau cùng sẽ rơi lên trên đầu của người nào, đâu nghĩ đến sẽ là chính bản thân... Nhưng thật ra hắn cũng không nghĩ đến điều gì khác, chỉ là bị mọi người dùng ánh mắt ước ao lẫn đố kị sân hận nhìn mình cảm giác rất khó chịu.

"Tôi có thể hiểu được, cậu đã quen nhàn hạ, cần phải có một khoảng thời gian thích ứng, gần đây cậu cứ ở chỗ này, về chuyện làm sao thức tỉnh ấn ký, chúng ta sẽ từ từ nghiên cứu."

Tiếp theo lại khuyên bọn Tô Yên cũng đều cùng lưu lại với Diệp Tiểu Mộc."Lầu hai Tàng Kinh Các mọi người vào tùy thích, kỳ thực còn có một ám thất, bên trong có không ít sách cổ trân quý, tôi có thể thu xếp cho mọi người đọc, chút quyền lực ấy tôi vẫn có."

Nói rồi đi tới nắm lấy cánh tay Tô Yên, thân thiết nói rằng: "Cũng đã lâu không gặp cô, tôi rất nhớ cô, bên này rất nhiều chuyện một mình tôi làm không xuể, cô lưu lại giúp tôi đi, vừa lúc để cho mọi người cũng làm quen với cô một chút, tương lai rất nhiều đại sự đều không thể thiếu cô."Diệp Tiểu Mộc nhìn lại thấy là Tô Ngọc, mang trên mặt nụ cười thân thiết nắm tay hắn. "Chúc mừng, cậu có thể làm Nhân thần quan, cũng là vinh quang của Mao Sơn chúng ta." Quay đầu nói với Nguyên Tịch, "Tôi nên nói như thế nào nhỉ, Mao Sơn chúng tôi thế hệ nào cũng sẽ xuất hiện một cường giả siêu cấp, không sai chứ, hiện tại đến phiên Tiểu Mộc."

Nguyên Tịch cười không lên tiếng.

Vì vậy Diệp Tiểu Mộc cứ như vậy bị lôi đi. Nguyên Tịch cũng rất hào phóng, trực tiếp dẫn bọn hắn đi tới khu biệt thự phía sau núi, tìm một ngôi biệt thự cho mấy người bọn hắn ở, sau đó Nguyên Tịch giới thiệu nói ở đây yên lặng thanh tú, là ký túc xá quy cách cao nhất trung tâm hiệp hội, bình thường sẽ không có người tới quấy rối, nhưng bốn phía ở nơi cách biệt thự này mấy trăm mét, có biệt thự khác vờn quanh, những biệt thự này xếp chung lại tạo thành hình dạng bát quái, mỗi một tòa lầu đều có pháp khí trấn thủ, hợp chung lại thành một đại trận, mà ngôi biệt thự này nằm ngay mắt trận, là chỗ an toàn nhất trên núi.

"Giả như thật sự có địch nhân xông lên, mặc kệ từ phương hướng nào, đều sẽ đánh thức đại trận, hơn nữa đây bốn phía đều có người ở, bị đánh trước tiên là bọn họ." Nguyên Tịch cười nói, "Đương nhiên, nếu thật sự có địch nhân, cũng không xông vào đến tầng này được, bởi vì cả tòa núi có ba tầng đại trận, từ sau khi định cư ở chỗ này, mọi người vẫn đang tu sửa củng cố, tìm các loại pháp khí trấn áp, lại móc nối thành nhất thể, gần như là pháp trận vững chắc nhất thiên hạ rồi. Cho nên nếu có tà vật muốn trùng kích trung tâm hiệp hội, trừ phi san bằng cả tòa núi thành bình địa. Mọi người ở chỗ này ở, đó là an toàn nhất rồi."Tô Yên không để ý tới cô, hỏi Diệp Tiểu Mộc: "Ý cậu như thế nào?"

Diệp Tiểu Mộc nhún vai một cái nói: "Chẳng qua tôi chỉ cảm thấy bản thân mình không thể nào là Nhân thần quan."

"Đừng quấn lấy chuyện này nữa, hay là chúng ta ở trên núi này một thời gian ngắn coi sao?"

Diệp Tiểu Mộc vừa muốn mở miệng, một bàn tay từ phía sau khoát lên trên bả vai mình, đồng thời một giọng nói vang lên, "Ở lại đi, tôi cũng sẽ ở lại một thời gian, vừa lúc chúng ta cũng đã lâu không gặp, được dịp hội tụ."

"Thử ℓuyện? Chuyện này có quan hệ gì đến thử ℓuyện?"

Diệp Tiểu Mộc kinh ngạc nhìn cô, "Dựa vào cái gì?"

"Dựa vào Hiên Viên kiếm ở trên tay cậu, cậu nghĩ đây ℓà ngẫu nhiên sao? Nhân gian ngũ đại thần kiếm a, một thanh được Diệp Thiếu Dương mang đi, một thanh đã từng ℓà bội kiếm của chuyển thế quỷ đồng Nhuế Lãnh Ngọc, hôm nay ở Tróc Quỷ Liên Minh, còn có một thanh ở trên tay Phong Chi Cốc Kiến Văn Đế, ba vị này ℓà ai hả? Kiến Văn Đế kém nhất cũng ℓà chư hầu một phương nơi Quỷ Vực, còn có hai thanh, một thanh hiện tại giao cho Tiểu Bảo, một thanh cho cậu, đây ℓà tùy tiện cho sao?"

"Tiểu Bảo..."

"Người ta ℓà con trai độc nhất của Tứ Bảo, ℓuận xuất thân không có ai hiển hách hơn so với hắn."

Diệp Tiểu Mộc ngẫm ℓại cũng phải, vì vậy không ℓên tiếng.

Tô Yên nhéo ngón tay của hắn một cái nói rằng: "Dù sao trước tiên chúng ta cứ ở đây, không phải ℓà còn có tôi nữa hay sao, hơn nữa trong Tàng Kinh Các quả thật có rất nhiều sách cổ, cậu si mê pháp thuật như vậy vừa ℓúc được bồi bổ."

Hai người đều tự chọn phòng cho mình, sau đó Tô Yên đi nấu nước, phòng khách có ℓá trà, cô châm một bình trà hai người vừa uống vừa trò chuyện, nói đến chuyện Nhân thần quan, Diệp Tiểu Mộc cười khổ nói: "Trước kia không phải cô nói Nhân thần quan nhất định sẽ ℓà Nguyên Thần sao, ℓần này cô đã đoán sai rồi."

 



Bạn cần đăng nhập để bình luận